Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

LẠI NÓI VỀ HÀ NỘI " RỒNG BAY LÊN" !

Trong làng Culo chúng ta, phải nói thật, tính là Hà Nội gốc không nhiều. Nhưng yêu Hà Nội, nhiều kỷ niệm với Hà Nội và còn tự hào về Hà Nội thì chắc là nhiều lắm . Nhưng không phải vì tất cả điều đó mà tình cảm có thể lấn át lý trí để mỗi người, đôi lúc chợt tỉnh, tự hỏi : sau 60 năm về tay GCCN và NDLĐ, Hà Nội , một thời là "thủ đô của xứ Đông Dương" thuộc Pháp, nay đã vươn lên đứng ở thứ hạng nào trong hàng ngũ các thủ đô các nước thuộc Châu Á, thậm chí chỉ so với các nước láng giềng ĐNÁ ?

Từ Hà Nội, tôi lại nghĩ về Sài Gòn, cũng một thời Hòn ngọc viễn đông, thủ đô của một quốc gia được nhiều nước trên thế giới công nhận hơn nước VNDCCH .

Chế độ mới ( sau GPMN) đã xóa sạch dấu vết ( cả biểu tượng lẫn cơ sở hạ tầng ) một thủ đô ! Nhân dịp kỷ niệm ngày 10/10, người ta đã không tiếc một tính từ đẹp đẽ nào để dành cho thủ dô Hà Nội. Cả mấy trăm tỷ đồng đã làm nên "bữa tiệc" cờ đèn kèn trống, bắn pháo hoa ...Nhưng hãy tỉnh táo mà trả lời câu hỏi : sau 60 năm ấy Hà Nội của chúng ta đã PHÁT được đến đâu ???

Xin đọc bài dưới đây của nhà thơ Vương Trí Nhàn để tham khảo.

Những thay đổi đã đến với Hà Nội từ sau 1954: Tính nghiệp dư trong quản lý.

  Vương Trí Nhàn/ Blog Vương Trí Nhàn
 Sau Cải cách ruộng đất, nhiều nông dân được chia quả thực, có khi là cả một phần những cơ ngơi nhà cửa và những đồng đất bờ xôi ruộng mật của địa chủ.
    Nhưng nhiều người trong họ, nhất là những người được chia đậm, lại là những người chưa có của cải bao giờ, họ không biết làm chủ. 

 Không những dốt nát kém cỏi, không biết làm cho của cải sinh sôi nẩy nở, mà có khi một số người này còn rơi vào cảnh rượu chè cờ bạc, đến mức bán cả nhà cửa và đẩy vợ con vào cảnh nghèo khó như cũ. 
    Nếu sự phá sản nói trên không phải là phổ biến đi chăng nữa (?), thì có điều chắc là những người này không sử dụng nhà cửa ruộng đồng mà họ được chia một cách hiệu quả như những người đã đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có được những tài sản ấy.
    Với chúng ta, những người  chủ của Hà Nội sau 10-10-54, cũng vậy.
       Trong đoàn quân tiếp quản thủ đô 60 năm trước, có nhiều chiến sĩ là con em  của Hà Nội. Từ 10-10-54, người chủ tịch Ủy ban hành chính cũ của Hà Nội 1945-1946 là Trần Duy Hưng lại quay về lãnh  chức vụ cũ.
     Thế nhưng, đó chỉ là xét về bề ngoài. Trung đoàn thủ đô không còn mấy người là dân cũ Hà Nội, mà có còn chăng nữa, họ đã bị nông dân hóa.
      Với bác sĩ Trần Duy Hưng cũng vậy. Sự tồn tại của ông chỉ là trên danh nghĩa,   bởi toàn bộ bộ máy dưới quyền ông và nhất là cái tinh thần chỉ đạo hoạt động của bộ máy  đã hoàn toàn thay đổi, nếu không nói là lật ngược lại.
     
Từ các ghi nhận của Ph. Papin và Nguyễn Huy Tưởng
     Dịp kỷ niệm ngàn năm Thăng Long, nhiều tài liệu nghiên cứu về Hà Nội của người nước ngoài đã được dịch ra tiếng Việt. Chính đọc những cuốn sách ấy người ta lại hiểu về Hà Nội hơn tất cả các sách vở mà các nhà nghiên cứu Việt Nam đã viết.
       Lịch sử Hà Nội của Philippe Papin là một trường  hợp như thế. Mô tả lại việc quản lý đời sống Hà Nội sau 10-10-54,  nhà nghiên cứu này viết:
 Thành phố giờ đây được điều hành  theo tư tưởng của những cán bộ lãnh đạo từ chiến khu trở về.
Họ không được người Hà Nội nể phục, vì lẽ người dân ở đây quá hiểu về con đường đi tới cái vai quản lý của các quan chức này.
 Họ vốn chỉ là những nông dân thô lỗ được thăng quan tiến chức quá nhanh, những quan chức nhỏ nóng tính dốt nát song lại ưa sử dụng  những ngôn từ to tát, những khái niệm mác xít chưa thuần thục
                 
         (Philippe Papin Lịch sử Hà Nội  Mạc Thu Hương dịch từ tiếng Pháp, nhà  xuất bản Mỹ thuật 2010, trang  293-294 )
      Nguyễn Huy Tưởng vốn là một nhà văn sinh ra và  lớn lên ở Hà Nội, sau 10-1954 lại trở về  với tư cách chủ nhân của cái thành phố thân yêu.
      Ngay từ 1956- 57, trong nhật ký của mình, tác giả Sống mãi với Thủ đô đã ghi lại những hiện tượng báo trước một tình trạng băng hoại lâu dài. Đây cũng là những bằng chứng xác nhận cho nhận xét tổng quát nói trên của Ph.Papin.
--(21-6-1956) Mậu dịch tham ô lãng phí. Sữa để với muối, hỏng hết. Bơ để mốc. Máy gửi đi thiếu các bộ phận. Peniciline hỏng hàng loạt, có đến triệu viên. ( Nhật ký Nguyễn  Huy Tưởng bản của nhà  Thanh Niên 2006, ba tập, tập 3, Tr 106 )
-- (11-9-1956 ) Đại biểu khu phố Hà Nội là một con sen. Đi vận động các nhà làm sao. Than ôi! Thành phần chủ nghĩa, cứ nhắm mắt mà làm.
   Tư sản làm tốt không dùng. Sợ đề cao tư sản  (sđd Tr 138 )
  ---  (13-4-1957) Cái láo xược của cơ quan ưu điện Bờ Hồ. Chẳng coi trọng gì quần chúng cả. Guichet Bưu điện máy bay sáng 11-4 đề biển Vì bận học nên nghỉ từ 7 giờ đến 9 giờ.  Và sáng hôm nay , khi khách đã đứng đầy ngoài cửa, bọn công nhân viên  vẫn ngồi  thảo luận, mặc kệ khách. Một người thấy chướng quá, bảo, họ  vẫn cứ ngồi thảo luận. (như trên tr 241)
 Tính nghiệp dư thành xu thế kéo dài  
      Trong các bộ sử Việt nam của các tác giả phương Tây viêt về Việt Nam tôi đọc được một nhận xét tổng quát về Nguyễn Ánh Gia Long thế kỷ XIX: ông là người sinh ra để chiếm lại đất nước, là người chiến thắng sau những cuộc nội chiến,-- chứ không phải người sinh ra để cai trị đất nước.
      Gia Long là nhân vật lịch sử quan trọng bị nền sử học chính thống ở miền Bắc sau 1945 bôi nhọ một cách thậm tệ đến mức không thể xấu hơn. 
       Thế nhưng qua cách miêu tả như trên, hóa ra -- trong cái sứ mạng chủ yếu làm nên tính chính đáng của quyền lực trong lịch sử -- giữa ông và chúng ta hôm nay giống nhau như hai giọt nước.
     Từ những quan  sát của Nguyễn Huy Tưởng, tôi thử  bình luận thêm về cách  quản lý của chúng ta đối với Hà Nội những năm ấy.
-- Có của trong tay cũng không biết giữ. Trao cho những người chỉ quen trông nom và làm chủ mấy cái chợ quê "dăm miếng cau khô mấy lọ phẩm hồng"( thơ Hoàng Cầm) ra quản lý một thành phố hiện đại.  
-- Mang cách sống cách làm việc của cuộc chiến tranh nhân dân dầm dề chậm chạp vào việc quản lý cuộc sống năng động trong hòa bình. Phá vỡ nhịp điệu bình thường của một thành phố hiện đại.
-- Không quan niệm rằng quản lý là một công việc cần phải học hỏi, và phải có trình độ như thế nào đó mới làm nổi. Các loại công việc liên quan đến đời sống hiện đại muôn vàn phức tạp  bị đặt vào tay những người không có hiểu biết gì về xã hội.
      Cần nói thêm rằng cái chuyện nghiệp dư chúng ta nói ở đây tự nhiên hoành hành và sống khá dai dẳng đến vậy bởi lẽ:
-- nó là cái tinh thần chi phối từ đào tạo con người, sử dụng nhân tài, tổ chức guồng máy nói chung.
-- nó cũng là nguyên tắc có mặt trên tất cả mọi phương diện đời sống, cả trong sản xuất, kinh doanh lẫn trong sáng tác văn hóa nghệ thuật.
-- nó được áp dụng ở tất cả các địa phương miền Bắc lúc ấy và Hà Nội không được coi là ngoại lệ.
     Sở dĩ một người như Nguyễn Huy Tưởng không chịu được vì nó xa lạ với tinh thần cuộc sống xã hội hiện đại mà ông tiếp nhận được từ nền văn hóa phương Tây.
      Nhưng rồi cũng như mọi người dân Hà Nội khác ông phải chấp nhận. 
      Từ 1960 ông đã qua đời, nhưng nếu sống thêm ông chỉ chứng kiến sự thắng thế của những nguyên tắc quản lý cổ lỗ, xa lạ với tinh thần hiện đại, khiến cho Hà Nội có nhiều nét trở lại như một thành phố nhốn nháo chẳng khác cái kinh thành Đông Đô hồi vua Lê chúa Trịnh thế kỷ XVIII mà chúng ta biết được qua Hoàng Lê nhất thống chí.

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Trong lúc Hà Nội bắn pháo hoa ...

TQ hoàn tất đường băng ở Hoàng Sa

  • BBC Việt ngữ 9 tháng 10 2014

   Đường băng dài mới được cho là sẽ giúp quân đội Trung Quốc gia tăng hiện diện trong khu vực
Bắc Kinh vừa hoàn tất đường băng quân sự trên đảo Phú Lâm, quần đảo Hoàng Sa, trong lúc báo Trung Quốc chỉ trích việc Hà Nội thắt chặt quan hệ với Washington.
Đường băng dài 2 km sẽ được sử dụng cho các hoạt động của Quân Giải phóng Nhân dân, Tân Hoa Xã cho biết.
"Với việc hoàn tất và tiếp tục nâng cấp đường băng trên đảo Vĩnh Hưng (tên gọi Trung Quốc dùng cho đảo Phú Lâm), các máy bay quân sự giờ đây có thể hoạt động tại quần đảo Hoàng Sa và giúp nâng cao khả năng phòng vệ của Trung Quốc trên Biển Nam Trung Hoa", bản tin cho hay.
Tân Hoa xã cũng đăng tải nhiều hình ảnh chụp đường băng được bao quanh bởi nước biển và nhiều cần cẩu xây dựng.
Phản ứng về tin này, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình được truyền thông trong nước dẫn lời nói "Hành động trên của phía Trung Quốc đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa".
Hồi tháng Sáu, Trung Quốc đã xây một trường học trên đảo Phú Lâm để phục vụ cho gia đình các công nhân làm việc tại đây, hãng thông tấn AFP cho biết.
Động thái mới nhất từ phía Trung Quốc diễn ra 5 tháng sau khi nước này đưa giàn khoan vào vùng biển tranh chấp với Việt Nam, cách đảo Lý Sơn 120 hải lý, châm ngòi cho hàng loạt cuộc đụng độ trên biển suốt một tháng sau đó giữa các tàu chấp pháp hai nước.

'Cảnh cáo Washington'


Tạp chí The Diplomat hôm 8/10 đăng bài của cây bút Zachary Keck trong đó cho rằng việc xây dựng đường băng là một phần trong nỗ lực củng cố sự hiện diện của quân đội Trung Quốc trên các đảo và bãi đá ngầm này đang kiểm soát trên Biển Đông.
“Điều này nhằm mục đích củng cố yêu sách chủ quyền cũng như khả năng tuần tra của Quân Giải phóng Nhân dân trên vùng biển mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền”.
Tờ Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng trong tin đăng hôm 8/10 dẫn lời chuyên gia quân sự Nghê Lạc Hùng tại Thượng Hải so sánh đường băng mới của Trung Quốc với một "hàng không mẫu hạm không thể bị đánh chìm".
"Nó sẽ trở thành nơi cất cánh - hạ cánh lý tưởng cho các máy bay hải quân của Quân Giải phóng Nhân dân," ông cho biết.
"Động thái mới nhất trên đảo Vĩnh Hưng có mục đích cảnh báo Washington rằng Bắc Kinh đã sẵn sàng cho trường hợp Hoa Kỳ hậu thuẫn Việt Nam để chống lại Bắc Kinh nếu có xung đột lãnh thổ diễn ra trong tương lai".
Tờ này cũng dẫn lời ông Lý Giải, một cựu sỹ quan của Quân Giải phóng Nhân dân, nói đường băng này sẽ mở đường cho việc thiết lập một vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông.
"Đường băng này đã trở thành sân bay lớn nhất ở vùng cực nam của Trung Quốc," ông Lý nói.
"Nó sẽ giúp các phi cơ củng cố khả năng chiến đấu, làm nhiệm vụ trinh thám cũng như chống lại các hoạt động trinh thám khác".
"Sân bay Tam Sa cũng được thiết kế để làm nơi trữ hàng cho các hạm đội của Trung Quốc ... Đường băng này cũng có thể giúp cho các hoạt động du lịch tại quần đảo Hoàng Sa".


Hình chụp đường băng mới của Trung Quốc từ trên cao

Chỉ trích quan hệ Việt - Mỹ

Trong một diễn biến khác, tờ China Daily hôm 9/10 đã có bài viết chỉ trích việc Hà Nội thắt chặt quan hệ với Washington, thể hiện qua quyết định nới lỏng cấm vận vũ khí sát thương đối với Việt Nam của Hoa Kỳ hồi đầu tháng 10.
"Việc Hoa Kỳ cho phép bán vũ khí sát thương cho Việt Nam được nhiều ý kiến trong khu vực xem là không chỉ phục vụ cho chiến lược chuyển trục về châu Á của Hoa Kỳ, mà còn giúp Hà Nội đối đầu với Trung Quốc trong vấn đề tranh chấp trên Biển Nam Trung Hoa," bài viết có đoạn.
"Hà Nội cần tỉnh táo và hiểu rằng nước này chỉ là một quân trên bàn cờ chiến lược tái cân bằng của Hoa Kỳ."
"Sự nồng ấm trong mối quan hệ này dựa trên một nền tảng mong manh do sự khác biệt về ý thức hệ giữa hai nước và những vết thương của chiến tranh."
"Việt Nam chưa bao giờ được lột tả một cách tích cực trong những bộ phim của Hoa Kỳ, và tâm lý chống Mỹ vẫn còn rất rộng lớn trong xã hội Việt Nam - điều đang cản trở nước này thắt chặt quan hệ với cựu thù".
"Bên cạnh đó, cả hai nước cũng cần cẩn thận để việc thắt chặt quan hệ quân sự không làm ảnh hưởng quan hệ với Bắc Kinh. Dù gì đi nữa, một cuộc đối đầu trên Biển Nam Trung Hoa sẽ không phục vụ cho lợi ích của bất cứ ai".

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

ÔI TRÍ TUỆ NGƯỜI THỦ ĐÔ !?

 Hà Nội đang rần rộ ( và cả tốn kém), tuyên truyền cho kỷ niệm 60 năm Giải phóng thủ đô 10/10/2014 . Không biết các cụ đương kim công dân thủ đô , có cụ nào vinh dự  nhận được cái giấy mời dự hội thảo chủ đề " Tính ưu việt của Kim Chi " Hàn Quốc do ông GĐ Sở Văn Thể Du Hà Nội Tô văn Động ký không ? .
Ồ lạ nhỉ ! 60 năm GP thủ đô lại có sự liên quan văn hiến với món kim chi cay sè của xứ Hàn thì quả là một phát kiến vô cùng vĩ đại, xứng đáng để sở Văn Thể Du HN mở chẳng những 1 mà nhiều cuộc hội thảo như thế này chứ nhỉ . Tôi tin chắc cụ nào đi dự về cũng nhận được 1 lọ kim chi thay cho 1 phong bao 50 ngàn VND ! 
Rất quái, lão Trưởng thôn Khoai Lang, đặt câu hỏi :
"Ngày rộng tháng dài không hề nhắc đến Kim Chi nay đúng ngày Đại lễ thì mần một phát Hội thảo mà không biết hội thảo mần chi là vì cái chi?"
Lại còn phát hiện : Vì cái chi mà khi đánh máy công văn, sai tới mức: giải phóng thủ đô cũng năm 2014 mà kỷ niệm 60 năm cũng là năm 2014 thì nghĩa là cái chi hỡi Hội thảo Kim Chi.


(Chú thích: Giấy mời này thật 100%, lấy lại trên fb Đà Trang, phóng viên báo Tuổi Trẻ)

Cũng hay thật ! Dân " Củ sâm" họ hay thật, đã có Viện " SẨM CU = nói lái tức Củ Sâm rồi nay lại còn  Viên nghiên cứu Kim Chi quốc tế Hàn Quốc , ngang tầm với Viện Khổng Tử  mà Tầu khựa đang phát tán ra toàn thế giới ! Tại sao ta không học BẠN  thành lập Viện nghiên cứu mắm tôm quốc tế Việt Nam, rồi tổ chức hội thảo Tính ưu việt của mắm tôm ở Xê Un, nhể ?
-------------------------------------
 Ông Tô văn Động họp báo xin lỗi

"Chúng tôi thành thật xin lỗi, do cung cấp thông tin chưa đầy đủ", ông Tô Văn Động, nói về giấy mời giới thiệu sản phẩm kim chi của Hàn Quốc nhân dịp kỷ niệm 60 năm giải phóng thủ đô.
Chiều 7/10, ông Tô Văn Động, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch, cho biết, trong Liên hoan du lịch làng nghề chào mừng 60 năm giải phóng thủ đô, có hàng loạt hoạt động như Việt Nam giới thiệu bún chả, phở; Hàn Quốc giới thiệu kim chi. Tuy nhiên, khi gửi giấy mời đến báo chí, Sở chỉ đề cập hội thảo "Tính ưu việt của kim chi" dẫn đến sự hiểu nhầm của công chúng về ý nghĩa sự kiện. 
ongDong-3369-1412671903.jpg
Ông Tô Văn Động xin lỗi về giấy mời dự hội thảo kim chi dịp 10/10. Ảnh: Đoàn Loan.
"Chúng tôi thành thật xin lỗi do cung cấp thông tin chưa đầy đủ nên báo chí cho rằng Hà Nội tổ chức giới thiệu sản phẩm kim chi nhân dịp kỷ niệm 60 năm giải phóng", ông Động trần tình, "nếu nói Hà Nội tổ chức hội thảo về "tính ưu việt của kim chi" để chào mừng kỷ niệm 60 năm là không có ý nghĩa".
Ông Động cho biết thêm, liên hoan du lịch làng nghề là hoạt động thường niên của Hà Nội. Do sơ suất về thông tin nên ngày 7/10, Sở đã có văn bản đính chính lại giấy mời.
Đề cập kinh phí tổ chức, ông giám đốc Sở cho biết, hiện nay các hoạt động cho dịp 10/10 chưa hoàn tất nên chưa thể công bố con số kinh phí. Tuy nhiên, thành phố đã chi 30 tỷ đồng cho an sinh xã hội và đền ơn đáp nghĩa.
"Các hoạt động văn hóa đều được huy động xã hội hóa, ngân sách chỉ đảm bảo một phần. Thành phố chỉ đạo tiết kiệm, không phô trương hình thức", ông Động thông tin.

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2014

NGƯỜI XỬ OAN ÔNG CHẤN : TÔI KHÔNG ÂN HẬN !

  'Tôi không làm gì trái lương tâm'

"Tôi vốn là người lính, qua bao nhiêu chuyện, tôi không chết vì bom đạn mà chết vì thủ đoạn của bên công an. Họ làm án, làm sai lệch vụ án đến bây giờ mới phát hiện được".
Thẩm phán xử oan ông Chấn: 'Tôi không làm gì trái lương tâm'
Ông Phạm Tuấn Chiêm (Ảnh bên), nguyên thẩm phán TAND Tối cao, người từng ngồi ghế chủ tọa phiên tòa phúc thẩm xử oan ông Chấn và là người vừa bị cơ quan điều tra VKSND Tối cao khởi tố vì điều này, đã nói như thế.
Khởi tố thẩm phán phúc thẩm vụ án Nguyễn Thanh Chấn

"Thà tôi bị kỷ luật chứ không để dân bị oan”
- Thưa ông, sau khi nhận quyết định khởi tố, bản thân ông cảm thấy thế nào?
- Tôi phải nói thật thế này. Thứ nhất, tôi đã không làm gì trái với lương tâm. Tôi không phải loại thoái hóa, biến chất, tham nhũng. Đây là có kẻ hữu ý làm sai lệch hồ sơ vụ án, còn tôi chỉ làm đúng bổn phận theo luật. Thứ hai, tôi đã vô cùng đau đớn. Suốt đời tôi luôn tâm niệm mình phải luôn trung thực, liêm khiết và bảo vệ công lý. Đây là chuyện tai nạn nghề nghiệp. Tuy vậy, tôi không ân hận.
- Vậy ông có thấy mình khởi tố oan không?
- Tôi kết án theo luật, nếu VKSND Tối cao làm đúng theo trách nhiệm thì ông Chấn đã ra tù cách đây 8-9 năm rồi. Tôi không thể làm khác được, như thế là làm sai lệch hồ sơ vụ án. Còn bên VKS thì sao? Sao họ không nghĩ đến trách nhiệm của họ? Họ có vô tâm, vô cảm không khi dân người ta kêu oan nhưng họ cũng không giải quyết gì. Nếu tôi phát hiện ra, tôi sẵn sàng đề nghị người ta phải làm dù cho phải cởi áo từ quan. Thà tôi bị kỷ luật chứ không để người dân bị oan. Tôi đã làm hoàn toàn hết sức mình rồi.
- Ông có kiến nghị gì để xử lý công bằng hơn không?
- Tôi vốn là người lính, chiến sĩ chưa ăn thì mình không được kêu đói. Bây giờ họ trừng trị ai thì họ làm thôi, còn tôi thì tự chịu. Tôi không muốn làm tổn thất đến người khác.
Ông Phạm Tuấn Chiêm, nguyên thẩm phán TAND Tối cao, người từng ngồi ghế chủ tọa phiên tòa phúc thẩm xử oan ông Chấn.
- Ông có thể nói thật với lòng mình, rằng trong vụ ông Chấn bị oan này, ông có cảm thấy mình có lỗi nào không?
- Thực tế lúc bây giờ anh ạ, với một hồ sơ như thế, tôi phải căn cứ, tuân theo hồ sơ và kết quả điều tra của người ta. Dĩ nhiên đánh giá chứng cứ phải theo chủ quan của con người, bằng kinh nghiệm, trình độ của mình. Trong ngành tư pháp không có gì tuyệt đối, có những cái thậm chí không được chuẩn xác. Có những lúc nhận thức của tôi không được chuẩn nhưng chứng cứ tôi không bịa ra được.

“Một mình tôi không phải là thánh”

- Theo ông, để dẫn đến việc ông Chấn bị kết án oan là do đâu?
- Tôi vốn là người lính, qua bao nhiêu chuyện, tôi không chết vì bom đạn mà chết vì thủ đoạn của bên công an. Họ làm án, làm sai lệch vụ án đến bây giờ mới phát hiện được. Một mình tôi không phải là thánh. Tôi xử theo luật, làm theo bổn phận thì chỉ có thế thôi.
- Trong phiên tòa, không chỉ một mình ông quyết định hết, còn có hai thẩm phán khác, cả ba thẩm phán trong HĐXX phải thông qua biểu quyết khi nghị án. Vậy ý kiến họ thế nào?
- Hai thẩm phán còn lại đều nhất trí. Xét xử theo tập thể, quyết định theo đa số. 10 năm qua, gia đình ông Chấn cũng đã gửi đơn lên VKSND Tối cao để kêu oan, nếu người ta khiếu nại oan sai, người xử án không thể can thiệp hay làm gì được, nếu không là làm sai lệch hồ sơ vụ án. Chỉ có cơ quan có thẩm quyền điều chỉnh bằng tái thẩm hoặc giám đốc thẩm. Họ thụ lý đơn nhưng họ nói lý do này nọ mà họ bác. Đây là trường hợp bất khả kháng mà tôi không thể biết được. Tôi cũng là con người, không phải là thánh. Một người như tôi có thể không nhìn ra nhưng cả một tập thể thì trí tuệ phải nhân lên nhiều lần vậy mà cũng không nhìn ra.
- VKSND Tối cao khởi tố ông tội thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, vậy theo ông, trách nhiệm của những người còn lại thì thế nào?
- Tòa có trách nhiệm xét xử độc lập. Tôi là chủ tọa có trách nhiệm triệu tập và xét xử. Tất cả thẩm phán còn lại, cả vị kiểm sát viên VKSND Tối cao đều khẳng định không oan. Nhưng chỉ mình tôi bị khởi tố!
- Thế còn việc ông Chấn trong phiên tòa kêu oan, nói rằng bị bức cung nhục hình thì sao?
- Trong phút cuối khi yêu cầu thật thà khai báo để hưởng khoan hồng, ông Chấn nói vậy. Theo tâm lý thường thấy của tội phạm là hay nói vậy để chối tội. VKS khẳng định rằng không có căn cứ. Trong buổi họp của Ủy ban Tư pháp vừa rồi có người nói 20 năm chưa phát hiện có trường hợp nào bức cung, mới xử lý được vài ba trường hợp dùng nhục hình. Vì vậy, trong hoàn cảnh đó tôi cũng không biết được gì khi họ cố ý làm sai lệch hồ sơ vụ án.

Vài nét về ông Chiêm
Từ trung tâm Hà Nội, chúng tôi đi gần 20 km ra phía ngoại thành đầy nắng bụi để đến xã Đình Xuyên, huyện Gia Lâm (Hà Nội), nơi ông Phạm Tuấn Chiêm cư ngụ. Đây là con đường ông Phạm Tuấn Chiêm đi làm trong suốt 15 năm làm thẩm phán tại Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Hà Nội. Tiếp chúng tôi là một người đàn ông rắn rỏi, gương mặt có nét khắc khổ. Ông Chiêm, 65 tuổi, quê Ninh Bình. Sau này ông ở nhiều nơi, đến năm 1995 thì về ở tại Gia Lâm, Hà Nội cho đến nay. Ông Chiêm đi lính từ năm 1968 cho đến năm 1972. Ông vào ngành tòa án vào tháng 9/1976. Ông Chiêm bị một lần bom vùi và vô số lần bị thương nhưng bị nặng nhất là chấn thương cột sống và chấn thương tiểu não dẫn đến u não. Lúc đầu chỉ là tụ máu nhưng đến giờ thì càng nặng.
-------------------------------------------
Theo Nguyễn Dân/Pháp luật TP.HCM

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

4 TUYỆT SẮC GIAI NHÂN HÀ THÀNH XƯA .


Họ là 04 người đẹp gốc Hà Nội được mệnh danh là giai nhân Việt xưa bởi vẻ đẹp nức tiếng thời bấy giờ. Phụ nữ Việt xưa dù nghèo khó nhưng vẫn nổi tiếng trong khắp Đông Dương bởi nét đẹp thanh tao và hiền dịu. Đặc biệt là những người phụ nữ Hà Nội cổ xưa, họ có được làn da trắng mịn màng và khuôn mặt nhỏ nhắn, dịu dàng mà kiêu sa.

 Trong số rất nhiều phụ nữ đẹp đó, có 4 cái tên vẫn được mọi người nhắc tới cho đến bây giờ đó chính là: Bà Bạch Thược, Hoa hậu đầu tiên của Việt Nam Thu Trang, bà Nghiêm Thúy Băng và bà Đỗ Thị Bính.
Hoa hậu Thu Trang


Bà tên là Công Thị Nghĩa, nhưng cái tên quen thuộc hơn với đám đông lại là Thu Trang. Sinh năm 1932, quê gốc tại Hà Nội, học xong bậc tiểu học, bà Nghĩa theo gia đình vào Sài Gòn sinh sống để thuận lợi cho công việc của thân phụ.
Ngày 20.5.1955, nhân lễ kỷ niệm Hai Bà Trưng, tại rạp hát Lido ở khu Chợ Lớn, cuộc thi Hoa hậu Việt Nam được diễn ra. Xuất sắc vượt qua hàng loạt nhan sắc, Thu Trang đăng quang vương miện Hoa hậu.
Từ thời bấy giờ, bà Thu Trang đã có chiều cao 1,61m, số đo 3 vòng là 86-62-88. Năm 1961, nhận lời mời tham dự tuần lễ phim ảnh tại Pháp, bà đã rời Sài Gòn và định cư lâu dài tại đất nước này. Sang Pháp, bà không tham gia bất cứ hoạt động nghệ thuật cũng như điện ảnh nào.Thay vào đó, bà quay trở lại thú đam mê thời con gái là viết và nghiên cứu lịch sử.
Bà Bạch Thược
Bà Bạch Thược sinh năm 1935, là một trong những nhan sắc nức tiếng ở phố cổ Hà Nội thuở bấy giờ. Khi bà Bạch Thược cất tiếng khóc chào đời trong căn nhà ở phố Ngõ Trạm, Phùng Hưng, cả gia đình bà đều mong chờ một cậu quý tử để nối dõi tông đường, bởi nhà bà đã có đến 3 cô con gái. Nhưng bố mẹ của bà Bạch Thược đã không phải thất vọng, bởi khi vừa chào đời bà đã có những nét đẹp rạng rỡ.
Lớn lên, vẻ đẹp thuần khiết, mang nhiều cá tính của một cô gái Hà Nội đã khiến bao chàng trai ngày đó mê mẩn. Bạch Thược lại có năng khiếu văn nghệ, bà tham gia diễn nhiều vở kịch của trường, như Quán Thăng Long, Lý Chiêu Hoàng, nên vẻ đẹp của bà càng có dịp được tỏa sáng.
Bà Thược năm nay đã 79 tuổi, nhưng nét đẹp sắc sảo mặn mà, đài các của một người con gái Hà thành xưa vẫn còn vương lại trên khuôn mặt bà. Bấy lâu nay, bà sống một mình trong căn nhà tập thể ở khu Nam Thành Công, các con đều đã trưởng thành và rời xa vòng tay của mẹ.
Bà Nghiêm Thúy Băng


Khi nhắc đến cố nhạc sĩ Văn Cao, nhiều người đã nghĩ ngay đến người vợ thân yêu của ông, bà Nghiêm Thúy Băng. Bởi, từ rất lâu rồi, người phụ nữ gốc Hà Thành ấy như một biểu trưng cho sắc đẹp hội tụ của mảnh đất nghìn năm văn hiến.
Bà Thúy Băng được thừa hưởng nhan sắc từ người mẹ, cũng là con của một đại tư sản ngày đó. Cuộc sống giàu sang và nhan sắc rực rỡ của Thúy Băng đã khiến bao chàng trai tốt nghiệp bác sĩ, kỹ sư bên Pháp về si mê và cho người đến dạm ngõ, nhưng Thúy Băng vẫn không rung động trước một ai.
Năm nay, dù đã bước sang tuổi 84 nhưng gương mặt bà vẫn còn lưu lại những nét đẹp xưa của một giai nhân Hà thành. Đó là vẻ đẹp sang trọng, đài các và nền nã của một cô gái được sinh ra trong gia đình giàu có. Bà Thúy Băng hiện sống trong căn nhà nhỏ ở phố Yết Kiêu, ngôi nhà còn lưu giữ rất nhiều ký ức về người chồng tài hoa của bà.
Bà Đỗ Thị Bính
 Đỗ Thị Bính là một trong 19 người con của nhà tư sản Đỗ Lợi, nhà thầu khoán thuộc hàng lớn nhất Hà Nội trước những năm 1930 và là một trong những thành viên của
dòng họ Đỗ “Bá Già” (thôn Tiên Lữ, huyện Lập Thạch, tỉnh Vĩnh Phúc).
Vì có thói quen mặc đồ đen, giai nhân được nhà thơ đa tài Nguyễn Nhược Pháp thầm yêu trộm nhớ và đặt tên là “người đàn bà áo đen”. Các bài thơ như “Sơn Tinh, Thủy Tinh”, “Tay ngà”, “Chùa Hương”… đều phảng phất bóng dáng giai nhan Đỗ Thị Bính. Người đẹp cũng hiểu được tình cảm của công tử Pháp, nhưng tình thì có, nhưng duyên thì không. Nguyễn Nhược Pháp đã sớm ra đi ở tuổi 24 vì bệnh lao vào năm 1939. Năm 1992, người đẹp Đỗ Thị Bính qua đời, hưởng thọ 77 tuổi.

----------------------------------------------
Theo Gia đình 

Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

NGƯỜI LÀM RUNG CHUYỂN HONG KONG


Joshua Wong, đang làm rung chuyển Hong Kong.
                                                                                                    Bảo Mai tổng hợp

image
Joshua Wong, người thanh niên 17 tuổi, đang làm rung chuyển Hong Kong
Anh là một trong những nhà hoạt động cứng rắn. Truyền thông nhà nước Trung quốc gọi anh là một ngươi “cực đoan”. Joshua còn rất trẻ, thậm chí, anh chưa đủ tuổi để lái xe.
Chàng thanh niên gầy, đeo kính, nhìn hiền hòa này đã xây dựng một phong trào thanh niên ủng hộ dân chủ tại Hồng Kông trong hai năm qua. Lập lại ý chí của tuổi trẻ TC từng tràn ngập Thiên an Môn năm 1989.


image
Anh muốn kích động một làn sóng bất tuân dân sự trong giới học sinh ở Hồng Kông. Mục tiêu của anh ? Để gây áp lực bắt Trung Cộng phải chấp nhận cho Hồng Kông được bầu cử tự do.



Phong trào của Joshua Wong xây dựng sau những năm tháng thất vọng vì bị dồn nén ở Hồng Kông. Năm 2011 mới 15, anh đã phẫn nộ với chương trình ủng hộ cộng sản TC trong các trường công lập ở Hồng Kông.



image 
Cùng với vài người bạnWong bắt đầu hình thành một nhóm sinh viên chống đối. Sau đó, phong trào đã tăng lên quá giấc mơ ngông cuồng nhất: vào tháng 9 năm 2012, phong trào mang tên Scholarism của anh tụ họp được 120.000 người biểu tình – trong đó có 13 người tuyệt thực – chiếm trụ sở chính quyền Hồng Kông, buộc các nhà lãnh đạo thành phố phải rút lại chương trình giáo dục thân Cộng sản.


image
Đó là khi Wong nhận ra tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Hồng Kông.
“Năm năm trước, không ai tưởng tượng là học sinh Hồng Kông sẽ quan tâm đến chính trị,” anh nói. “Nhưng đã có sự thức tỉnh khi vấn đề giáo dục quốc dân xảy ra. Giờ đây, tất cả chúng tôi bắt đầu quan tâm đến chính trị.”



image
Tuần này, nhóm thanh niên học sinh do anh lãnh đạo đồng loạt bước ra khỏi lớp học- một hành động quan trọng trong thành phố có tiếng là tôn trọng việc học – để gửi thông điệp ủng hộ dân chủ đến Bắc Kinh.


image
Cuộc bãi khóa đồng loạt này của sinh viên học sinh nhận được ủng hộ rộng rãi. các ban Quản trị đại học và giảng viên đã cam kết tha thứ cho sinh viên bỏ giờ học, giáo viên và công đoàn lớn nhất của Hồng Kông ra kiến nghị tuyên bố “Không bỏ rơi các em học sinh sinh viên”

image
Phản ứng của Trung Cộng là ngược lại: truyền thông trong đại lục xem tổ chức Scholarism của anh là nhóm “cực đoan”. Wong nói rằng anh bị xem là kẻ gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia, đe dọa đến ổn định nội bộ của Đảng Cộng Sản.


image
Tuy nhiên, anh và các bạn trẻ không lùi bước. “Mọi người không nên sợ chính quyền”, anh nói, trích dẫn bộ phim “V for Vendetta”, “Chính phủ nên sợ hãi người dân.”

~~~~~~~~~~~~~~~



****************


Từ Thiên An Môn đến bãi khoá ở Hong KongNhà thơ Trần Tiến Dũng
Gửi cho BBC từ Sài Gòn




image
Những ngày này, các trang mạng xã hội ở Việt Nam liên tiếp đưa hình ảnh về phong trào bãi khoá của sinh viên, học sinh Hong Kong .
Điển hình là trường hợp thanh niên đấu tranh dân chủ Hong Kong Joshua Wong, 17 tuổi kèm lời bình được trích từ nguồn CNN, "Tôi chưa đủ tuổi hợp pháp để lái xe nhưng đủ lớn để thay đổi cả thế hệ."



image
“Bãi khóa phải xảy ra. Bất tuân lệnh và hãy nắm bắt vận mệnh của bạn”, đó là một trong những biểu ngữ được trương lên trong cuộc bãi khóa dự kiến kéo dài một tuần nhằm tập dượt cho cuộc biểu tình được cho là quy mô hơn vào ngày 1.10 tới của sinh viên Hong Kong .


Ông Tập sẽ làm gì?


Theo dõi cao trào đấu tranh dân chủ này, giới quan sát đặt ra câu hỏi.
Một khi lực lượng dân chủ, dẫn đầu là giới trí thức và sinh viên thực hiện ý tưởng chiếm khu trung tâm tài chánh Đặc khu Hong Kong thì ông Tập Cận Bình có ra tay đàn áp đẫm máu như ông Đặng Tiểu Bình đã làm ở Thiên An Môn không?



Không khó để tìm thấy tinh thần bất diệt từ sự kiện Thiên An Môn đang lưu truyền cuộc đấu tranh vì một nền dân chủ thật sự cho tương lai Hong Kong .


image
Joshua Wong, 17 tuổi
Không khó để thấy giới lãnh đạo Trung Nam Hải đang chuẩn bị mọi biện pháp để bắt nhân dân Hong Kong phải tuân lệnh chuyên chế.
Sau sự kiện Thiên An Môn, năm 1989, nhiều thập niên qua, vị thế kinh tế Trung cộng đã có nhiều thay đổi nhưng bản chất chuyên chế của chế độ Bắc Kinh vẫn không thay đổi.



Năm 1997, Hong Kong được Vương quốc Anh trao trả về Trung Cộng, nhưng giá trị dân chủ mà người dân Hong Kong thấm nhuần cũng không thay đổi.



Nếu hiệu ứng dân chủ Hong Kong truyền tới lục địa Trung Cộng, hẳn nhiên ông Tập Cận Bình sẽ không sợ lịch sử kết tội và sẽ như trường hợp ông Đặng Tiểu Bình ở Thiên An Môn, ông Tập sẽ thẳng tay đàn áp.



Các lãnh tụ cộng sản ở mọi thời không có kiểu sợ bản án lịch sử. Vì sinh mạng của đảng cầm quyền họ sẽ bất chấp.
Nhưng công dân Hong Kong vẫn không từ bỏ quyền đấu tranh đòi mở rộng quyền dân chủ vì một nền dân chủ thật sự.
Phản ứng trong ôn hoà của các tổ chức xã hội dân sự và công dân Hong Kong với thể chế Bắc Kinh không phải là cuộc đối đầu vì lợi quyền kinh tế, chính trị nhất thời.



image
Chính vì muốn chứng minh phẩm chất quyền con người trong một nền dân chủ thật sự, họ từ chối cái lồng son chính trị trong hình thức "dân chủ hiệp thương" kiểu Bắc Kinh.
Chính vì sự khao khát chứng minh phẩm chất này mà hàng ngàn sinh viên Thiên An Môn đã phải trả bằng máu.
Và dòng máu bất khuất của họ đã làm nên động lực cho mỗi trái tim trí thức học sinh Hong Kong hôm nay.
Sự kiện này ảnh hưởng thế nào đối với Trung Quốc lục địa, Việt Nam , Bắc Triều Tiên, Cu Ba? Dư luận cho rằng văn hoá bất tuân lệnh độc tài không có trong đại đa số người dân ở các nước nêu trên.
Sẽ ảo tưởng nếu cho rằng cuộc đấu tranh dân chủ của công dân Hong Kong đang diễn ra sẽ thành công.

image
Hong Kong là nơi duy nhất có triển lãm về thảm sát Thiên An Môn 1989
Nhưng nếu các công dân Hong Kong đáng kính trọng thành công trong việc buộc Bắc Kinh thực hiện lời hứa để người dân Hong Kong ứng cử và bầu cử trực tiếp đặc khu trưởng thì sao?



Qua trường hợp trưng cầu dân ý về độc lập ở Scotland .
Việc xứ Scotland tiếp tục là một phần của Vương quốc Anh, phe đa số chọn ở lại và phe thiểu số chọn độc lập đều cùng làm nên chiến thắng tôn vinh tinh hoa giá trị dân chủ.



Dù chính thể Bắc Kinh có quay lưng lại với việc cải cách chính trị thì giá trị dân chủ cho hôm nay và tương lai của Hong Kong cũng đã chiến thắng.


image
Từ Hong Kong, hiệu ứng bất tuân sự áp đặt chuyên chế sẽ là hiệu ứng văn hoá dân chủ dây chuyền, trở thành nguồn sáng mới cho các xứ chuyên chế còn lại của thế giới chính là điều được dự đoán.

------------------------------------------------
Cảm ơn Trần Kháng Chiến đã gửi cho Mõ Làng thông tin này !
_

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014

BÀY ĐẶT "TRIỂN LÃM CCRĐ" : NÃO TRẠNG CÓ VẤN ĐỀ ?

Tôi cả đời chủ yếu làm báo phục vụ sự nghiệp của Đảng . Đảng nói sao làm vậy. Đảng chỉ đâu đánh đó, vì sao ? Vì hồi ấy " Đảng là lẻẽ sống của tôi " ( Lời bài hát). Khỏi giải thích dài dòng. Nhưng ngày nay, tuồi ngày càng cao, tầm nhìn ngày ngày được rộng mở ( nhờ Công nghệ thông tin và nhờ Đảng "nới lòng" về tự do tư tưởng) nên đã biết suy nghĩ và hành độ bằng cái đầu của mình - Miễn không vi phạm pháp luật . Vụ "Tự dưng" mở triển lãm CCRĐ, rồi dưng dưng " Tạm đóng cửa để sửa ...ĐIỆN" tôi thấy Đảng ta ( cụ thể là Trưởng ban TGTW Đinh Thế Huynh) mắc chứng ĐIÊN NẶNG ! Lướt trên mạng thấy có bài này giống suy nghĩ của mình bèn chép về để các cụ vào chơi nhà thì cùng đọc .

Cần một phán xét cuộc triển lãm cải cách ruộng đất
Cán bộ lão thành CLB Thăng Long/ Quê Choa
Ông Trọng và ông Huynh

Sau khi đi xem triển lãm về cải cách ruộng đất của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia về gây cho tôi nhiều suy nghĩ và đặt cho mình câu hỏi tại sao Bộ Chính trị lại quyết định mở cuộc triển lãm về cuộc cải cách ruộng đất vào lúc này?
Phần nào tôi đồng ý với ông Dương Trung Quốc, cuộc triển lãm này nó chưa thỏa đáng bởi lẽ lịch sử chỉ cho chúng ta những bài học thành công, vậy còn những mặt không thành công thì sao? Ông Nguyễn Văn Cường Giám đốc Bảo tàng thì nói "Tại triển lãm này chúng tôi muốn đưa cho công chúng một cái nhìn đa chiều, toàn diện hơn, những thành tựu trong giai đoạn đó, cũng như những sai lầm trong việc tổ chức thực hiện ở cơ sở - thì cũng đã có những chỉ đạo từ trung ương trong việc chấn chỉnh khắc phục sai lầm, oan sai".
 Đối chiếu lời phát biểu của ông Nguyễn Văn Cường với những gì có được ở cuộc triển lãm thì không nói lên điều đó. Chính vì thế nó mau chóng trợ thành một chủ đề chính trị nóng bỏng của nước ta. Họ không chỉ muốn biết thành quả của cuộc cải cách ruộng đất, mà họ còn muốn thấy Đảng Cộng sản Việt Nam đã mắc phải sai lầm gì, thiệt hại thế nào, và Bác Hồ và Đảng đã sửa sai như thế nào nhất là những người bị oan sai. Những đòi hỏi càng tăng lên nhanh chóng trong các tầng lớp, nhất là nhóm trí thức qua các cuộc phỏng vấn của các hãng thông tin trong và ngoài nước khiến cho bảo tàng phải tạm đóng cửa để "sửa điện", một lý do mà ai cũng phải đặt câu hỏi về sự chân thực của nó.
Tôi có dịp gặp được những người thuộc nhiều tầng lớp, trong đó có nhiều người rất bất bình với việc bảo tàng bị tạm đóng cửa, họ muốn cơ hội này để yêu cầu Bộ Chính trị phải có câu trả lời dư luận về sự sai lầm để rồi quy kết Đảng theo ý đồ chính trị tiêu cực. Tuy nhiên những cán bộ lão thành đã kinh qua nhiều công tác kể cả giữ cương vị cao trong Đảng và Nhà nước thì lo lắng và đặt câu hỏi tại sao Bộ Chính trị lại quyết định cho mở cuộc triển lãm cuộc cải cách ruộng đất vào lúc này? Họ bàn tán rất nhiều, nhưng tựu trung lại đều đi đến một số nhận xét:
1. Việc mở cuộc triển lãm cải cách ruộng đất vào thời điểm này là một sai lầm về chủ trương của Bộ Chính trị, Ban Bí thư TW,  bởi lẽ dư âm của cuộc cải cách ruộng đất lúc này không còn là một nhu cầu của đời sống chính trị của đất nước, mà các đòi hỏi cao nhất trong lúc này là làm thế nào để phục hồi, phát triển kinh tế, làm thể nào để bảo vệ chủ quyền, độc lập đang bị Trung Quốc đe dọa, làm thế nào để thực hiện được quyền dân chủ trong Đảng và trong đời sống xã hội. Còn việc mở cuộc triển lãm không hề mang lại lợi ích gì cả, trái lại tự "bới" ra một lịch sử để làm sống lại tâm lý xã hội đang mặc cảm với sự lãnh đạo của Bộ Chính trị.
2. Đề tài về cuộc cải cách ruộng đất với những sai lầm của nó luôn luôn là cái cớ để các thế lực trong và ngoài nước lợi dụng khoét sâu để chống Đảng Cộng sản và phá hoại công cuộc cách mạng với mục tiêu kích người dân chống lại các chính sách của Đảng về nông nghiệp, nông thôn, cao hơn nữa là biểu tình bạo loạn. Vì vậy cuộc triển lãm này chẳng khác gì tiếp tay cho các thế lực trong và ngoài nước chống phá ta có một không hai bằng các cuộc phỏng vấn. Bằng sức mạnh của Internet, nó sẽ tác động mạnh vào xã hội nước ta mà không gì cản nổi.
3. Qua sự việc này, cùng với việc đối phó hữu khuynh ở Biển Đông với Trung Quốc, dư luận đánh giá thấp những người lãnh đạo chủ chốt của đất nước (nói xin đừng giận), họ không đủ tầm, không đủ bản lĩnh để đưa ra một quyết sách và điều hành nó thực hiện một cách đúng đắn. Vì vậy, tâm trạng lo lắng đối với những vị lãnh đạo chủ chốt hiện nay họ sẽ còn phạm và những sai lầm gì nữa, có cụ nói chính Bộ Chính trị đang tự khởi tố Đảng từ việc Nghị quyết TW 4 đến mở cuộc triển lãm cuộc cải cách ruộng đất.
4. Những người có trách nhiệm với đất nước đòi hỏi Bộ Chính trị cần phải có thái độ và biện pháp để giải quyết ngay sai lầm về cuộc triển lãm này. Những người lãnh đạo hiện nay phải biết rằng cuộc cải cách ruộng đất đã được Bác Hồ và các đồng chí tiền bối xử lý ngay vào thời kỳ đó rồi, Đảng và Nhà nước đã nhận sai lầm trước nhân dân rồi, dân ủng hộ rồi, thì nay các ông đừng xới lên nữa mà dồn công sức vào những việc quan trọng khác của đất nước. Và như vậy cần chuẩn bị kỹ nói lên toàn diện của sự kiện này để khi có điều kiện thì mở lại cho nhân dân xem.
Bộ Chính trị, Ban Bí thư cần cầu thị kiểm điểm để thấy sự sai lầm khuyết điểm trong chủ trương mở cuộc triển lãm ruộng đất, dù kiểm điểm điểm chung nhưng trách nhiệm lớn hơn là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, kế đó là Đinh Thế Huynh, người nắm công tác tư tưởng, tuyên truyền. Từ ngày được vào Bộ Chính trị, ông Đinh Thế Huynh đã có nhiều sai lầm trong công tác tuyên truyền nhất là đưa nhiều tin tiêu cực trên báo chí truyền thông, bưng bít nhiều thông tin về hoạt động lấn chiếm Biển Đông thời kỳ đầu Trung Quốc đưa giàn khoan HD981 vào vùng biển của ta, nay lại phạm sai lầm trong chỉ đạo cuộc triển lãm thì rất đáng kỷ luật 2 đồng chí nói trên.
Đất nước ta đang phải đối mặt với nhiều thử thách, những ai có tâm huyết với đất nước đều lấy làm lo lắng với những quyết định của những người lãnh đạo chủ chốt của Đảng, nhất là vị Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Không ai đặt trọng niềm tin về chiến dịch chống tham nhũng của ông, vì đã 3 năm rồi ông hò hét nhiều, làm ít. Ông hô hào đến nỗi dư luận có thể đã hiểu sai bản chất của Đảng này. Những thành quả trong công cuộc khôi phục kinh tế và an sinh xã hội bị ông và bộ máy tuyên truyền ra sức đánh giá chê bai khỏa lấp mọi sự cố gắng của mọi người. Có thể khẳng định, Nghị quyết TW 4 do ông Phú Trọng phát động là Nghị quyết không phù hợp (nếu không muốn nói là sai). Sau này lịch sử lại đánh giá và khi đó chắc cũng lại đưa ra triển lãm "Cuộc thực hiện NQ TW 4 của TW khóa XI" ở Bảo tàng Lịch sử Quốc gia, điều đó, sau này có thể sẽ diễn ra thưa ông tổng Trọng!!

Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Hillary Clinton và chuyến trở lại Iowa

Kim Ghattas
BBC News, Iowa
Cập nhật: 15:35 GMT - thứ ba, 16 tháng 9, 2014

                                  "Xin chào Iowa! Tôi đã trở lại."

Đã 2.446 ngày trôi qua trước khi Hillary Clinton quay trở lại tiểu bang đã gây quá nhiều nỗi đau cho bà vào năm 2008.
Năm đó, bà đã rời Iowa sau khi đứng vị trí thứ ba trong cuộc bầu cử sơ bộ tại bang này.
Vào ngày Chủ Nhật vừa rồi, bà đã quay trở lại với chồng, nhiều kinh nghiệm hơn, và một chút hài hước, có lẽ có phần gượng ép.
Nhưng câu hỏi chính là liệu bà có mang theo hay không một chút ấm áp và sự dễ gần mà bà đã thể hiện trước sau như một trên trường quốc tế, điều mà bà đã thiếu trong cuộc đua tranh tổng thống của mình.
Khung cảnh chắc chắn thích hợp với các cuộc gặp gỡ thoải mái với cử tri. Những kiện cỏ khô, đồng không mông quạnh, trời xanh với mây trắng, thịt bò nướng và món rau trộn khoai tây.
Đó là một buổi chiều Chủ Nhật hoàn hảo ở thôn quê cho một sự kiện ẩm thực vùng Iowa, và một định chế chính trị: buổi tiệc gây quỹ hàng năm có tên ‘Thịt bò nướng Harkin’, lấy tên Thượng nghị sĩ Tom Harkin.

Đồn đoán cho 2016
Thượng nghị sĩ Tom Harkin, nghỉ hưu sau 40 năm trong chính trường, cầm theo miếng thịt bò nướng và mời Bill và Hillary Clinton tham dự sự kiện vinh danh lần cuối của ông.
Nhìn bề ngoài, gia đình Clinton ở đó để bày tỏ sự kính trọng với ông Harkin và kêu gọi đám đông ủng hộ cho những cuộc bầu cử giữa kỳ trong tháng 11.
Nhưng chỉ có một cách để giải thích số lượng kỷ lục 200 phóng viên có mặt để theo dõi sự kiện: người ta đồn đoán bà Hillary có thể tranh cử tổng thống năm 2016.
Đại sứ Mỹ trở về nhà
Hillary Clinton đã thăm 112 nước trong bốn năm, khiến bà trở thành ngoại trưởng công du nhiều nhất.
Tạp chí Foreign Policy đã dựng một slideshow hình ảnh có tới có 112 bức ảnh của bà, mỗi tấm từ một quốc gia.
"Tổng số thời gian đi công du của bà cộng vào lên đến 2.084.21 giờ (tương đương 86,8 ngày), và bà đi được 956.733 dặm," tạp chí này tổng kết.

Cuộc hành trình dài của Hillary Clinton
Kể từ khi rời Bộ Ngoại giao năm 2013, bà Clinton đã có hàng loạt bài phát biểu và phỏng vấn và dành thời gian mùa hè để quảng bá cuốn sách của mình.
Bà đã bắt tay những người hâm mộ dọc đường đi nhưng đây là bước đột phá thực sự của bà vào chính trị nội địa, giữa đám đông đánh giá bà như một ứng viên tiềm năng.
Khi bà Clinton đi công du nước ngoài lần đầu tiên với vai trò ngoại trưởng vào tháng Hai 2009, nhóm của bà đã tổ chức các cuộc họp trong tòa thị chính, áp dụng cách vận động tranh cử tại Mỹ cho ngoại giao quốc tế.
Tòa thị chính nước ngoài đầu tiên của bà là tại Đại học Ehwa của Seoul - từ Iowa tới Ehwa, nhân viên của bà đã áp dụng cách giao lưu với công chúng kiểu Mỹ.
Bà Clinton rất thích các cuộc gặp gỡ đó và vào cuối năm đầu tiên của mình tại Bộ Ngoại giao, bà đã rũ bỏ bộ áo khoác chính trị thận trọng của mình.

Thận trọng
Bà đã nói chuyện với phong cách uy quyền và trang trọng và làm điều đó với niềm đam mê và sự thấu cảm cũng như sự quan tâm chân thật khi tham gia ngoại giao nhân dân, gặp gỡ với sinh viên hoặc các nhóm phụ nữ hay doanh nhân, thậm chí trong đất nước Pakistan có thể gây nguy hiểm.
Khi rời Bộ Ngoại giao năm 2013 uy tín bà đang lên cao trong các cuộc thăm dò ý kiến tại Hoa Kỳ.
Nhưng với sự trở lại chính trị của bà ở nước Mỹ, sự thận trọng của bà dường như đã quay trở lại.
Bà vẫn xuất hiện không thoải mái và không chắc chắn trên vũ đài trong nước.
Bài diễn văn của bà trước kiện cỏ khô đã được lên kịch bản và có phần tẻ nhạt.
Bà đã thu hút được một vài sự cổ vũ, chủ yếu là khi nói về quyền phụ nữ hoặc ám chỉ ý định của mình cho năm 2016.
Nhưng bà đã không nói với niềm đam mê bà thường thể hiện ở nước ngoài.

Tuy bà Clinton chưa chính thức ra tuyên bố nhưng các ủng hộ viên đã bắt đầu xây dựng cơ sở cho chiến dịch tranh cử
Bà tỏ ra khá hơn khi bình luận không kịch bản trong việc chuyển chủ đề hoặc trong các cuộc phỏng vấn nơi mà bà có kiến thức giỏi về các vấn đề và sự hóm hỉnh của bà được thể hiện, cho dù là chính sách hay chính trị.
Là ngoại trưởng, bà Clinton luôn đến đuôi máy bay để nói chuyện với cánh báo chí và thường xuyên đi ăn tối hoặc đi uống ở các thủ đô trên thế giới. Các trợ lý cho biết bà rất thích giao lưu.
Nhưng kể từ khi rời Bộ Ngoại giao, bà Clinton đã cho thấy sự thận trọng mang tính phản xạ trong các cuộc gặp với các phóng viên chính trị nội địa Mỹ.
Có lẽ bởi vì họ cũng tiếp cận bà với một mức độ hoài nghi vẫn còn từ mối quan hệ không tốt đẹp mà bà đã có với truyền thông trong năm 2008 và trong nhiều năm chua cay trước đó.
Bà chưa thực sự có mối liên hệ tốt với cánh báo chí mới đang theo dõi từng bước đi của bà trong nước Mỹ.
Vào Chủ Nhật, ngay từ đầu bà có vẻ giữ khoảng cách.
Với Bill và nhà Harkin bà lật những miếng thịt bò bằng một cái vỉ nướng để tạo những bức ảnh được dàn cảnh, trong một khu vực cấm trên đỉnh đồi, cách xa đám đông.
Bà Clinton đã phớt lờ các phóng viên và rời đi sau vài phút, nhưng sau đó bà quay trở lại và dành 15 phút bắt tay và nói chuyện với họ.
Bài học kinh nghiệm
Bà không nói nhiều, nhấn mạnh rằng ngày hôm nay chỉ dành cho năm 2014 và các cuộc bầu cử giữa kỳ quan trọng.
Truyền thông Mỹ suy đoán rằng sự xuất hiện của bà ở Iowa là một dấu hiệu khác rằng bà đang chuẩn bị ứng cử, nhưng có lẽ chính xác hơn khi cho rằng bà đang chuẩn bị trước khi có quyết định thôi.

Như thông lệ, bà đang chăm chú tiếp cận quá trình với một danh sách kiểm tra, thực hiện công việc ở nhà để tìm hiểu tình hình, hiện trạng chính trị, những nơi mà bà có thể tạo ra sự khác biệt, nói chuyện với các nhà tài trợ, những người ủng hộ, và quan trọng nhất là cố gắng xác định thông điệp của bà sẽ là gì.
Chuyến đi của bà tới Iowa là một phần của quá trình hoạch định quyết định, một cơ hội quan trọng để bà làm quen lại với nhịp điệu mệt mỏi của việc vận động cử tri, điều mà bà đã không vượt trội trong suốt chiến dịch năm 2008.
Sau bài diễn văn, bà và Bill đã dành nửa giờ bắt tay với người dân bang Iowa đang xếp hàng dọc hàng rào. Bà ký tên lên những chiếc áo phông và những cuốn sách và chụp ảnh.
Khi tôi phỏng vấn bà vào năm ngoái trước khi bà rời chức ngoại trưởng, tôi hỏi bà đã học được gì từ việc giữ chức vụ đó, điều mà bà ao ước muốn biết để tiến hành tranh cử tổng thống.
"Tôi đã học được nhiều hơn về cách gắn kết với những người từ nhiều nền tảng khác nhau," bà nói, cho thấy bà đã tiếp thu một số bài học từ thất bại của bà trong việc kết nối với cử tri.
Một cuộc thăm dò không chính thức nhanh chóng với người dân Iowa sau bài diễn văn của bà cho thấy người dân nghĩ rằng bà đã làm tốt nhưng không quá xuất sắc.

Nhưng bà có thích dành nửa giờ chụp hình và bắt tay với những người có thể bà sẽ không bao giờ gặp lại? Bà có thích nói chuyện với cánh phóng viên theo dõi bà? Bà có đủ chịu đựng để làm điều đó trong nhiều tháng? Chỉ có Hillary mới biết.