Thứ Năm, ngày 18 tháng 8 năm 2016

Về Clip bài hát GỬI SÔNG LY (Bản gốc)




List của Clip Gửi sông Ly  :
-          Dạo nhạc bản Gửi sông Ly ( Công Kỳ chơi Organ )
-          Tác giả Vũ Quang Trung ( Vũ Hồng Quang) giời thiệu và tự trình bày ca khúc ( Không nhạc đệm)
-          Khoa Phi thổi sáo trúc bản Gửi sông Ly
-          Đồng ca Gửi sông Ly của nhóm Đoàn 10 tại tư gia vợ chồng bạn Nguyễn Mộng Sinh ( Tp. Đà Lạt) – Ghép với tiếng đàn đệm của Công Kỳ .
-          Lời bài hát chạy theo hình minh họa để cùng tập hát theo tiếng đàn Công Kỳ đệm
-          Bản nhạc Công Kỳ chơi Organ bài Gửi sông Ly để các bạn hát theo
-          Công Kỳ chơi đàn 2 ca khúc thời Quế Lâm ( Chào Quế LâmKhỏe luôn luôn) để cùng hát tập thể .

LỜI BÀI HÁT GỬI SÔNG LY

Lời I:
Ta đã hẹn nhau về thăm trường
Dạt dào yêu thương, dạt dào nhớ
Ngàn vạn núi cao, ngàn vạn sông sâu
Và thời gian như mặt trời xuống núi
Đã mang theo tuổi thơ ta

Lời II:
Nhưng vẫn còn đây hình bóng trường
Mặt hồ gương soi hàng hàng liễu
Bạn bè mến thân học hành vui chơi
Và thầy cô như mẹ hiền sớm tối
Đã nuôi ta làm sao quên

Điệp khúc:
Ơi! Dòng Ly Giang…dòng sông hiền…
Ơi! Đào Hoa Giang …mùa Xuân nào…
Người chảy từ đâu? Từ đâu tới …
Từ đâu tới ?....
Như sông kia đầu nguồn
Như trăng non đầu núi
Như trái thơm đầu mùa
Ta trái tim dại khờ….
Một tình yêu
( Nhắc lại : Ta trái tim dại khờ
 Một tình yêu ....

Lời trần tình của tác giả
Đã hơn nửa thế kỷ nay, chúng ta- những cựu HS trường TNVN (LSQL) quen thuộc với những bài hát thuộc loại"Trường ca" do các thày Thanh Phúc, Mộng Lân, Nguyễn văn Nhân, Huy Khôi sáng tác như Khỏe luôn luôn, Chào Quế Lâm, Trường của em, Đập ruồi v.v...Lần nào cũng vậy, không cần  phải quản ca, "cầm càng", hễ 1 bạn xướng lên câu đầu là tất cả có thể cùng hát theo cùng vỗ tay đúng lời đúng nhịp. Hát những bản " Trường ca" quả thật đã trở thành một yêu cầu không thể thiếu trong những buổi hội nhóm, hội Lớp, hội Khối và kể cả hội Trường ! Tất nhiên những ca khúc ấy đã đánh thức những kỷ niệm thời thơ ấu trong trẻo và đầy hoài bão của mỗi chúng ta- những đứa trẻ sống xa gia đình xa Tổ quốc. 
Thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ. Những đứa trẻ thơ ngây, những nam nữ học sinh cấp 1 cấp 2 ngày ấy, giờ đây đã trở thành những ông những bà nội ngoại.  Những thăng trầm đã qua đi nhường cho kỷ niệm sống lại. Những dại khờ ngày nào giờ đã thành sẹo lên da....Ttôi chợt nghĩ: phải có một ca khúc chúng ta hát về chúng ta ở thì hiện tại ! Và thế là nẩy nở ý tưởng rồi "thai nghén" đứa con tinh thần mang tên "GỬI SÔNG LY". Phải mất 3 năm với 1 ông lão ngoài 70 gần như mù nhạc lý và số không về kỹ thuật sáng tác ca khúc, "đứa con" ấy mới ra đời và được một nhóm các bạn Đoàn 10 đón nhận hồ hởi trong cuộc du ngoạn từ Bảo Lộc ( nhà bạn Ngô Hà K3), lên Tp.Đà Lạt ( Nhà vợ chồng bạn Nguyễn Mộng Sinh K6). Chính là các bạn Đoàn 10 đã tạo cảm hứng cho tôi "bứt phá" để kết thúc quá trình sáng tác ca khúc này. Rồi sau đó  bạn Khoa Phi còn đem Gửi sông Ly ra HN để phổ biến và bạn Ngô Hà thì mang sang Úc để hàng ngày mở ra nghe lại và hát theo mỗi khi " bà cố" nhớ nhà ! Với tác giả, đó là những phần thưởng vô giá !

Xin được nhắc lại, tôi và người cộng sự quan trọng với tôi là bạn Công Kỳ đã hoàn thành Clip này đều là những người yêu thích nghệ thuật nhưng Vỡ lòng về Âm nhạc và về trình độ Vi tính. Do đó người nghe sẽ có thể chưa hài lòng về chất lượng sản phẩm - Cả phần tiếng lẫn phần hình, nhưng với 2 chúng tôi thì đây đã là 1 sự cố gắng vượt qua cả khả năng vốn có rất hạn hẹp. 
Mong được các bạn thông cảm và động viên chúng tôi tiếp tục học hỏi để hoàn thiện hơn sản phẩm này.
Tại đây tôi cũng xin giới thiệu 1 Clip do các cháu gái Nhóm ca nữ mang tên "Áo tràm Đông Bắc" ( Tp.Tuyên Quang) dàn dựng và trình bày " Gửi sông Ly" theo cảm hứng riêng của lớp trẻ để chúng ta cùng tham khảo.


Thứ Bảy, ngày 13 tháng 8 năm 2016

Formosa đang luyện thép hay... tuyển vàng?

Petro Times  (9/8/2016)
Bộ Tài nguyên Môi trường vừa công bố kết quả phân tích mẫu bùn thải của Formosa Hà Tĩnh chôn lấp trái phép tại thị xã Kỳ Anh, điều đặc biệt là chỉ số xyanua vượt ngưỡng cho phép gấp nhiều lần.

Chính hàm lượng xyanua cao gấp nhiều lần mức cho phép đã khiến dư luận thắc mắc và đặt ra câu hỏi: Formosa đang làm gì ở Vũng Áng, luyện thép hay tuyển vàng có trong quặng thép? Sở dĩ dư luận thắc mắc, vì từ xưa đến nay, nhắc đến xyanua là người ta nghĩ tới tuyển vàng. 
Vậy, xyanua có tác dụng gì trong quá trình tuyển vàng. Từ những tài liệu chúng tôi thu thập, có thể tóm tắt quá trình tuyển vàng như sau: xyanua là chất mà hàng nghìn năm nay các cụ nhà ta đã liệt nó vào chất kịch độc. Chính vì độc tính cao nên cha ông ta có câu “nhất nhân ngôn nhì thạch tín”. Nhân ngôn là xyanua, còn thạch tín là asen. Cho đến bây giờ, xyanua vẫn được xếp vào hàng kịch độc. Một cơ thể người có trọng lượng 50kg, nếu ăn 50 miligam là tử vong.
Thế nhưng, xyanua nó là tác nhân phục vụ khai thác, chế biến kim loại quý như vàng, bạc, bạch kim… không thể thiếu. Đã có rất nhiều công trình nghiên cứu vẫn chưa tìm ra chất nào thay thế xyanua trong quá trình lấy vàng ra từ đất.
Trong tự nhiên, vàng chủ yếu gặp ở dạng tự sinh. Vàng có mặt ở dạng bao thể, xâm nhiễm mịn trong các quặng sunfua Fe, Cu, As, Ag, Sb và hiếm khi có trong galenit và sphalerit. Những khoáng vật chủ yếu chứa vàng là vàng tự sinh. Cho đến nay, công nghệ hòa tách xyanua là công nghệ chủ đạo, nếu như không muốn nói rằng là công nghệ duy nhất để thu hồi vàng từ các loại quặng và quặng tinh vàng gốc.
Cách đây hơn nửa thế kỷ khi nói đến công nghệ thu hồi vàng bằng hòa tách xyanua, chúng ta có thể hiểu ngay đó là quá trình chuyển vàng trong quặng sang dạng phức chất xyanua và sau đó thu hồi vàng từ dung dịch bằng quá trình kết tủa bằng kẽm kim loại.
 Bùn thải Formosa chứa chất độc xyanua được chôn lấp không đúng quy định.

Trên thế giới, ngoài những hạt vàng nhìn thấy người ta tuyển bằng trọng lượng qua máng lọc, thì vàng nhỏ đến mức không thể lắng, dính vào đất, đá, không chìm được thì buộc phải dùng xyanua để tuyển. Xyanua trong môi trường phù hợp thì chỉ hòa tan vàng chứ không hòa tan các chất khác. Nói một cách dễ hiểu là vàng gốc lẫn trong đất đá người ta nghiền nhỏ rồi đổ vào bể cho xyanua vào để phân tách. Sau khi hòa tan thì người ta đưa kẽm vào thì nó giải phóng xyanua. Vàng lắng đọng người ta phân kim, rửa sạch là ra vàng nguyên chất.
Từ thực tế trên, dư luận đặt ra câu hỏi hoài nghi rằng: Formosa đang vừa luyện thép, nhưng đồng thời tuyển vàng trong quặng thép ấy hay không? Đây là câu hỏi rất khó có câu trả lời, cần sự vào cuộc nghiên cứu một cách khoa học, công phu của các cơ quan chức năng (!?)
Tuy nhiên, trước khi có câu trả lời chính thức từ phía cơ quan chức năng, Báo điện tử PetroTimes đã có cuộc trao đổi với Phó Giáo sư, Tiến sĩ Trần Hồng Côn - Giảng viên Hóa học Trường Đại học Khoa học Tự nhiên (Đại học Quốc gia Hà Nội).
Trước vấn đề dư luận hoài nghi, Formosa Hà Tĩnh thải ra lượng lớn bùn có chất xyanua vượt ngưỡng cho phép, có thể nhà máy này trá hình luyện thép để tuyển vàng. PGS. TS Trần Hồng Côn nhận định: “Không thể nhận định như vậy được mà phải bắt tận tay day tận mặt mới quy kết”.

Sơ đồ tuyển vàng bằng xyanua.

PGS. TS Trần Hồng Côn cho rằng, việc Formosa thải bùn có lượng xyanua vượt ngưỡng cho phép chất thải nguy hại là điều rất dễ hiểu. Quan trọng, thông số xyanua trong bùn thải vượt ngưỡng mà không xử lý lại đưa đi chôn lấp là không thể chấp nhận được. Xyanua tan trong nước, nếu không xử lý đúng quy định sẽ gây ô nhiễm nguồn nước ngầm.
Giải thích về bùn thải của Formosa có xyanua, PGS. TS Trần Hồng Côn nói: “Trước khi luyện thép, người ta phải luyện cốc (than đá) để gia nhiệt. Than đá là nhiên liệu chính phục vụ quá trình luyện thép, thế nhưng gốc tích của than đá lại là thực vật”.
Than đá là một loại nhiên liệu hóa thạch được hình thành ở các hệ sinh thái đầm lầy nơi xác thực vật được nước và bùn lưu giữ không bị ôxi hóa và phân hủy bởi sinh vật, cả ở những cánh rừng bị cháy được vùi lấp. Thành phần chính của than đá là cacbon, ngoài ra còn có các nguyên tố khác như lưu huỳnh.
“Do than đá có nguồn gốc là thực vật nên có rất nhiều tạp chất, vì thế khi người ta dùng nó làm nhiên luyện luyện thép phải loại bỏ những thành phần dễ bay hơi, dễ cháy. Và sản phẩm cuối cùng là than đá. Quá trình luyện cốc nó thải ra xyanua, sulfu và cả bùn đất…” - PGS. TS Trần Hồng Côn nói.

Nhà máy Formosa Hà Tĩnh

Nói rõ hơn về chất xyanua, PGS.TS Trần Hồng Côn cho hay, xyanua hay Cyanide là tên gọi các hóa chất cực độc có ion, gồm một nguyên tử cacbon và một nguyên tử nitơ. Đây là chất kịch độc, nhưng nó lại là nhân tố cực kỳ quan trọng trong quá trình tuyển kim loại quý hiếm, như Vàng, bạc, bạch kim.
Xyanua được tìm thấy trong những hợp chất là những chất được hình thành từ hai hay nhiều hoá chất. Xyanua có thể phản ứng với kim loại và những hợp chất hữu cơ khác. Xyanua có thể được sản sinh ra bởi vi khuẩn, nấm và được tìm thấy trong một số thức ăn và thực vật.
Trong cơ thể của con người, xyanua có thể kết hợp với một loại hóa chất như hydroxocobalamin để hình thành vitamin B12. Trong những loại thức ăn được chế biến từ thực vật như quả hạnh, hạt chồi của cây kê, cây đậu, đậu tương, đậu nành, rau chân vịt, măng tre, rễ cây sắn, bột sắn hột tapioca đều có chứa xyanua.
Phần lớn lượng xyanua có trong nước và đất xuất phát từ những quá trình công nghiệp. Nguồn thải chính của xyanua vào trong nước là nguồn thải từ quá trình khai thác mỏ, công nghiệp hoá chất hữu cơ, những công việc liên quan đến sắt, thép. Đặc biệt trong công nghiệp luyện thép, xyanua là độc chất chính gây ô nhiễm nguồn nước.
Những nguồn xyanua khác xuất phát từ xe cộ, từ những ngành công nghiệp hoá học, chất đốt từ những nhà dân trong thành phố và thuốc trừ sâu có chứa xyanua.

Thiên Minh

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 8 năm 2016

Miễn, hoàn thuế 10 ngàn tỷ đồng cho Formosa?

Việc Formosa Hà Tĩnh được miễn và hoàn thuế hơn 10 ngàn tỷ đồng, theo đề xuất của Tổng cục Thuế, là con số gây "giật mình" và có thể "gây phản ứng không tốt trong xã hội", theo một kinh tế gia từ Hà Nội.

Đây là một phần nội dung dự thảo về Một số biện pháp hỗ trợ các doanh nghiệp bị thiệt hại trong đợt bạo động hồi tháng Năm 2014 liên quan tới vụ Trung Quốc hạ đặt Giàn khoan Hải Dương 981 trên Biển Đông, các báo Việt Nam đồng loạt đưa tin hôm 10/8.
"Đọc con số đó, tôi thấy giật mình, bởi nó tương đương với gần 500 triệu đôla, gần như bằng với số tiền mà Formosa chấp nhận bồi thường ban đầu cho sự cố môi trường mà họ gây ra," kinh tế gia Phạm Chi Lan nói với BBC Tiếng Việt.
"Điều này có thể gây ra phản ứng ngay lập tức, khiến người ta sẽ đặt câu hỏi 'không lẽ Formosa đặt vấn đề bồi thường ngần này về môi trường, và Việt Nam nay lại chấp nhận bồi thường thuế cho họ bằng một con số tương đương?' Điều này sẽ gây ra phản ứng không tốt trong xã hội," bà Chi Lan nói thêm.

Hoàn thuế
Theo trang Zing, sau vụ bạo động tháng Năm 2014, Formosa Hà Tĩnh khai báo chịu thiệt hại lên đến 5.533 tỷ đồng.
Nhưng kết luận của phía Việt Nam là thiệt hại của Formosa là 4,77 tỷ đồng, các nhà thầu làm cho Formosa là 68,32 tỷ đồng.
Thời báo Kinh tế Việt Nam cho biết để hỗ trợ, Formosa được Bộ Tài chính miễn giảm, miễn phạt và hoàn lại số tiền thuế mà Formosa đã bị truy thu và phạt trước khi xảy ra sự kiện 13/5/2014, trị giá 71,6 tỷ đồng.
Sau vụ bạo loạn ở Vũng Áng, đã có 14 người bị ra tòa hồi tháng 11/2014

Ngoài ra, Bộ Tài chính "không truy thu thuế nhà thầu đối với hàng hóa, thiết bị nhập khẩu kèm theo bảo hành số tiền 176,3 tỷ đồng, đồng thời không truy thu số tiền phạt vi phạm hành chính về thuế 32,88 tỷ đồng, cùng miễn phạt vi phạm chính về thuế số tiền 1,26 tỷ đồng," theo tờ báo.
Đặc biệt, theo báo Dân Trí, "Hà Tĩnh đã hoàn cho Formosa kể từ kỳ hoàn thuế tháng 4/2014 cho đến nay số tiền 10.173 tỷ đồng, trong đó 1.185 tỷ đồng là thuế giá trị gia tăng đã nộp khâu nhập khẩu thực hiện cơ chế ghi thu ghi chi."
Đây là lần đầu tiên số liệu về các khoản hoàn thuế cho Formosa được công khai trên truyền thông nhà nước.
"Nếu tôi là Tổng cục Thuế, tôi sẽ ngay lập tức đưa ra bài viết nói rõ cách tính toán của họ như thế nào, trong những trường hợp như thế nào, và lập luận của họ tại sao Formosa lại có thể được bồi thường, hỗ trợ như vậy," bà Phạm Chi Lan bình luận với BBC Tiếng Việt
"Cần phải làm rõ ngay thông tin, phải minh bạch hóa việc đó. Cần phải có giải trình cho dân biết chứ không thể để người dân chỉ dựa vào những thông tin chỉ do báo chí đưa," bà nói thêm.

'Thời điểm không hợp lý'
Nhận xét về việc đưa đề xuất bồi thường cho Formosa, bà Phạm Chi Lan cho rằng lúc này là thời điểm không thích hợp.
"Tôi thấy thời điểm đưa ra [đề xuất của Tổng cục Thuế] vào lúc này là không hợp lý, không phù hợp," bà nói, bởi việc hỗ trợ các doanh nghiệp bị thiệt hại "phải được tách ra khỏi việc Formosa đã có một loạt các vi phạm về thuế mà các cơ quan thuế đã nêu ra trước đó".
"Nếu là thiệt hại phát sinh từ thời điểm do xô xát, bạo loạn liên quan tới vụ giàn khoan hồi năm 2014, thì việc đó lẽ ra phải giải quyết từ thời gian đó rồi, khi Chính phủ có quyết định về việc sẽ có bồi thường cho các công ty bị thiệt hại trong thời gian đó. Vậy tại sao lúc đó không thực hiện ngay mà lại để đến bây giờ?"
"Việc bồi thường có thể được thực hiện như chính phủ đã thực hiện đối với một số doanh nghiệp ở Bình Dương hoặc ở những nơi khác. Nhưng việc đó phải được tách riêng chứ không thể đem gắn chung vào việc miễn hoàn thuế."

Làn sóng bạo động liên quan tới việc Trung Quốc hạ đặt Giàn khoan Hải Dương 981 trên Biển Đông đã khiến một số doanh nghiệp tại Bình Dương, Hà Tĩnh và một số nơi khác bị đốt phá
"Formosa có rất nhiều vấn đề về thuế. Việc ghi chung như thế này sẽ gây nhiễu về các con số. Bản thân cơ quan thuế đã có lần đưa lên báo chí là qua kiểm tra giám sát đã phát hiện Formosa có những trường hợp khai không đúng, phải bị phạt về thuế. Thông tin đó xảy ra gần như đồng thời với lúc Formosa gây ra thảm họa môi trường."
"Tại sao nay chưa thấy nói về việc trừng phạt đối với hành vi gian lận thuế mà đã nói tới việc bồi hoàn thuế cho Formosa? Điều này gây nhiễu thông tin và khiến người dân thấy khó hiểu về cách hành xử của các cơ quan nhà nước."
"Các khoản miễn, không truy thu khác, được đưa ra vào lúc này, phải được gắn với việc Formosa vẫn còn đang nợ trong khoản tiền 500 triệu đôla họ cam kết bồi thường sau sự cố môi trường."
"Theo thông tin báo chí nêu ra, họ mới bồi thường 250 triệu đôla, tức là họ vẫn đang còn nợ 250 triệu đôla nữa."
"Khi họ còn nợ tiền đền bù mà phía Việt Nam lại đem đền bù ngay cho họ hoặc miễn trừ thuế ngay cho họ là điều theo tôi là không hợp lý."
Cuối tháng Sáu, Việt Nam loan báo vi phạm và sự cố trong quá trình thi công, vận hành thử nghiệm tổ hợp nhà máy Formosa Hà Tĩnh đã làm hải sản chết bất thường tại 4 tỉnh từ Hà Tĩnh đến Thừa Thiên-Huế trong tháng Tư.

Formosa cam kết sẽ bồi thường tổng số tiền trên 11.500 tỷ đồng (tương đương 500 triệu USD).
-----------------------------------------
Sưu tầm trên mạng xã hội

Tin khó tin: Họ Vũ ở Bộ Công, “trái bắp” nóng 2000 tỷ ở Đà Nẵng và vẫn như cũ rồi Bí thư Thăng ơi!

(Bạn đọc) - Họ Vũ ở Bộ Công không chỉ có chuyện lạ của cha con ông Vũ Huy Hoàng mà còn có Vũ Đình Duy. Tin ấy kì nhưng không lạ như Tòa nhà hành chính Đà Nẵng 2000 tỷ mới xong 2014 nay đã rục rịch di dời và Phó tổng bị ông Đinh La Thăng cách chức đã quay về vị trí cũ!

Tin khó tin: Họ Vũ ở Bộ Công, “trái bắp” nóng 2000 tỷ ở Đà Nẵng và vẫn như cũ rồi Bí thư Thăng ơi!
1. Họ Vũ ở Bộ Công
Tin khó tin: Họ Vũ ở Bộ Công, “trái bắp” nóng 2000 tỷ ở Đà Nẵng và vẫn như cũ rồi Bí thư Thăng ơi! - Ảnh 1.
Ông Vũ Đình Duy.
Làm ăn thua lỗ 2000 tỷ gần như mất trắng, lãnh đạo sẽ ra sao? Xứ nào tôi không biết nhưng với ông Vũ Đình Duy ở Bộ Công thì vẫn tiếp tục thăng tiến thôi.
Sau khi “tháo chạy” an toàn khỏi dự án Nhà máy Xơ sợi polyester Đình Vũ và góp phần lớn hô biến gần 2000 tỷ, ông Duy lần lượt làm Phó Giám đốc Sở Công thương Hải Phòng rồi Cục Phó An toàn kỹ thuật và Môi trường công nghiệp và bây giờ là Ủy viên HĐTV Tập đoàn Hóa chất. Tất cả vỏn vẹn trong hai năm.
Lãnh đạo Cục An toàn Kỹ thuật nói thẳng “vì sao bổ nhiệm thì phải hỏi nguyên Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng. Việc đưa Duy về là không đúng quy trình.
Chúng tôi cũng phản đối nhưng sau ông Hoàng vẫn quyết nên ở dưới cũng không biết làm sao”. Riêng chuyện ông Duy về Tập đoàn hóa chất thì bổ nhiệm ngay hôm cuối cùng ông Hoàng ngồi ghế Bộ trưởng!
Chuyện trên có kì nhưng không lạ bởi Bộ Công thời ấy đã có Trịnh Xuân Thanh, Vũ Quang Hải và…
Giờ chỉ còn thắc mắc họ đi bằng con đường nào, cách gì mà hanh thông, vượt mọi bất chấp thế? Có lẽ chỉ có bác Hoàng cùng bộ sậu mới hiểu rõ ngóc ngách và biết “đồng chí ấy là con đồng chí nào?”.
2. “Trái bắp” nóng 2000 tỷ
Tin khó tin: Họ Vũ ở Bộ Công, “trái bắp” nóng 2000 tỷ ở Đà Nẵng và vẫn như cũ rồi Bí thư Thăng ơi! - Ảnh 4.
Tòa thị chính Đà Nẵng xây gần 2000 tỷ ngồi chưa ấm chỗ họ đã tính di dời đi chỗ khác rồi các bác ạ! “Trái bắp” mới xong năm 2014 từng được xem là biểu tượng và niềm tự hào của Đà Nẵng bị ông Đặng Việt Dũng, Phó Chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng chê “Trung tâm hành chính còn có chuyện như không khí chưa sạch, nóng quá.
Hiện UBND thành phố đã chỉ đạo Ban quản lý tòa nhà phải bơm khí tươi và đảm bảo điều kiện làm việc cho anh em”.
Tôi tin rằng, ai đó sẽ bảo “trái bắp” nóng ấy sẽ dùng vào việc khác như cho thuê, bán hoặc abcd gì gì đó.
Nhưng ngay cả những người góp phần sinh nó ra, làm việc trong ấy bao nhiêu lâu mà còn bảo rằng không khí chưa sạch, giao thông ùn tắc, nóng quá, không đảm bảo sức khỏe… thì còn ai đủ dũng khí thay thế.
Ngày ấy khen đủ điều bây giờ chê đủ cách, mà mới hai năm thôi chứ mấy. Thôi thì lý của họ, họ sẽ chịu tôi chỉ xin nhắc lại: 2000 tỷ đấy chứ chẳng phải vài trăm triệu. Mà tiền cũng chẳng phải trên trời rơi xuống đâu.
3. Chịu đựng tham nhũng tốt
Tin khó tin: Họ Vũ ở Bộ Công, “trái bắp” nóng 2000 tỷ ở Đà Nẵng và vẫn như cũ rồi Bí thư Thăng ơi! - Ảnh 6.
Trong vô vàn cái xuống, vẫn có cái lên. Hôm qua Tuổi trẻ giật tít “Mức độ chịu đựng tham nhũng của dân Việt Nam ngày càng tăng”.
Nói có sách mách có chứng với kết quả khảo sát của Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc (UNDP).
UNDP cho hay “nếu như năm 2011 ở TP.HCM mức tiền hối lộ dẫn tới việc người dân tố cáo hành vi đòi hối lộ trung bình là 5,8 triệu đồng, thì năm 2015 người dân chỉ tố cáo khi mức tiền đòi hối lộ trung bình lên tới 34,8 triệu đồng”.
Còn ở Hà Nội, tỉ lệ người tố cáo tham nhũng hầu như không có: Chiếm 0% năm 2015 và 0,2% năm 2011!
Những con số lạnh lùng nhưng hơi nhức. Chẳng lẽ chỉ số cao về hạnh phúc có phần từ đây, nhũng nhiễu càng cao người dân càng chịu đưng tốt.
Tham nhũng ổn định chắc không loại trừ lý do này bởi thôi thì tặc lưỡi cho xong. Trời chẳng chịu đất thì đất phải chịu trời thôi.
Tôi cũng chẳng có giải pháp nào, chỉ xin trích một đoạn phát biểu của Phó Chủ tịch UBND TP.HCM Trần Vĩnh Tuyến “Ví dụ như kêu gọi chống tham nhũng, tiêu cực thì người dân phải kiên quyết không chung chi.
Chứ mình cũng đi đút tiền, rồi còn tư vấn cho người khác đút tiền thì làm sao chấm dứt được?”. Tôi nghĩ ông ấy nói thật vì cán bộ bản chất là trong sạch, chỉ hư hỏng khi bị tiền của dân làm mờ mắt thôi quý vị ạ!
4. Vẫn như cũ rồi Bí thư Thăng ơi!
Tin khó tin: Họ Vũ ở Bộ Công, “trái bắp” nóng 2000 tỷ ở Đà Nẵng và vẫn như cũ rồi Bí thư Thăng ơi! - Ảnh 7.
Ông Phạm Tuấn Anh (trái) lúc nhận quyết định bổ nhiệm vào tháng 2.2014.
Hôm qua đọc xong dòng tin người bị ông Đinh La Thăng cách chức Phó Tổng Giám đốc lại quay về vị trí cũ sau đúng 1 năm tôi không ngạc nhiên.
Lạ gì khi ông Phạm Tuấn Anh – Phó Tổng Giám đốc Tổng Cty Bảo đảm Hàng hải miền Nam là con trai ông Phạm Đình Vận, nguyên Tổng Giám đốc Cty này. Còn đương kim Tổng Giám đốc là chú ruột ông ấy.
Ngày ấy ông Anh bị bãi chức vì Tổng Cty có 4 Phó Tổng nay ông quay lại thì vẫn là Phó Tổng thứ 4! Vũ Như Cẩn các bạn ạ! Một cuộc lánh nạn và trở về ngoạn mục.
Trước đây ông ấy lên không đúng quy trình còn ngày về ra sao có lẽ nên hỏi cha, chú ông ấy. Còn chúng ta thì vẫn phải tặc lưỡi rồi đâu lại vào đấy.
Chiêu “ve sầu thoát sác, nín thở qua sông” này rất cũ nhưng vẫn hiệu nghiệm quá!
(Theo Lao Động)

ĐÀ NẴNG CHỌC GIẬN NGƯỜI DÂN: DỜI TRUNG TÂM HÀNH CHÍNH HƠN 2000 TỶ SAU 2 NĂM ĐƯA VÀO SỬ DỤNG !

Lồng kính làm quan khó thở, 
phí 2.000 tỷ như không…

Thứ sáu, 12/08/2016, 09:50 (GMT+7)

 TP Đà Nẵng đang có kế hoạch di dời cán bộ khỏi khu trung tâm hành chính 34 tầng vì lý do thiếu ô xy, thiếu không khí tươi và sạch.


 Tòa nhà Trung tâm hành chính của TP Đà Nẵng tọa lạc bên sông Hàn
Từng được khoe là biểu tượng của Tp đáng sống nhất VN !

Ngày 11/8, Hội đồng nhân dân TP Đà Nẵng họp và một tin tức gây chấn động dư luận vừa được đưa ra, đó là khu trung tâm hành chính 34 tầng bên sông Hàn sau 2 năm đưa vào sử dụng đã bộc lộ nhiều nhược điểm khiến TP này đang có chủ trương chuyển các sở, ngành đến trụ sở làm việc mới.
Tòa nhà Trung tâm hành chính Đà Nẵng khánh thành tháng 9/2014, được thiết kế theo biểu tượng ngọn hải đăng, cao 37 tầng, tổng mức đầu tư hơn 2.000 tỷ đồng, là nơi làm việc của 1.600 cán bộ thuộc nhiều sở, ban ngành của TP. Tuy nhiên, hiện nay tòa nhà này bị than phiền là  vị trí không phù hợp, ảnh hưởng đến giao thông trong giờ cao điểm, hệ thống thông gió không được đảm bảo, thiếu không khí, thiếu oxy ảnh hưởng đến sức khỏe của cán bộ, công chức.
Chao ôi, một tòa nhà được xây từ hơn 2.000 tỷ đồng tiền thuế của dân, thế mà mới sử dụng chưa đến 2 năm đã bộc lộ bao nhiêu khiếm khuyết đến nỗi ảnh hưởng cả sức khỏe của cán bộ, công chức. Vậy chẳng lẽ trước khi khởi công một công trình bề thế như thế, người ta không tính đến các yếu tố vị trí không phù hợp, không biết là nó sẽ gây thiếu ô xy, thiếu không khí sạch?
Xin nhấn mạnh rằng, hơn 2.000 tỷ đồng đó không phải là lá đa hay vỏ hến mà đầu tư một cách vô trách nhiệm vào một công trình đầy sai sót như thế. Một thành phố miền Trung, không khí khô và nóng, thế mà lại cho xây dựng một công trình bít kín toàn kính là kính để hấp thụ nhiệt và ánh nắng mặt trời, không ngột ngạt và thiếu không khí mới lạ.
Hiện nay, Ban quản lý tòa nhà đang bơm khí tươi vào để giúp tòa nhà có không khí sạch, nhưng giải pháp này vẫn chưa đủ, vì thế UBND TP đang tính tới chuyện di dời toàn bộ các sở ngành ra khỏi tòa nhà trung tâm này. Và theo ông Đặng Việt Dũng- Phó Chủ tịch UBND TP thì dự kiến, việc di chuyển này sẽ được đưa ra để lấy ý kiến rộng rãi của nhân dân.
Một vị trong hội đồng nhân dân, là ông Trần Văn Trường -Bí thư Huyện ủy Hoà Vang lên tiếng chất vấn: “Tại sao trước đây khi xây tòa nhà trung tâm hành chính- biểu tượng thành phố thì có lấy ý kiến nhân dân đâu, bây giờ di dời lại phải hỏi ý kiến nhân dân làm gì?”
Vị đại biểu này thật là biết một mà chẳng biết hai, trước xây tòa nhà này, không hỏi ý kiến nhân dân nên đến giờ cái sai mới lè ra đấy. Bây giờ chính quyền rút kinh nghiệm, nhờ dân góp ý, mai này có vấn đề gì sai sót thì là do dân chịu, vì dân đã được góp ý rồi.
Ngẫm mà thấy buồn, thấy chua chát. Người dân chỉ cần xây một hàng gạch nhỏ trên đất chuồng gà nhà mình như ông Hoàng Quảng Uyên ở Cao Bằng thì cũng cần phải có bản vẽ thiết kế chuồng gà, phải xin ý kiến 4 cơ quan chức năng. Rồi ông Nguyễn Văn Bỉ ở Bình Chánh (TP HCM) chỉ vì xây chòi vịt trên đất nhà mình cũng đã bị khởi tố hình sự, may có báo chí vào cuộc mới cứu ông khỏi bị tống vào tù.
Ấy vậy mà ở đây, công trình hơn 2.000 tỷ đồng tiền thuế của dân, người ta xem chả khác gì cái chòi vịt, xây cho cao cho oai, đến lúc đưa vào sử dụng mới phát hiện là thiếu oxy, thiếu không khí khiến ảnh hưởng sức khỏe của cán bộ. Không dùng được thì chuyển đi, xây dựng một khu khác tốt hơn, dễ như trở bàn tay…
Ai sẽ phải chịu trách nhiệm vì cú đầu tư sai lầm trị giá hơn 2.000 tỷ đồng này? Tòa nhà này sau khi chuyển hết các cán bộ sở ban ngành ra thì sẽ dùng vào việc gì? Những tốn kém trong chi phí xây dựng tòa nhà cũ và cả khu mới, nếu không phải ngân sách oằn lưng mà gánh tiếp thì lấy ở đâu ra?
Thành thực mà nói, đọc những tin tức này, người dân chúng ta mới là những kẻ thấy thiếu ô xy, thiếu không khí đến mức ngạt thở! Nhưng ai thèm quan tâm…

Nga đã công nhận phán quyết Biển Đông?

nguyentandung.org Thứ năm, 11/08/2016, 15:11 (GMT+7)

 Theo nhà chính trị học của Nga, GS Dmitry Mosyakov, thực chất Nga đã công nhận phán quyết Biển Đông của Tòa Trọng tài thường trực (PCA) hôm 12/7.

Trả lời phỏng vấn đài Sputnik, GS Dmitry Mosyakov phản bác lại ý kiến cho rằng, thông qua việc tập trận chung với Trung Quốc, Nga thể hiện sự ủng hộ đối với lập trường của Bắc Kinh tại Biển Đông.
Ông cho biết: “Khác với Trung Quốc, trên thực tế, Nga đã công nhận phán quyết Biển Đông của Tòa Trọng tài La Haye và đã thay đổi lập trường trước đây.

Chính quyền Nga giữ lập trường trung lập trong tranh chấp tại Biển Đông

Tại Diễn đàn Nga-ASEAN ở Sochi hồi tháng 5/2016, có ý kiến nói rằng các bên xung đột nên tự giải quyết vấn đề của mình. Ngày 12/7 xuất hiện phán quyết (về vụ kiện Biển Đông) của Tòa Trọng tài La Haye và sang ngày 13/7, đại diện chính thức của Bộ Ngoại giao Nga tuyên bố Nga chống lại sự can thiệp từ bên ngoài vào cuộc xung đột, nhưng tán thành giải quyết tranh chấp trên cơ sở pháp lý quốc tế và Công ước LHQ về Luật Biển.
Đó là thay đổi rất quan trọng và rõ ràng trong lập trường của Liên bang Nga”.
Giáo sư Mosyakov nói rằng cuộc tập trận hải quân chung mà Nga và Trung Quốc sẽ tổ chức ở Biển Đông vào tháng 9 không có liên quan gì và không ràng buộc với tình hình tại khu vực này.
Những cuộc thao diễn quân sự tương tự ở khu vực Biển Đông đã từng được tiến hành và cuộc tập trận sắp tới cũng đã được lên kế hoạch từ trước khá lâu và tuyệt nhiên không phải là một tín hiệu hay dấu hiệu nào đó. Dù sao đi chăng nữa, nó cũng gây bức xúc trong khu vực.
Trên đây là quan điểm của học giả Nga về phản ứng của Nga đối với phán quyết của PCA về Biển Đông.
Thực tế, hôm 14/7, hai ngày sau khi PCA ra phán quyết, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nga – bà Maria Zakharova cho biết, nước này không có ý định tham gia và đứng về phía nào trong tranh chấp ở Biển Đông.
“Quan điểm nhất quán và không thay đổi của Nga: chúng tôi vui mừng khi thấy các quốc gia liên quan trong vụ tranh chấp lãnh thổ trên biển tuân thủ nghiêm ngặt việc không sử dụng vũ lực và tiếp tục hướng tới giải pháp chính trị – ngoại giao trên cơ sở luật quốc tế, trước hết là Công ước LHQ về Luật biển 1982”, bà Zakharova khẳng định.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Nga khẳng định Moskva ủng hộ nỗ lực của các quốc gia ASEAN và Trung Quốc về việc lập ra quy tắc ứng xử ở biển Đông.
“Nga không tham gia vào vụ tranh chấp lãnh thổ này và cũng sẽ không bị kéo vào hay đứng về phía nào. Chúng tôi tin rằng các bên liên quan phải tổ chức tham vấn và đàm phán theo cách họ tự xác định”, bà Zarakhova nhấn mạnh.
Bên cạnh đó, bà Zarakhova cũng đánh giá cao vai trò của Công ước (Liên Hiệp Quốc về luật biển) trong việc đảm bảo quyền tối cao của pháp luật trong vấn đề biển đảo.
“Điều quan trọng là các quy định của điều ước quốc tế này phải được áp dụng nhất quán”, bà Zakharova nói thêm.
Như vậy, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nga không đề cập gì đến phán quyết của PCA về Biển Đông. Điều đó cho thấy Moscow muốn đứng trung lập trong vấn đề Biển Đông.
Một số chuyên gia cho rằng, tuyên bố trung lập của Nga làm Trung Quốc cảm thấy “thất vọng” khi bị chính “đối tác chiến lược” của mình không lên tiếng ủng hộ.
Lý giải cho quan điểm trung lập của Nga, trước khi PCA ra phán quyết, tờ Philnews dẫn bài viết của phóng viên Mu Chunshan – làm việc cho tạp chí The Diplomat – nêu một số lí do.
Theo đó, khác với mối quan hệ Philippines-Mỹ, Trung Quốc và Nga vốn không phải là quan hệ đồng minh. Không có bản hiệp ước cam kết nào giữa hai nước giống như Mỹ – Philippines, hay Mỹ – Nhật Bản mà buộc một bên phải hỗ trợ quân sự, chính trị cho bên còn lại. Nói tóm lại, giữa Trung Quốc và Nga chỉ là quan hệ đối tác chiến lược và không có bất cứ sự ràng buộc nào.
Thứ hai, Nga muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp với những quốc gia tiếp giáp với Biển Đông. Không thể chỉ vì công khai lên tiếng ủng hộ một mình Trung Quốc mà Nga trở thành kẻ thù của những nước Đông Nam Á.
Cuối cùng, chính tham vọng bành trướng của Trung Quốc cũng khiến Nga lo ngại. Người Nga luôn e ngại với tham vọng và tốc độ phát triển của Trung Quốc như hiện nay, sẽ có lúc khu vực Viễn Đông nước Nga cũng bị người Trung Quốc “nhòm ngó”, đem theo phần lãnh thổ cùng tài nguyên thiên nhiên phục vụ cho Trung Quốc.

(Theo Đất Việt)

Thứ Ba, ngày 09 tháng 8 năm 2016

Cựu điệp viên CIA tranh cử tổng thống Mỹ

09/08/2016 08:10

(NLĐO) – Cựu điệp viên Cục Tình báo trung ương Mỹ (CIA) Evan Mc Mullin sẽ ra tranh cử Tổng thống Mỹ với tư cách là một ứng cử viên độc lập như một sự lựa chọn thay thế cho ứng viên Đảng Cộng hòa Donald Trump.



Ông Evan McMullin, Giám đốc chính sách của Hội nghị Đảng Cộng hòa, đã được hỗ trợ bởi nhóm phản đối Trump có tên “Better for America”. Như vậy, ông McMullin có khả năng phải đối mặt với thách thức về số lượng phiếu ủng hộ khi ra ứng cử chỉ 3 tháng trước ngày bầu cử chính thức.
Ông McMullin hôm 8-8 từ chức Giám đốc chính sách của Đại hội Đảng Cộng hòa và đệ đơn xin tự ứng cử vào chiều cùng ngày.
Ông McMullin phát biểu với hãng tin ABC: “Trong một năm khi mà người Mỹ đánh mất niềm tin vào các ứng cử viên của cả hai đảng lớn, đã đến lúc để một thế hệ lãnh đạo mới đứng lên. Không bao giờ là quá muộn để làm điều đúng đắn. Người Mỹ có quyền hưởng nhiều hơn những gì ông Donald Trump và bà Hillary Clinton có thể mang lại. Tôi sẽ là một nhà lãnh đạo có thể mang đến sự lựa chọn mới cho ngôi vị Tổng thống với hàng triệu người Mỹ đang bất mãn”.

Cựu điệp viên CIA Evan Mc Mullin Ảnh: BBC
Cựu điệp viên CIA Evan Mc Mullin Ảnh: BBC
Bên cạnh đó, nhóm “Better for America” khẳng định rằng những nhà tài trợ quan trọng của đảng Cộng hòa chính sẽ hậu thuẫn cho ông McMullin. Chiến lược gia của đảng Cộng hòa Rick Wilson cũng được kỳ vọng đứng về phía chiến dịch của ông McMullin.
Trước đó, vào một bài viết đăng trên New York Daily News cuối tuần qua, ông Wilson viết về lý do tại sao ông Trump “phải chịu một thất bại nhục nhã”. Theo ông Rory Cooper - một nhà chiến lược của đảng Cộng hòa, điều quan trọng là phải có một ứng cử viên tạo ra được khác biệt với ông Trump.
Ông McMullin năm nay 40 tuổi, chưa lập gia đình và không có mấy danh tiếng. Ông được biết đến như là một nhà phê bình thẳng thắn Donald Trump trên phương tiện truyền thông xã hội, gọi tỉ phú này là một kẻ “độc tài”.Tân ứng cử viên tốt nghiệp Trường ĐH Brigham Young, từng lấy bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh từ Trường Đại học Wharton. Ông McMullin rời CIA vào năm 2010, sau 11 năm làm việc. Ông đã trở thành cố vấn cấp cao về an ninh quốc gia của Ủy ban Đối ngoại vào năm 2013, sau đó trở thành Giám đốc Chính sách của Hội nghị Đảng Cộng hòa.
 H.Bình (Theo BBC, Guardian)

Thứ Bảy, ngày 06 tháng 8 năm 2016

Cháu xin hỏi cô Kim Ngân .


Thưa cô Kim Ngân!
Cháu đành phải lên tiếng vì sự chịu đựng của con người chỉ có giới hạn của nó, và sự tha thứ cũng nằm trong giới hạn. Từ ngày thống nhất đất nước, cô là nữ duy nhất lên được chức CTQH ( tứ trụ), đây là phúc lớn cho dân tộc VN, một dân tộc có vẻ như trọng nam khinh nữ vẫn còn ẩn hiện trong thế kỷ 21 này!
Xưa kia Trưng trắc, Trưng nhị nổi lên cầm quân chống lại giặc Đông hán, đánh cho Đông Hán thua chạy tan xác, rồi tự xưng Nữ Vương, đóng tại Mê Linh ngày nay. Tuy nhiên Đông Hán phục thù, do nước nhỏ, quân chưa mạnh nhưng khi thua trận Hai Bà Trưng đã gieo mình tuẫn tiết ở sông Hát Giang – Hát môn. Nay địa danh này đã được nhà nước công nhận là di tích lịch sử quốc gia.Nữ Vương ấy giờ nhân dân Việt vẫn còn ghi nhớ, thậm chí còn xây đền thờ, tạc tượng, đặt tên đường in dấu không phai.
Cách đây mấy tháng, khi cô Kim Ngân được bầu chức CTQH, một loạt báo chí lề phải (xu nịnh) còn ví cô như :“ Bà Đầm Thép –Margaret Thatcher” của Anh Quốc!?
Lúc đó cháu còn viết stt thế này : “ Về độ thép còn thua Nguyễn thị Định, về ngoại giao còn thua Tôn Nữ Thị Ninh, về khôn khéo kém xa Nguyễn Thị Doan” lên trang cá nhân. Ấy thế mà báo chí lại viết stt a dua nào ai thiết kế áo cho tân chủ tịch, áo tân chủ tịch có gì khác?
Mới đây trên mạng lại ồn ào ngày thương binh liệt sĩ 27/7 cô chủ tịch mặc áo rực rỡ viếng các anh hùng liệt sỹ? Chuyện áo cô mặc là do cô chọn chẳng ai có quyền ép cô mặc cho vừa lòng họ được, kể cả cô mặc sexy cũng thế bởi tự do cá nhân là bất khả xâm phạm. Nhưng trên cương vị CTQH đại diện cho hơn 90 triệu đồng bào thì khó có thể biện minh được vì có biết bao đau thương còn in dấu cái ngày có thể gọi là “quốc tang” không thưa cô CT!? Nếu như chuyện này nhỏ mọi người có thể bỏ qua cho thiếu sót cá nhân của cô được, cũng giống như sự tha thứ có giới hạn của nó.
Nhưng mới đây khi phát biểu trong cuộc họp báo chí sau khi QH chính thức phê chuẩn chức danh CTQH của cô Kim Ngân thì đã chạm vào biết bao trái tim Việt! Giờ đây phải dùng những từ ngữ mạnh mẽ với cô Kim Ngân là cô đã làm thất vọng và tổn thương có kèm tức giận khi cô nói “ Mọi người đã làm gì cho đất nước chưa?”
Vậy xin hỏi cô Kim Ngân là ai mới là người đã làm gì cho đất nước chưa? Có lẽ cô đã làm rất nhiều điều tốt đẹp cho đất nước?


NAY CHÁU MẠN PHÉP THAY MẶT MỘT SỐ NGƯỜI NẾU CÓ CÙNG CHÍNH KIẾN XIN TRẢ LỜI CÔ CHỦ TỊCH QH VIỆT NAM NHỮNG CÂU NÓI CỦA CÔ NHƯ SAU:

1. MỌI NGƯỜI ĐÃ LÀM GÌ CHO ĐẤT NƯỚC CHƯA?
Dạ thưa cô:
– Người dân Việt Nam hiện đang gánh nợ công 30 triệu/1 người. Kể cả ăn xin, bán vé số, tàn tật, bệnh tật, trẻ em mới sinh ra. Các loại nợ này nhà nước sẽ tăng tất cả các loại dịch vụ lên để có tiền trả nợ.
– Bất cứ ai mua 1 lít xăng cũng đóng 8.300 đồng tiền thuế. Thuế này đi về đâu thưa cô?.
– Mua ô 7 tỷ, đóng thuế tiêu thụ đặc biệt 5 tỷ, xin hỏi 5 tỷ đóng cho ma cô hả cô?
– Với 432 các loại thuế, phí đè cổ người dân xin hỏi ai là người phải đóng thuế? Sáng ra ăn tô phở đáng lẽ trả 10 ngàn nay trả thêm 10 ngàn do thuế phí tăng?
– Trong giấc ngủ dân cũng phải trả thuế, phí ,điện, và cõng thêm cả chơi goif biệt thự cho ngành điện!?
Đây chỉ liệt kê sơ và sài thôi!

2. NHÀ NƯỚC ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC
– Rừng thì đã bán gần như hết hoặc chặt cũng gần hết
– Đất cũng bán, dự án thì tran lan nhưng ô nhiễm tung hoành
– Biển thì chết hoặc đã bị chiếm gần hết
– Tham nhũng tràn lan như ung thư quái ác
– Xã hội bất công do chênh lệch giàu nghèo cũng vì tham nhũng mà ra.
– Giáo dục, y tế thì như ong vỡ tổ
– Nợ công thì như chúa chổm
– Sinh viên chưa ra trường đã dính vào đa cấp hoặc ra trường thì cũng phải làm nghề trái tay.
– Thực phẩm bẩn đang tàn phá nhân dân từng ngày
Vậy xin hỏi ai đã làm gì cho tổ quốc thưa cô Kim Ngân?
Vậy ai đã rước Fofmosa vào đầu độc biển Miền trung? Làm cho dân không còn đường ra biển kiếm sống?
 Nói đến đây cháu không muốn nói đến hai từ “ lãnh đạo” nữa. Bởi lãnh đạo liên quan đến trí tuệ và trách nhiệm.Trí tuệ tồi phát ngôn dở cũng giống như cuội ngồi gốc cây đa, đi la cà vũ trụ vậy!
__HVD___

---------------------------------------------------
Trên đây là quan điểm của cá nhân tác giả .

Thứ Năm, ngày 04 tháng 8 năm 2016

ÔNG HUN SEN THANH MINH THANH NGA

'Việt Nam không phải chủ của tôi'

  • 2 tháng 8 2016
Ông Hun Sen là người chú trọng truyền thông xã hội

Thủ tướng Campuchia Hun Sen bất ngờ phản bác gay gắt một chỉ trích nhắm vào ông trên mạng xã hội Facebook.
Ông thủ tướng, chủ trang Samdech Hun Sen, Cambodian Prime Minister với gần 5 triệu người like trên Facebook, đáp lại bình luận đăng hôm 1/8 của một người tên là Phạm Đức Hiển, nói ông Hun Sen "phản bội Việt Nam".
Ngay lập tức, ông Hun Sen có phản hồi, nhưng câu trả lời của ông bị người có tên Phạm Đức Hiển xóa cùng với bình luận nói trên.
Ngày 2/8, ông Hun Sen phản pháo bằng một status kèm ảnh, gửi tới "đồng bào" Campuchia.
Ông thủ tướng đặt câu hỏi cho Phạm Đức Hiển: "Tại sao ông lại nói tôi phản bội Việt Nam?"
"Việt Nam có phải cha tôi hay Quốc vương của tôi đâu?"
Ông Hun Sen khẳng định: "Tôi trung thành với người dân Campuchia, với Quốc vương và với vợ yêu của tôi. Việt Nam không phải chủ của tôi".
"Tôi là lãnh đạo nước Campuchia độc lập, có chủ quyền, ngang hàng với lãnh đạo Việt Nam."
Ông đề nghị chuyển thông điệp của ông tới lãnh đạo ở Hà Nội.
Theo ông thủ tướng, "nếu anh là người Việt sống ở Campuchia thì anh phải tôn trọng luật pháp Campuchia, nếu anh ở Campuchia bất hợp pháp thì anh nên rút đi, còn nếu anh sống ở Việt Nam thì hãy yêu quý lãnh đạo Việt Nam".
Status phản bác chỉ trích của Hun Sen
Hun Sen, người sống nhiều năm ở Việt Nam, từng bị chỉ trích là "tay trong của Hà Nội". Chính phủ của Hun Sen vẫn bị phe đối lập nói là có nhiều chính sách thân Việt Nam.
Tuy nhiên những năm gần đây, Campuchia ngày càng tỏ ra xích lại gần Trung Quốc, nhà đầu tư nước ngoài lớn nhất ở vương quốc này.
Năm ngoái, trong hành động chưa từng có tiền lệ, Bộ Ngoại giao Campuchia gửi một số công hàm lời lẽ cứng rắn phản đối Việt Nam xây dựng khu vực gần đường biên giữa hai nước.
Campuchia cũng phản đối Asean đưa ra các tuyên bố có điểm bất lợi cho Trung Quốc.
Đây là lần đầu tiên ông Hun Sen gay gắt và thẳng thừng như vậy trong phát ngôn về Việt Nam.
Ông là thủ tướng cầm quyền lâu năm nhất ở Đông Nam Á.

Thứ Ba, ngày 02 tháng 8 năm 2016

CHUYỆN HAY TỪ BLOG CỤ TIẾN-HOÀN

Hơn một nghìn ngày mất tích và sự trở về kỳ lạ

HÀNH TRÌNH QUA 3 NƯỚC VÀ ĐI BỘ VỀ HÀ NỘI
Chẳng ai có thể ngờ người con gái có gương mặt tươi trẻ, còn phảng phất nét hồn nhiên lại có một cuộc đời ly kỳ đến thế.
Hơn một nghìn ngày mất tích, mất trí nhớ, cô sinh viên Việt Nam xuất sắc đã bắt đầu những năm tháng đọa đày khi từ Australia qua Mỹ, một ngày kia chui trong con-te-nơ trên một chiếc tàu chở hàng vượt đại dương về Trung Quốc.
Để rồi từ Trung Quốc về Lạng Sơn và từ Lạng Sơn đi bộ về Hà Nội trong tình trạng chẳng biết mình là ai? Nhưng đó chỉ là “khúc dạo đầu” của số phận…
Lâm Thị Thanh Huyền

Ngay từ nhỏ, Lâm Thị Thanh Huyền đã tỏ ra thông minh khác thường. Hồi mới lên ba ở quê nhà Phú Xuyên – Hà Tây, chỉ nghe anh chị đọc bài học thuộc lòng vài lần, Huyền đã nhớ rồi đọc lại vanh vách.
Chính vì thế mà bố của Huyền – ông Lâm Văn Bảng, một thương binh nặng – đã xiết bao kỳ vọng vào cô con gái mà mình rất mực thương yêu.
Và thực tế, từ lớp một cho đến khi vào đại học, Huyền luôn giành được những kết quả xuất sắc trong học tập. Tốt nghiệp phổ thông trung học năm 1997, Huyền thi đỗ Đại học Giao thông Vận tải với số điểm cao.
Nhưng học hết năm thứ nhất, cảm thấy không hợp, Huyền quyết định thi vào khoa Toán – Tin Đại học Quốc gia và trúng tuyển. Học đến năm thứ 2, Huyền vượt qua nhiều sinh viên khác để giành học bổng du học ở Australia.
Đêm trước ngày sang xứ người, Huyền trò chuyện tâm tình với bố đến quá nửa đêm. Người bố có biết bao nhiêu điều muốn nói với cô con gái yêu sắp phải xa gia đình, dẫu là du học thì vẫn “thân gái dặm trường” chắc sẽ nhiều vất vả, gian nan.
Món quà ông Bảng tặng con gái chẳng nặng về vật chất. Ông mở tủ lấy ra một vật được gói ghém cẩn thận. Đó là cuốn sách “Gương Nhân – Quả” do Thành hội Phật giáo thành phố Hồ Chí Minh xuất bản. Ông Bảng mua năm 1995 và thuộc làu từng câu từng chữ.
Bây giờ ông trao sách cho con gái, giọng rưng rưng: “Đây là cuốn sách bố thích, sang đó khi gặp khó khăn, con hãy đọc nó. Nó sẽ giúp con vượt qua”. Ông Bảng ghi số điện thoại gia đình và tên mình vào gáy sách. Nhưng chẳng hiểu sao lần này, ông lại ghi chữ “Bảng” thành chữ “Bang”.
Cả hai bố con đều không ngờ rằng cuốn “Gương Nhân – Quả”, trở thành một “ân nhân”, một điểm “cởi nút” quan trọng trong vở kịch trên sân khấu cuộc đời đầy éo le, lạ lùng mà Huyền đóng vai chính.



TAI HỌA KINH HOÀNG TRÊN ĐẤT KHÁCH
Huyền sang Australia, học ở thành phố Sydney, viết thư đều đặn về nhà và cuốn “Gương Nhân – Quả” trở thành sách gối đầu giường.
Cuộc sống ở xứ lạ bớt cô đơn hơn khi Huyền trở nên thân thiết với hàng xóm – một phụ nữ người Pháp. Bà người Pháp cảm mến cô sinh viên Việt Nam ngoan hiền, nết na nên nhận Huyền làm con nuôi. Họ thường xuyên qua lại chăm sóc nhau như ruột thịt.
Bỗng một ngày Huyền bị sốt li bì, nằm liệt giường. Mấy hôm không thấy cô con gái nuôi sang chơi, bà mẹ người Pháp vội vàng qua nhà Huyền. Bà lập tức đưa Huyền đi bệnh viện. Bác sỹ kết luận: Huyền bị viêm não biến chứng rất nặng.
Tất cả các bệnh viện ở Australia đều bó tay với trường hợp này. Muốn cứu Huyền, phải đưa cô sang một bệnh viện tốt nhất ở Mỹ. Chẳng chút đắn đo, bà mẹ Pháp đã làm thủ tục để Huyền sang Mỹ điều trị.
Các bác sỹ ở Mỹ sau khi xem xét kỹ bệnh tình của Huyền, đã khẳng định: Muốn cứu tính mạng, phải phẫu thuật, nhưng phẫu thuật có thể sẽ mất trí nhớ. Giữa tính mạng và trí nhớ, chọn cái nào? Dĩ nhiên, không khó để đưa ra câu trả lời.
Cuộc phẫu thuật đã cứu sống Huyền, sức khỏe dần hồi phục nhưng trí nhớ của cô như một vùng sương khói mờ ảo. Họa vô đơn chí, khi hai mẹ con đang trên đường ra sân bay trở về Australia thì lại hứng chịu một tai nạn giao thông khủng khiếp.
Một chiếc xe đâm vào ôtô Huyền ngồi, những chiếc thùng rất lớn lao xuống… Cô tỉnh lại trong bệnh viện và không thấy bà mẹ nuôi người Pháp đâu nữa. Bà đã chết? Hay bà không tìm thấy Huyền? Bà mẹ nuôi nhân hậu đã biến mất khỏi cuộc đời Huyền từ đấy.
Trong cái bệnh viện xa lạ đó, Huyền tự hỏi mình là ai? Vì sao lại ở nơi này? Huyền không thể trả lời. Trí nhớ cô chẳng khác nào một ổ dữ kiện trong máy tính đã bị xóa sạch.
Trống rỗng, xám xịt. Đến mức Huyền không thể biết mình tên gì? Người nước nào, học ở đâu, bố mẹ là ai? Cô như người từ hành tinh khác lạc vào trái đất, và ký ức là một vùng “chân không” hun hút. Sự mất trí nhớ càng trở nên tai hại hơn khi tất cả giấy tờ của Huyền bị mất hết sau vụ tai nạn.
Giọng Huyền nhỏ nhẹ: “Lúc ấy, ký ức về từ những ngày học ở Australia và tất cả quá khứ của tôi bị xóa hết. Tôi chỉ nhớ những gì diễn ra sau khi rời khỏi bệnh viện ở Mỹ”.
Người con gái gầy gò, ốm yếu, đầu không còn tóc sau lần phẫu thuật ấy lê bước ra cổng bệnh viện ở thành phố New York, chẳng một ai đến đón, chẳng biết đi đâu về đâu giữa nước Mỹ rộng lớn và xa lạ. Và một câu hỏi luôn nhói lên: “Mình là ai?”.
Huyền đứng bên đường, túi chẳng có một đồng, tài sản nếu kể ra thì chỉ còn bộ quần áo đang mặc mà thôi. Dường như chẳng còn ai có thể nghèo hơn bởi vì ngay một kẻ hành khất rách nát nhất thì vẫn còn ký ức, trí nhớ. Đói.
Cơn đói đến với Huyền chầm chậm nhưng mỗi lúc một dữ dội. Huyền bỗng nhìn thấy một đám trẻ nhiều màu da đang đi trên đường. Chẳng hiểu ai xui khiến, Huyền nhập vào đám trẻ đó. Đám trẻ đi vào một nhà hàng để rửa thuê chai lọ. Huyền cùng làm việc với chúng. Gầy gò nhỏ bé, trông cô gái người Việt này chẳng khác nào một đứa trẻ.

Vì thế mà ngay cả đám trẻ con cũng không nhận thấy có một người lớn nhập bọn. Công việc rửa chai lọ chỉ được trả công bằng một bữa ăn, không có tiền lương. Nhưng với Huyền như vậy cũng tốt lắm rồi, vì đó là cách giúp cô sống qua ngày trong cuộc hành trình tìm lại chính mình.


“LÀM ƠN CH BIẾT: TÔI LÀ AI?”
Hôm ấy đang rửa chai lọ ở nhà hàng, Huyền được một bà người Hoa chuyên buôn đồ điện tử từ Trung Quốc sang, quan tâm. Cảnh ngộ đặc biệt của Huyền đã khiến bà thương gia động lòng trắc ẩn, muốn giúp đỡ đưa Huyền về quê hương.
Nhưng ngay cả đất nước của mình tên gì, ở đâu Huyền cũng chẳng nhớ. May thay trong tiềm thức sâu thẳm của cô gái ấy vẫn còn vẳng lên mấy từ ít ỏi: “Việt Nam – Hồ Chí Minh”. Những từ này chẳng khác nào chiếc la bàn chỉ cho Huyền một hướng đi khi đang lạc giữa đại dương bao la.
Bà thương gia Trung Quốc phán đoán Huyền là người Việt Nam, nên đã hỏi cô có muốn về nước không? Huyền gật đầu. Thế rồi Huyền lên chiếc tàu thủy chở hàng điện tử, nhắm mắt đưa chân, phó mặc cho số phận. Huyền phải ngồi trong con-ten-nơ chở hàng.
Bóng tối dày đặc bao phủ. Nóng bức đến ngộp thở. Say sóng. Tất cả khiến cho cô gái nhỏ bé ấy càng thêm buồn tủi. Con tàu lênh đênh giữa đại dương bao nhiêu ngày Huyền chẳng biết, nhưng cũng đủ dài để cảm thấy mình là tù nhân của bóng tối trong chiếc hộp sắt kín như bưng.
Một ngày nọ, tàu đến Trung Quốc. Sau khi nghỉ ngơi vài ngày Huyền được bà thương gia đưa đến tận Lạng Sơn. Huyền qua cửa khẩu Tân Thanh, đặt chân lên đất Việt. Lúc ấy, cô cũng chẳng biết Việt Nam là một đất nước như thế nào, có khác gì Mỹ và Trung Quốc?
Điều mà cô nhận thấy rõ nhất: Nơi đây cô có cùng ngôn ngữ với mọi người. Nhưng giữa miền miên viễn này, cô bỗng có cảm giác giống như lúc bước chân ra khỏi bệnh viện ở Mỹ: không tiền, không chốn nương thân, không trí nhớ…Và đói.
Huyền thất thểu bước đi trên đường, gặp ai cũng hỏi một câu khiến cho người ta tưởng cô bị điên: “Anh ơi, chị ơi, có biết tôi là ai không? Làm ơn cho tôi biết tôi là ai?”.
Huyền hy vọng có ai đó nhận ra mình. Đáp lại là những cái lắc đầu, sự ngạc nhiên, giận dữ, thương hại… Nhưng Huyền vẫn không nản lòng, cứ lang thang ở Lạng Sơn với câu hỏi có thể khiến mình bị tống vào nhà thương điên.
Tiềm thức mách bảo Huyền tìm đến nhà chùa để xin miếng ăn, chỗ ngủ qua đêm và dường như đó là cách duy nhất để tránh những cạm bẫy ở tỉnh biên giới thường xẩy ra nhiều vụ bắt cóc, buôn bán phụ nữ sang Trung Quốc.
Sau khi nghe Huyền kể hoàn cảnh, một nhà sư đã khuyên cô xuống Hà Nội sẽ dễ kiếm sống và có nhiều cơ hội tìm được gia đình hơn ở Lạng Sơn. Hà Nội ở đâu? Huyền hoàn toàn chẳng còn nhớ gì về Thủ đô, nới cô đã từng sống thời sinh viên nhưng vẫn quyết đi về hướng ấy. Đi bộ.
Đi bộ vì không có tiền đi xe ô tô và cũng vì một chút hy vọng mong manh: Có ai trên đường quốc lộ sẽ nhận ra mình chăng? Huyền vượt qua quãng đường gần hai trăm cây số mà trong tay không có một đồng.
Không hành lý. Đầu thế kỷ 21, giữa nườm nượp ôtô, xe máy trên quốc lộ, một người con gái ốm yếu, đầu gần như không còn tóc, cứ lầm lũi đi bộ về Hà Nội. Thân gái dặm trường, phía trước còn nhiều gian nan lẫn cạm bẫy…

Lâm Thanh Huyền và chiếc chứng minh thư đã giúp cô tìm lại gia đình

CHUYỆN CỔ TÍCH NGÀY CUỐI NĂM
Tưởng như cơ hội tìm thấy gia đình đã tắt ngấm thì bỗng dưng nó lại đến với Lâm Thanh Huyền trong một tình huống lạ lùng…
RỬA BÁT THUÊ, BÁN BÁNH MI VÀ ….LUYỆN THI ĐẠI HỌC
Thỉnh thoảng cô gái đó dừng lại hỏi thăm một câu đã trở thành cửa miệng: “Có người nào biết tôi là ai không…?”. Khi màn đêm sắp sập xuống, cô gái tìm một ngôi chùa, xin chút cơm chay và ngủ nhờ. Sáng sớm tinh mơ lại lên đường.
Đi như hành xác, gian nan khổ cực như sang Tây Thiên lấy kinh. Điều mà Huyền luôn cố gắng để làm trong suốt chặng hành trình ấy là kể cho người dân nghe hoàn cảnh của mình để mong tìm ra manh mối gia đình.
Thế rồi, lần nọ sau khi nghe Huyền kể, một người đàn bà Lạng Sơn đã nằng nặc nhận ngay cô chính là đứa con gái đã mất tích của mình. Huyền cả tin, đã cùng người đàn bà đó về “nhà”.
Nhưng đến nơi, thấy anh em họ hàng của người đàn bà hoàn toàn dửng dưng, Huyền mới nhận ra đây chẳng phải gia đình, quê hương của mình. Cô lại ngược đường về Hà Nội.
Huyền chẳng nhớ thời gian đi bộ từ Lạng Sơn về đến Hà Nội mất bao lâu, có lẽ phải một tháng hoặc hơn thế, chỉ biết đôi giày đã mòn vẹt, gương mặt đã bạc đi vì nắng gió, bụi đường. Và cái đầu gần như trọc ngày nào giờ tóc đã lên xanh.
Về đến Hà Nội, Huyền vẫn đối diện với những con số không tròn trĩnh: không tiền, không nơi ở, không gia đình, không trí nhớ… Huyền lại xin rửa bát cho quán cơm ở Cầu Giấy. Nhưng lần này với Huyền rửa bát ở Cầu Giấy khác với rửa chai lọ bên Mỹ ở chỗ: được trả lương.
Ngày làm thuê, đêm về đã thành thói quen, Huyền tìm tới các ngôi chùa xin ngủ nhờ. Và cũng đã thành một thứ phản xạ: Huyền cứ đi hỏi những người dưng câu “điên rồ” cửa miệng: “Có biết tôi là ai?…”. Nhưng càng hỏi, càng vô vọng.
Trong khi đó, gia đình ông Lâm Văn Bảng ở Phú Xuyên – Hà Tây buồn như có tang. Sau một thời gian, không nhận được thư hay bất cứ tin tức gì của con gái, ông Bảng đã gọi điện sang Australia hỏi nhưng nhà trường cũng chỉ trả lời: Huyền không còn học ở đây nữa, chúng tôi không biết em đi đâu. Tin nghe như sét đánh ngang tai.
Ông Bảng hốt hoảng định bay qua Australia nhưng vợ ngăn lại vì sợ sang đó thì “chẳng tìm được con lại mất luôn cả bố”. Gần như tuyệt vọng, sức khoẻ ông Bảng suy sụp.
Ở Australia, sau khi thấy Huyền đi chữa bệnh rồi mãi không quay lại trường, tưởng cô đã về nước, bạn bè đã gom tất cả đồ đạc gửi về Việt Nam. Trong đó có cả cuốn sách gương Nhân – Quả. Thế nhưng địa chỉ họ gửi không rõ ràng nên những thứ đồ đó bị thất lạc.
Chẳng ai hay biết, Huyền đang rửa bát thuê ở Cầu Giấy, cách gia đình có ba mươi cây số. Ngoài thời gian đi rửa bát thuê, Huyền thường lân la lên hàng sách cũ ở vỉa hè đường Láng đọc nhờ.
Một chị chủ quầy sách thấy Huyền hiền lành đã rủ về ở cùng nhà trọ gần trường Cao đẳng Sư phạm Hà Nội. Thế là Huyền bỏ công việc rửa bát thuê, ngày đi bán sách với người đàn bà kia, tối đi bán bánh mỳ. Khuya, Huyền chong đèn đọc sách.
Cô đọc ngấu nghiến như chưa bao giờ được đọc. Huyền đói kiến thức. Tất cả những kiến thức trong đầu nữ sinh viên xuất sắc ngày nào đã bị xóa sạch cùng với chứng mất trí nhớ.
Bằng cách đọc sách, Huyền học lại từ đầu. Một đêm Huyền chỉ ngủ khoảng hai tiếng, thời gian còn lại cô “ngốn” những cuốn sách cũ mà ban ngày sẽ bày bán ven đường Láng…Cuộc sống cứ thế trôi đi.
Đêm nọ, đi bán bánh mỳ về, Huyền chẳng thấy người đàn bà ở cùng mình đâu nữa. Chị ta đã biến mất cùng với toàn bộ số tiền mà Huyền bán bánh mỳ đạp xe rã cả chân một năm qua. Chỉ để lại một số sách cũ. Huyền “tiếp quản” “gia tài” đó và vẫn tiếp tục bán sách.
Với lượng kiến thức đã đọc, Huyền tự tin đến mức gõ cửa nhà người lạ xin… luyện thi đại học với điều kiện: nếu học sinh tiến bộ mới nhận tiền. Thế rồi gia sư Lâm Thị Thanh Huyền dần dần được các bậc phụ huynh hết sức tín nhiệm vì kết quả học tập của con em họ ngày càng tốt.
Người này giới thiệu người kia, Huyền trở nên bận rộn với những “cua” dạy dày đặc. Có hôm, đạp xe mệt quá, Huyền ngất giữa đường. Cũng may gần một hiệu thuốc, nên Huyền được cấp cứu ngay. Tích cóp mãi rồi Huyền cũng mua được một chiếc xe máy. Nhưng “chó cắn áo rách”, Huyền bị kẻ cắp lấy mất.
Trong một lần đi làm gia sư, Huyền gặp một chàng trai. Chàng trai đó có tình cảm đặc biệt với cô gái dịu dàng này. Nhưng khi anh ngỏ lời, Huyền đã nói thật về hoàn cảnh của mình. Chàng trai lại càng yêu thương Huyền hơn và xin hỏi cưới. Nhưng Huyền bảo: “Em phải tìm được gia đình mới tính chuyện chồng con”.
Chẳng hiểu sao mấy từ “Việt Nam – Hồ Chí Minh” từ sâu thẳm tiềm thức đã luôn khiến Huyền nghĩ rằng: gia đình mình ở thành phố mang tên Bác. Huyền đã toan khăn gói hành phương Nam, nhưng người yêu ngăn lại.
Huyền đã sống ở Hà Nội gần bốn năm mà chẳng một mảy may dấu hiệu nào cho thấy sẽ biết – mình – là – ai? Gia đình mình ở đâu? Có lúc, Huyền đã lên truyền hình Hà Nội đăng nhắn tin tìm người nhà. Nhưng tin nhắn trở nên ngây ngô và như gió bay lên trời khi mà bản thân Huyền chẳng biết mình tên gì…?

3 CUỘC ĐIỆN THOẠI-MỘT CUỘC TRỞ VỀ
Cuộc sống ở trọ của Huyền buồn tủi đến tê lòng mỗi khi Tết đến. Trong khi các gia đình sum họp, Huyền chẳng biết đi đâu về đâu, có lúc nằm khóc một mình.
26 Tết năm 2005, sau khi đã cho học sinh nghỉ, Huyền tìm một cuốn sách đọc cho vơi nỗi cô quạnh. Cô vô tình lấy một cuốn sách mang tên “Gương Nhân- Quả”.
Cuốn sách được bọc cẩn thận bằng mấy lớp giấy. Huyền bỗng tò mò bóc những lớp giấy ra để xem. Bóc hết lớp thứ nhất, cô thấy kẹp giữa hai bìa sách là chiếc chứng minh thư nhân dân của một cô gái.
Kỳ lạ thay: gương mặt trong tấm ảnh chứng minh thư nhân dân đó giống Huyền như hai giọt nước. Và cái tên trên chứng minh thư: Lâm Thị Thanh Huyền, nghe như một tiếng vọng xa xôi từ ký ức đã ngủ quên.
Huyền giật mình, tự hỏi: “Sao trên đời này lại có người giống mình đến thế? Hay người trong chứng minh thư lại chính là mình”. Cô định thần nhìn kĩ và phát hiện thấy chữ “Bang” và số điện thoại đã mờ trên gáy sách. Sự tò mò xen lẫn chút hy vọng mong manh đã khiến Huyền bấm máy gọi về số điện thoại ấy…
* * *
Từng bị giặc bắt giam ở “địa ngục trần gian” Phú Quốc thời Mỹ ngụy nên ông Lâm Văn Bảng đam mê sưu tầm những kỷ vật của đồng đội thời chiến tranh.
Cuối năm 2004, ông xây ngay trong khu vườn – cạnh mấy gian trưng bày kỷ vật đồng đội – một ngôi đền nhỏ để ngày ngày hương khói cho những anh linh đã hy sinh vì nước.
Đúng ngày 26 Tết, đền thờ liệt sỹ khánh thành. Đang lúc bận rộn khách khứa, một hồi chuông điện thoại reo vang. Bà Nguyễn Thị Lan – vợ ông Bảng nhấc máy. Phía đầu dây bên kia giọng một cô gái rụt rè hỏi: “Thưa bác, đây có phải nhà bác Bang không ạ?” “Không phải, cô nhầm rồi”. Bà Lan dập máy.
Nghe tiếng “rụp” đầu dây bên kia, Huyền giật mình. Cô mơ hồ nhận thấy giọng người phụ nữ rất quen. Điều đó khiến Huyền kiên nhẫn bấm máy lần thứ hai. Giọng người phụ nữ cáu bẳn: “Đã bảo không phải rồi, sao gọi nhiều thế?”.
Huyền thẫn thờ ngồi ngắm mãi bức ảnh “giống mình” trong chứng minh thư. Như có cái gì đó xui khiến, Huyền bấm máy lần thứ ba. Chuông điện thoại lại reo giữa lúc nhà đang đông khách, bà Lan bảo: “Chắc lại điện thoại của con bé đó, đã bảo không phải cứ hỏi mãi”.
Thấy vợ khó chịu, ông Bảng chạy lại nhấc máy. Mặt ông tái đi khi nghe tiếng “Alô! alô! alô”. Một giọng nói quá quen thuộc đã ăn vào máu thịt trong ông. Tiếng cô gái hỏi: “Dạ, thưa bác, nhà bác có ai tên Huyền không ạ!?”.
Ông Bảng trở nên tê dại khi nghe câu hỏi ấy. Linh cảm của người bố mách bảo: đúng con gái mình rồi. Ông hỏi trong hoảng loạn: “Có, có, Huyền đấy à con. Ôi, ba đây mà, ba của con đây mà. Con không nhận ra ba sao? Con đang ở đâu để ba đón về?” .
Người con gái nói nơi mình ở. Ông Bảng vơ vội chiếc áo rét, gọi thêm vài ba người nữa rồi ào lên Hà Nội. Tuy vội, ông vẫn không quên mang theo album ảnh gia đình.
Bước vào nhà Huyền, ông Bảng mừng như điên dại khi thấy đứa con yêu đã mất tích gần một nghìn năm trăm ngày đang đứng trước mặt mình. Ông ôm chầm lấy Huyền, nước mắt trào ra.
Nhưng Huyền vẫn không nhận ra người đàn ông tóc bạc như cước ấy là bố mình. Cô gọi ông bằng bác như một người xa lạ. Lần bị lừa ở Lạng Sơn khiến Huyền trở nên cảnh giác.
Chỉ sau khi ông Bảng đưa album ảnh gia đình và kể lại chi tiết chuyện gia đình thì Huyền mới tin và lên xe về quê. Cả đại gia đình như vỡ oà trong niềm vui.
Nhà ông Bảng đón một cái Tết vui nhất trong đời. Họ hàng, làng xóm, lúc nào cũng đến kín nhà mừng cho sự trở về vô cùng kỳ lạ của con gái ông. Sau Tết, Huyền làm đám cưới với chàng trai đã yêu thương và chờ đợi mình. Cô đã tìm lại tên cho mình theo đúng nghĩa của cụm từ này.
Tôi ngồi trong căn hộ chung cư tầng 10 ở khu bán đảo Linh Đàm (Hà Nội) – nơi Huyền ở bây giờ – một không gian yên tĩnh, giản dị mà toát lên vẻ đầm ấm.
Có tiếng trẻ nhỏ khóc trong chiếc nôi đặt giữa nhà. Huyền bế bé trai kháu khỉnh cô vừa sinh được hơn 2 tháng, nét mặt tươi trẻ ngời lên niềm hạnh phúc như thể chưa từng trải qua những ngày tháng khốn khổ đến tận cùng.


Huyền lấy cho tôi xem chiếc chứng minh thư tìm thấy trong cuốn sách “Gương Nhân – Quả” mà giờ đây cô vẫn sử dụng. Giọng Huyền trở nên bồi hồi: “Trong quãng đời – không- biết -mình-là -ai, tôi thấy điều may mắn nhất là giữ được mình, không vướng vào những tệ nạn xã hội.
Và những lúc nguy nan nhất, tôi luôn được những người tốt giúp đỡ. Bây giờ tôi ước làm sao gặp lại bà mẹ nuôi người Pháp, thậm chí tôi đã học cả tiếng Hoa để mong có cơ hội gặp lại bà thương gia Trung Quốc.
Ngay cả người đàn bà Thái Bình đã lấy hết tiền của tôi tôi cũng biết ơn. Nếu không có người đàn bà đó, thì làm sao tôi gặp lại cuốn Gương Nhân – Quả”.
Nhờ sự quan tâm của gia đình cũng như người chồng hiền lành, chu đáo, trí nhớ của Huyền đã khôi phục được nhiều. Cô nhớ rất nhanh những kiến thức được học chẳng khác nào thời còn sinh viên.
Bây giờ Huyền vẫn có một khoản thu nhập ổn định bằng nghề dạy học. Huyền dạy học như một sự tri ân với cuộc sống và tình thương của cô dành cho các em học sinh luôn khiến các bậc phụ huynh ngạc nhiên, cảm động.
Sắp tới, Huyền dự định thi vào Đại học Sư phạm với ước nguyện gắn bó với nghề giáo trọn đời. Tôi nghĩ khi người con gái ấy đứng trên bục giảng, chỉ cần kể câu chuyện kỳ lạ của đời mình sẽ khiến cho học trò tin trên đời vẫn có những chuyện cổ tích, vẫn có Gương Nhân – Quả, ở hiền sẽ gặp lành…
************
Sau 3 năm gặp lại, bây giờ Huyền đã học năm cuối ở Học viện Quản lý Giáo dục để thực hiện ước nguyện gắn bó với nghề giáo trọn đời. Tôi nghĩ khi Huyền đứng trên bục giảng, chỉ cần kể câu chuyện kỳ lạ của đời mình sẽ khiến cho học trò tin trên đời vẫn có những chuyện cổ tích, vẫn có Gương Nhân – Quả, ở hiền sẽ gặp lành… Như thế chắc còn hơn ngàn lời giáo huấn sáo rỗng.
Vừa học vừa mở lớp dạy thêm ngay trong nhà mình, mỗi ngày Huyền “chạy” bốn năm “sô”, các môn Toán, Lý, Hoá, Tiếng Anh. Huyền dạy học như một sự tri ân với cuộc sống và tình thương của cô dành cho các em học sinh luôn khiến các bậc phụ huynh ngạc nhiên, cảm động. Vì thế học sinh tìm đến với Huyền ngày một đông.
Ngày tôi đến, cậu con trai Huyền còn nằm trong nôi, giờ đây đã sắp sửa vào lớp một. Căn hộ chung cư ở tầng 10 bán đảo Linh Đàm luôn đầy ắp tiếng cười. Huyền ngượng ngùng không muốn cho tôi chụp ảnh vì ông xã không thích câu chuyện của vợ được đưa lên báo. Tôi thì cần có một tấm hình của Huyền để bạn đọc yên tâm rằng câu chuyện mang màu sắc cổ tích này là có thật. Nhưng tôi cũng không muốn cuộc sống bình yên của Huyền giờ đấy có thêm bất cứ xáo động nào nữa sau những bão tố vừa qua.
Thay vào đó, chúng tôi đã tìm về thôn Nam Quất, xã Nam Triệu, huyện Phú Xuyên – Hà Tây để gặp ông Lâm Văn Bảng – bố đẻ của Huyền. (Bấm bào đây --->).Ông Bảng đã tiết lộ về câu chuyện kỳ lạ của con gái gắn với cuốn sách Gương Nhân Quả mà ông tặng Huyền.
--------------------------------------------
Ghi chép của Phùng Nguyên
Theo bào Tiền Phong từ 16/9/2011
Video : Lời kể của ông Bố: