Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

ANH EM BI, TI Ở NHÀ VÀ Ở TRƯỜNG .

Lễ Tổng kết năm học (2012-2013) của Trường Mầm Non Academy Saigon .

Vũ Anh Khoa và giấy chứng nhận "Viện sĩ"
Vũ Hoàng Anh giấy khen !
2 anh em cu Bi ( Vũ Anh Khoa ) và Vũ Hoàng Anh ( TíTi) học cùng Trường Mầm Non Academy Saigon .
Hết năm học này thằng anh ( 7 tuổi ) sẽ vào trường công lập ( Quận 1) học Lóp 1 theo Chương trình của Bộ GD-ĐT . Em gái TíTi ( Vũ Hoàng Anh) tiếp tục học ở Mầm Non Academy Saigon.
Mới nghe tên Academy , ông nội giật mình ! Là vì ông nội đọc trên mạng có chuyện nhà học giả tên tuổi nọ sau khi tu nghiệp vài tháng ở 1 cái ACADEMY bên Pháp, liền được họ cấp cho 1 Chứng chỉ. Thế là về nhà cụ này được/bị phiên dịch ra thành "Bằng Viện sĩ" ! Từ đó báo chí gọi ngài là ...Viện sĩ  . Thực ra ACADEMY có thể là Viện nghiên cứu, cũng có thể là 1 cơ sở đào tạo hay 1 Trường hoc !
Cái Academy Saigon của các cháu đang học chỉ là 1 trong hàng chục cơ sở giáo dục Hệ Mầm Non Tư thục của Thành phố . Trường này mới thành lập . Lãnh đạo toàn các cô người Việt . Chắc có vốn đầu tư khá nên thuê một số Giáo viên người nước ngoài và áp dụng 1 số phương pháp giáo dục Âu-Mỹ tiên tiến (?) . Học sinh đi học hầu hết do cha mẹ đưa đón bằng ô tô riêng. Hai cháu nhà mình nhà gần, chúng đi bằng xe đạp theo mốt mới nổi lên của dân Sài Gòn ! Nhưng dù đi bằng xe đạp thì vần phải có người lớn đi kèm. Cũng may từ nhà đến trường chỉ mấy trăm mét, lại ở vào con phố tương đối vắng, các cháu sớm có ý thức tôn trọng luật giao thông nên chưa gặp sự cố gì dọc đường . Ngày 1/6 vừa rồi Trường tổ chức Lễ Tổng kết năm học 2012-2013 . Cu Bi nhà mình là 1 trong 3 cháu đã qua 6 tuổi nên được cấp " Bằng Viện Sĩ " ( Áo mũ sênh sang hẳn hoi nhá !). Trong "Bằng" ghi : Đã hoàn thành chương trình giáo dục Mầm Non 5 tuổi  ..." ha ha ha ! Cô em TiTi thích hát múa nhưng chỉ hát múa ...ở nhà, chứ ở Trường , nhất là có mặt người thân gia đình là chị chàng tỏ ra rất "lạnh lùng" với nghệ thuật ! Trái lại ông anh ở nhà thì chỉ thích chơi đồ chơi "công nghệ cao" như xe hơi, máy bay, Vitính...  . Gần đây cu Bi lại khoái chơi Rùa (sống). Chơi với rùa ở nhà không chán, đi đâu cũng mang rùa đi theo ( trừ đi học vì ba mẹ dọa cô sẽ tịch thu ) . Thậm chí khi ăn cơm rùa chễm chệ trên bàn ăn, lúc đi ngủ rùa nằm bên cạnh cậu chủ ! Yêu quý nhau thế mà rùa chỉ rình cơ hội bỏ trốn ! Trước sau mẹ và ông nội đã phải mua tới 4 con rùa cho cu Bi rồi ! Thằng cháu mình tính lạ. Thích đồ chơi phải giống thật ( Ô tô, máy bay, xe đạp ...). Động vật thì thich con dế và bây giờ thích con ...rùa ! Trẻ con nhiều lúc làm mình bực mình . Chẳng hạn mùa rế bắt rõ nhiều cho vào hộp, ban đêm nó gáy như ve kêu ở Hà Nội . Rùa thì có khi "bĩnh" ra cả salon, chăn đệm ! Kinh ! Mà thôi, nghĩ cũng thương các cháu nhỏ. Chúng cần phải  có thiên nhiên bên cạnh thay vì chỉ ngày đêm nhìn thấy 4 bức tường !
Thế mà hôm cu Bi biểu diễn trên sân khấu điệu nhảy AEROBIC ông nội ngạc nhiên suýt không nhận ra cháu mình !

Cu Bi ( và mẹ đứng đằng sau ) hàng đầu từ phải sang trái
Hai anh em Bi và Ti tham gia màn đồng ca
Bi nhảy AEROBIC ...
Rất điệu nghệ ( Bí khom người cho bạn nữ đứng trên lưng )
TiTi ( Bìa phải) trong tốp ca hát múa
Bi áo đỏ cạnh bạn gái cầm micro

Ở nhà 
Bi sắp cho chú Rùa lên máy bay đi Úc thăm chị em Lucy !
TiTi thích đồ chơi các con vật và búp bê
 Đến Trường  bằng xe đạp !
 Đi học về
 ---------------------------------------------------------------
Các ảnh lấy từ trang Web của Trường hoặc chụp bằng ĐTDĐ . 

AI VỀ SAU DÃY NÚI....

Đọc Entry của Thanh Mai, nhớ bông hoa rừng Kim Bôi
(Xin các cụ lưu ý đây là Entry ( bài viết) của mình xuất hiện trên Blog Calathau (cũ) vào hồi  23:32 ngày 25-07-2008 - Nghĩa là cách nay đã ...5 năm.)
Đọc Entry của Thanh Mai trên Blog cá nhân kể chuyện lên Kim Bôi tắm suối nước nóng, chợt nhớ đã có lần mình "phải lòng" Kim Bôi . Và vì ở đó - Xứ mường Vang, mường Bi có những đóa hoa rừng rất đẹp nên mình lại nhớ lây sang bài hát Nụ cười sơn cước của Tô Hải….Trong ca từ của bài hát có tên địa danh cụ thể KIM BÔI , mình hát thế, còn nhiều cụ cực lực đính chính , thay bằng từ XANH LƠ  (?). Mình lại hát "Tim tôi KHÔNG phai mờ". Các cụ bảo sai, CHƯA  chứ không phải KHÔNG ! Hồi đó mình nghĩ mình THUA lý các cụ. Nhưng bây giờ- sau 5 năm mình khẳng định mình ĐÚNG ! Thứ nhất mình đã gặp và " ngắt" về Hà Nội mấy bông hoa rừng ở KIM BÔI, bên bờ sông Đà. Ở đó có 2 địa danh đã đi vào thành ngữ dân gian Mường " Thứ nhất Mường Bi/ Thứ nhì Mường Vang "- (Ấy là người xưa nói về gạo thơm, gái đẹp đấy ạ !). Thứ 2 . Tôi hát  " Nhắn rằng tim tôi KHÔNG phai mờ ", chứ CHƯA phai mờ. Vì tôi muốn khẳng định là KHÔNG ! Tôi xin đăng lại toàn văn bài viết cũ cùng Comments của các cụ để xem lại cho vui chứ không có mục đích gì khác !


(23:32 ngày 25-07-2008)
Cô gái Mường Bi ( Kim Bôi )
…Ai về sau dãy núi Kim Bôi
Nhắn rằng tim tôi không phai mờ
Hình dung 1 chiếc thắt lưng xanh
Một chiếc khăn mầu trắng trắng
Một chiếc vòng sáng long lanh
Với nụ cười nàng quá xinh  …
   Váy trùng, áo ngắn, khăn trắng đội đầu và chiếc vòng bạc long lanh trên cái cổ trắng ngần …đó chính là hình ảnh cô gái Mường mà tôi đã từng gặp và làm quen khi quay bộ phim phóng sự đầu tiên của Truyền hình VN vào năm 1970. Phim nói về Trường Thanh niên LĐXHCN Hòa Bình ( Trường Nội trú của Thanh niên dân tộc tỉnh, thuộc loại điển hình toàn MB thời đó ) . Muốn cho trong phim có vài khuôn mặt đẹp, chúng tôi sang mượn đoàn văn công tỉnh mấy cô diễn viên múa người  Mường 100% . Phải nói thật, chính bài hát Nụ cười sơn cước đã gợi ý cho chúng tôi bố trí các cảnh quay rất nên thơ bên dòng suối vắng. Lúc ấy chúng tôi đều có chung nhận xét: các cô gái Mường đúng là những bông hoa rừng tuyệt đẹp ! Mà làm sao không đẹp được : Dáng thanh tú, da trắng ngần trong khung cảnh như Suối Mơ của Văn Cao ! Tuổi trẻ, lại chưa có gia đình, chúng tôi kết thân với các cô và còn mời các cô về thủ đô chơi !
Suối nước nóng Kim Bôi (Hòa Bình)
Tôi đã tưởng tượng ra cảnh chúng tôi đi bên các cô gái Mường hãnh diện ra sao trước con mắt ganh tị  của bao chàng trai Hà Nội ! Thế rồi vài tháng sau nhân về HN tham dự 1 đợt tập huấn ở trường Múa Mai Dịch , các cô đến 58 Quán Sứ ( Trụ sở Đài TNVN) trong  những bộ áo váy Mường quen thuộc, tìm chúng tôi. Giữ đúng lời hứa, chúng tôi dẫn các cô đi chơi Hồ Gươm, ăn kem Bốn Mùa. Nhưng trái với hình dung ban đầu, chúng tôi đi bên các cô gái với trang phục Mường chính hiệu chẳng tự nhiên chút nào ! Đúng là có nhiều người đã nhìn chúng tôi nhưng với cái nhìn lạ lẫm khiến chúng tôi lúng túng, …Hình như “những bông hoa rừng “ cũng  nhận ra điều đó cho nên lần sau đến thăm chúng tôi, các cô chỉ  mặc những bộ đồ bình thường, như những cô gái người Kinh ! Và thế là tôi lại  thất vọng !
Ôi những đóa hoa rừng ! Xin hãy cứ để em đẹp rực rỡ và hoang dại bên bờ suối, trong đại ngàn. Đừng ngắt hoa rừng tỉa tót rồi cắm vào lọ pha lê đặt trong phòng khách phố thị . Xin đừng bao giờ …
Lâu rồi không có dịp trở lại thăm xứ Mường Vang, Mường Bi , nhưng mỗi khi lòng thanh thản, nhớ về những đóa hoa rừng ngày ấy tôi vẫn thầm hát  Ai về sau dãy núi xanh lơ  ….
Xin đừng bao giờ ngắt bông hoa rừng rồi cắm vào bình pha lê !

Các lời bình :(Trích)

Ngọc Trâm 09:53 26-07-2008
 Cụ Calathau nói khá rõ tâm trạng của mình. Người ta bảo: Thoang thoảng hoa nhài thì lại thơm lâu mà! Cụ cứ nên "để nguyên" cô gái Mường ở trên núi đồi của họ, tắm giữa dòng suối trong vắt của họ,... sao cụ lại "đưa" họ về Hà Nội?
À, tôi còn gặp các cô gái Mường đang tắm nữa. Lần theo đoàn đi từ Thanh hóa lên Lạng Sơn để sang Trung Quốc, chúng tôi dừng lại ở một cái giếng to, nước trong và mát lắm. Cả đoàn đang rửa ráy thì bỗng phát hiện ở thành giếng khuất bên kia có ba cô gái Mường đang tắm, trên mình không một mảnh vải. Họ vẫn tắm và đứng múc nước tự nhiên, bọn trẻ con chúng tôi thì trố mắt nhìn, còn các anh phụ trách thì đỏ mặt lúng túng giục các em đi. Bây giờ thì tôi đã hiểu tâm trạng của các anh lúc đó!

Congky 11:04 26-07-2008
Cái đẹp hoang sơ - đẹp thần tiên,
Đẹp tự tâm hồn, đẹp tự nhiên,
Đẹp như tình bạn của chúng ta hồi ấy,
Giữa tuổi vào đời - những thiếu niên.

Thanh Mai 12:50 26-07-2008
Bài hát NỤ CƯỜI SƠN CƯỚC của Tô Hải sáng tác, tôi thuộc từ trước khi đi học ở QL vì nghe mẹ tôi hát nhiều lần. "Ai về qua dẫy núi xanh lơ " chứ không phải KIM BÔI đâu cụ ạ. Tôi quen cả hai vợ chồng anh Tô Hải và chị Hương Mai DV Kịch nói. Còn quen cả vợ chồng bồ của anh Tô Hải nữa!!!  

 Ngọc Trâm 23:17 26-07-2008
Tôi cũng nhớ là "Ai đã về sau dãy núi xanh lơ...", nhưng tôi tưởng cụ Calathau đổi thành dãy núi Kim Bôi để trêu cụ Mai?

ĐOÀNH ! 07:03 27-07-2008
Thế là lòng vả cũng như lòng sung ! cụ nào cũng vô tình hay hữu ý nhìn thấy chị em KINH,MƯỜNG MÁN trong khi tắm sông tắm suối ! Tôi và cụ LÊ-THANH ,cụ ĐẶNG người VĨNH PHÚ .Hẵn chưa ai quên cái tập quán ngày trước mỗi khi các cô con gái đi tắm ở giếng thơi giữa cánh đồng, nhất là khi có các anh bộ đội thì tiểu phẩm :- CHO EM XIN TÍ XA-PHÒNG ! Ngày nay do người ta sản xuất nhiều xà-phòng nên mất đi nền văn minh cổ đại, thay vào cái vụ lên KIM-BÔI nhớ mang theo cái BIKINY. CUỐI CÙNG MAY NHỜ CÓ BLOG QUẾ LÂM mà cả hội được chiêm ngưỡng cụ THANH-MAI tắm, Ngoài NGỌC TRÂM còn ai thích kỳ lưng nữa không ?

Han 08:06 27-07-2008
Cám ơn QT đã gợi nhắc lại bài hát về vùng sơn cước. Những cải chính lời của Thanh Mai, Ngọc Trâm cũng đúng với trí nhớ của tôi, tôi còn nhớ , hình như câu thứ 2 là chữ chưa chứ đâu phải là không. Những bài hát từ những ngày đầu CM, KC ( và cả thơ nữa) sao nó dễ  đi vào cuộc sống được mọi người tiếp nhận vì nó  tiếp cận được những  miền tâm hồn , tình cảm yêu thương quê hương, con người , gia đình và tính anh hùng ca tráng ca của cuộc KC ;nó góp phần nâng cao con người. Nhớ mãi nhiều bài hát : Quê hương anh bộ đội, Về miền trung, bà mẹ Gio Linh, Chiều Cao bằng ,Ba vì, Về đồng bằng... Thật đáng tiếc về sau ( chắc sau chỉnh quân, chỉnh huấn) xu hướng rất nhân văn này bị xếp bỏ và cả cấm đoán thay bằng lời lẽ lên gân mà hời hợt  không nâng tình người mà gần với khẩu hiệu.

Ngọc Trâm 09:17 27-07-2008
Cụ Nguyên Hân có trí nhớ rất tốt, tôi cũng đồng ý câu thứ 2 là chưa chứ không phải là không. Hóa ra hồi bé nhiều bạn cũng đã hát bài này. Lời bài hát thực đẹp, nhạc đơn giản thôi nhưng đi vào lòng người, khó quên.
Cụ Tú Đoành thật giỏi xuyên tạc! Mà cái chuyện cụ định mời các bà QL đi Kim Bôi ta chỉ nói ở nhà Thanh Mai, cụ lại sang nhà Lý tưởng mà bô bô. Cụ đúng là Mõ làng!

Congky 18:32 27-07-2008
Lại giở một quyển nhạc khác  ( 99 Bài hát được nhiều người yêu thích - NXB Thanh niên -  Báo Hà Nội mới, 2001) cũng gần như hoàn toàn như trên, chỉ có câu thứ 5 không phải là long lanh mà là lóng lánh.

Congky 18:18 27-07-2008
Thưa các cụ,
      Cụ Nguyên Hân nhắc lại những bài hát xưa, chỉ nói đến tên bài hát thôi mà tôi đã thấy nhớ nhung cả một thời. Còn về bài " Nụ cười sơn cước " . Cũng may, trước mắt tôi có bài này ( Tuyển tập 100 ca khúc tiền chiến - NXB Phương Đông, 2006) . Xin chép lại đoạn này như sau :
 Ai về sau dãy núi Kim Bôi
Nhắn rằng tim tôi chưa phai mờ,
Hình dung một chiếc thắt lưng xanh
Một chiếc khăn màu trắng trắng
Một chiếc vòng sáng long lanh
Với nụ cười nàng quá xinh.
   Tuy nhiên cũng có nhiều trường hợp các bản in cũng khác nhau.
   Xin các cụ tham khảo.

Calathau 21:35 28-07-2008
Các cụ quả là  đều mơ Nụ cười sơn cước như tôi !
1/. Về chữ "không". Tôi không nhầm mà cố tình dùng chữ "không", vì tôi sẽ không bao giờ quên hình bóng cô gái Mường ấy ! Còn tác giả "chưa" quên, có nghĩa là ông sẽ quên !
2/. Về câu mở đầu , tôi gặp cả 2 trường hợp : Xanh lơ và Kim Bôi. Ở bài viết của tôi, tôi sử dụng trường hợp 2.Vì Kim Bôi gắn với kỷ niệm của tôi ! ( Và cũng đã từng nghe nhiều người hát Ai về sau dẫy núi Kim Bôi " )

  Han 21:57 28-07-2008
Tôi không muốn cãi chữ XANH LƠ hay KIM BÔI về việc mô đi phê trong tiếng việt ta thì nhiều vô kể. Nhưng tôi nghĩ thật không thể đồng ý với nhà thơ calathau về chữ KHÔNG hay CHƯA. Là 1 nhà văn mà không tinh dùng chữ( như từ của Lê Đạt) lại là tâm lý của 1 anh xa Mường đi KC thì chữ nào hay hơn ,bâng khuâng . Lối khẳng định là kiểu nói sau này cơ

Ngọc Trâm 22:22 29-07-2008
Tôi cũng nghĩ dùng chưa hợp lí hơn. "Nhắn rằng tim tôi chưa phai mờ..." chứng tỏ việc đó đã qua lâu nhưng tim tôi chưa phai mờ (còn người khác hay thông thường thì đã phai mờ rồi). Và sau đó những hình dung của tác giả về thắt lưng xanh, khăn trắng trắng, vòng long lanh, và nụ cười quá xinh... nói rõ thêm, minh họa thêm cho tim tôi chưa phai mờ.
Còn việc thay Kim Bôi cho xanh lơ... thì là quyền của tác giả rồi (người ta hay làm như thế!). Nhưng với tôi vẫn là dãy núi xanh lơ..., một dãy núi vô danh, mờ ảo..., nơi có cô gái sơn cước với nụ cười quá xinh.
-----------------------
Calathau ( Hôm nay 5/6/2013). Mình rất thích kiểu tranh luận thế này . Nó miên man như chính những kỷ niệm đã đang và sẽ còn miên nam trong tâm trí chúng mình .

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

CHUYỆN VUI NHÂN NGÀY THIẾU NHI 1/6

Năm nay ngày Thiếu nhi QT 1/6 mình theo 2 cháu nội là Cu Bi và TíTi đi dụ Lễ Tồng kết năm học của Trường Academy Sai Gon .Chụp ảnh, quy phim đủ cả nhưng cần biên tập lại chút đỉnh mới đưa vào Blog được. Trong lúc chờ đợi, vớ được Entry này trên mạng, thấy vui vui nên cop về để khách đến nhà đọc chơi .

Tội lỗi và Trừng phạt
Phạt trẻ có nên?
Phạt trẻ, có nên ?
                                       
Một tuần mình bỏ ra hai buổi để kèm cậu nhóc 13 tuổi, tạm gọi là Nến hồng vì cậu làm con một mãi đến năm 13 tuổi mới có em gái. Chưa quen có em, lâu lâu Nến hồng nhìn nhỏ em rồi bảo: “Hổng biết nhỏ này ở đâu ra mà làm xáo trộn cuộc sống cả gia đình người ta”. Đang tính chỉ Nến hồng lại hỏi Bố Mẹ xem con nhỏ từ đâu ra chứ sao lại hỏi con nhỏ thì con bé khóc ré lên, nên thôi.

1. Cô giáo trong nhà dạy học vất vả hơn Cô giáo ngoài đường nhiều. Nhiều khi đang dạy mà thấy ánh mắt Nến hồng bắt đầu không tập trung là Cô giáo phải kiếm cách cho cậu chàng thư giãn. Khi thì một bài hát tiếng Anh nào đó, khi thì câu chuyện cười. Có khi bí nguồn, lấy đại mấy thứ linh tinh bạn bè gửi ra cho học trò xem. Cũng vì cái tật “lấy đại” này mà tai nạn nghề nghiệp xảy ra khi Cô giáo cho học trò xem bài “Các nước nghĩ gì về chiến tranh” bên dưới.
  1. MỸ: “Tao muốn đánh thằng nào, là tao đánh thằng đó. Ngoài ra, tao bao tiền súng!”
  2. NATO: “Mỹ đánh thằng nào, tao đánh thằng đó!”.
  3. NGA: “Thằng nào bật tao, tao cắt dầu lửa!”.
  4. ISRAEL: “Thằng nào ngấm ngầm muốn đánh tao, tao đánh thằng đó!”.
  5. NHẬT: “thằng nào đánh tao, tao sẽ bảo Mỹ đánh thằng đó. Nếu chúng mày không ngừng tấn công, tao cho Maria Ozawa nghỉ việc!”.
  6. TRUNG QUỐC: “Thằng nào gần tao, tao đánh thằng đó!”.
  7. ĐÀI LOAN: “Thằng nào đòi đánh tao, tao bảo báo chí chửi thằng đó!”.
  8. NAM HÀN: “Thằng nào định đánh tao, tao tập trận với thằng Mỹ!”.
  9. BẮC HÀN: “Thằng nào làm tao bực, tao sẽ đánh thằng Nam Hàn!”.
  10. Berlusconi (ITALIA): “Thằng nào oánh tao, tao… ngủ với vợ thằng đó!”.
  11. SINGAPORE : “Thằng nào đánh tao? ĐM! Chắc không thằng nào rảnh rỗi mà đi đánh tao!”.
  12. IRAQ : “Thằng nào đánh tao thì cứ đánh cho đã, chừng nào mệt thì tự động về!”.
  13. ARAP SAUDI : “Thằng nào đánh tao, tao mua thằng đó!”
  14. Billaden: “Thằng nào đánh tao, tao khủng bố thằng Mỹ!”.
  15. Liên Hiệp Quốc: “Tao dán cái mác… vùng cấm bay lên thằng nào, chúng mày úp sọt thằng đấy cho tao!”.
  16. CUBA : “Thằng nào oánh tao, tao cho Việt Nam một mình canh giữ thế giới!”.
  17. THỤY SĨ : Thằng nào đánh tao, tao khóa tài khoản tiền quốc gia thằng đó.
  18. PHILIPPINES : ” Thằng nào đánh tao, muốn hứng bão qua mà đánh.
  19. VIỆT NAM: “Chỗ nào có oánh nhau, tao bày tỏ quan ngại sâu sắc. Còn thằng nào oánh tao, tao tuyên bố chủ quyền, tao cắt điện luân phiên, sau đó tao… cực lực lên án!”.
Cho Nến hồng xem thì phải giải thích. Hai cô trò xem vừa giải nghĩa vừa cười cho đến câu số 5. Cô bảo trò: “Cô không hiểu câu này vì không biết Maria Ozawa là ai. Để cô google xem”. Miệng nói tay làm. Thằng nhỏ Nến hồng chụp vội tay cô nó lắp bắp: “Đừng, đừng, cô đừng tìm”. Cô nó thì ngây thơ hỏi: “Sao vậy?”. Học trò đáp: “Cô đó đóng mấy cái phim kia”. À thì ra thế, Cô hỏi tới: “Sao con biết?”. Trò thưa: “Dạ mấy thằng bạn trong lớp nói với con”. Cô phải tin Nến hồng thôi, vì nào giờ nó vẫn ngoan mà. Hàng xóm nhiều khi nhìn còn tưởng nó đi tu nữa chứ. Thì ra cha mẹ và gia đình che chắn cỡ nào thì vẫn còn đó những hiểm nguy rình rập tứ giăng. Có khi mối nguy đó lại nằm ngay trong trường học, nơi mà phụ huynh cứ ngỡ là an toàn thứ hai, chỉ xếp sau gia đình.
Rút kinh nghiệm từ bài học trên, không bao giờ Cô giáo dám chia sẻ điều gì với Nến hồng trước khi biết rằng nó an toàn với một cây nến 13 tuổi.

2. Cô giáo còn có thêm một vụ tai nạn khác với Nến hồng. Tính cô thì nóng, Nến hồng lại thuộc tuýp nghệ sỹ (thằng nhỏ vẽ rất đẹp), rất hay mơ màng trong giờ học, nhiều khi giờ học cứ ầm ĩ cả lên. Bỗng dưng một hôm Cô giáo đang dạy Nến hồng thì cứ thấy phụ huynh đứng sau lưng cô giáo làm “trợ giảng”. Sau buổi học, Cô giáo hỏi phụ huynh lý do của vụ “trợ giúp” không theo yêu cầu là gì. Phụ huynh cho biết Nến hồng tâm sự với một người là mình nản quá, muốn … tự tử. Tới đây thì Cô giáo hoảng, không thèm dạy nữa vì rủi có bề gì thì…đẻ hổng kịp để đền. Hổng dè đến quyết định này của Cô giáo. Phụ huynh và học sinh có cuộc họp cấp tốc. Kết quả  bây giờ Nến hồng vẫn là học trò của Cô giáo. Còn Cô giáo thì vẫn giữ quyền “được la” của mình.
Nhân chuyện của Nến hồng thì mình tự dưng phải nhìn lại tuổi thơ của mình xem điều gì sẽ xảy ra khi mình làm lỗi. Nhớ lại hồi nhỏ sao mà có nhiều “thế lực” để mình sợ đến thế: Ba Má nè, các Anh Chị lớn nè, Thầy Cô nè và… cả những đứa nhóc hàng xóm.
Nhà đông con nên mấy đứa nhỏ sợ các anh chị lớn còn hơn sợ Ba Má. Mỗi lần làm điều gì sai thì không bị ăn đòn ngay đâu mà chỉ nghe dặn một câu ghi lại cái tội đó lên tường đi. Mình mới 5 tuổi, còn nhỏ quá để có thể ghi nhưng phải nhớ tội của mình. Mọi chuyện cứ như thế cho tới một ngày nào đó, chỉ cần một trong mấy đứa nhỏ mắc một cái tội tầy đình thì cả bốn đứa cùng nằm xếp hàng, nhỏ trước lớn sau, úp mặt xuống đất.
Thường thì sẽ là Chị Hai, tay nhịp nhịp cái roi, yêu cầu từ đứa lớn nhất kể lại tội của mình. Chẳng hiểu sao không một cái tội nào được kể sót. Kế tiếp là câu hỏi: “Tội này đáng mấy roi?”. Đây là phần khổ sở nhất vì thật chẳng dễ để tự định hình phạt cho mình. Nói nhiều lên cũng chết mà nói ít đi thì sẽ nhận một cái lắc đầu không ưng thuận cho tới khi số roi khớp với tội trạng. Tiếp đến là phần Thi hành án. Sau này mình nghe có người nhái bài hát Mộng sầu của Trầm Tử Thiêng thành “Tình mình bây giờ, như roi trên mông. Roi đầu mông, roi cuối mông…”. Cái lời ca chế này quả là đúng y chang với cái cảnh bị ăn đòn của anh em mình.
Theo mình trong cái màn ăn đòn tập thể này, người sung sướng nhất là Chị Oanh và người đau khổ nhất là mình. Chị ăn đòn xong đầu tiên, vẫn phải nằm đó chờ những đứa còn lại lãnh phần rồi mới sang tới phần quỳ gối úp mặt vào tường chung với nhau. Có khi thì đứa nào ăn đòn xong thì đi quỳ trước trong lúc những đứa còn lại chịu đựng phần mình. Trước cũng bị đòn, sau cũng bị đòn, bị trước cho nó nhẹ thở. Mình thì phải chờ cho cả Chị Oanh, Anh Giang và Anh Tám xong thì mới tới phần mình. Mỗi lần cái roi mây quất vào mông anh chị nào mình cũng thấy y như nó đang quất trúng mình. Đó là chưa kể nằm sát sạt nhau, đưa này bị dính miểng roi của đứa kia là chuyện bình thường.
Phần trên mình có kể đến chuyện sợ cả những đứa nhóc hàng xóm, nghe vô lý nhưng mà là thực. Thông thường, để tránh xích mích với hàng xóm vì con nít cãi nhau đánh nhau, mấy anh em mình được ra lệnh phải chơi trong nhà với nhau. Nhưng như vậy thì còn gì là tuổi thơ nữa. cho nên thế nào cũng có lúc mấy anh em thoát ra ngoài chơi với lũ nhóc cùng xóm. Có chơi là có va chạm, va chạm thì khóc lóc rồi đi méc người lớn. Mà lệ nhà mình là cứ hễ có người méc là ăn đòn bất kể đúng sai. Làm vậy, để chừa cái tật đi ra ngoài chơi. Lũ nhóc hàng xóm biết cái lệ nhà mình nên tận dụng tối đa. Chỉ có anh em mình là thiệt thòi thôi.
Chẳng biết nội tình mấy nhà khác ra sao, chỉ biết nhìn quanh xóm thì nhà nào cũng có roi mây và lâu lâu lại vang lên tiếng khóc và tiếng hứa: “Tha cho con, con xin chừa, lần sau con không dám làm nữa”. Có đứa quýnh quá, sửa luôn phần sau thành: “lần sau con làm nữa”.
Mỗi lần ăn đòn xong, thường mấy anh chị em lại vén áo, kéo quần đếm xem trên mông có mấy con lươn. Chẳng biết người cầm roi và chủ sở hữu mấy con lươn ai đau hơn ai, nhưng thường là sau đó có màn người cầm roi xoa dầu lên mấy con lươn đó. Vậy đó mà mấy anh chị em mình lớn lên chẳng vướng vào những vòng tội lỗi mà mấy bực phụ huynh bây giờ cứ phải lo ngay ngáy cho con em họ. À mà hình như đã lâu lắm rồi mình chẳng nghe trong khu xóm có tiếng nhịp roi và tiếng khóc xin tha lỗi và hứa lần sau không tái phạm nữa.
 ----------------------------------------------------------------
 Bài viết của bạn Uyển Vy nhân ngày 1-6 của các cháu thiếu nhi.

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

MỘT CHUYỆN CẢM ĐỘNG TRÊN SÂN MỸ ĐÌNH



Tai sao chúng ta yêu mến Nick Vujicic ? 

Nick khiến mọi người có mặt tại sân Mỹ Đình đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác bằng chính những câu chuyện kỳ diệu về cuộc đời của anh.

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013

TUỔI TRẺ THỜI NAY CÓ THIẾU IỐT ?

Sáng 19/5/2013 Tp. Hải Phòng huy động hàng ngàn thanh thiếu niên xuống đường 
diễu hành chào mừng SN Bác . Báo chí đưa tin đăng ảnh rầm rộ . 
( Lưu ý : sau khi khoe thành tích trên mạng bị "hố", Web Site chính thức của HP đã phải rút xuống phi tang , nhưng không xong !
Vô tổ chức :( Hàng ngũ, ăn mặc, thái độ ....).

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

THÁNG 5, RA BẮC (Bài 3) : CÁC CỤ MÊ "TÁO" RỞ !


- Nào Hồng, nào Mận, nào Lê 
Trong 3 em ấy cha mê em nào ?
- Mày mua con Táo cho tao
Đồ này rất xịn (nhưng) giá cao ngất trời
- Nhưng mà táo đã bị xơi 
Thành táo cắn dở cha ơi đừng xài !
- Thằng này nói ngứa cả tai
Tao không lạc hậu như ai đâu mày ! 

Trên đây là câu chuyện có thật "tăm phần tăm" Mõ tui diễn ca ra thế. Nó là chuyện nhà kia có anh con trai sắp đi Tây, hỏi bố muốn con mua cho bố quà gì ? Trái cây nhé ? Bố mới bảo, mày mua cho bố "Quả táo cắn dở" ! Mà ông cụ thích " con mi nhon" bé bé xinh xinh . Con này nó nhậy cảm. Dù tay lão có run run nhưng bấm trúng nó vẫn lên ầm ầm cả hình lẫn tiếng . Rất ...sướng .
Bà mẹ nguýt cha con nhà kia, bẩu : Già còn bày đặt , rõ ...khỉ ! Tuần sau anh con trai đi Tây về mua cho bố cái iPad Mini mới cáu . Bà mẹ ghé tai con trai nói nhỏ : Lần sau anh mua cho mẹ 1 ...thằng táo cắn dở , nhưng mẹ thích thằng lớn, không thích con nhỏ như bố anh !

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

TIỂU SỬ NGƯỜI KỲ DIỆU NHẤT HÀNH TINH QUA ẢNH

Chỉ còn 2 ngày nữa là chàng trai không chân không tay Nick Vujicic sẽ đến Việt Nam để truyền cảm hứng cho các bạn trẻ về niềm tin và nghị lực sống. Nhân dịp này, mời độc giả đón đọc loạt bài về thời thơ ấu, những câu nói đi vào lòng người và tình yêu đẹp như cổ tích của chàng trai tuyệt vời Nick Vujicic
Một chặng đường đầy nghị lực mà người “không chân không tay” đã trải qua như để chứng minh anh là “chàng trai kỳ diệu nhất hành tinh”.
kt-cdm20513-nick3
Nick Vujicic sinh ngày 4/12/1982 tại Melbourne, Australia và hiện đang sống tại Mỹ. Không may mắn như những đứa trẻ khác, Nick đã ra đời với cơ thể không lành lặn, thiếu chân, thiếu tay. Bố mẹ Nick gần như ngất đi sau khi nhìn thấy đứa con bé bỏng đáng thương của mình chào đời. Nhưng họ luôn cố gắng giúp con trai có một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác.

CHỮ "TÌNH" TRONG QUAN HỌ

Ra Bắc lần này tiếc không còn thời gian gặp gỡ chú em họ tài hoa - họa sĩ Đỗ Dũng . Đỗ Dũng ngoài nghề chính là sáng tác tranh, vẽ minh họa cho một số báo và tạp chí TW còn hiểu rất sâu về Quan họ Bắc Ninh. Đặc biệt hơn, Đỗ Dũng hát Quan họ chuẩn và hay như 1 liền anh thực sự ! Xin giới thiệu bài viết sau đây của họa sĩ Đỗ Dũng (Nguyên bản trên Facebook Dung Do là "Tình yêu trong Quan họ" ).

Yếu tố trữ tình là đặc điểm nổi bật nhất bao trùm lên hết thảy các lời ca của dân ca Quan họ. Có thể nói mỗi bài hát Quan họ là một bản tình ca, đó là lời của những người yêu nhau cởi bỏ tấm lòng ra với nhau.

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

THÁNG 5 RA BẮC (Bài 2) CHUYỆN KỂ Ở TRỤ SỞ HỘI LUẬT GIA VIỆT NAM


Từ trái : Trung Hải, Khoa Phi, Hữu Hùng, Quốc Hùng, Quốc Anh, Quang Trung
Chiều 10/5 Quốc Anh hẹn chúng tôi đến trụ sở Hội Luật gia Việt Nam chơi. Sẽ có cả Quốc Hùng cùng đến !
Hai cụ này nghe tên gọi, cứ như  cặp bài trùng !
Quốc Anh , Quốc Hùng thực ra nổi tiếng ngay từ hồi Lư Sơn Tử Đệ Học Hiệu . Xuống Quế Lâm Dục Tài càng nổi tiếng hơn . Theo cách gọi bây giờ thì hai cụ từng  là "Thủ lĩnh của Thiếu niên Nhi đồng Tiền phong trường TNVN -QL.TQ (1953-1958) . Phạm Quốc (Anh Lớp 6) làm Hiệu Đoàn trưởng, Vũ Quốc Hùng ( Lớp 4) và Vũ Mộng Ngọc ( Lớp ta) là các Ủy viên Hiệu đoàn. Chuyện ấy nửa thế kỷ rồi mà bây giờ  trong tiềm thức của các bô lão Culờ hâm hâm chúng mình , cái bóng "lãnh tụ Thiếu niên Tiền Phong, Nhi đồng Tháng Tám" của 2 cụ vẫn cứ trùm lên đầu ! Phạm Quốc Anh , Vũ Quốc Hùng . Với K5 chúng ta, một cụ "đàn anh", 1 cụ " đàn ...em". Cái tật cố hữu của HS trường mình là coi các bạn học cùng trường như là anh chị em 1 nhà, lớp lớn là anh chị, lớp bé hơn là em út . Trường quy định gọi các giáo viên là "Anh, Chị" ( Không thày cô như sau này sửa lại). Vì thế đến nay chúng ta vẫn quen gọi anh Quý, anh Lại, chị Quế, chị Hoàn  ...chứ ít khi gọi là thày cô . Hồi ấy các anh chị giáo viên đúng với nghĩa là các anh cả, chị hai trong 1 đại gia đình . Với Quốc Anh , Quốc Hùng cùng trang lứa, chúng ta coi nhau như bạn bè, tuy nhiên cả 2 cụ nay vẫn nhiễm nhiên được tín nhiệm làm "Thủ lĩnh" cho Trường ta trong tất cả các giao dịch chính thức đối nội và đối ngoại. Vì lý do này mình muốn gặp 2 cụ để hỏi về kế hoạch Tổ chức Kỷ niệm 60 năm Trường vào tháng 8 tới đây . 

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

THÁNG 5 RA BẮC ( Bài 1)

Dư vị ngọt ngào 
 
HN vào mùa hoa bằng lăng
Hà Nội tím một trời hoa bằng lăng ...thế mà lần này ra Hà Nôi chỉ gói gọn trong vòng 1 tuần lễ . Một tuần lễ kín đặc chương trình ! Ngày nào cũng vội . May, suốt tuần khí hậu ôn hòa, nắng nhẹ. Trời mát, thậm chí buổi sáng còn se lạnh và có hôm HN đặc quánh sương mù ! Ở SG, vừa vào cổng sân bay TSN đã liên tục nhận điện thoại hỏi thăm của các cụ Hà Nôi. Đi chưa , bay chưa ??? Xuống sân bay Nội Bài, vừa mở ĐTDĐ đã có mấy cú nhăn tin, hỏi đến chưa, đến chưa ! Cấp tập nhất là cụ Lý. Mày mà không đến ngay nhà tao là tao ế hết thức ăn đấy ! Cụ này đe thế ! Mà thật vậy. Bà xã đi Úc  thăm con cháu đã tròn 1 tháng. Một tháng cụ Lý nhà ta "cô đơn" tự biên tự diễn. " Tư do" chỉ còn giới hạn đến tối mai.

CỤ XUÂN HOÀI GIỚI THIỆU BÀI THUỐC ĐƠN GIẢN , HIỆU QUẢ

Mới đây cụ Xuân Hoài có gửi qua email cho mình bài thuốc có khả năng làm thuyên giảm các chứng thường gặp ở người cao tuổi như : máu cao, mỡ cao, cholesterol…. Xin trân trọng cảm ơn và giới thiệu lại để bà con Làng ta áp dụng thử . Đây là bài thuốc được cung cấp bởi 1 độc giả tốt bụng -đồng thời cũng chính là đương sự đã áp dụng có hiệu quả cùng với 1 số người thân trong gia đình .

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN : 10 KIỆT TÁC KHỎA THÂN ĐẮT GIÁ NHẤT THẾ GIỚI

Những bức họa nổi tiếng về chân dung và hình thể của con người vẫn được lưu giữ và truyền tay nhau từ hàng ngàn năm nay. Tranh khỏa thân là một loại hình nghệ thuật không chỉ rất hấp dẫn, thu hút sự quan tâm của những người yêu nghệ thuật mà còn được đấu giá rất cao.

Sau đây là 10 kiệt tác hội họa khỏa thân được bán với giá đắt nhất trong lịch sử mỹ thuật thế giới:
1. Nude in a Black ArmchairTác giả: danh họa Pablo Picasso
Trị giá: 45,1 triệu USD

Những kiệt tác khỏa thân đắt nhất mọi thời đại

Bức tranh mang tên “khỏa thân trên ghế bành đen” này của danh họa Picasso được bán với giá 45,1 triệu USD, mức giá cao kỷ lục mà chưa một họa phẩm cùng thể loại nào từng vượt qua được. Picasso vẽ bức tranh này từ năm 1932 và cho tới nay, có vẫn được lưu truyền như một trong những bức tranh quý giá nhất của ông.

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

NHA TRANG, TÔI LẠI VỀ (Phần 2)

Bên bờ sông Cái ( Đằng sau là Tp Nha Trang)
Dưới chân Tháp Bà Ponagar ngày Lễ hội của người Chăm
Thế là mình đã 3 năm liền có mặt cùng đi du lịch với các bạn trẻ Tập đoàn C.T . 2 lần trước TGĐ luôn bố trí cho mình 1 xuất đi – về bằng máy bay , nhưng mình chỉ nhận vé chuyến về bởi đi theo đoàn sẽ vui hơn nhiều . Lần này, để  thử sức, mình nhận cả đi và về bằng xe ô tô cùng với tổ 1 gồm 45 người, vừa đủ 1 xe ca chất lượng cao. Đoàn chia làm 4 tổ , mỗi tổ một mầu áo riêng nhưng đều có in logo của Tập đoàn trên ngực . Đoàn xe khởi hành từ Tp. Hồ Chí Minh lúc 12g trưa ngày 27/4 mà đến 1g30 sáng 28/4 mới tới Tp.Nha Trang, ổn định chỗ nghỉ cũng phải đến 2g sáng mới ngủ được .

NHA TRANG, TÔI LẠI VỀ ( Phần 1)


Đằng sau là dòng sông Cái và Tp Nha Trang

Cuộc hành hương mang tên
" Băng qua biển rộng sông dài "
 
Mấy ngày nghỉ lễ vừa rồi , theo lời mời của Chủ tịch tập đoàn C.T Group, tôi lại ngồi cùng chuyến xe du lịch ra Nha Trang …
Tập đoàn S.TGroup " Nhà phát triển đô thị toàn diện", năm nào đến kỳ nghỉ dài ngày 30/4 và 1/5 cũng tổ chức tham quan du lịch cho các CBCNV là LĐ Xuất sắc . Năm nay tuy kinh doanh của Tập đoàn có khó khăn trong cái khó khăn chung của KT đất nước, nhưng đoàn đi du lịch cũng đông tới hơn 150 người ( so với năm ngoái 250 người ). Cũng không như năm ngoái, hành trình qua 2 vùng du lịch nổi tiếng là Nha Trang và Đà Lạt, năm nay chỉ dừng ở Tp biển Nha Trang nhưng chất lượng có được "nâng lên", chăng những về mặt dịch vụ ăn, nghỉ, đi lại mà về các hoạt động tập thể cũng phong phú hơn.
            

Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

HAI ÔNG NAM HÀN BÀN CHUYỆN THOÁT... "HÀN" (NGHÈO)


(Sưu tầm )
    Hôm thứ 6 vừa rồi (19-4-2013), có hai ông  gốc gác Nam Triều Tiên (Nam Hàn) hay còn gọi là Hàn Quốc, đến nói chuyện với nhau tại đại bản doanh World Bank. Đó là Jim Yong Kim và Ban Ki-moon. Ông Jim Kim là Chủ tịch World Bank, ông Ban Ki (tên giống tiếng Việt thế) là Chủ tịch Liên Hiệp Quốc (TTK UN). Cả thế giới có hai chức to nhất lại do người Triều tiên nắm hết.
Jim Kim sinh năm 1959 tại Seoul, sang Mỹ từ lúc 5 tuổi. Chắc là tiếng Triều vẫn hiểu, nhưng tiếng Mỹ thạo hơn, giống cu Luck bây giờ. Trước  khi đến World Bank, ông từng làm Hiệu trưởng trường Dartmouth, một trong 10 ivy leagues của Hoa Kỳ.

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

XUNG QUANH CHIẾC MŨ BẢO HIỂM !

Mấy ngày gần đây cư dân mạng sôn sao về Clip 1 học sinh Lớp 10 do không đội mũ bảo hiểm , khi bị CA phát hiện đã bỏ chạy nên bị đánh vào mang tai khiến tai em chảy máu . Các cụ hãy xem và cho ý kiến .


Diễn biến vụ việc sau đó đã được công an phường 8, quận 11 (TP.HCM) xác nhận. Theo đó, trưa ngày 26/3, tổ công tác thuộc công an phường đang tuần tra trên địa bàn phường thì phát hiện em Lâm Dụ Cường (học sinh lớp 10 trường THPT Nguyễn Hiền, ngụ tại quận Tân Bình) chạy xe máy không đội mũ bảo hiểm. Tổ công tác ra hiệu lệnh yêu cầu dừng xe để xử lý vi phạm nhưng Cường vẫn tiếp tục chạy.

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

CÙNG CƯỜI VỚI BÀI THƠ CHÁU TẢ BÀ

Đối lập với hình ảnh người bà vất vả sớm hôm, tóc trắng, miệng nhai trầu thường thấy trong những bài văn mẫu - bà trong bài thơ "lạ" khá gần cuộc sống hiện đại với: hát karaoke, phóng xe máy,…

Cộng đồng facebook đang truyền nhau bài thơ viết về người bà thời hiện đại nhưng không kém phần hóm hỉnh, hài hước.

Cười nghiêng ngả với bài thơ lạ tả bà
Bài thơ về bà và hình ảnh minh họa trẻ phải học theo văn mẫu gây sốt trên facebook. (Ảnh chụp lại từ màn hình)

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

RỪNG LUẬT : TÔI LÀ DÂN TÔI CŨNG SỢ !

Đấy là lời của CT .QH Nguyễn Sinh Hùng nói giữa cuộc họp của UBTVQH nghe tờ trình của CP do Bộ trưởng Tư pháp Hồ Hùng Cường trình bày về ....53 Dự án Luật năm tới đưa ra QH biểu quyết !!!
Nếu nói chính xác thì là  :
Cơ quan hành pháp đề xuất đưa 53 dự án luật, hai dự án pháp lệnh vào chương trình xây dựng trong năm tới. Đây là con số kỷ lục trong lịch sử lập pháp. “Trong trường hợp cần thiết, Chính phủ đề nghị Quốc hội cho họp một kỳ bất thường dành riêng cho việc xem xét, thông qua hoặc cho ý kiến về một số dự án luật” - Bộ trưởng Hà Hùng Cường kiến nghị.
Ngoài ra, các cơ quan, đoàn đại biểu Quốc hội và đại biểu Quốc hội đề nghị xây dựng 69 dự án luật, pháp lệnh khác. Ông Cường đề nghị Quốc hội xem các năm 2014, 2015 là những năm bản lề trong công tác xây dựng luật, đảm bảo hoàn thiện hệ thống pháp luật, ổn định tổ chức bộ máy, tạo môi trường lành mạnh cho sản xuất kinh doanh, phát triển đất nước sau khi Hiến pháp mới được thông qua.

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

CHÓ MÈO PHẢI CHÍNH CHỦ : CHUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA !

Ông quan Thú y khẳng định : Quy định 'chính chủ' chó, mèo có khả thi !

Calathau : Chuyện này xảy ra chưa lâu  ( Căn cứ bài báo đăng trên Tin Ngắn Online Thứ tư, 05/12/2012 ), thế mà nghe như chuyện ...Ba Gia-Tú Xuất ! Tất nhiên cái quy định quái gở này đã chết yểu như các cụ đều biết, nhưng đã có nhiều quy định mới cũng đã lấp ló ra đời, lại còn "Kinh dị " hơn ! 


Trưởng phòng Dịch tễ, Cục Thú y, ông Văn Đăng Kỳ cho rằng hoạt động này hoàn toàn khả thi khi triển khai trên toàn quốc.

Ông Kỳ cho biết điều tra trên 1.200 hộ dân ở Phú Thọ cho kết quả 90% đồng ý với hoạt động này. Ông nói:
'Tổng điều tra ngày 1/4 vừa qua cho biết cả nước có 10 triệu con chó, mèo, nhưng cách đây mấy năm các chi cục thú y thống kê gửi lên thì chỉ có 6 triệu con.
Ngay số lượng chó, mèo hiện có là bao nhiêu cũng chưa có con số chính xác.

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

XEM TRANH LỤA NGUYỄN PHAN CHÁNH IN TRÊN HỌA BÁO PHÁP .

Calathau - 1 độc giả, tên Phạm Hùng từ San Diego (Hoa Kỳ) gửi về cho VOV online hình ảnh 4 trang họa báo "Illustrator" có giới thiệu và in 04 bức tranh lụa của HS Nguyễn Phan Chánh cách nay đã 81 năm mà vẫn đẹp như mới. Ta chửi chủ nghĩa thực dân Pháp và đánh đuổi quân Pháp xâm lược, nhưng công bằng mà nói người Pháp cũng mang văn minh sang nước ta và góp phần giữ gìn văn hóa Việt cho người Việt .


Năm 1931, họa sĩ Nguyễn Phan Chánh sáng tác tranh lụa "Chơi ô ăn quan" cùng một số họa phẩm khác như "Cô gái rửa rau", "Em bé cho chim ăn", "Lên đồng". Cũng năm này tại triển lãm Paris (Pháp), một số tranh lụa của Nguyễn Phan Chánh đã được giới thiệu. Lần đầu tiên công chúng Pháp biết tranh lụa Việt Nam qua bút pháp Nguyễn Phan Chánh. Sau cuộc triển lãm ở Paris, hoạ sĩ Nguyễn Phan Chánh được coi là người đặt nền tảng cho tranh lụa hiện đại Việt Nam.

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

MỸ TÂM ĐÒI CÁTSÊ KHỦNG ?

Từ chuyện Mỹ Tâm với cú lắc đầu của ông chủ tịch

imagesCalathau : Mấy ngày nay rộ lên xicandan cô ca sĩ Tóc nâu môi trầm Mỹ Tâm ra giá 6 ngàn đô la Mỹ cho bài hát cô trình bày trong đêm pháo hoa quốc tế sắp tới bên sông Hàn ( Đà Nẵng). Có thể chưa hẳn cái giá 6 ngàn đô (khoảng 120 triệu VND) cho 1 lần hát của Mỹ Tâm đã là cao nhất so với trước đây cô đã từng ra giá. Nhưng rắc rối ở chỗ cô đã ra giá với chính ĐN, quê hương cô, nơi chưa 1lần cô tham gia hát ở Lễ hội pháo hoa quốc tế có thương hiệu này ! Theo thông tin trên báo chí, người từ chối Mỹ Tâm là CT UBND Đã Nẵng , với lý do : quá cao, trong lúc kinh tế ĐN đang gặp nhiều khó khăn. Còn Mỹ Tâm thì cho rằng cô chưa từng mặc cả với "chú Chiến" ( Tức ông Văn Hữu Chiến CT ĐN), mà chỉ qua Cty Tổ chức sự kiện .....Còn, nếu ĐN có lời đề nghị thì cô sẽ sẵn sàng ...xuống thang , thậm chí "hát từ thiện" ! ( Xin nhắc lại đây chỉ là thông tin Mõ tôi nhặt trên mạng, chưa được kiểm chứng). Nhưng nguyên chuyên này cũng đặt ra vấn đề mang tính phổ biến hơn. Đó là ....( Thôi, mời các cụ đọc Entry sau đây để rõ hơn )

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

NGHỆ SĨ HÀI VĂN HIỆP SẼ CÓ DANH HIỆU GÌ LÚC VỀ CHÍN SUỐI ?

 NS Văn Hiệp " ông trưởng thôn nghiện thuôc lào "

Mấy hôm nay báo chí, blog tràn ngập bài viết về diễn viên hài Văn Hiệp vừa mất. Ca ngợi, tiếc thương, rồi lôi cả đời tư lên mặt báo. Chị vợ ở Đức mấy chục năm tuyên bố vẫn yêu chồng. Con trai bảo, mẹ ra đi, bỏ ông ở lại trong cô đơn và nghèo túng.
Báo chí khai thác tối đa đám tang, nào tài năng, nào đức độ ...dù lúc bác còn sống, chẳng có bài nào khen bác cho ra hồn !
Thực ra tôi không có ấn tượng gì sâu sắc ở diễn viên này nếu đứng trên phương diện tài năng nghệ thuật. Bác Hiệp chẳng qua cũng chỉ lấy nghề diễn làm kế sinh nhai mà thôi, tôi nghĩ thế. Nhưng cái ấn tượng nhất về Văn Hiệp trong tôi là cái dáng hình, khuôn mặt, thần thái ...tồi tội thế nào ấy mỗi lần ông xuất hiên trên sân khấu. Ông vào vai nào cũng tất tưởi, nhân hậu nhưng cũng hậu đậu, tức cười . Ông mất, tôi mới biết thêm nhiều chuyện về ông : Ông nghèo túng đến thảm hại ( nhịn bữa ăn tập thể để lấy tiền tiêu vặt). Ông bị vợ bỏ rơi (?). Ông không được thưởng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú v.v...Vì thế trong đám tang ông có nữ nghệ sĩ hài khóc rống lên kể khổ " Ới anh Văn Hiệp ơi ! Sao anh khổ thế hả anh, đến cái danh hiệu Ưu tú họ cũng không cho anh ." Và người ta ( các nghệ sĩ đã có đủ các danh hiệu), bàn nhau  viết kiến nghị, ký tên XIN cấp trên truy tặng cho ông 1 cái DANH HIỆU ! Chưa biết đơn đã có ai soạn thảo chưa và đã có ai ký chưa nhưng trên mạng đã chia 2 phe công kích nhau kịch liệt : Một phe cho rằng đạo lý ở đời phải công bằng với cả những ngưởi đã mất. Văn Hiệp phải có danh hiện Ưu Tú hoặc NSND mang theo xuống mồ ! Phe kia lập luận, Văn Hiệp tuy không được phong danh hiệu , nhưng tài năng và đóng góp của ông đã được Nhân dân xác nhận. Đó chính là danh hiệu cao quý nhất. Phe này còn đả kích chủ trương Nhà nước đặt ra các loại danh hiệu này nọ ( học mót của Liên bang Xô Viết), để đến nay nước ta mắc chứng "chạy danh hiệu", ":Loạn danh hiệu" khó cha , cuối cùng danh hiệu mất giá thê thảm . ( Nhưng mà vẫn mê danh hiệu vì ngày nay Danh hiệu có thể giúp đánh bóng tên tuổi, giúp ra giá catxê cao hơn ...)
Riêng tôi, xin các nghệ sĩ đang sống ,hãy làm hết sức mình để bác Văn Hiệp có được cái danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú mà bác xứng đáng được tặng từ lâu . Và tôi tin, Nghệ sĩ Nhân dân thì khó, chứ Ưu tú thì nỡ lòng nào mà Ban Thi đua khen thưởng ( hay Hội đồng phong danh hiệu Quốc gia gì đó) lại không cho !
Xin cầu Trời cho hương hồn bác Văn Hiệp đáng thương sớm siêu thoát , sau khi đã được truy tặng danh hiệu NSUT !

NHỮNG CÂU ĐỐI Ở ĐỀN HÙNG

Calathau : Trên Blog cụ Giang (Đặng) gần đây có bài giới thiệu những nét mới trong Lễ hội Đền Hùng năm nay. Hình như nhiều cụ có dự kiến sắp tới về Đất Tổ dHội . Nhân dịp này xin giới thiệu bài sưu tầm giải nghĩa về các câu đối ở quần thể di tích Đền Hùng để mọi người tham khảo.Đọc và hiểu được các câu đối này chắc chắn sẽ làm cho cuộc về nguồn của chúng ta thêm nhiều ý nghĩa ...
CÂU ĐỐI ĐỀN HÙNG VÀ TÂM THỨC VIỆT NAM

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

TỐN KÉM BAO NHIÊU TIỀN CHO VIỆC LẤY Ý KIẾN DÂN ?


//
you're reading...

 Nguyễn Quang A (báo Lao Động)

(LĐCT) – Số 14 – Thứ năm 04/04/2013 11:14

Lấy ý kiến đóng góp cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 bắt đầu từ 2.1.2013. Theo điều 7 của Nghị quyết số 38/2012/QH, việc lấy ý kiến kết thúc vào ngày 31-3.2013. Ngày 2.3.2013, Chủ tịch Quốc hội khẳng định tiếp thu ý kiến góp ý đến hết tháng 9.2013.
Điểm 2, điều 8 của nghị quyết quy định “kinh phí phục vụ cho việc tổ chức lấy ý kiến nhân dân về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 do ngân sách nhà nước bảo đảm”. Phải đợi đến quyết toán ngân sách của năm tài chính 2013 (chắc vào cuối 2014) chúng ta mới biết việc lấy ý kiến tốn bao nhiêu tiền ngân sách. Hiện nay, chỉ có thể đưa ra những con số ước lượng về độ lớn. Sai số có thể vài ba lần, nhưng cũng có thể cho ta mường tượng về độ lớn của con số đó. Chi phí xã hội có thể lớn hơn chi ngân sách rất nhiều, mà dưới đây cũng chỉ điểm qua. Đến 25.3.2013, theo tổng hợp của Ban chỉ đạo tổng kết thi hành Hiến pháp 1992 của Chính phủ, đã có 28.014 cuộc hội thảo, hội nghị lấy ý kiến và đã tiếp nhận hơn 15 triệu lượt ý kiến đóng góp. Đến 28.3, các con số đó là 20 triệu lượt và hơn 30 ngàn hội thảo (thế nhưng riêng TP. Hồ Chí Minh đã có trên 40 ngàn cuộc?); còn đến 31.3.2013, con số đã lên 26 triệu!

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

BÌNH DƯƠNG 3 THÁNG MỖI NGƯỜI DÂN GÓP 30 Ý KIẾN SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP (!)

Mình tự kiểm, hồi này "ma đưa lối quỷ dẫn đường" thế nào đó mà cứ tạt sang " Lê Dân" coi tin tức. Tưởng chỉ có nhõn Mõ u mê "lạc lối", ai ngờ 1 vị chức sắc Hội Mỹ thuật Tp.HCM, bạn chúng ta cũng " ừ tớ đêm nào cũng mất ngủ vì lạc vào Lề Dân ". Một nữ TBT 1 tạp chí của 1 tập đoàn lớn, tự thú :" Ôi anh ơi , dạo này vào mạng Lề Dân là thú tiêu khiển giải trí của em đấy !". Vị CT Hội đồng Quản trị 1 trường Cao đẳng dân lập, cũng dân Cu Lờ thì tấm tắc " Công nhận về mặt lý luận họ hơn hẳn cánh Dư luận viên của phe ta !". Đại loại thế, nếu dẫn ra thì còn nhiều lắm. Đó là 1 thực tế, bởi cứ đọc trên báo in do Tuyên Giáo làm TBT và gần 70 đài PT-TH Quốc doanh thì chả bới đâu ra thông tin mới, chưa nói tới tính chân thực đến đâu . Thí dụ vụ xử ĐV Vươn chỉ riêng chi tiết báo chí tung ra là phút đầu tiên gặp nhau trong tòa 2 vợ chồng Vươn-Thương chan hòa nước mắt là phịa 100%. Sau này chị Thương và chị Hiền ( vợ anh Quý) kể với mấy cô bác thân quen ( được đăng trên Blog TS Nguyễn Xuân Diện), là suốt mấy ngày xét xử, 2 chị đứng rất gần chồng nhưng tuyệt đối không được nhìn sang nhau, nói chi đến ôm nhau khóc như mưa !!! Đến khi tuyên án xong, kết thúc phiên tòa, các chị xin, mấy chú CA dẫn giải mới hứa là sẽ để họ được gặp chồng. Nhưng thay vì dẫn thẳng ra chỗ anh Vươn anh Quý chỉ cách mấy bước, các chú này  rất nhã nhặn dẫn 2 chị đi loanh quanh 1 hồi, ra đến sân Tòa thì xe chở chồng họ đã mất hút trong xe "bịt bùng" ...
Có lần táy máy mình tạt sang lề PHẢI coi. Gặp ngay trang Trang Tin Điện tử  của Tỉnh Bình Dương (http://www.binhduong.gov.vn/vn/news_detail.php?id=10164&idcat=17&idcat2=32 ). .Nó thế này :
Tại buổi họp, Phó Chủ tịch HĐND tỉnh Trần Thị Kim Vân đánh giá cao tinh thần, trách nhiệm của cán bộ, công chức và người dân trong việc đóng góp Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Các ý kiến đóng góp rõ ràng, được nghiên cứu kĩ, thiết thực, sâu sắc, thể hiện rõ mong muốn Hiến pháp được sửa đổi có tính ổn định lâu dài, tạo động lực cho đất nước tiếp tục phát triển. Phó Chủ tịch HĐND đề nghị, từ nay đến 30/9, các tổ chức, cá nhân và người dân tiếp tục đóng góp ý kiến vào Dự thảo sửa đổi.”

 Mõ tôi xin thay mặt MĐốp "chiềng làng chiềng chạ/Thơng hạ tây đông" để các cụ nghe cho ...thủng ạ !

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

LÊ KIÊN THÀNH : CHA TÔI, LÊ DUẨN VÀ KỶ NIỆM VỚI TRUNG QUỐC

Lê Kiên Thành 


Nhân kỷ niệm 106 năm ngày sinh cố Tổng Bí thư Lê Duẩn, chúng tôi trao đổi với ông Lê Kiên Thành về chủ đề không mới nhưng vẫn còn nguyên giá trị khoa học thời sự: Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn và những kỷ niệm với Trung Quốc.
Qua những lần xuất hiện trên báo chí để nói về cha mình, cũng như qua những lời chúng tôi ghi lại dưới đây, ông Lê Kiên Thành, người con trai thứ của cố Tổng bí thư Lê Duẩn giúp độc giả hôm nay hiểu hơn về bản lĩnh của người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam trong giai đoạn đầy thử thách và oanh liệt của lịch sử dân tộc (1958 -1986).
... Năm 1957, đang là Bí thư Xứ ủy Nam kỳ, cha tôi được Bác Hồ gọi ra Bắc. Khi ấy, ông đã chọn một hành trình rất ngoạn mục là đi qua Nam Vang (Phnôm Pênh), Hồng Công tới Quảng Châu về Gia Lâm với sự giúp đỡ nhiệt thành của những người bạn Trung Quốc.
Mẹ tôi, các chị tôi và tôi cũng từng có thời gian học tập ở Trung Quốc. Đặc biệt, mẹ tôi trong cuốn nhật ký của mình từng có những trang viết ghi lại những kỷ niệm sâu sắc trong quãng thời gian bà vừa học vừa nuôi con tại Trung Quốc. Trong đó, bà cũng đã ghi nhận sự quan tâm của cố Chủ tịch Mao Trạch Đông, cố Thủ tướng Chu Ân Lai.


 - 1
Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn
Trong ban lãnh đạo Trung Quốc, cha tôi cũng có những người bạn rất thân thiết như Chu Ân Lai, Diệp Kiếm Anh. Khi Chu Ân Lai ốm, cha tôi sang thăm TQ và vào bệnh viện thăm Chu Ân Lai, nói: “Mong đồng chí chóng khỏe”. Ông Chu Ân Lai nói: “Chúng nó không để tôi sống đâu” (ý chỉ bè lũ 4 tên). Chu Ân Lai vốn là người rất kín đáo và chừng mực. Phải là tình bạn sâu sắc thì ông mới có thể chia sẻ như vậy với cha tôi.
Thế nhưng, vào những thời khắc quan trọng, cha tôi cũng đã thể hiện với Chu Ân Lai sự quyết liệt đến mức cao nhất của mình vì độc lập dân tộc.
Cha tôi kể, có lần, một đồng chí nói với ông: Trung Quốc có đề nghị giúp ta mấy trăm xe tải từ Bắc vào Nam với điều kiện phải để người của họ lái. Cha tôi nói: “Tôi không nhận cái xe nào cả”. Sau đó có đồng chí hỏi lại: “Anh Duẩn, sao ta không nhận một vài cái cho bạn vui?”. Ông nói: “Chúng ta không bao giờ được để cho bất kỳ ai có thể có suy nghĩ có thể cướp được đất nước này, kể cả anh em ‘môi hở, răng lạnh’”.
Độc lập dân tộc và chủ quyền quốc gia là nguyên tắc bất di, bất dịch. Vào thời điểm chúng ta còn nhờ rất nhiều vào Trung Quốc những thứ rất thiết yếu như lương thực và vũ khí, nhưng khi họ mời NiXon sang thăm để đàm phán và lấy cuộc chiến tranh VN để mua bán lợi ích của họ, thì trên báo Nhân dân đã viết một câu: “Chúng ta đang sống ở một thời đại mà không phải các nước lớn có thể làm mưa làm gió, hoặc định đoạt số phận của nước nhỏ”. Đó là bản lĩnh của chúng ta, là ý chí của chúng ta.
Trong thời kỳ mình đánh nhau với Mỹ, Trung Quốc cũng rất khó khăn. Dân họ cũng đói. Nhưng họ đã giúp đỡ Việt Nam nhiều thứ, kể cả tiền. Việt Nam từng cảm kích với điều đó. Nhưng không vì thế mà có thể quên được sự toàn vẹn lãnh thổ, cái gì là nguyên tắc thì phải kiên quyết giữ.

 - 2
TBT Lê Duẩn gặp PTS. Lâm Ngọc Thiềm và các sinh viên ĐH Tổng hợp Hà Nội - những người rời giảng đường đến chiến hào vào tháng 5/1972 (Ảnh tư liệu)
… Năm 1972 là một năm đầy thử thách với tiến trình thống nhất đất nước của Việt Nam. Trong cuốn nhật ký của cha tôi có ghi lại vài dòng nhưng đủ để tôi nhớ và hình dung lại những gì diễn ra trong năm đó liên quan đến câu chuyện mà cha tôi kể lại. Ở đó, bản lĩnh người lãnh đạo tối cao của đất nước đã thể hiện bản lĩnh của một dân tộc… Và đủ để tôi cảm nhận sự khắc khoải, đau đớn về những gì trải qua trong cái năm đầy cam go, thử thách ấy và quyết tâm dữ dội của ông về hai chữ độc lập, tự do của dân tộc.
Trước khi Nixon có cuộc đàm đạo với lãnh đạo Trung Quốc, Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai sang Việt Nam, gặp cha tôi ở Gia Lâm (Hà Nội). Thủ tướng Chu Ân Lai nói với cha tôi rằng Trung Quốc và Nixon sẽ có cuộc bàn thảo về vấn đề Việt Nam.
Cha tôi kể rằng lúc đó ông đã lập tức nổi nóng: “Nước Việt Nam là của người Việt Nam, không ai có thể quyết định được vận mệnh của dân tộc này thay chúng tôi. Nếu Mỹ muốn bàn về Việt Nam thì sang Việt Nam mà bàn với chúng tôi, tại sao bàn với các đồng chí và tại Trung Quốc? Đồng chí có biết, năm 1954, khi cảm nhận được rằng, Việt Nam đã bị ép ký hiệp định Genève, tôi đã khóc ròng trên đường từ miền Bắc quay trở lại miền Nam vì biết rất rõ rằng, rồi đây máu của đồng bào tôi sẽ đổ hàng chục năm trời? Và sau đó thì các đồng chí đã thấy đó, sau hai năm theo như thỏa thuận là “hoà bình sẽ được lập lại”, máu của đồng bào tôi đã đổ cho tới bây giờ…”.
Cha tôi kể, khi ấy, Thủ Tướng Chu Ân Lai đã tỏ thái độ xin lỗi.
Sau khi gặp Nixon, Thủ tướng Chu Ân Lai có sang Việt Nam thông báo tình hình rồi sẽ thế này, thế khác. Sau khi nghe xong, cha tôi nói: “Tôi chỉ biết trước một điều là sau khi Nixon gặp các đồng chí, Mỹ sẽ đánh chúng tôi gấp 10 lần…”.
Dự đoán đó đã đúng. Sau đó, Mỹ đã rải bom khắp các thành phố lớn và làng mạc miền Bắc…
Cha tôi không ngăn được điều này nhưng ông đã thể hiện bản lĩnh và ý chí của cả dân tộc lúc đó và tâm nguyện lớn lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Dù có đốt cháy dãy Trường Sơn cũng phải giành cho được độc lập, tự do”.
Nếu sợ những thế lực bên ngoài và sợ cả chính mình thì tức là giặc chưa đến mà phải thua. Sự kiện 30/4/1975 đã thể hiện bản lĩnh của những nhà lãnh đạo Việt Nam, trong đó có cha tôi.
Nhìn lại sự kiện chiến tranh biên giới 1979, cũng từng có một số người đặt vấn đề: Vì ông Duẩn găng với Trung Quốc, vì ông Duẩn chủ trương đánh Campuchia. Đó là quãng thời gian tôi đã trưởng thành và là một người lính, với tất cả những gì đã chứng kiến, tôi hiểu rằng, ở thời điểm đó, những nhà lãnh đạo Việt Nam, mà cha tôi là người đứng đầu, đã không thể có sự lựa chọn khác.
Với Campuchia, Việt Nam đã thay mặt nhân loại cứu một dân tộc khỏi họa diệt chủng mặc dù cả mình mẩy chúng ta còn đầy thương tích sau hai cuộc chiến tranh. Và cũng là để cứu chính mình. Nếu không làm việc đó, có thể khẳng định rằng sau đó Việt Nam phải chịu một cuộc chiến tranh từ hai đầu biên giới.
Với cuộc chiến 1979, đó không phải là sự lựa chọn của chúng ta. Mà quả thực, nếu không có chuyện Trung Quốc bất ngờ tiến quân vào 6 tỉnh biên giới thì có lẽ đến sau này, cũng sẽ vẫn có người nói: Chuyện nói Trung Quốc muốn đánh Việt Nam là do cha tôi tự nghĩ ra.
Thời đó, không ít người không thể tin được rằng, Trung Quốc có thể đánh Việt Nam. Xin trích lại một đoạn trong bài viết mới đây của ông ông Dương Danh Di, nguyên là Bí thư thứ nhất tại Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh, chuyên làm công tác nghiên cứu thời đó để các bạn có thể hiểu thêm rằng: Họ tiến hành cuộc chiến đó là vì điều gì?

 - 3
Bộ đội VN đánh trả quân xâm lược Trung Quốc tại Lạng Sơn năm 1979 (Ảnh tư liệu)
“... Cuối tháng 1 năm 1979 Đặng Tiểu Bình thăm Mỹ, được Tổng thống Carter đón tiếp với nghi lễ rất cao, hai nước quyết định thiết lập quan hệ ngoại giao, và không biết còn bàn bạc gì nữa? Trên đường về nước Đặng Tiểu Bình ghé qua Nhật Bản. Trước những tình hình trên, một số anh em nghiên cứu chúng tôi đã khẳng định khá sớm: hai nước anh em thân thiết như răng với môi này không đánh nhau một trận không xong!
Lý trí mách bảo như vậy, thậm chí còn mách bảo hơn nữa: Trung Quốc đã từng gây cuộc chiến tranh biên giới với Ấn Độ và nhất là với Liên Xô và cả hai lần họ đều bất ngờ ra tay trước.
Thế nhưng về mặt tình cảm (bây giờ nhìn lại thì còn có cả sự ngây thơ, cả tin nữa) vẫn hy vọng dù chỉ là chút ít thôi: quan hệ Việt Trung đã từng gắn bó, sâu nặng như vậy, họ không thể một sớm một chiều trở mặt được.
Trong bối cảnh trên, cuộc chiến tranh biên giới đẫm máu ngày 17/2/1979 do nhà cầm quyền Trung Quốc - mà người chủ xướng là Đặng Tiểu Bình, phát động, về tổng thể không bất ngờ đối với chúng tôi, nhưng về thời gian cụ thể và nhất là về qui mô binh lực mà Trung Quốc sử dụng thì quả là không tính tới...”.
Tất nhiên, cha tôi là người không hề bất ngờ vì ông và Đảng cũng đã có sự tiên liệu và chuẩn bị trước.
Khi lòng yêu nước ăn sâu vào trong máu thịt, thì dù trong hoàn cảnh nào, người ta cũng có sự cảnh giác chính xác để có thể phản ứng đúng để bảo vệ Tổ quốc, bằng cách này hay cách khác.
Vì thế khi gần đây nghe về những vụ như sách của trẻ em in cờ Trung Quốc, nho Việt Nam bán trong siêu thị Big C có dán cờ Trung Quốc, tôi thấy buồn. Chẳng phải vì người Trung Quốc bây giờ quá giỏi mà vì người Việt Nam bây giờ quá chủ quan. Những việc làm đó thực ra cũng chỉ thể hiện sự cẩu thả của một số người cụ thể có liên quan. Nhưng qua đó cũng cho thấy: Ở họ không thường trực lòng yêu nước đủ để không phạm phải những chuyện không cho phép phạm phải. Khi một người yêu nước nồng nàn, yêu nước một cách không vụ lợi thì bất kỳ có điều gì xảy ra có ảnh hưởng tới đất nước thì sẽ có phản ứng tức thời ngay.
Tôi từng đến cửa Hữu nghị quan sau ngày 17/2/1979. Hồi đó, ở chỗ Trung Quốc trưng bày những kỷ vật về mối quan hệ của hai nước, có tất cả những tấm ảnh lãnh đạo Việt Nam qua nhiều thế hệ, trừ cha tôi. Trong sâu thẳm, tôi tự hào vì điều đó: Cha tôi, Tổng Bí thư Lê Duẩn là người quyết bảo vệ đến cùng từng tấc đất ở đây.
Lê Kiên Thành/  Khampha
 
*****