Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

LÀM THẾ NÀO ĐỂ THEO DÕI HÀNH TRÌNH TRỰC TUYẾN - ĐẠI TƯỚNG VỀ "ĐẤT MẸ"?

Bành Phương Kỳ
Tập dượt đưa thi hài Đại tướng lên máy bay
Theo kế hoạch của lễ Quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp, linh cữu được chuyển bằng linh xa từ Nhà tang lễ Quốc gia (lễ di quan lúc 8h30) đến sân bay Nội Bài lúc 10h00, sau đó được chuyển bằng chuyên cơ cất cánh vào 11h00, dự kiến hạ cánh lúc 12h30 tại sân bay Đồng Hới, sau đó tiếp tục được chuyển bằng linh xa lúc 13h00 đến nơi an táng tại Vũng Chùa – Đảo Yến.

Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) và Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) có công bố kế hoạch sẽ phát sóng các chương trình tường thuật trực tiếp lễ viếng, lễ truy điệu và lễ an táng Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ 6h-8h30 ngày 12/10 và 6h-17h ngày 13/10 ( Theo VOV: http://vov.vn/Xa-hoi/VOV-va-VTV-tuong-thuat-truc-tiep-Le-Quoc-tang-Dai-tuong/284896.vov)
Ngày 13/10 chỉ phát sóng lễ truy điệu trên VTV1 từ 6h55 đên 09h00 và trên VTV4 từ 07h00 đến 08h30, phát sóng lễ an táng trên VTV4 từ 13h00 đến 14h30, trên VTV1 từ 16h00 đến 17h00. 
Do lộ trình quá dài, vượt quá khả năng kỹ thuật trong việc tường thuật trực tiếp của VTV và VOV (do không sử dụng máy bay trực thăng), chúng ta sẽ không được theo dõi trực tiếp qua truyền hình toàn bộ quá trình di quan bằng linh xa từ Nhà tang lễ Quốc gia đến sân bay Nội bài và từ sân bay Đồng Hới tới nơi an táng tại Vũng Chùa – Đảo Yến (tổng thời gian di chuyển đường bộ khoảng 2 giờ 30 phút).
Nhưng với khả năng công nghệ có sẵn cùng số lượng đông đảo và đầy lòng nhiệt thành của mình, cộng đồng mạng cũng có thể góp phần vào việc đưa thông tin nhiều hơn đến hàng triệu người đang dõi theo lễ Quốc tang Đại tướng từng giờ từng phút ở cả Việt nam và khắp thế giới.
Vì vậy Taxi Trực tuyến 24/7 xin đề xuất một giải pháp giúp những người muốn có thông tin nhiều nhất và liên tục về lễ tang, có nguyện vọng bày tỏ tình cảm dành cho Đại tướng có thể đạt được một phần bằng cách tham gia và theo dõi trực tuyến thông qua ứng dụng Glympse trên smartphone hoặc máy tính bảng của mình.
Glympse - glympse.com là một ứng dụng chia sẻ vị trí hàng đầu dành cho thiết bị di động (hiện đang được tích hợp sẵn cho hầu hết các dòng xe hơi thông minh) có thể download miễn phí từ Google Play hoặc App Store.
Cài đặt đơn giản, dễ dàng, không phải đăng ký, đăng nhập, người dùng chỉ cần nhập (hoặc cập nhật) các thông tin cần chia sẻ theo nhu cầu và gửi một “Glympse” để chủ động chia sẻ vị trí trong thời gian thực với những người khác trong một thời hạn nhất định. Nhiều người tham gia một sự kiện (không giới hạn số người, có thể lên tới một vài triệu) cũng có thể gửi một “Glympse” tới một nhóm chung, cụ thể ở đây là Group: !DaituongVoNguyenGiap
Người nhận có thể xem tất cả các thông tin tức thời và có thể nhìn thấy sự di chuyển của người gửi với vận tốc chi tiết tại bản đồ hiển thị trên màn hình máy tính, smartphone và máy tính bảng. Thông tin khi gửi tới một nhóm (Group: !DaituongVoNguyenGiap) được truy cập công khai với tất cả mọi người.
Link gốc: http://glympse.com/!DaituongVoNguyenGiap (link này sẽ tự động sử dụng ứng dụng Glympse nếu đã cài đặt sẵn trên thiết bị di động) hoặc các đường link khác như http://www.glympse.vnhttp://vonguyengiap.glympse.vnhttp://vonguyengiap.giaothongtructuyen.comhttp://vonguyengiap.taxitructuyen.comhttp://vonguyengiap.bandotaxi.com
Dù bạn là ai và ở đâu, khi gửi một “Glympse” từ smartphone hoặc máy tính bảng của mình tới Group: !DaituongVoNguyenGiap để chia sẻ vị trí cũng như thông điệp thương tiếc Đại tướng lên một bản đồ chung, chúng ta cũng có thể cùng góp mặt trong một lễ viếng và đưa tang Đại tướng trực tuyến trên toàn thế giới.
Cộng đồng sẽ được theo dõi chi tiết lộ trình di quan Đại tướng Võ Nguyên Giáp nếu có những người gửi Glympse được trực tiếp dự lễ và có vị trí trong đội hình đoàn xe đưa tang, càng gần linh xa chở linh cữu càng tốt. Những người phù hợp nhất có thể sẽ là lái xe, tiêu binh của Nghi lễ Quân đội, thân nhân của Đại tướng, các sĩ quan, nhân viên Ban tang lễ, các phóng viên tham gia tác nghiệp… Taxi Trực tuyến 24/7 không có điều kiện tiếp cận trực tiếp với họ do thời gian còn lại quá ít và mong cộng đồng giúp chia sẻ rộng rãi thông tin này để có thể tới được những người phù hợp. Các bạn có thể đăng giúp nội dung này lên các diễn đàn, do chúng tôi không có đủ ID đủ điều kiện đăng bài ngay lúc này.
Với những người chỉ có thể đứng bên đường dọc lộ trình đưa tang, vị trí của họ gửi Glympse trong lúc tiễn biệt Đại tướng lần cuối cũng góp phần làm nổi bật con đường trên bản đồ.
Ít nhất tại Hà Nội, với lộ trình đưa tiễn Đại tướng được cấm đường hoàn toàn từ 6 giờ sáng ngày 13/10, Taxi Trực tuyến 24/7 tin rằng bản đồ của Group: !DaituongVoNguyenGiap chắc chắn sẽ thể hiện chính xác, không bị nhầm lẫn với những người tham gia giao thông khác.
Bạn cũng có thể gửi một Glymse tới Group: !DaituongVoNguyenGiap khi tham dự lễ viếng và truy điệu Đại tướng ở bất kỳ đâu trên thế giới (tin mới nhất là có thể viếng đến 6 giờ sáng ngày 13/10 tại Nhà tang lễ Quốc gia), hoặc đơn giản chỉ muốn bày tỏ lòng thành kính và tiếc thương vô hạn của mình dù không có điều kiện tham dự lễ tang dưới mọi hình thức.
Tác giả gửi Quê choa
………………………………………………………………………
Hướng dẫn sử dụng Glympse cho sự kiện Lễ Quốc tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp (dành cho Android, đối với iOS cũng tương tự, chỉ khác một chút). Cho phép xin lỗi, Taxi Trực tuyến 24/7 cố gắng mô tả chi tiết nhất để bất kỳ ai dù không biết chút nào tiếng Anh cũng có thể làm được.
Sau khi tải về và cài đặt, lần đầu tiên khi mở Glympse sẽ chạy phần giới thiệu bằng tiếng Anh, bạn kéo xuống dưới cùng và nhấn nút START.
Phần thông tin cá nhân, bạn có thể đăng nhập vào Facebook, Twitter hoặc tự nhập Ảnh đại diện và tên vào ô tương ứng.
Ảnh đại diện: Nhấp vào “Tap to edit” để nhập hoặc thay đổi, chọn “Take picture” để chụp bằng máy ảnh, hoặc “Import from gallery” để lấy ảnh từ thư viện trong máy.
Mẹo: Bạn có thể tải về một bức ảnh của Đại tướng trước khi đặt làm ảnh đại diện, với một số máy có thể phải khởi động sau khi tải về mới có thể lấy được ảnh mới được tải từ thư viện.
Tên do bạn đặt tại ô “Enter your name” và có thể thay đổi bất kỳ lúc nào, trong trường hợp này có thể đặt dạng như “Vô cùng thương tiếc Đại tướng”
Sau đó tiếp tục nhấn Start.
Khi gửi một Glympse, bạn nhấn ô “Send Glymse” màu vàng ở bên phải, phía cuối màn hình.
Nếu chưa mở GPS, bạn sẽ nhận được yêu cầu bật chức năng này. Đánh dấu vào các ô tương ứng “Wifi và mạng di động” và “Vệ tinh GPS”, có thể thêm “Vị trí và tìm kiếm trên Google”, chú ý không đánh dấu vào GPS EPO và A-GPS
Nhấp vào mục “Send Glympse to - Select Recipients” để chọn người sẽ được nhận một Glympse do bạn gửi tới, chọn “Glympse Group” và nhập tên nhóm vào cửa sổ được mở ra và nhấn Done (màu vàng). Lưu ý tên nhóm có dấu ! (chấm than) ở đầu, trong trường hợp này sẽ là: !DaituongVoNguyenGiap, sau đó tên mục sẽ trở thành “Send Glympse to - DaituongVoNguyenGiap”
Nhấp vào mục “Watch me for – 15 minutes” để chọn thời gian sẽ chia sẻ, bạn có thể điều chỉnh tối đa là 4 giờ (tránh trường hợp bạn bị người khác cài đặt theo dõi). Sau khi đặt, tên mục sẽ trở thành “Watch me for – 4 hours”
Ở mục tiếp theo “Saying – Add Message” để bạn nhập tin nhắn công khai. Trường hợp này có thể là “Đang chờ đoàn xe tang” hoặc “Đang tham dự lễ viếng”
Mục cuối cùng: “Going to – Pick Destination” để bạn nhập điểm dự định sẽ đến. Trong trường hợp này, thông tin này không cần thiết. Nếu bạn đi viếng Đại tướng tại nhà tang lễ Quốc gia trong đêm 12 đến 6 giờ sáng ngày 13/10, cần nhập “5 tran thanh tong”, ứng dụng sẽ tự hoàn thành đia chỉ đầy đủ.
Sau đó, bạn nhấn nút “Send” màu vàng dưới cùng bên phải, thông tin vị trí của bạn sẽ được chia sẻ tức thời cho nhóm, bao gồm ảnh đại diện, tên và nội dung tin nhắn.
Ở màn hình chính lúc này có các thông tin Glympse bạn vừa gửi: hàng trên cùng là tên nhóm (hoặc tên người nhận), hàng thứ hai hiển thị thời gian gửi còn lại, hàng thứ ba gồm có 3 phím: Expire (hết hạn) màu đỏ để kết thúc gửi, +15 min (phút) để thêm thời gian (tối đa 4 giờ) và Modify (sửa) dùng để sửa nội dung (người nhận, thời gian, tin nhắn và điểm đến), sau khi sửa nhấn Update (cập nhật)
Nếu bạn nhấn Expire, chờ một lúc sẽ hiện ra 2 nút mới Delete (xóa) màu đỏ và Resend (gửi lại). Lúc đó trên bản đồ, Glympse bạn đã gửi sẽ mờ đi một chút và có chữ màu đỏ Expire, tuy nhiên vẫn tồn tại 48 giờ nếu bạn không xóa hoặc gửi lại. Cho dù hết hạn, mọi người vẫn nhận được tin nhắn và vị trí cuối cùng của bạn.
Khi đã gửi và để hết hạn quá nhiều Glympse, bạn nên xóa bớt đi để tránh nhầm lẫn. Mẹo: Cứ nhấn nút màu đỏ cho đến khi xóa hết.
Muốn xem bản đồ, bạn nhấn vào View Map (xem bản đồ). Ở hàng trên cùng, cạnh chữ G logo của Glympse bạn sẽ thấy chữ None (không) và chỉ có mình bạn trên bản đồ. Nhấn vào chữ None đó để chọn nhóm (Group) cần xem, nếu bạn gia nhập nhóm nào, nhóm đó sẽ tự động được cập nhật.
Ngoài ra, khi bạn gửi một Glympse mới, các nhóm và cá nhân liên lạc thường xuyên sẽ được đưa lên hàng đầu cho sự lựa chọn và bạn có thể đánh dấu để gửi cho rất nhiều nhóm và nhiều người trong một lần.
…………………………………………………..
Chúng ta hãy cùng nhau chung tay góp sức, vì sự trọn vẹn hơn nữa trong ngày lễ tang Đại tướng Võ Nguyên Giáp!

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

MỘT BÀI VIẾT ĐẦY TÂM HUYẾT VỀ ĐẠI TƯỚNG CỦA GS.TƯƠNG LAI


NHỮNG BƯỚC ĐI CHẬM RÃI CỦA  LỊCH SỬ

Tương Lai
Nhận được tấm ảnh do TS Minh Đường, Viện trưởng Viện SENA chụp gửi vào qua email, nhìn dòng người lặng lẽ xếp hàng trên đường Điện Biên Phủ vòng về Hoàng Diệu viếng Đại tướng trong đó có rất nhiều người trẻ tuổi, lòng tôi trào lên nỗi phấn khích xót xa. Một sự kiện lịch sử.
Ngoài mọi kịch bản soạn sẵn, bất ngờ cho mọi trù liệu tính toán, hàng chục ngàn người kiên nhẫn nhích từng bước trong trật tự để được bước vào ngôi nhà số 30 phố Hoàng Diệu. Nơi đây vị tướng huyền thoại ấy sống để nhẫn nại và kiên cường trải nghiệm những sóng gió của cuộc đời, của lòng người trong những bước thăng trầm của thân phận con người gắn liền với sự thăng trầm của vận mệnh dân tộc! Liệu có phải là "đường thế đồ gót rỗ kỳ khu" với sự nếm trải " mùi tục lụy lưỡi tê tân khổ" mà xưa kia Nguyễn Gia Thiều đã nói đến? Và rồi, từ mọi nẻo đường Hà Nội, và đâu chỉ có người Hà Nội, có người vượt cả trăm, cả ngàn cây số về đây. Họ tự nguyện đứng xếp hàng để được biểu tỏ tấm lòng thành kính tri ân, nhớ thương một con người đã góp phần viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc nay đã đi vào lịch sử.
Và phải chăng con đường ngoăn nghoèo người xếp hàng kia cũng đang là biểu tượng một nét dáng của lịch sử. Lịch sử đang đi những bước chậm rãi nhưng chất chứa nhiều tiềm ẩn khó lường. Nếu lịch sử là con người nhân với thời gian, thì sự sòng phẳng của lịch sử chính là ánh phản chiếu của lòng dân tôn vinh người đã góp phần làm nên lịch sử. Vị "tư lệnh của các tư lệnh, chính ủy của các chính ủy" mà có lúc người ta cố tình lảng tránh những oan khuất, vô tình hay hữu ý toa rập cho toan tính bẩn thỉu nhằm che lấp sự thật lịch sử, rồi cũng bằng sự toan tính có thể là ít bẩn thỉu hơn để mong được an toàn hơn với kiểu tự an ủi "non nươc thề bồi thôi xúy xóa, quỹ thần nào chứng ở hai vai" như lời tự diễu thâm thúy của Tú Xương. Thế rồi hôm nay, kích thước của lịch sử được đo bằng những bước chân chậm rãi đang đi trên hè phố kia. 



Chính vì vậy, tuy biết là cái ngày đau buồn ấy rồi sẽ đến nhưng vẫn cứ thảng thốt bàng hòang khi được tin vị lão tướng huyền thoại ấy đã vĩnh viễn ra đi. Một khoảng trống vắng cứ lan tỏa trong tâm thức, cảm giác hụt hẫng mất một điểm tựa tinh thần xâm chiếm đầu óc. Những kỷ niệm cứ chập chờn ẩn hiện, vừa xa vắng, vừa gần gũi. Như người mộng du, tôi lật lại những cuốn sách có di bút của ông đề tặng, miên man đọc những dòng chữ trong Tổng tập Hồi ký của vị tướng ấy để rồi bồi hồi nhớ tiếc. Thế là người cuối cùng thuộc lớp cách mạng đàn anh đáng kính làm nên Cách mạng Tháng Tám, "thế hệ vĩ đại nhất của Viêt Nam" [Vietnam’s “Greatest Generation” như nhận định của Lucky Gold , CNN ngày 7.10.2013] đã tuyệt đối nằm xuống.
Tôi chỉ là kẻ hậu sinh,may mắn được gặp ông vào quãng hai mươi năm trở lại đây trong một vài lần được ông gọi đến làm việc khi ông đảm trách lĩnh vực khoa học. Và sau đó đôi lần hầu chuyện khi đến thăm ông ở nhà riêng, được ông bảo cùng chụp ảnh kỷ niệm. Lần cuối gặp ông cách nay cũng đã bốn năm, lần kỷ niệm 100 ngày sinh của ông thì chỉ được bay ra dự buổi họp mặt những người thân, ông đang nằm viện. Thẫn thờ ngồi vào bàn, đắm mình trong nỗi nhớ thương, trong óc tôi chập chờn ánh mắt và nụ cười của ông. Thế là vĩnh viễn không bao giờ còn được nhìn thấy nụ cười ấy, bắt gặp ánh mắt ấy nữa rồi. Vừa tháo mắt kính nhòe ướt ra lau, vừa xốn xang nỗi nhớ.
Báo chí đang tràn ngập những lời đẹp đẽ dành cho vị tướng "ngang tầm với Alexander Đại đế, vượt trội hơn Napoleon" như lời của sử gia Cecil Currey qua Đài NPR của Mỹ. Với sự hiểu biết hạn hẹp của mình, thêm vào những lời tụng ca, cho dù là chân thành nhất, sâu sắc nhất, thì may ra mình cũng chỉ có thể đưa ra những thế phẩm kém xa những bài đã được đọc, vì thế tốt hơn hết là chân thành và mộc mạc ghi lại một vài kỷ niệm ấm lòng may mắn có được với vị lão tướng huyền thoại.
Trước hết là một kỷ niệm không vui mà giờ đây nghĩ lại tôi rất ân hận. Hôm ấy, ông cho gọi tôi với lý do là ông đang suy nghĩ và đang cho triển khai một nghiên cứu chuyên đề về chiến lược con người . Ông được báo cáo là ở Viện Xã hội học chúng tôi cũng đang chuẩn bị một đề cương nghiên cứu về đề tài này. Vắn tắt trình bày những tư liệu mà chúng tôi đã thu thập được và đang tìm kiếm thêm, ông chăm chú nghe rồi đột ngột ngắt lời : "Chúng ta có ít thời gian, tôi hỏi ngay, anh định bao giờ thì hoàn thành công trình nghiên cứu". "Dạ thưa 2 năm", tôi trả lời.
Ông cười, im lặng một lúc, rồi đưa 2 ngón tay : "hai tháng"! Lắc đầu quầy quậy tôi hoảng lên : " dạ không thể được đâu ạ", liệt kê ra những công đoạn nhất thiết phải trải qua, những công việc buộc phải hoàn tất, từ tìm hiểu thông tin về đề tài đã được trong và ngoài nước xuất bản, dịch thuật một số tư liệu quan trọng nhất, tiến hành một số khảo sát thực tế, tổ chức những trao đổi chuyên đề trong một số nhà nghiên cứu có kinh nghiệm... tôi cố bảo vệ kế hoạch đã vạch ra. Ông vẫn điềm tĩnh nghe nhưng nét mặt tỏ vẻ không vui, còn tôi thì vẫn khăng khăng bảo vệ quan điểm của mình.
Như muốn giảm bớt căng thẳng, đại tá Huân [tôi nhớ không thật chính xác hôm ấy có phải anh Huân không], đề nghị Đại tướng tạm nghỉ giải lao. Một đĩa hai quả chuối và một miếng phó mát đặt trước mặt ông. Còn tôi được mời một chén chè đậu xanh. Mười lăm phút sau, ông vẫn kiên nhẫn thuyết phục và tôi thì vẫn quyết liệt xin thêm thời gian. Cuối cùng ông cười, song nụ cười chẳng vui gì, "thôi được rồi, tôi không ép anh nữa, nhưng như thế này có được không, anh đã chuẩn bị được những gì rồi thì cho chúng tôi mượn, rồi sẽ hoàn trả lại cho anh". Tôi thở phào vì trút được gánh nặng. Ông quay sang anh Huân [?] : "nhớ ghi chép cẩn thận, mượn những gì, rồi dùng xong thì trả cho người ta". Buổi sơ kiến của tôi với Đại tướng là thế đó. Ấy vậy mà rồi sau này, khi cần thiết, ông vẫn cho gọi, không bợn một chút định kiến.
Có lần ông đang nghỉ ở Cửa Lò, Nghệ An. Tình cờ, chúng tôi cũng có một hội thảo với chuyên gia Canada tại đó. Trên bãi biển, thấy anh Việt Phương, tay bắt mặt mừng ông hỏi thăm công việc. Biết nội dung và kế hoạch của chúng tôi nơi đây, Đại tướng yêu cầu dành thời gian đến gặp ông. Buổi đầu, tôi trốn. Anh Việt Phương đến, không biết anh đã nói về đề tài gì nhưng khi về, anh bảo tôi : "Anh Văn bảo Tương Lai mai tranh thủ đến trao đổi với anh ấy vấn đề nghiên cứu ở Thái Bình". Cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng lần này là vì "trúng tủ". Vấn đề đang sốt dẻo, có chuyện mà nói, chắc không làm ông ấy thất vọng như buổi sơ kiến kia, và cũng có dịp "chuộc tội" nhằm giải tỏa mối băn khoăn mà mấy lần gặp sau đó tôi chưa thực hiện được.
Vì không mang theo tài liệu, tôi nói vo, thiếu con số cụ thể nên thỉnh thoảng ông ngắt lời, hỏi thêm một số chi tiết. Khi nghe đến đoạn người ta cố tạo nên một "hiện trường giả", nơi tượng Bác Hồ bằng thạch cao bị vỡ được lôi từ trong kho ra, đặt trong hội trường để vu cho dân đập vỡ, nhằm chứng minh "tính phản động của chúng nó" như lời Vũ Duy Ch..., bí thư đảng ủy xã An Ninh, huyện Quỳnh Phụ đã dằn giọng nói với tôi, Đại tướng gõ gõ ngón tay vào mặt bàn ngắt lời : "các anh có chụp ảnh "hiện trường giả" này không? Tôi đáp "thưa, có chứ ạ. Xin được nói thêm, đây là những bức ảnh để lại nhiều cảm xúc nhất trong nghiên cứu xã hội học của tôi". Ông cười rất vui khi tôi hứa về Hà Nội sẽ đem trình Đại tướng những bức anh ấy. Ông tỏ vẻ đang suy tư một điều gì rộng hơn đề tài tôi đang báo cáo, lại gõ khe khẽ lên mặt bàn : "anh nhắc lại nguyên văn câu của anh Tô [Phạm Văn Đồng] anh vừa nói, ‎‎ý này quan trọng lắm".
Hôm ấy, sau khi nghe tôi trình bày vắn tắt nhưng cũng tạm đủ toàn bộ báo cáo "Khảo sát xã hội học về Sự kiện Thái Bình năm 1997", bác Tô cũng đòi tôi nhắc lại ý kiến vừa nêu " ở đây không có "địch ta" nào hết, ở đây là mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân". Nghe xong, ông cười " này TL, với tôi mà anh cũng sợ à". Biết ông định nói gì, tôi cũng "cà chớn" thưa lại :" dạ sợ chứ ạ! Vì có phải ai cũng hiểu như anh đâu". Tôi còn nói cụ thể hơn nữa nhưng xin không viết ra đây. Bác Tô cười vui, rồi ông nghiêm mặt nói rất rành rọt : "Cũng không có mâu thuẫn nội bộ nhân dân nào ở đây cả. Đây là mâu thuẫn của một bên là những người cầm quyền hư hỏng, thoái hóa, biến chất đè nén, áp bức dân và bên kia là người dân không chịu nổi nữa đã vùng dậy đấu tranh với chúng. Phải phân tích như thế mới có thể tìm ra giải pháp đúng được"!
Đại tướng trầm ngâm, ông nói với tôi nhưng dường như đang tự ngẫm nghĩ điều gì "Phiêu nói với tôi là đã giải quyết xong rồi mà", tôi đoán là ông đang nghĩ đến những điều mà ông đã nghe ông Lê Khả Phiêu nói về chuyện Thái Bình. Tôi thấy đã đến lúc cần phải rành rọt việc này : "Thưa anh, câu chuyện nông dân vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí, những điều Qua Ninh và Vân Đình đặt ra trong "Vấn đề dân cày" xuất bản năm 1940, về cơ bản vẫn còn nóng bỏng. Thực trạng nông thôn Thái Bình vẫn tiềm ẩn những mâu thuẫn gay gắt, câu chuyện người cày với mảnh đất nuôi sống nhiều thế hệ từ đời ông đời cha cho đến hôm nay vẫn là vấn đề muôn thuở giữa đất và người. Nói rằng sự kiện Thái Bình đã được giải quyết chỉ là cách tự trấn an hoặc chỉ giải quyết trên bề nổi. Phần chìm của tảng băng vẫn còn đó.  Thấy tôi nhắc đến "Vấn đề dân cày" đôi mắt của vị lão tướng ánh lên chút ngạc nhiên "Anh cũng có đọc cuốn sách đó à? Lâu lắm rồi, chính tôi cũng không còn cuốn sách đó". Nghe tôi hứa là sẽ biếu ông cuốn tôi đang giữ trên giá sách, ông cười vui "Thế thì hay quá"!
Biết ông đặc biệt quan tâm đến vấn đề nông thôn và nông dân, tôi nhắc lại hình ảnh vẫn đọng lại đậm nét trong tôi khi đọc "Tổng tập Hồi ký" đoạn nói về Đại tướng từ Mường Phăng, nơi đặt chỉ huy sở đến cầu sắt bắc qua sông Nậm Rốn, thị sát chiến trường hai ngày sau khi kết thúc chiến dịch : "Một anh dân công còn trẻ đứng đợi bên kia cầu. Anh chìa tay ra và nói : Đề nghị anh, cho em bắt tay một cái! Tôi vui vẻ siết tay anh và biết anh quê ở Thanh Hóa, một tỉnh đã cung cấp nhiều nhất về người, cũng như về lương thực phục vụ chiến dịch ". Còn người cắm lá cờ chiến thắng trên nóc hầm Đờ Cát là dân Thái Bình. Những người nông dân ấy khi trở về làng với những hiểu biết và trải nghiệm mới, họ nhìn nhận thực trạng quê hương bằng đôi mắt khác với ngày họ "áo vải chân không đi lùng giặc đánh" [Hồng Nguyên] để không thể "súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa" [Nguyễn Đình Thi] được nữa. 
Không kìm được, tôi liều mạng nói một lèo và Đại tướng ngồi yên lặng chăm chú nghe. Đợi tôi nói xong, ông khẽ khàng nhưng rành rọt : " Những điều anh vừa trình bày đáng suy nghĩ. Cần suy nghĩ tiếp và nghiên cứu tiếp. Đối với nước ta, nông dân có một vai trò đặc biệt. Không có chiến lược đúng về nông dân và nông thôn, nông nghiệp thì hậu quả đất nước phải gánh chịu sẽ rất gay gắt".
Và đúng vậy, cái gì đến rồi cũng phải đến. Chẳng riêng gì Thái Bình đất chật người đông, chẳng chỉ ở nơi châu thổ sông Hồng bình quân tỷ lệ đất-người vào loại thấp nhất thế giới, với các tỉnh duyên hải của khúc ruột Miền Trung thường xuyên gồng lưng chịu bão lụt, đổ xuôi về mênh mông đồng bằng sông Cửu Long vựa lúa của cả nước, tiếng gọi của đất cũng da diết chẳng kém. Sức hút của đất vẫn đẩy tới những mâu thuẫn, đụng độ giữa người sống với đất phải giữ đất để sống và người lấy đất dưới bất cứ danh nghĩa, động cơ mục đích nào. Trĩu trên vai gánh nặng nhất của sự nghiệp dựng nước, mở nước và cứu nước, mồ hôi và máu của người nông dân thấm đẫm từng thước đất của cha ông họ để lại, làm sao có thể ngồi yên khi mảnh đất tuột khỏi tay họ? Tôi hối hả nói với tác giả của "Vấn đề dân cày" mà quên mất rằng ngồi trước tôi là một vị tướng lừng danh...... Giật mình ngước nhìn, vị Tổng Tư lệnh vẫn trầm tĩnh nở nụ cười, lắng nghe.
Giờ đây nhớ lại nụ cười ấy, ánh mắt ấy lòng tôi cuộn lên nỗi cay đắng xót xa vì nhớ ra rằng chính ông là người hiếm hoi đã cho tôi hồi âm về nội dung một tiểu luận đóng góp với Đại hội X tôi gửi đến . Tiểu luận khá dài với gần 100 trang khổ A4, chắc cũng đã chiếm khá nhiều thì giờ quý báu của Đại tướng, người đã bươc qua tuổi 90.
Thông cảm và chia sẻ với những day dứt băn khoăn của một người làm khoa học muốn thẳng thắn trình bày những suy nghĩ và kiến nghị của mình, ông nhắn gửi những lời cảm thông. Và rồi khi biết tôi đang gặp những khó khăn do nội dung của tiểu luận động chạm đến những "vấn đề nhạy cảm" như vấn đề chủ thuyết phát triển, vấn đề trở lại với Tư tưởng Hồ Chí Minh, lấy lại tên Đảng Lao động Việt Nam, tên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa... Đại tướng đã ân cần động viên, khích lệ.
Hôm ấy, khi tôi đến thăm, sau hơn 30 phút trao đổi, ông bảo đại tá Huyên lấy cho ông cuốn "Tổng tập Hồi k‎ý", anh Huyên thưa là vừa hết, xin đề nghị để lần sau. Ông cười, "thế là anh không gặp may rồi", quay sang anh Huyên, ông dặn, "nhớ dành sách cho TL nhé". Hai tuần sau ra Hà Nội, đang ở nhà khách 35 Hùng Vương tôi nhận được điện thoại của đại tá Huân từ phòng tiếp tân : "Anh xuống đây, có quà của anh Văn". Cầm tập Hồi ký nặng trĩu, lật trang đầu có dòng chữ đề tặng của Đại tướng, tôi đứng sững. Thông thường, không ai đề tặng sách như vậy cả! Vì thế, quên cả mời vị đại tá, thư ký thân thiết của Đại tướng, đã cất công mang sách sang tận nhà khách cho tôi đang đứng trước mặt, tôi ngồi xuống ghế đặt cuốn sách lên bàn, xúc động đọc kỹ từng lời : "Chúc đc Tương Lai có những đóng góp mới vào lý luận của Đảng. Hà Nội ngày 27.2.2006. Ký, Võ Nguyên Giáp". 
Anh Huân đứng nhìn tôi cười. Hiểu tôi đang bối rối , anh nói mấy câu động viên rồi bắt tay ra xe. Tai tôi đang ù lên nên không còn nhớ anh đã nói những gì lúc ấy. Trở lên phòng, tôi bồi hồi xem kỹ lại từng chữ của ông. Xúc động vì tấm lòng của Đại tướng dành cho mình, một cán bộ khoa học tầm thường, cũng chỉ vài lần may mắn được gặp ông. Tôi cố suy nghĩ về lý do ông viết cho tôi những dòng động viên, cổ vũ. Mà nào tôi đã làm được gì? Có lẽ, với bản tính nhân văn sẵn có, bằng bản lĩnh và sự trải nghiệm của chính mình, rất tế nhị và thâm thúy, ông chìa bàn tay sẻ chia của một bậc lão thành, chứng nhân của một thời đoạn lịch sử khốc liệt đối với thế hệ đàn em, nhằm nhắc nhở động viên họ  giữ vững ý chí chiến đấu, nắm chắc ngòi bút, dám đấu tranh cho điều mà mình tin là chân l‎ý.


Dạo ấy, khi đọc lời đề tặng và chữ ký quắc thước của Đại tướng, nhà văn Nguyễn Khải quý mến đã nửa đùa, nửa thật nói với tôi : "Anh phải phóng to ra, đóng khung treo lên, vì nó đẹp như một bức tranh thủy mạc vậy"!  Quả là đẹp, quá đẹp. Song, có lẽ chỗ treo trang trọng nhất chính là trong trái tim mình. Một người Việt Nam yêu nước bình thường như triệu triệu người yêu nước khác đã nhận được tấm lòng sẻ chia và thông cảm của ông. Sức hút và sự lan tỏa từ tầm vóc nhân văn của vị võ tướng ấy sẽ là một nguồn sinh lực giúp mình tự mình vượt lên chính mình mà sống xứng đáng với tấm lòng của người đã ưu ái dành cho mình, một trong triệu triệu người bình thường đang đặt thân phận mình trong vận mệnh của dân tộc trước những thách đố nhiễu nhương.
Vả chăng, "không có huyền thoại nào lớn lao hơn huyền thoại do đời sống dựng nên" như lời nhắc nhở của Andersen, người kể chuyện cổ tích hay nhất thế giới. Với thời gian, câu chuyện về vị lão tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp của chúng ta hôm nay rồi cũng sẽ trở thành chuyện cổ tích, một trong những chuyện cổ tích hay nhất mà những người làm thầy, làm cha, làm mẹ của lớp hậu duệ mai sau sẽ hào hứng kể cho con cháu mình.
Và rồi, trong dòng chảy bất tận của thời gian, cũng sẽ có những cựu chiến binh và cháu chắt họ sẽ say sưa kể câu chuyện huyền thoại về vị tướng "võ công nết đất, nhân văn tính trời" từng là "một trong những nhà chiến lược quân sự lỗi lạc nhất của lịch sử" [báo Le Parisien.4.10.2013] như những người lính già kể chuyện "Nguyên Phong" xưa kia để ngợi ca khí phách quân dân đời Trần đánh tan giặc phương bắc, trui rèn tinh thần cảnh giác chống kẻ thù chưa bao giờ từ bỏ mộng bành trướng mà câu thơ bất hủ của Trần Nhân Tông đã nhắc đến :           
                                                           "Bạch đầu quân sĩ tại,
                                                           Vãng vãng thuyết Nguyên - Phong".

                                                           (Người lính già tóc bạc,
                                                            Kể mãi chuyện Nguyên - Phong)

                Vậy là, con người huyền thoại từng là thầy giáo lịch sử và trở thành vị tướng làm nên lịch sử ấy sẽ sống mãi với lịch sử. Trong mông lung của biển cả thời gian, những người sống được trong lòng nhân dân sẽ bất tử! (HẾT)


Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

TRONG TRÁI TIM TÔI .....


Trong lịch sử Quân đội Việt Nam Đại tướng Võ Nguyên Giáp là tướng duy nhất chỉ được phong hàm một lần. Có nhiều vị tướng của cả ta và đối phương đánh giá ông xứng đáng là Đại Nguyên soái. Có tư liệu nói rằng lúc phong Đại tướng cho ông các nhà báo Phương Tây đã phỏng vấn, chất vấn Chủ tịch Hồ Chí Minh là ông căn cứ vào đâu để phong một người lên thẳng Đại tướng. Bác nói đại ý: Chúng tôi là một quốc gia độc lập, chúng tôi có quân đội và đang thực hiện cuộc chiến tranh chống xâm lược. Trong cuộc chiến đấu đó ai chiến thắng đại tướng thì phong Đại tướng, ai đánh thắng Trung tướng thì phong Trung tướng...Các nhà báo Phương Tây đành chịu thua Bác...

Tướng Pháp đầu tiên mà Tướng Giáp đối mặt trên chiến trường là Lơ cơ léc một anh hùng của nước Pháp trong Thế chiến thứ 2 và vào thời điểm vị Tổng chỉ huy Quân đội Quốc gia và Dân quân tự vệ của chúng ta được phong Đại tướng là lúc ông đã chỉ huy thắng lợi Chiến dịch thu- đông năm 1947, làm thảm bại các âm mưu của Đại tướng Pháp: Jean Joseph Marie Gabriel de Lattre de Tassigny (thường được dịch là Đờ lát Đờ Tát xi nhi). Vị Đại tướng Pháp này thua trận, bị bệnh phải về nước và chết. Lúc đó nhà thơ trào phúng Tú Mỡ có một bài thơ " phúng" rất ấn tượng. Trong đó có 1 số câu: Chẳng hay trước khi chết/ Tướng có kêu sầu bi/ Trời sinh Tát Xi nhi/ Sao sinh Võ Nguyên Giáp ( lấy tích sinh Du hà sinh Lượng- Trời đã sinh ra Chu Du sao lại còn sinh ra Gia Cát Lượng trong Tam Quốc diễn nghĩa)...và một số câu khác nữa không tiện nhắc ra đây, và đại tướng Pháp cuối cùng thua trận đó là Hăng ri Na va.
                                                                                                       Trần Đình Hà
-----------------------------------------------
         (Sưu tầm trên mạng xã hội ) 

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

TRONG TRÁI TIM TÔI CHỈ CÓ MỘT ĐẠI TƯỚNG : VÕ NGUYÊN GIÁP !

Nhà báo LPK đang phỏng vấn Đại tướng
Nhà báo Lê Phú Khải đồng nghiệp với tôi ở Đài TNVN những năm 80 thế kỷ trước, mới có bài đăng trên Blog Quê Choa kể lại những lần anh gặp gỡ, phỏng vấn Đại tướng Võ Nguyên Giáp , trong đó có đoạn anh viết :" Về tướng Giáp, tôi cũng có nhận xét, thử nêu ra để bạn đọc tham khảo: Ông Giáp “có đóng góp riêng cho môn ngôn ngữ học”! Xin trích đoạn này , như sau:
" Tôi nghĩ vậy. Ông đã biến một danh từ chung của Việt Nam thành một danh từ riêng. Hiển nhiên là ở Việt Nam, nếu một ai đó nói: Tôi vừa được gặp đại tướng, thì người ta hiểu rằng người đó vừa được gặp ông Võ Nguyên Giáp, chứ không ai lại hiểu rằng anh ta vừa khoe được gặp ông Lê Đức Anh, ông Mai Chí Thọ, ông Lê Hồng Anh…mặc dù các ông ấy đều là đại tướng. “Đại tướng” từ một danh từchung, đã trở thành một danh từ riêng trong ngôn ngữ của người Việt đương đại, chỉ để dành cho Võ Nguyên Giáp. Những ý kiến cho rằng, phải phong cho ông Giáp là Nguyên soái chỉ là những suy nghĩ chưa chín. Chỉ có nhân dân mới là người sáng suốt nhất khi đã biến một danh từ chung thành một danh từ riêng: “Đại Tướng”. Với người Pháp thì danh từ riêng “Điện Biên Phủ” lại được người ta biến thành một động từ chỉ hành động “đánh mạnh”, “đánh thật mạnh”, “đánh cho không còn mảnh giáp” v.v. và v.v. Danh từ Điện Biên Phủ biến thành động từ “dienbienphuer”. Cái đuôi “er” của Tiếng Pháp gắn vào chữ Điện-Biên-Phủ viết liền trở thành “đánh mạnh”! Nếu một vị sĩ quan Pháp ra lệnh: – Dienbienphuer, có nghĩa là…tấn công mãnh liệt vào đối phương ! Có lẽ chính vì thế mà nhân kỷ niệm 50 năm chiến dịch Điện Biên Phủ, ở Paris đã có một cuộc hội thảo lớn, có mời nhiều nhà sử học, quân sự, ngoại giao tên tuổi từ nhiều nước đến dự. Cuộc hội thảo đó có tên là “chia sẻ hồi ức Điện Biên Phủ”.Người Pháp có mời Việt Nam. Nhưng tôi xem trong danh sách đi dự cuộc hội thảo năm đó ở Paris (2004) của Việt Nam thì toàn là những nhân vật “vô danh tiểu tốt”, và …không có Đại tướng !"

Một bức ảnh chụp tại Hội Nhà báo Tp.HCM 2006 :
Nhà báo LPK đội berê, bên trái  anh là Calathau 
bên phải là PV Hồ Hải, Báo ảnh VN( cựu HS K6 đã mất )

Vâng, tôi cũng đã nghĩ như nhà báo Lê Phú Khải, và từ nay xin chỉ dùng 2 chữ " Đại tướng" khi nói về ông.
Đại tướng đã về cõi vĩnh hằng, để lại cả một chiến công hiển hách tầm cỡ thiên tài quân sự của mọi thời đại và Anh hùng dân tộc. Tuy nhiên Đại tướng cũng để lại một kho tàng " huyền thoại" vừa hào hùng vừa bi tráng  - những "huyền thoại" không mấy xa lạ bởi nó đã  xuất hiện cùng thời với chúng ta với những nhân chứng còn sống và địa danh còn đó , xin tạm gọi là " Huyền thoại đương thời ". Chẳng hạn như câu chuyện sau đây do nhà báo LPK kể lại :

"… Võ Nguyên Giáp là người lẽ ra “đã chết từ lâu rồi” với những hiềm tị, ganh ghét của các “ đồng chí” của ông. Nhờ ông biết tôn thờ chữ “ nhẫn”, nói đúng hơn là “nhẫn nhục” để sống đến hôm nay. Nhà văn Trần Đình Hiến, từng 10 năm làm tham tán văn hóa tại Đại sứ quán ta tại Trung Quốc, dịch giả hàng đầu các tác phẩm văn học Trung Quốc đương đại sang Tiếng Việt của các tác giả như Mạc Ngôn, Gỉa Bình Ao, Vệ Tuệ v.v. trong một quán càfê gần trụ sở Hội Nhà văn Việt Nam ở đường Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội, sáng ngày 16/4/2013 vừa qua, có cả bác sĩ, tù nhân lương tâm Phạm Hồng Sơn và tôi cùng ngồi đàm đạo, ông đã kể: – Sau chiến tranh biên giới với Trung Quốc 1979, tên Trọng Hy Đông ở Uỷ ban Kiều vụ, Quốc vụ Viện TQ, hàm ngang bộ trưởng, sang Việt Nam để giải quyết các vấn đề hậu chiến tranh như tù binh v.v., ông được mời đến để phiên dịch cho cuộc làm việc giữa hai bên. Khi xe của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp vừa đến cũng là lúc xe của Lê Duẩn vừa tới, Lê Duẩn đã chỉ vào mặt Võ Đại tướng và nói như quát: – Cuộc họp không có anh! Võ Nguyên Giáp nói: – Vậy tôi về. Thế là cụ Võ lủi thủi lên xe ra về. Kể đến đây nhà văn Trần Đình Hiến kết luận: Tôi không thể ngờ những người lãnh đạo tối cao của đất nước lại đối xử với nhau như xã hội đen như thế ! Nhất là lại công khai trước mặt tất cả mọi người! ..."

Người đời nói rất nhiều đến chữ " Nhẫn" trong xử thế của Đại tướng . Tối qua sang nhà vợ chồng cụ Đồng-Huyền chơi, nghe cụ bà nhắc lại chuyện một cụ QL K5 chúng ta phê phán không tiếc lời về sự " Nhẫn nhục" của Đại tướng . Điều này khiến tôi cố gắng tìm hiểu để tự đưa ra cho mình một câu trả lời . Tôi chắc  không ít cụ Làng ta có suy nghĩ như tôi ...

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

TƯỚNG GIÁP và VỤ ÁN " NĂM CHÂU-SÁU SỨ"

Tại lễ kỷ niệm 50 năm chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ tại HN
Đại tướng VNG đã bật khóc khi nhắc đến các cán bộ, chiến sĩ và nhân dân đã hy sinh

Huy Đức là cái tên nổi đình đám trong giới báo chí Việt, từ sau khi anh viết và xuất bản trên mạng cuốn "Bên thắng cuộc" thì Huy Đức còn được báo chí lề "trái" tung hô hết cỡ. Tôi có quen biết tác giả và suýt nữa thì cùng anh làm việc cho một tạp chí về quản lý - kinh tế. Huy Đức là một nhà báo thông minh, sắc sảo, có bản lĩnh nhưng đáng tiếc là chính quyền hiện tại không chấp nhận anh. Về cuốn "Bên thắng cuộc" anh chưa thuyết phục được tôi bởi tính trung thực của sự kiện - có thể do định kiến của tác giả, tuy nhiên đọc cũng hấp dẫn. Nhân được tin bác Giáp mất, tôi chợt nhớ trong "Bên thắng cuộc"(Phần 2 : Quyền bính ),  Huy Đức có một chương viết khá đậm về Đại tướng Võ Nguyên Giáp với nhiều cảm tình mến phục. Độ chính xác đến đâu còn phải thẩm định và có thể còn mất vài thập miên nữa mới đưa ra được đáp số cuối cùng, nhưng trong lúc này, đọc để mở rộng "tầm nhìn"có lẽ cũng không thừa .

Rút từ Bên thắng cuộc- Phần 2: Quyền Bính- Chương 15
Huy Đức
Mưu lược và quyết liệt không chỉ trong những cuộc chiến quy ước như Điện Biên Phủ, năm 1946, khi Hồ Chí Minh đi Pháp nhân Hội nghị Fontainebleau, ở Hà Nội, tướng Giáp đã cùng với Trường Chinh thanh trừng đối lập gần như triệt để. Nhưng trước những đối thủ chính trị nhân danh Đảng, tướng Giáp trở nên cam chịu và thụ động. Có lẽ lòng trung thành với tổ chức và ý thức tuân thủ kỷ luật đã rút đi thanh gươm trận của ông

  Vụ Án “Năm Châu - Sáu Sứ”

Trước Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VII, Đại tướng Võ Nguyên Giáp được Trung ương chỉ định về ứng cử đại biểu đi dự Đại hội tại Đảng bộ Nghệ Tĩnh. Cuối tháng 4-1991, ông vào Vinh dự họp với Đoàn đại biểu Tỉnh. Tới nơi thì đã quá trưa. Đợi vị tướng già cơm nước xong, Bí thư Tỉnh uỷ Nghệ Tĩnh Nguyễn Bá mới trao tận tay bức điện “khẩn tuyệt mật” của Ban Bí thư do ông Nguyễn Thanh Bình ký. Không được phép họp với Đoàn, tướng Giáp bị yêu cầu phải trở ra Hà Nội ngay trong chiều hôm đó.
Năm ấy tướng Giáp đã 80 tuổi. Đoạn đường Vinh - Hà Nội tuy chỉ hơn 300km nhưng bụi bặm và dằn xóc. Tướng Giáp trở về phòng, viết mấy dòng cáo lỗi gửi Đoàn đại biểu Nghệ Tĩnh rồi lại lên xe về Hà Nội, nơi ông sẽ phải ra trước Hội nghị Trung ương 12, đối diện với những cáo buộc chính trị mà về sau được gọi là vụ “Năm Châu - Sáu Sứ”.
Tại Hội nghị Trung ương 12, Khoá VI, ông Nguyễn Đức Tâm, Trưởng Ban Tổ chức, thay mặt Bộ Chính trị báo cáo với Ban Chấp hành Trung ương một văn bản tuyệt mật nói rằng: Một vụ bè phái vi phạm nguyên tắc Đảng hòng chi phối vấn đề bố trí nhân sự cấp cao đang diễn ra. Những người tham gia bao gồm Võ Nguyên Giáp, Trần Văn Trà, cùng một số cán bộ cao cấp khác.
Thứ trưởng Bộ Nội vụ phụ trách an ninh, Trung tướng Võ Viết Thanh, nhớ lại: “Nghe ông Tâm nói, có cảm giác như đang có một âm mưu đảo chính để đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp lên làm chủ tịch nước sau đó thay ông Linh làm Tổng bí thư; đưa Trần Văn Trà lên làm bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Thời gian trước Hội nghị Trung ương 12, ông Trà bị triệu tập ra Hà Nội và bị giữ lại ở Nhà khách số 8 Chu Văn An. Văn bản tuyệt mật này được phổ biến tới thường vụ các tỉnh, thành, bằng cách cho đọc nguyên văn nhưng bị cấm sao chép”.
Tướng Đồng Sỹ Nguyên, uỷ viên Bộ Chính trị Khoá VI, nói: “Lật đổ là một câu chuyện bịa đặt. Ông Giáp không chỉ là một đại tướng mà xứng đáng là một đại nguyên soái. Một người không chỉ coi trọng sinh mạng binh sỹ mà còn đặt danh dự của tổ quốc lên trên. Ông là một người thận trọng. Nhân vụ Sáu Sứ, họ còn lật lại hồ sơ vụ ‘chống Đảng năm 1967’, đưa ra tài liệu cũ của Lê Đức Thọ, đây cũng là một vụ án được dựng lên”. Ông Võ Viết Thanh kể thêm: “Tại hai Hội nghị 12 và 13 của Ban Chấp hành Trung ương, nhiều vị tướng trong Quân đội hết sức bức xúc, đứng lên phát biểu bảo vệ tướng Giáp. Cụ Võ Nguyên Giáp cay đắng: Đến một vị tướng đã đánh thắng Điện Biên Phủ mà người ta vẫn vu cho là con nuôi của mật thám Pháp”.
Gần tới ngày Đại hội, một hôm vào khoảng 9 giờ đêm, Bộ trưởng Nội vụ Mai Chí Thọ triệu tập một cuộc họp kín gồm có các thứ trưởng: Cao Đăng Chiếm, Phạm Tâm Long, Bùi Thiện Ngộ, Võ Viết Thanh. Ông Mai Chí Thọ nói: “Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh giao nhiệm vụ cho Bộ Công an làm rõ sai phạm của anh Giáp và anh Trà để xử lý cả về mặt Đảng và Nhà nước. Bộ chỉ đạo anh Võ Viết Thanh đảm nhiệm việc này”. Cả bốn vị thứ trưởng nghe đều phân vân, lo lắng. Ông Võ Viết Thanh nói: “Đề nghị Bộ trưởng trình bày lại với Tổng bí thư đây là những người có công với nước, nếu có sai thì Uỷ ban Kiểm tra Trung ương xác minh làm rõ còn khi đã chuyển công an thì phải có dấu hiệu phạm tội”. Mai Chí Thọ dứt khoát: “Chúng ta phải thực hiện chỉ đạo của Tổng bí thư”.
Ông Võ Viết Thanh nói tiếp: “Nếu phải điều tra, tôi đề nghị nên giao cho anh Cao Đăng Chiếm hoặc anh Bùi Thiện Ngộ vì hai anh có kinh nghiệm trong ngành hơn tôi. Tôi không từ chối, nhưng tôi biết bản báo cáo của đồng chí Nguyễn Đức Tâm lấy nguồn tin từ một số người không tốt trong Cục II, Bộ Quốc phòng. Tôi cũng biết người đẩy ra vụ này là Đoàn Khuê. Cá nhân tôi với Cục trưởng Quân báo Tư Văn và Cục phó Vũ Chính có ý kiến khác nhau trong một số việc như: lợi dụng nghiệp vụ đi buôn lậu; tổ chức cài đặc tình vào nội bộ… Bây giờ nếu tôi làm vụ này nữa thì rất căng với Cục II”. Mai Chí Thọ gắt: “Ông phụ trách an ninh, không làm thì ai làm”. Võ Viết Thành đành phải: “Tôi xin chấp hành”.
Ông Võ Viết Thanh kể: “Tôi bay vào Sài Gòn. Anh em an ninh đã có đủ tư liệu, vấn đề là tình hình nội bộ rất căng vì có tác động từ cấp cao. Nhiều người khuyên tôi khi điều tra không nên làm khác báo cáo của Nguyễn Đức Tâm. Người gần gũi nhất là Thiếu tướng Trần Văn Danh cũng nói là có người khuyên như vậy. Ông Danh gọi tôi tới, tôi hỏi: ‘Lời khuyên này xuất phát từ đâu anh Ba?’. Ba Trần, tên thường gọi của tướng Trần Văn Danh, nói: ‘Ở cấp rất cao’. Tôi nói: ‘Tôi đề nghị anh Ba trả lời họ, tôi đang được giao một công việc mà tôi không thể nào làm trái đạo đức và pháp luật’. Ba Trần nghe bắt tay, không ngờ anh chỉ hỏi thế để thăm dò nhưng anh là người ủng hộ tôi làm đúng”.
Ông Võ Viết Thanh kể tiếp: “Ngày 14-5-1991, tôi ra lệnh bắt khẩn cấp Nguyễn Thị Sứ. Anh em thi hành không bắt tại nhà vì sợ động mà bắt bí mật, đưa về 258 Nguyễn Trãi. Vừa vào trại, Sáu Sứ hỏi: ‘Các anh ở phía nào?’. Anh em dằn mặt: ‘Chị không được phép hỏi như thế, chúng tôi là cơ quan an ninh, yêu cầu chị nói hết’. Sáu Sứ trả lời: ‘Tôi là người Cục II, yêu cầu được nói chuyện điện thoại với Tư Văn, Vũ Chính’. Anh em An ninh nói: ‘Chị là người phạm pháp, chị không được phép gặp ai cả’. Trong một ngày Sáu Sứ khai hết(172)”.
Không hề có một tổ chức nào do cụ Giáp đứng đầu như báo cáo của Nguyễn Đức Tâm đề cập. Theo ông Võ Viết Thanh, Sáu Sứ khai bà được Vũ Chính cấp tiền, cấp xe và đi gặp vị tướng nào, nói gì là đều theo chỉ đạo của Cục II. Thông qua một người tên là Năm Châu, từng công tác chung với ông Thanh Quảng, nguyên là thư ký của tướng Giáp, Sáu Sứ được đưa tới nhà Võ Nguyên Giáp cùng một số cựu chiến binh. Hôm Sáu Sứ đến, cụ Giáp đang ăn, nghe có đoàn Cựu chiến binh, cụ dừng bữa cơm để tiếp. Sáu Sứ mang theo một giỏ trái cây vào tặng rồi xin cụ Giáp cùng chụp ảnh với Đoàn. Toàn bộ cuộc gặp chỉ có vậy nhưng Sáu Sứ báo cáo: “Cụ Giáp đã đồng ý với kế hoạch”. Rồi theo ông Võ Viết Thanh: “Băng ghi âm cuộc nói chuyện của Sáu Sứ ở nhà tướng Giáp nghe không rõ nhưng Cục II vẫn xào nấu thành một bản báo cáo, theo đó: Đang có một vụ đảo chính, một vụ bè phái trong Đảng hòng chi phối vấn đề bố trí nhân sự cấp cao trước Đại hội VII do tướng Võ Nguyên Giáp, Trần Văn Trà cùng một số cán bộ cao cấp khác tiến hành. Bản báo cáo này trở thành cơ sở để Trưởng Ban Tổ chức Nguyễn Đức Tâm báo cáo trước Hội nghị Trung ương 12 về tướng Giáp”.
Theo Đại tá Nguyễn Văn Huyên, Chánh Văn phòng tướng Giáp, từ Hội nghị Trung ương 12 về nhà nghỉ trưa, tướng Giáp hỏi: “Cậu có nhớ ai tên là Năm Châu từng ở Nam Bộ ra đây gặp mình không?”. Ông Huyên nhắc lại sự việc xong, tướng Giáp ăn cơm rồi đi ngủ. Đến cận giờ họp buổi chiều, ông Huyên vào phòng thấy tướng Giáp vẫn ngáy khò khò, ông Huyên hỏi: “Việc đang thế này mà anh cũng ngủ được à?”. Tướng Giáp cười: “Cây ngay không sợ chết đứng”.
Trong khi đó, ngay sau khi Sáu Sứ bị bắt vào ngày 15-5-1991, theo ông Võ Viết Thanh: Cục II rúng động, Cục trưởng Tư Văn đổ bệnh. Trong ngày ông Võ Viết Thanh cầm bản cung của Sáu Sứ bay ra Hà Nội, 17-5-1991, tướng Lê Đức Anh viết một bức thư cực ngắn: “Kính gửi: Bộ Chính trị. Tôi xin không ứng cử vào Quốc hội khoá IX. Xin cám ơn Bộ Chính trị. Kính! Lê Đức Anh”. Do căng thẳng, tướng Lê Đức Anh ngay sau đó bị đột quỵ. Bác sỹ Vũ Bằng Đình, người trực tiếp cấp cứu, nói: “Ông Lê Đức Anh bị xuất huyết dạ dày, huyết áp tụt xuống bằng 0, hồng cầu chỉ còn một triệu. May mà cấp cứu kịp”.
Theo ông Võ Viết Thanh: “Ra Hà Nội, tôi làm báo cáo đưa ông Mai Chí Thọ đề nghị Bộ trưởng ký. Ông Mai Chí Thọ nói: ‘Cậu ký luôn, gửi và trực tiếp báo cáo anh Linh’. Ngay chiều hôm đó, Chánh Văn phòng Trung ương Hồng Hà xếp lịch gặp Tổng bí thư. Nghe tôi báo cáo xong, ông Linh không nói gì. Nhưng, sáng hôm sau thì nhận được ‘điện mật’ của Văn phòng yêu cầu các nơi ngưng phổ biến và gửi trả văn bản do Nguyễn Đức Tâm ký về Văn phòng Trung ương. Sau đó, Trung ương không có một lời nào nói lại với tướng Giáp, còn tướng Trần Văn Trà thì vẫn bị giữ lại ở số 8 Chu Văn An”. Theo ông Võ Viết Thanh: “Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh đã không đưa kết luận về vụ Sáu Sứ ra báo cáo trước Hội nghị Trung ương và ngay cả các uỷ viên Bộ Chính trị cũng không mấy ai biết”. Thái độ của Tổng bí thư như một tín hiệu để ngay lập tức ông Võ Viết Thanh nhận được đòn “đánh dưới thắt lưng” của Cục II.
Theo ông Võ Viết Thanh, ngày 23-6-1991, khi đại biểu đã được triệu tập về Hà Nội: “Trước phiên họp cuối cùng của Hội nghị trù bị, Hồng Hà, Chánh Văn phòng Trung ương đưa tôi miếng giấy, ghi: ‘Đề nghị đồng chí Võ Viết Thanh đến giờ giải lao ra gặp Bộ Chính trị và Ban Bí thư có việc riêng’. Tôi tới phòng làm việc của Đoàn Chủ tịch Đại hội, thấy Võ Chí Công, Nguyễn Đức Tâm, Đoàn Khuê, Nguyễn Quyết, Nguyễn Thanh Bình đang chờ. Mặt Đoàn Khuê hằm hằm, Võ Chí Công và Nguyễn Đức Tâm nói ngắn gọn: ‘Chúng tôi thay mặt Bộ Chính trị, Ban Bí thư, báo đồng chí hai nội dung. Trước hết, xin chuyển tới đồng chí nhận xét của Bộ Chính trị: Đồng chí là một cán bộ cao cấp còn trẻ, công tác tốt, rất có triển vọng, nhưng rất tiếc, chúng tôi vừa nhận được một số báo cáo tố cáo đồng chí hai việc: Một, ngay sau giải phóng, đồng chí có cho bắt hai cán bộ tình báo của Bộ Quốc phòng và từ đó hai cán bộ này mất tích; hai, cái chết của cha mẹ đồng chí là bị ta trừ gian, chứ không phải do địch giết. Vì vậy, chúng tôi đành phải rút đồng chí ra khỏi danh sách tái cử vào Trung ương khoá VII”.
Ông Võ Viết Thanh nói: “Tôi hết sức bất ngờ. Khi nghe xúc phạm đến ba má tôi thì tôi không còn kiềm chế được(173). Trong cặp tôi lúc đó có một khẩu súng ngắn, tôi đã định kéo khoá, rút súng ra bắn chết cả ba ông rồi tự sát. Nhưng, tình hình lúc đó, nếu tôi làm thế là tan Đại hội. Tôi cố nuốt cơn tức giận”(174). Cho dù giữ mình để bảo vệ Đại hội, tương lai chính trị của ông Thanh đã coi như khép lại. Ông Võ Viết Thanh nói: “Nếu tôi cứ nghe lời khuyên, kết luận giống như bản báo cáo của Nguyễn Đức Tâm, thì tôi sẽ được thăng chức, đề bạt nhưng rồi tôi lại phải dấn vào bước thứ hai là ra lệnh bắt oan tướng Trà và tướng Giáp. Làm thế, thì lương tâm sẽ giết dần, giết mòn tôi”(175).
Năm ấy, tướng Giáp vừa tròn 80 tuổi(176). Ông không nằm trong bất cứ cơ cấu nhân sự nào, vụ “Năm Châu - Sáu Sứ”, nếu thành, chỉ có thể hạ bệ uy tín của ông trong Đảng. Khi Võ Nguyên Giáp đã là Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng, Lê Đức Anh chỉ mới là một cán bộ ở cấp tiểu đoàn. Sự mặc cảm trước uy danh của tướng Giáp chỉ có thể được tích tụ thông qua hai người đã cất nhắc Lê Đức Anh: Lê Duẩn và, đặc biệt là, Lê Đức Thọ.
-------------------------------------------------------------------------
Nguồn : Blog Quê Choa của nhà văn Nguyễn Quang Lập

THẾ GIỚI VỚI TIN ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP TỪ TRẦN

Truyền thông quốc tế ca ngợi huyền thoại 

Võ Nguyên Giáp

(TNO) 'Vị tướng huyền thoại', 'người đánh bại nước Pháp và nước Mỹ' là những cụm từ xuất hiện dày đặc trên báo chí quốc tế vào đêm 4.10, khi đưa tin Đại tướng Võ Nguyên Giáp lìa trần.

>> Đại tướng Võ Nguyên Giáp và chiến dịch Điện Biên
>> Võ Nguyên Giáp: Vị tướng tài chào đời mùa nước lũ
>> Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần
Truyền thông quốc tế ca ngợi huyền thoại Võ Nguyên Giáp
Đại tướng trong một lần thăm Liên Xô năm 1977  - Ảnh: Lê Quân chụp lại từ triển lãm ảnh

NBC.NEWS.com



Báo chí nước ngoài viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp - Ảnh chụp màn hình
Hãng AFP đã lập tức ca ngợi Đại tướng Võ Nguyên Giáp là “một trong những nhà chiến lược quân sự vĩ đại nhất lịch sử” và là kiến trúc sư cho chiến thắng chống Pháp và chống Mỹ.
Hãng tin Pháp trích phát biểu trước đây của nhà báo Mỹ Stanley Karnow nhận xét “sự lỗi lạc của tướng Giáp trong vai một nhà chiến lược đặt ông vào ngôi đền của những lãnh đạo quân sự vĩ đại”, cùng với công tước Wellington, Ulysses S. Grant và tướng Douglas MacArthur.
Tương tự, hãng Reuters nói Đại tướng Võ Nguyên Giáp là “một trong những nhân vật nổi tiếng nhất thế kỷ 20 của Việt Nam, xếp ngang với những người khổng lồ quân sự như Montgomery, Rommel và MacArthur.
Với sự nhanh nhạy đáng kinh ngạc, tờ The Washington Post chạy hẳn một bài viết dài hơn 3.000 chữ để viết về cuộc đời của vị tướng huyền thoại, người được tờ báo Mỹ ca ngợi là “bậc thầy quân sự người Việt Nam”.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp trò chuyện với Chủ tịch Fidel Castro tại Cuba
trong một lần sang thăm đất nước này - Ảnh: Lê Quân chụp lại từ triển lãm ảnh
 
Đại tướng Võ Nguyên Giáp trò chuyện với GS, AHLĐ , nhà văn hóa Vũ Khiêu
tại nhà riêng -  Ảnh: Lê Quân chụp lại từ triển lãm ảnh

“Cùng với lãnh tụ Cộng sản Việt Nam Hồ Chí Minh, người từ trần năm 1969, và cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, người từ trần năm 2000, Đại tướng Giáp được tôn kính như là một trong những nhà lập quốc ở quê hương ông. Với các học giả quân sự trên toàn thế giới, ông là một trong những nhà thực hành chiến tranh du kích cách mạng hiện đại hàng đầu”, tờ The Washington Post viết.
Hãng AP mô tả “tướng Giáp là một anh hùng dân tộc, người mà di sản chỉ xếp thứ hai sau người thầy của ông, Chủ tịch lập quốc Hồ Chí Minh, người dẫn dắt đất nước giành độc lập”.
Trong khi đó, Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain đã nhanh chóng chia buồn và loan báo thông tin về Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
“Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã qua đời - nhà chiến lược quân sự lỗi lạc từng nói với tôi rằng chúng ta là những “kẻ thù danh dự”, ông McCain, cựu binh Mỹ từng tham gia chiến tranh Việt Nam và bị bắt làm tù binh, viết trên Twitter.
Công Chính (Thanh Niên Online )

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

HÃY CÂN NHẮC KHI CÓ Ý ĐỊNH THAY THỦY TINH THỂ

Qua E-mail. cụ Khoa Phi mới gửi cho tôi entry này với lời bình ngắn gọn: " Thật tệ hại". 

Hé lộ tình tiết rúng động vụ “tráo thủy tinh thể” BV Mắt Hà Nội

Tham khảo TAI ĐÂY

UBND TP.HN cũng thừa nhận đã có 703 ca bị “tráo thủy tinh thể”trong lúc mổ so với hóa đơn ban đầu.BS Thủy không hài lòng với kết luận “sai sót” vì cho rằng không thể có sai sót với số lượng lớn như vậy.

Ngay sau khi BS Nguyễn Thị Thu Thủy tố cáo trực tiếp với Bí thư Phạm Quang Nghị về việc “đánh tráo thủy tinh thể” tại Bệnh viện (BV) Mắt Hà Nội, chúng tôi đã làm việc với người tố cáo và người bị tố cáo để tìm hiểu rõ hơn về vụ việc này.

Ban đầu BS Thủy có phần lưỡng lự nhưng sau rồi chị cũng đồng ý hẹn gặp, cung cấp toàn bộ thông tin chưa thể nói hết trong lần tiếp xúc cử tri của Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị mới đây. Gặp chúng tôi, điều đầu tiên BS Thủy đề cập là mong muốn “được bảo vệ” theo quy định của luật tố cáo, và không muốn chụp hình đăng báo.
Theo lời BS Thủy, trong năm 2011 BV Mắt Hà Nội đã mổ cho khoảng 3.000 ca. Giá mỗi ca mổ khoảng 6,5 triệu đồng. Với số tiền này người bệnh sẽ phải được dùng toàn bộ chất liệu của Mỹ. Nhưng trên thực tế giám đốc BV Vũ Thị Thanh đã cho đấu thầu các chất liệu rẻ tiền để tráo đổi trong lúc phẫu thuật.

Cụ thể trên hóa đơn thu tiền của người bệnh đều ghi rõ thể thủy tinh nhân tạo IQ của hãng Alcon (Mỹ), nhưng trên thực tế trong lúc mổ nó đã bị tráo sang nhân HOYA và Focus của hãng khác. Từ những số liệu thống kê đầy đủ, chi tiết, chị Thủy và một đồng nghiệp trong bệnh viện tính toán có khoảng 800 ca mổ đã bị đánh tráo.
Hé lộ tình tiết rúng động vụ “tráo thủy tinh thể” BV Mắt Hà Nội (1)
Những sản phẩm của Mỹ và Ấn Độ bị đánh tráo khi mổ
Nghiêm trọng hơn, từ dịch nhầy Duovis của Mỹ (600.000 đồng/hộp) đã bị tráo sang dịch nhầy Ấn Độ rẻ tiền (chỉ có giá 245.000 đồng/hộp). Mặt khác thay vì chỉ dùng cho một bệnh nhân, thì mỗi ống dịch nhầy Ấn Độ lại được chia dùng cho từ 4 – 5 bệnh nhân. Sau khi khớp nối toàn bộ số liệu, các chị tính toán đã có khoảng 3.000 ca mổ bị tráo dịch nhầy. Như vậy qua nhẩm tính, số tiền gian lận đã lên đến hàng tỷ đồng.
Đề cập đến vấn đề y đức, chị cho biết các bệnh nhân trước khi mổ hoàn toàn không được làm xét nghiệm HIV và viêm gan B. BS Thủy phân tích, trong mắt thường có nhiều mạch máu, cộng với ca phẫu thuật chỉ diễn ra trong vòng 7 phút, mà mỗi ống dịch nhầy Ấn Độ, dùng cho 4 – 5 người lại chỉ dùng chung một kim truyền dịch, điều này khiến nguy cơ lây nhiễm rất cao. BS Thủy nói thêm, sau khi lên tiếng phản ánh vụ việc, bệnh viện đã cho bệnh nhân xét nghiệm trước khi mổ. Từ đó phải có khoảng 5 – 10% trong tổng số bệnh nhân đến mổ bị phát hiện bệnh.
Sau khi gửi nội dung tố cáo lên Sở Y tế và UBND TP Hà Nội, cả hai đơn vị đều thừa nhận những tố cáo trên là đúng, nhưng BS Thủy không hài lòng khi vụ việc chỉ được kết luận là “sai sót chuyên môn”.

UBND TP cũng thừa nhận đã có 703 ca bị “tráo thủy tinh thể” trong lúc mổ so với hóa đơn ban đầu. BS Thủy không hài lòng với kết luận “sai sót” vì cho rằng không thể có sai sót với số lượng lớn như vậy.
Mặt khác UBND TP cũng chưa trả lời rõ ràng về hành vi gian lận tráo đổi dịch nhầy trong 3.000 ca mổ. Điều nữ BS này nhấn mạnh là trong suốt một năm qua đến giờ, bà Thanh vẫn tiếp tục gian lận.
Một vấn đề khác được chị Thủy lên tiếng tố cáo là việc gian lận trong vật tư tiêu hao của ca mổ. Cụ thể hệ thống máy Infinity khi vận hành cần một bộ phận catsset infinity có giá trên 2,3 triệu đồng/cái. Trung bình 1 catsset dùng cho 20 ca mổ, nhưng giám đốc Thanh đã xây dựng định mức chỉ với 4 ca mổ/1 catsset. Như vậy số tiền gian lận khoảng 500.000 đồng/ 1 ca mổ. Tương tự theo định mức 1 ca mổ dùng 1 bộ dao giá trên 400.000 đồng, nhưng thực tế thì 10 ca mổ chỉ sử dụng chung 1 bộ. Tính ra số tiền gian lận gần 400.000 đồng mỗi ca mổ.

Hé lộ tình tiết rúng động vụ “tráo thủy tinh thể” BV Mắt Hà Nội (2)
Hàng loạt đơn thư, và các số liệu có liên quan
tố cáo hành vi gian lận tại BV mắt Hà Nội
Bên cạnh đó, BS Thủy còn cho biết những bệnh nhân có thẻ BHYT thì tiền catsset và dao mổ đã được BHYT thanh toán, nhưng bà Thanh vẫn thu thêm 1 triệu đồng mỗi ca mổ. BS Thủy tính toán từ tháng 7/2012 đến nay có khoảng 3.000 ca mổ bị gian lận, số tiền cũng lên đến hàng tỷ đồng.
Thậm chí, BS Thủy còn lên tiếng tố cáo gian lận trong việc mổ từ thiện khi bệnh viện mổ thay thủy tinh nhân tạo cho 25 bệnh nhân trại phong ở Quốc Oai, Hà Nội, với chi phí được tài trợ 1,3 triệu đồng mỗi ca mổ. Tuy nhiên các ca mổ này đã không được thực hiện theo đúng quy định như những ca mổ thay thủy tinh thể khác…
“Vụ “nhân bản” kết quả xét nghiệm tại BV đa khoa Hoài Đức chỉ với vài chục triệu đồng chẳng thấm tháp gì so với vụ việc này” – Chị Thủy so sánh.
Để có cái nhìn khách quan, nhiều chiều, chúng tôi đã có buổi làm việc với Giám đốc BV mắt Hà Nội Vũ Thị Thanh. GĐ Thanh lý giải gì về những nội dung tố cáo của BS Thủy như thế nào sẽ tiếp tục thông tin đầy đủ tới bạn đọc.
Theo Infonet

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

ĐĂNG LẠI BÀI THƠ THEO YÊU CẦU



               Em nhỉ ngày xưa trường chúng mình
               Sông mềm như lụa, núi như tranh
               Trúc đào sắc đỏ sân thêu nắng
               Rặng liễu ven hồ soi tóc xanh

               Đông lạnh vây quanh chảo than hồng
               Hè về vùng vẫy bến sông trong
               Trung thu phá cỗ đêm trăng sáng
               Xuân nhảy Ương ca trống bập bùng

               Em tuổi mười ba, anh mười lăm
               Táo đã thôi xanh, trăng cũng Rằm
               Trang đời hé mở sau trang sách
               Em cũng đẹp dần trong mắt anh ...

               Ta sống hồn nhiên đến chẳng ngờ
               Sống như hoài bão, sống trong mơ
               Bốn phương vô sản "giai huynh đệ"
               Liềm búa vàng sao một sắc cờ !

               Mơ vượt Von-ga, suôi Dương Tử
               "Công pháo Bec-lanh", "Chiếm Hoa Sơn"
               Thương bao thân phận "Bạch Mao Nữ"
               Mơ hóa Đại Xuân đến rửa hờn

               Nước mắt còn rơi đêm chẳng ngủ
               Thương tuyết rừng Nga vết máu in
               Dôi-a giặc Đức đem treo cổ
               Vẫn gọi tên Người : Stalin !

               Những Cooc-sa-ghin, Đổng Tồn Thụy
               Những Nguyễn thị Chiên, La văn Cầu
               Từ trong trang sách, trong câu hát
               Gương sáng muôn đời thế hệ sau .

               Anh mơ cưỡi ngựa lên Tây Tạng
               Vượt suối vượt đèo, vượt Nhị Lang
               Hay đâu đất nước thôi bom đạn
               Súng vẫn nổ sau lũy tre làng

               Trống vẫn giục sân đình bốc lửa
               Em "Hái chè bắt bướm" còn say
               Có hay đâu hai dòng lệ ứa
               Mẹ Việt Nam áo mỏng vai gầy !

               Thế rồi hai đứa phải xa nhau
               Nào có hẹn đâu, có chờ đâu
               Trúc đào sắc đỏ không còn thắm
               Sông chẳng còn xanh, núi bạc đầu

               Thôi cứ để trôi trong ký ức
               Một dòng sông lấp lánh tuổi thơ
               Thôi cứ để yên trong lồng ngực
               Mãi một yêu thương,
                                             một dại khờ .

                                    (Quế Lâm -Tp.HCM 9/2003)

-------------------------------------------------------------
Sáng 30/8 vừa rồi, trong liên khúc K5 trình bày mừng kỷ niệm 60 năm ngày thành lập Trường ta, tôi được các bạn dành cho vài phút đọc bài thơ "Trường chúng mình". Khi tiết mục kết thúc, một số bạn đã chạy lên sân khấu xin bản chép bài thơ. Vì chỉ mang theo 1 bản nên tôi đã hứa là tôi sẽ post lên Blog để các bạn có thể đọc và chép lại, nếu cần.
Một ngày sau ngày Hội trường, cụ bạn Đăng Sinh (Blogger Quang Chinh Vu) ) một lần nữa nhắc nhở tôi trên Blog LusonQuelam " Khi Quang Trung đọc bài thơ "Trường chúng mình" nhiều người được nghe lần đầu rất xúc động và ngỏ ý muốn Quang Trung đăng lại bài thơ này. Nếu có thể thì cả bài bình của mình nữa."
Không có phần thưởng nào giá trị hơn đối với tác giả là được các bạn "đồng môn"  LSQL Dục Tài Học Hiệu đón nhận bài thơ " Trường chúng mình"
Vì vậy tôi xin bày tỏ lòng cảm ơn các bạn và xin được một lần nữa đăng lại bài thơ này trên Blog cá nhân theo yêu càu của các bạn.
Riêng bài "Bình" của  blogger Quang Chinh Vu  ( Vũ Đăng Sinh ), mời mọi người quá bộ sang thăm " Nhà" của anh TẠI ĐÂY để đọc .

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

BẤT NGỜ VỀ BÀI THƠ "LỜI MẸ DẶN" CỦA PHÙNG QUÁN.

Bí mật 30 năm

Nguyễn Quang Lập
Tặng anh Tống Văn Công
 
Phùng Quán làm bài thơ Lời mẹ dặn khi mình mới một tuổi ( 1957), mặc dù bị cấm đoán lung tung nhưng đến năm 7 tuổi mình đã biết, còn được đọc cả bài thơ, đơn giản vì ba mình rất thích bài này. Cạnh nhà mình có bác Thông  công an, hình như hồi đó bác làm trưởng hay phó ty công an tỉnh Quảng Bình, cũng rất thích bài này. 
 Khi nào hai cụ ngồi với nhau cũng đều nhắc đến Phùng Quán, Trần Dần. Có người hai cụ nói tiếng Pháp, vắng người các cụ nói tiếng Việt. Mình vẫn thường đứng ôm cột nhà hóng chuyện hai cụ. 

Ba mình nói anh đem bài này giáo dục chiến sĩ công an là tốt lắm, bác Thông gật gù, nói đúng đúng. Bác Thông nói anh đem bài này vào sách giáo khoa dạy con nít cũng rất tốt, ba mình gật gù, nói đúng đúng.
Ba mình nhìn bác Thông cười cười, nói nếu trên bảo bắt Phùng Quán, anh có bắt không. Bác Thông cười cái hậc, nói tôi chấp hành nhưng trước khi chấp hành tôi sẽ phản đối. Rồi bác thở dài, nói tôi chỉ làm được có thế thôi, khó lắm khó lắm. 
 Đó là vài câu tiếng Việt mình nghe được, nhớ đến giờ. Còn thì hai cụ toàn nói tiếng Pháp, mình chẳng hiểu gì, chỉ  lâu lâu lại nghe Phùng Quán Phùng Quản. Cái tính tò mò bẩm sinh, mình lục cho được bài thơ Lời mẹ dặn. 

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

BÀI CA TÔI VẪN HÁT ( thơ)

Kết nạp Đảng tại mặt trận Điên Biên Phủ  
( Trang sơn dầu của Nguyễn Sáng- 1950)

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

CHÂN DUNG CÁC BẠN K5 CÓ MẶT DỰ HỘI TRƯỜNG, HỘI LỚP



  1.  Trên đây là chân dung các "cụ bạn" K5 LS.QL.NN khối 5 (1953) mà tôi cắt ra từ nhiều bức ảnh khác nhau chụp được trong ngày Kỷ niệm Trường ta 60 năm thành lập vừa rồi tại HN. Tất nhiên vẫn còn thiếu 1 vài bạn vì các bạn ấy chưa xuất hiện trong các bức ảnh tôi chụp. Mong mọi người bổ sung để đầy đủ hơn.
  2. Trong ảnh trên, tên các bạn được xếp theo ABC. Xin đính chính dùm nếu có nhầm lẫn, sai sót. Cảm ơn các bạn !

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

CÒN CHUYỆN NÀY KỂ NỐT

CBiinql ( Bích Ngân), dùng chiến thuật "khích tướng". Tướng vừa chạy vừa quay lại "bóp cò" bắn trả ( trả lời còm ), không ngờ "bóp nhầm" ( bấm nhầm), đích không trúng mà còm thì bị " Xóa". Vì vậy, nay tôn trọng bản quyền các tác giả, Mõ xin chép lại sang đây, TRANG MỚI, coi như hết nợ !
Đầu tiên, vào ngày 05 tháng 9, BIINQL tung ra 3 bức hình chụp lén ở hội trường TC Hải Quan trong lễ Hội 60 năm Trường ta, kèm lời chú thích : Còn chuyện này chưa kể. Ảnh  như dưới đây:


  

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

CALATHAU KÊ CHUYỆN

( Chuyện vui tếu táo kể trong những ngày ngã bệnh ở Hà Nội mưa dầm chỉ để chứng minh lòng hiếu khách của một người bạn thân thiết của chúng ta !)

Trong chuyến ra Bắc lần này mình gặp cái rủi lớn nhất, là ngã bệnh mất 1 nửa thời gian. Cứ ngỡ Tháng Tám mùa thu trời HN phải lung linh, thơ mộng lắm. Mà đúng thế chứ chẳng sai. Trong quá khứ, khi đi xa lúc trở về HN vào mùa Thu mình đã "đẻ" ra được không ít bài thơ "thu cảm", lọc cật lực trong đó cũng được vài ba câu tàm tạm ...đại thể như câu cụ Nguyên Hân khen "Hương thu lành lạnh gió thu êm/Phố cổ nghiêng nghiêng lá rơi thềm ..."