Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

Căng thẳng mãi , giờ nói chuyện thơ .

'Thơ tục' ở nơi thờ Phật hoàng Trần Nhân Tông

Bài thơ ca ngợi Dương Quý Phi với vẻ đẹp viên mãn và gợi dục sau một đêm được sủng ái xuất hiện tại chùa Vân Tiêu, Yên Tử - di tích gắn với Phật hoàng Trần Nhân Tông.

'Thơ tục' ở nơi thờ Phật hoàng Trần Nhân Tông
Chiếc bình được đặt ở tam bảo chùa Vân Tiêu, non thiêng Yên Tử và cận cảnh bài thơ nói chuyện mây mưa - Ảnh: Trần Dương
TS Trần Trọng Dương suýt nữa thì “ngất” trước những câu thơ của Lý Bạch trong bài Thanh Bình điệu, được chép trên một độc bình. Ngất, không phải vì thơ hay mà vì nó được đặt ở một nơi hoàn toàn không liên quan - tam bảo chùa Vân Tiêu, Yên Tử (Quảng Ninh). Trước đó nhiều năm, chùa Hỏa Tinh (Hà Nội) cũng có loại bình chép bài thơ này.
Ngàn đời còn nhớ
Theo TS Dương, Thanh Bình điệu là một trong những bài thơ tình nổi tiếng nhất trong lịch sử văn học Trung Hoa và thế giới. Chính Đường Minh Hoàng đã lệnh cho Lý Bạch làm bài thơ ca ngợi Dương Quý Phi. Bài thơ mô tả Dương Quý Phi với vẻ đẹp viên mãn và gợi dục như một đóa mẫu đơn ướt đẫm sương, sau một đêm được sủng ái. “Một áng văn chương sexy hết mực, đến nỗi nghìn đời sau còn nhớ đến”, TS Dương cho biết. Bài thơ này sau đó cũng được chép lên nhiều đồ gốm mỹ nghệ Giang Tây, như một sự quảng bá văn hóa Trung Hoa.
Một trong những sản phẩm đó - chiếc độc bình đã được mua và cúng tiến vào tam bảo chùa Vân Tiêu (Yên Tử). Trên bình, rành rành hai câu: “Nhất chi hồng diễm lộ ngưng hương/Vu sơn vân vũ uổng đoạn trường” (dịch nghĩa là: “Một nhành hồng thắm móc ngưng hương/Chuyện mây mưa ở Vu Sơn vốn đoạn trường”.

'Thơ tục' ở nơi thờ Phật hoàng Trần Nhân Tông - ảnh 2 Một bài thơ sex. Những câu thơ sex. Vu Sơn Vu Giáp là vị thần tình dục của Trung Hoa. Bây giờ chúng được đưa lên non thiêng Yên Tử thế này thì chết rồi 'Thơ tục' ở nơi thờ Phật hoàng Trần Nhân Tông - ảnh 3

TS Trần Trọng Dương

“Một bài thơ sex. Những câu thơ sex. Vu Sơn Vu Giáp là vị thần tình dục của Trung Hoa. Bây giờ chúng được đưa lên non thiêng Yên Tử thế này thì chết rồi. Đây là chính điện chùa Vân Tiêu - nơi Phật hoàng tu luyện. Cụ ngồi đỉnh Vân Tiêu, gửi chơi cánh diều. Cụ chơi diều chứ chơi gì những cái này”, TS Dương nói, không giấu nổi bức xúc.
“Đã Vu Sơn hoặc là đã vân vũ thì chắc chắn là liên quan đến chuyện trai gái rồi. Chắn chắn để ở chùa là không hợp rồi. Phải yêu cầu người quản lý ở đó đi học ngay chữ Hán”, một nhà nghiên cứu Hán Nôm nói sau khi bật cười vì chiếc bình “lạ” này.
“Một là nơi thờ Trần Nhân Tông sao lại ca ngợi Dương Quý Phi. Chưa kể, nếu về nghĩa thì không phù hợp với bối cảnh chùa chiền vì nó có nói chuyện ân ái. Nhanh và luôn là như thế”, một nhà nghiên cứu Hán Nôm khác nói.
Cứ thấy chữ Hán là cho vào di tích

'Thơ tục' ở nơi thờ Phật hoàng Trần Nhân Tông - ảnh 4 Phải rà soát lại các di tích, tránh tình trạng cứ thấy chữ Hán là cho bừa vào di tích. Người cung tiến không đọc được, nhưng nhà quản lý thì phải có cách nào để hiểu được và thấy nó không phù hợp chứ 'Thơ tục' ở nơi thờ Phật hoàng Trần Nhân Tông - ảnh 5

Một nhà nghiên cứu Hán Nôm

Việc những độc bình xuất hiện trong các di tích, ông Phạm Xuân Phúc, Phó chánh thanh tra Bộ VH-TT-DL, cho biết: “Số lọ xuất hiện rất nhiều. Chúng tôi đi thanh tra có di tích có đến hai chục cái lọ như thế. Chúng đều do người dân cúng tiến. Không phải lọ nào cũng có chữ, nhưng nếu có chữ nhiều khi người cúng tiến cũng không biết chữ đó nghĩa là gì”.
Về trường hợp này, ông Trần Thành, Phó cục trưởng Cục Di sản, khẳng định Cục sẽ xem xét xem cụ thể chiếc bình này đã được đưa vào di tích từ bao giờ. “Nếu đưa vào trong thời gian gần đây thì chắc chắn là trái luật rồi. Nó cũng chưa được sự đồng ý của cơ quan quản lý văn hóa vì nếu là di tích quốc gia thì phải có ý kiến của Bộ VH-TT-DL”, ông Thành nói.
Tuy nhiên, cũng có những trường hợp hiện vật lạ đã được đưa vào di tích trước khi xếp hạng, mà nhà quản lý lại không đủ điều kiện để thẩm định, rà soát. “Trước năm 2001, hồ sơ mang tính pháp lý là chính. Để có căn cứ pháp lý bảo vệ di tích của mình. Chứ còn từ 2001 có luật Di sản thì có yêu cầu kiểm kê di tích. Trong quá trình đó sẽ loại bỏ yếu tố không phù hợp với di tích được đưa vào trước khi xếp hạng”.
Tuy nhiên với trường hợp cụ thể này, chiếc bình sứ Giang Tây với những câu thơ Lý Bạch thật khó có thể là yếu tố gốc của di tích. “Nếu xuống thanh tra thì hoàn toàn có thể yêu cầu bỏ ra được. Nhất là những gì gây phản cảm cho di tích”, ông Trần Thành nói.
Theo nhiều nhà nghiên cứu Hán Nôm, tình trạng “loạn chữ” trong các di tích rất đáng báo động. Việc viết sai, viết nhầm rồi đặt nhầm chỗ như hai câu thơ Lý Bạch trên không khó tìm. “Phải rà soát lại các di tích, tránh tình trạng cứ thấy chữ Hán là cho bừa vào di tích. Người cung tiến không đọc được, nhưng nhà quản lý thì phải có cách nào để hiểu được và thấy nó không phù hợp chứ”, một nhà nghiên cứu Hán Nôm cho biết.
Trinh Nguyễn
------------------------------------------
Theo TNO .

TRUNG CỘNG BỊA ĐẶT BỈ ỔI :

“Tàu Việt Nam đầu hàng”. 

Lính Trường Sa phẫn nộ .

Thứ hai, 16/03/2015, 09:14 (GMT+7)
(Biển Đảo) - Khi bước vào cuộc chiến sinh tử ở Trường Sa năm 1988, lá cờ duy nhất mà Đại tá Vũ Huy Lễ và đồng đội mang theo trên tàu HQ505 là cờ Tổ quốc.
Khi nói về Hải chiến Trường Sa 1988, giới quân sự và truyền thông Trung Quốc một mặt ngang nhiên thừa nhận những hành vi dã man, vô nhân tính của mình đối với lực lượng Việt Nam tham gia bảo vệ chủ quyền hợp pháp.
Mặt khác, họ cũng trắng trợn đưa ra những thông tin, lập luận hoàn toàn sai sự thật, đổi trắng thay đen nhằm đánh lạc hướng dư luận quốc tế, bôi nhọ Việt Nam trong cuộc chiến anh dũng cách đây 27 năm.
Trong bài viết dưới đây, chúng tôi xin được dẫn lại ý kiến phản bác đanh thép của những nhân chứng quan trọng, những quân nhân Việt Nam đã từng trực tiếp tham gia Hải chiến Trường Sa, để phản bác một trong những luận điệu trơ tráo như vậy từ phía Trung Quốc.
Trung Quốc bịa đặt: “Tàu HQ505 giương cờ trắng đầu hàng”
Ai cũng biết, trong buổi sáng bi tráng 14/3/1988, tàu HQ505 của thuyền trưởng Vũ Huy Lễ nhận lệnh đến đảo Cô Lin để thực hiện nhiệm vụ bảo vệ đảo.
6h30 sáng, sau khi tàu HQ 604 bị bắn chìm, tàu chiến Trung Quốc quay sang dùng pháo 100mm bắn dữ dội vào HQ505. Tàu bị trúng đạn, hỏng máy trôi ra xa, bốc cháy dữ dội.
Trong thời khắc sinh tử ấy, thuyền trưởng Vũ Huy Lễ đã có một quyết định sáng suốt: Dốc toàn lực sửa chữa máy, đưa tàu lên bãi cạn để giữ đảo, giữ tàu.
Con tàu trở thành một pháo đài khổng lồ, hiên ngang án ngữ lối lên đảo Cô Lin.
Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ và 9 đồng chí đã ở lại cùng tàu, kiên cường bám trụ, sẵn sàng chống trả mọi hành động xâm lược từ phía Trung Quốc, mãi gần 2 tháng sau mới rút về. Nhờ vậy, ta giữ được Cô Lin.
Thế nhưng, cuộc chiến đấu kiên cường, trước kẻ địch đông hơn nhiều lần, được trang bị mạnh và đầy dã tâm của tàu HQ505 lại bị các tướng lĩnh và giới truyền thông Trung Quốc xuyên tạc một cách bỉ ổi.
Một bài viết đăng trên trang Quân sự của Sina năm 2013 mô tả, khi bị pháo Trung Quốc bắn dồn dập, “thuyền trưởng Vũ Huy Lễ nhận thấy tình hình bất ổn bèn lựa chọn phương án… bỏ chạy.
…Trước sự tấn công dồn dập, tàu vận tải HQ505 bốc cháy 2/3, gần như trở thành một đống lửa lớn.
Vũ Huy Lễ bất đắc dĩ phải phất cờ trắng và tấp lên Đá Cô Lin, huy động công binh cứu hỏa. Bọn họ không còn tinh thần chiến đấu nữa”.
Tờ này còn bịa đặt rằng “chiều 14/3, tại hải vực gần Đá Cô Lin, “khi tàu vận tải HQ505 bốc cháy, mắc cạn trên Đá Cô Lin thì thuyền trưởng Vũ Huy Lễ chỉ biết đứng nhìn, nước mắt lưng tròng”.
Sina cũng không quên “tán dương sự độ lượng của Trung Quốc” (dù điều đó hoàn toàn khác xa thực tế) khi ngạo nghễ tuyên bố rằng “được sự cho phép của Trung Quốc, ông Vũ Huy Lễ chớp thời cơ giữ Đá Cô Lin.
Về sau, cũng dưới sự cho phép của Trung Quốc, hải quân Việt Nam mới điều tàu ra kéo HQ505 về Cam Ranh”.
Một bài viết khác của báo điện tử China.com đăng hồi năm 2007 cũng dùng những lời lẽ xảo trá để bôi nhọ hành động vệ quốc, giữ đảo anh dũng của Đại tá Vũ Huy Lễ cùng các chiến sĩ.
Tờ này viết: “9h đúng, tàu đổ bộ HQ505 của hải quân Việt Nam cuối cùng đã treo cờ trắng.
Tàu HQ505 do Trung Quốc viện trợ không hoàn lại cho Việt Nam vào tháng 3/1974. 14 năm sau, những vật dụng trên tàu như bát đĩa, cốc trà, bàn ghế vẫn còn in hàng chữ ‘Hạm đội Nam Hải – Hải quân nhân dân Trung Quốc’.
Tuy nhiên, lá cờ trắng đầu hàng là của chính Việt Nam”.
“Lá cờ duy nhất HQ505 mang theo là cờ Tổ quốc”
Trao đổi với chúng tôi, Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Vũ Huy Lễ khẳng định những thông tin do phía Trung Quốc nói về việc tàu HQ505 giương cờ trắng đầu hàng là hoàn toàn bịa đặt.
Đại tá Lễ khẳng định, trên tàu khi đó không hề có lá cờ trắng nào. Lá cờ duy nhất mà ông và các đồng đội mang theo vào cuộc chiến sinh tử là cờ Tổ quốc.
Ông kể lại: “Khi nhìn sang Đá Gạc Ma, thấy Trung Quốc bắn đồng chí, đồng đội của mình, tôi đã huy động anh em trên tàu HQ505 vào vị trí và cho nhổ neo khẩn cấp để cơ động chiến đấu với Trung Quốc”.
Đại tá Lễ khẳng định không bao giờ có chuyện ông và các đồng đội bỏ chạy, dù chỉ là thoáng qua trong ý nghĩ.
Khi chúng tôi cơ động chiến đấu thì Trung Quốc cho 2 tàu pháo bắn xối xả sang phía chúng tôi khiến máy tàu hỏng, không hoạt động được nữa. Lúc đó, tàu bị trôi ra xa đảo”, ông nói.
Về vấn đề này, Đại úy Nguyễn Huy Cường – Nguyên Thuyền phó 2 tàu HQ505 khi đó rất bức xúc và khẳng định với chúng tôi: “Làm sao có thể có chuyện chúng tôi bỏ chạy và giương cờ trắng như vậy được. Đó hoàn toàn là lời xuyên tạc trắng trợn”.
Phỏng vấn các chiến sĩ trên tàu HQ505, con tàu mặc dù đã bị lính Trung Quốc bắn cháy vẫn lao lên đảo Cô Lin giữ đảo, khẳng định chủ quyền của Việt Nam. Ảnh: Báo Đà Nẵng
Phỏng vấn các chiến sĩ trên tàu HQ505, con tàu mặc dù đã bị lính Trung Quốc bắn cháy vẫn lao lên đảo Cô Lin giữ đảo, khẳng định chủ quyền của Việt Nam. Ảnh: Báo Đà Nẵng

“Làm sao có thể chỉ đứng nhìn rồi nước mắt lưng tròng…”
Bằng thái độ bình thản của một người đã từng vào sinh ra tử, quá quen với những mưu chước và tâm địa của kẻ thù, Đại tá Lễ khẳng định thông tin mà Sina mô tả về ông là “nước mắt lưng tròng, chỉ biết đứng nhìn khi tàu bốc cháy, mắc cạn trên Đá Cô Lin” cũng là bịa đặt.
“Khi lên đảo, tôi chắc chắn tàu không thể chìm được và lực lượng của mình không thể hi sinh hết được nên phải tổ chức chữa cháy để đảm bảo an toàn cho anh em và tàu không bị thiệt hại nặng.
Anh em tổ chức cứu chữa, băng bó cho thương binh nên làm sao có chuyện tôi đứng trơ ra mà nhìn. Lúc đó tôi đứng ra tổ chức triển khai nhiệm vụ tiếp theo của đơn vị.
Trong hoàn cảnh như thế, ý chí chiến đấu trong tôi cũng như những người lính khác rất mạnh mẽ thì làm sao có thể đứng nhìn rồi nước mắt lưng tròng được”.

Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ (người đeo quân hàm) và các chiến sĩ tàu HQ505. Ảnh tư liệu Quân chủng Hải quân
Thuyền trưởng Vũ Huy Lễ (người đeo quân hàm) và các chiến sĩ tàu HQ505. Ảnh tư liệu Quân chủng Hải quân

Theo lời Đại tá Lễ thì cũng không có chuyện tàu HQ505 được “Trung Quốc viện trợ cho Việt Nam và đến năm 1988, khi tàu bị bắn phải lao lên Đá Cô Lin thì mọi vật dụng trên tàu đều mang chữ ‘Hải quân nhân dân Trung Quốc’…”
“Tàu HQ505 của chúng tôi là tàu vận tải đổ bộ loại LST của Mỹ được sản xuất từ năm 1944.
Tàu lớn, dài gần 100m, rộng khoảng 28m, được chúng tôi tiếp quản sau khi giải phóng miền Nam năm 1975. Sau khi đi học bên Liên Xô về năm 1982, tôi được giao làm Thuyền trưởng HQ505”, ông Lễ cho biết.

Sự độ lượng của Trung Quốc là thế này sao?
Tự nhận là “chính nghĩa”, “độ lượng”, trang Sina Trung Quốc viết rằng “Được sự cho phép của Trung Quốc, ông Vũ Huy Lễ chớp thời cơ giữ Đá Cô Lin…”
Thế nhưng, cũng chính trang này, khi đăng bài phỏng vấn Từ Hữu Pháp – Chính ủy tàu 531 Trung Quốc, một trong những con tàu hung hăng nhất trong việc bắn giết các chiến sĩ Việt Nam khi đó đã ghi lại lời Từ, rằng: “Mắc cạn cũng phải tiếp tục đánh.
Nếu không đánh tôi sợ sẽ có vấn đề về sau nếu như tàu Việt Nam vẫn còn khả năng di chuyển. Chúng tôi tiếp tục bắn, hỏa lực rất mạnh…”
Thậm chí, tàu Trung Quốc còn xả súng ác liệt vào những người lính Việt Nam tay không tấc sắt đang trôi dạt trên biển và những người đi tìm kiếm, cứu, vớt đồng đội.
Đại tá Lễ kể: “Sau khi tàu HQ505 đã ủi bãi thành công, nhìn sang bên đảo Gạc Ma thấy đồng chí, đồng đội nhấp nhô trên đảo và một số trôi dạt trên biển nên chúng tôi quyết định đưa xuồng máy đi cứu vớt anh em về.
Lúc đó, trong mình chỉ có một tình cảm đồng chí, đồng đội trào dâng. Anh em bị đánh như vậy, tàu thì chìm, bằng mọi giá mình phải cứu, vớt để giảm thương vong.
Khi đó, quân Trung Quốc dùng súng bắn chặn đầu nhằm cản trở việc cứu đồng đội của chúng tôi.
Một số anh em khi được cứu về đều nói rằng Trung Quốc đã dùng xuồng máy và dùng súng 12,7 ly bắn lính Việt Nam khi anh em trôi dạt nên nhiều người đã chết.
Vì như thế, anh em đã phải lặn xuống phía dưới những mảnh gỗ trôi nổi, nếu nhô đầu lên là bị bắn chết. Quân Trung Quốc ngày đó rất dã man”.
Có quy ước nào trong chiến tranh, hay quy ước nào trong lương tâm con người cho phép họ nhằm bắn vào những người không mang vũ khí, hoàn toàn không còn khả năng tự vệ. Thế nhưng, trong Hải chiến Trường Sa, lính Trung Quốc còn ra tay tàn bạo hơn thế.
Đại tá Nguyễn Văn Dân, nguyên phó tham mưu trưởng Vùng 4 Hải quân cho biết ngày 14/3/1988, ông đang ở trên tàu HQ614 từ đảo Đá Đông chạy đến Gạc Ma.
Khi tàu đến nơi thì trận chiến đã kết thúc. “Chúng tôi quay ra tìm kiếm anh em của ta nhưng tàu chiến Trung Quốc liên tục ngăn cản.
Lính Trung Quốc quá dã man! Họ dùng súng 37 ly, vốn chỉ dùng cho phòng không, hạ nòng xả vào chiến sĩ của ta đang trôi dạt trên biển không hề bắn trả. Họ còn nổ súng cản trở tàu ta làm nhiệm vụ cứu thương dù chúng tôi đã treo cờ chữ thập đỏ…”
Sự “độ lượng”, “chính nghĩa” trong Hải chiến Trường Sa mà báo Trung Quốc vẫn rao giảng mấy chục năm qua là thế này sao?

 HQ.505 - Tầu vận tải đổ bộ với các chiến sĩ Hải quân do thuyền trưởng Vũ Huy Lễ chỉ huy đã làm nên kỳ tích ở quần đảo Trường Sa 14/3/1988 . Trở thành tượng đài của Chủ nghĩa yêu nước Việt Nam !

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2015

VƯƠNG NGHỊ RẤT LÁO : "BIỂN ĐÔNG LÀ SÂN NHÀ CỦA TRUNG QUỐC !"

RFI. 09-03-2015 15:12
( Trọng Nghĩa )

Trong một cuộc họp báo ngày 08/03/2015 tại Bắc Kinh, Ngoại trưởng Vương Nghị đã bác bỏ thẳng thừng những phản đối của nước khác về việc Trung Quốc đang đẩy mạnh các công trình bồi đắp đảo nhân tạo tại vùng quần đảo Trường Sa, nơi có tranh chấp với các láng giềng trong đó có Việt Nam. Ông Vương Nghị đã không ngần ngại khẳng định : Biển Đông là « nhà » và là « sân» của Trung Quốc.
Dựa theo câu hỏi của Tân Văn Xã (China News Service) - hãng tin chính thức thứ hai tại Trung Quốc sau Tân Hoa Xã - theo đó phải chăng là hoạt động bồi đắp các bãi đá và rạn san hô của Trung Quốc ở Biển Đông báo hiệu một sự thay đổi trong chính sách của Trung Quốc đối với Biển Đông và thậm chí đối với cả các láng giềng, ông Vương Nghị đã tại khẳng định là chính sách Trung Quốc không thay đổi.
Vấn đề là Ngoại trưởng Trung Quốc đã nhân dịp này đả kích các nước đã phản đối Trung Quốc và nói thẳng Bắc Kinh có quyền làm tất cả những gì mình muốn trong vùng lãnh thổ thuộc về mình. Giới quan sát đặc biệt ghi nhận lời khẳng định rằng khu vực đang xây dựng là « nhà » và « sân » của Trung Quốc.
Theo bản tin tiếng Anh trên trang web của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, ông Vương Nghị  nói nguyên văn Chúng tôi không giống như một số quốc gia khác đã xây dựng trái phép trong nhà của người khác. Và chúng tôi không chấp nhận những lời chỉ trích từ người khác khi mà chúng tôi chỉ xây dựng các cơ sở trên sân riêng của chúng tôi. »
Tuyên bố không úp mở của Ngoại trưởng Trung Quốc, tại một cuộc họp báo quốc tế, về quan điểm từng bị tố cáo là Bắc Kinh muốn biến Biển Đông thành ao nhà của mình, đã làm dấy lên nhiều chỉ trích. Trả lời phỏng vấn nhanh của RFI qua email, Giáo sư Thayer, chuyên gia tại Học viện Quốc phòng Úc. không che giấu thái độ sửng sốt trước một tuyên bố vừa « thô bạo - brazen », vừa « ngạo mạn - arrogant », vừa phản lịch sử vì chính Trung Quốc mới là nước chiếm đóng nhà của người khác.

Thayer : "Tôi vô cùng kinh ngạc khi đọc thấy ý kiến của Ngoại trưởng (Trung Quốc). Đưa ra (vài hôm) trước ngày kỷ niệm 27 năm cuộc tấn công của Hải quân Trung Quốc vào tàu hậu cần Việt Nam ở khu vực quanh Đá Gạc Ma (Johnson South Reef) ngày 14 tháng 3 năm 1988. Nhận xét của ông Vương Nghị vừa thô bạo, vừa ngạo mạn.
Cần phải nhớ lại rằng, vào thời điểm đó, không có sự hiện diện của Trung Quốc tại quần đảo Trường Sa. Hành động của Trung Quốc tấn công và tàn sát 64 thủy thủ Việt Nam phải bị coi là một hành vi xâm lược trắng trợn nhưng lại không bị cộng đồng quốc tế trừng phạt. Tàu chiến Trung Quốc khi ấy đã được phái đến nơi cùng với một hạm đội nhỏ mà nhiệm vụ trên danh nghĩa là thiết lập một trạm quan sát nhân danh Ủy ban Liên chính phủ về Hải dương học của UNESCO.
Sau trận hải chiến, Trung Quốc bắt đầu chiếm đóng các rạn san hô và bãi ngầm khác trong quần đảo Trường Sa, một hành động được tiếp tục cho đến ngày nay. Có tin là chỉ huy của đội tàu Trung Quốc đã bị khiển trách vì sử dụng võ lực mà không được lệnh. Tuy nhiên, Trung Quốc đã hoàn toàn sẵn sàng khẳng định chủ quyền trên các thực thể mà họ đã chiếm bằng vũ lực, vi phạm luật lệ quốc tế. Trong thực tế, Trung Quốc đã chiếm « nhà của người khác ».
Tuyên bố của ông Vương Nghị là một ví dụ về việc Trung Quốc sử dụng chiến tranh thông tin nhằm bóp méo sự thật lịch sử và luật pháp quốc tế".

RFI : Đây có phải là lần đầu tiên mà một quan chức Trung Quốc cao cấp như vậy cho rằng Biển Đông là « nhà » và « sân » - hay nói cách khác là « ao nhà » - của Trung Quốc ?
Thayer : "Nếu tôi nhớ không lầm thì đây là lần đầu tiên Trung Quốc mô tả các thực thể địa lý ở Biển Đông như là « nhà » của họ. Cách dùng từ ngữ này cho thấy là Trung Quốc đã leo thang trong hành động biện minh cho các hành động của họ, chuyển từ việc khẳng định « chủ quyền lịch sử » đối với các đảo và « vùng biển tiếp giáp », sang việc tuyên bố quyền sở hữu không hơn không kém đối với với các thực thể như đảo đá, rạn san hô hay các bãi ngầm khác".

RFI : Với kiểu khẳng định như kể trên, liệu Trung Quốc có sẽ chủ động hơn trong các cuộc đàm phán về Bộ Quy tắc Ứng xử tại Biển Đông COC với ASEAN hay không ? Bởi vì điều đó có nghĩa chấp nhận « luật nước ngoài » trên sân riêng của mình ?
Thayer : "Dĩ nhiên Trung Quốc sẽ tiếp tục lôi kéo ASEAN vào một chuỗi các cuộc đàm phán vô tận về một Bộ Quy tắc Ứng xử. Trung Quốc vẫn khăng khăng cho rằng Bản Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) phải được thực hiện tốt theo như ý của Bắc Kinh trước đã. (Có điều) là Bản Hướng dẫn thực thi DOC đã được thông qua từ 4 năm rồi, nhưng chưa hề có một hoạt động hợp tác nào được chấp thuận hay bắt đầu.
Lời lẽ thô bạo của Ngoại trưởng Trung Quốc là nhằm mục đích cô lập Philippines và Việt Nam, và hù dọa các thành viên ASEAN khác để buộc họ phục tùng. Trung Quốc hy vọng là các thành viên « nhút nhát hay lo » của ASEAN sẽ khuyên nhủ là phải tự kiềm chế, và việc tham khảo sẽ tiếp tục bất tận.
Thời gian đang đứng về phía Trung Quốc, với từng gàu cát lấy từ biển lên cho phép họ mở rộng diện tích các đảo nhân tạo và tăng cường năng lực kiểm soát – và cưỡng chế nếu cần - của Trung Quốc. Trung Quốc đang thay đổi « thực tế trên hiện trường », qua đó làm cho bất kỳ quyết định nào của Tòa án Trọng tài về đơn kiện của Philippines trở nên vô nghĩa".

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

LÊN BẢO LỘC LÀM KHÁCH CỦA CỤ BÀ NGÔ HÀ


Nhận lời mời của "Bà cố" Ngô Hoàng Hà (K3) LSQL - Nữ chủ nhân "Ngô Gia Sơn Trang", một trang trại nằm bên hồ Nam Phương, chúng tôi gồm 8 người : 4 cụ ông, 4 "cụ" bà ( trong đó có 2 cặp đôi hoàn hảo), được bạn đón tiếp thân tình : Đêm lửa trại ăn rau, quả rừng và các món "đồng quê" ngô khoai sắn tự nướng và không thể thiếu ..HÒ HÁT ! Những bài hát từ trên nửa thế kỷ trước chúng ta đã cùng nhau hát, gợi bao kỷ niệm thời sống với nhau ở chiến khu Việt Bắc trước khi ra nước ngoài học tập. 


Một bạn nữ khác- TS Đặng Nguyệt Ánh từ HN biết tin đã kịp thời gửi "chuyển phát nhanh" quà Tết còn nóng hổi không khí Tết thủ đô. Cụ Nhật Lệ cẩn thận đem từ SG lên, trước mặt đông đủ bạn bè cụ mới chịu mở ...( Ảnh trên)
Chuyến thăm Khu du lịch Dămbri khiến không ít người bất ngờ : 20 năm trước, chính chủ nhân "Ngô Gia Sơn Trang"( KS Ngô Hoàng Hà) là người đầu tiên chỉ huy một đơn vị thi công " khai sơn phá thạch" mở đường vào ngọn thác hoang sơ mang tên Dambri giữa đại ngàn. KS Ngô Hà lăn lộn với công trình này nhiều năm- từ thời 2 cô con gái xinh đẹp của người mẹ đơn chiếc này chưa lập gia đình, đến nay Ngô Hà đã lên chức "bà cố"- nhiều đồng bào người dân tộc vẫn còn nhớ tên chị bởi họ từng gọi thác này là " Thác Bà Hà " !!!  .
Bây giờ nơi này đã trở thành một khu du lịch bề thế mang tên Dambri. Không chỉ có ngọn thác đẹp dịu dàng và thơ mộng như suối tóc nàng H'Bi trong huyền thoại mà còn có nhiều  khu giải trí với nhiều trò chơi hiện đại không kém ở thành phố ! Vui đấy, buồn đấy : còn đâu cánh rừng đại ngàn ...Còn đâu cái hoang sơ hùng vĩ của ngọn thác cao gần trăm mét từ trên trời ào ào quanh năm đổ xuống địa đàng ! Lại chợt nhớ năm ấy nhóm LSQL Sài Gòn chúng tôi được KS Ngô Hà mời lên tham quan công trình. Chúng tôi phải vất vả lần từng bước theo các mỏn đá đầy rêu để xuống tận đáy thác .
Ít lâu sau HS Phạm Đỗ Đồng sáng tác bức sơn dầu có Ngô Hà đứng hiên ngang, phía sau là thác Dambri tuôn trào . Tôi không biết vẽ nhưng nhìn tranh Đỗ Đồng tôi nghĩ ngay đến bà bạn gái cá tính, khoái nghe và khoái nói chuyện tếu . Tôi tặng Ngô Hà bài thơ " Vịnh thác bà Hà ", lâu rồi quên, hình như nó thế này : 
Khen ai khéo vẽ thác Bà Hà
Nước ở đâu mà chẩy quá ta !
Khe sâu cá lội rêu xanh đá
Quên cả Na mô a di đà !

Hình như cũng thời gian ấy Ngô Hà manh nha ý định mua đất làm trang trại .
Lại có lần tôi , Minh Đức và vợ chồng Huyền Đồng lên chơi, thấy còn là một vườn chè với cả chuồng heo chuồng vịt . Ngô Hà vẫn với tác phong của dân chỉ huy công trường, quần bò, mũ rộng vành hò hét "gia đinh" ỏm tỏi . Cánh đàn ông nháy nhau tán  : Trông cậu cứ như nàng Stephanie Harper trong phim Trở về Eden ý ! Nàng hơi đỏ mặt  văng một phát : Vườn để cỏ mọc xanh rì mà đếch có thằng nào rờ tới đó !
Thấm thoát đã gần 2 thập kỷ . Chúng ta đều cùng già . Mà có lẽ cùng già nên đi với nhau cứ ngỡ mình đều còn ...trẻ !  

Một số hình ảnh 


Lửa trại
Món ăn dân dã
Biểu tượng của Khu Du lịch Dambri
i thác Dambri
KỳGai và Calathau
Bà cố xì tin !

Cuộc thi " Ai giống khỉ nhất ?"

"Bà cố" Ngô Hà giới thiệu những loài hoa trái vườn nhà mang giống từ xứ Bắc vô :
Bưởi, nhót, vả, sấu, sung, lộc vừng, hoàng lan  ....

Vợ chồng Trần Kháng Chiến tạo dáng" buổi sáng dưới hàng thông "

Ngô Hà và vợ chồng Nguyễn Khinh
 Anh Lớp 5 và 2 em Lớp 3

Từ phải sang Bích Ánh ( Lớp 3- Con gái bác Đinh Đăng Định)
Phu nhân TKC và phu nhân Nguyễn Khinh

KS cầu đường Ngô Hà và các "chàng trai" liên quan đến nghề cầu đường hầm cống !

Những bông hồng trong Ngô Gia Sơn Trang



Từ trái qua : Kháng Chiến, Nhật Lệ, Bích Ánh, Nguyễn Khinh và phu nhân, 
Công Kỳ, Vinh em Ngô Hà, Quang Trung
Hàng ngồi :  Hà ( vợ Chiến ) và Ngô Hà (nongsanphu)

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Hà Nội ta lắm cái ...lạ !

Đã có " đường cong mềm mại" nay lại có  "Cướp...có văn hóa" !(NLĐO) 

Mới đây, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội Phan Đăng Long cho rằng tục cướp lộc ở Đền Gióng là "cướp có văn hóa", và việc báo chí đăng những hình ảnh hỗn loạn từ các lễ hội năm trước gây hiểu nhầm trong dư luận.


Ông Phan Đăng Long - Phó Trưởng ban tuyên giáo thành ủy Hà Nội
Trông mặt mà bắt hình dong : Ông Phó trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy HN Phan Đăng Long cho rằng cướp lộc ở lễ hội Đền Gióng là "cướp có văn hóa"

Tại buổi giao ban báo chí chiều 3-3, ông Phan Đăng Long, Phó trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội, cho biết trong lễ hội Gióng (huyện Sóc Sơn, Hà Nội) có tục cướp lộc thánh, cướp giò hoa tre và người xưa quan niệm ai cướp được sẽ gặp may mắn cả năm.
Vị Phó trưởng Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội cũng cho hay theo báo cáo chính thức của UBND huyện Sóc Sơn gửi TP Hà Nội thì chưa năm nào lễ hội Gióng lại thành công và an toàn, trật tự như năm nay.
Về những hình ảnh xô xát khi cướp lộc tại hội Gióng được báo chí đăng tải, Phó trưởng Ban tuyên giáo cho biết các cơ quan chức năng của thành phố đã tìm hiểu và khẳng định không có chuyện đánh nhau để cướp lộc tại hội Gióng. Cũng theo ông Long, một số cơ quan truyền thông đã đăng tải những hình ảnh hỗn loạn từ các lễ hội năm trước, gây hiểu nhầm trong dư luận.
Bàn thêm về ý nghĩa của lễ hội này, ông Phan Đăng Long nhấn mạnh không nên hiểu từ “cướp lộc” ở lễ hội Gióng với nghĩa “cướp giật”. “Từ cướp ở đây phải đặt trong ngoặc kép, là “cướp” có văn hóa. Nhiều người bảo tại sao không phát lộc kiểu như phát ấn đền Trần. Vấn đề ở đây là phải “cướp”, có sự cố gắng, có dấu ấn cá nhân chứ không phải tự nhiên lộc thánh đến với mình” - ông Long lý giải.
Trước đó, sáng 24-2, tại Lễ hội đền Gióng, khi kiệu giò hoa tre vừa vào đền Thượng, hàng chục thanh niên lao đến giằng xé, xô đẩy nhau để cướp lộc tạo nên cảnh hỗn loạn trên sân đền. Có thông tin cho rằng một số thanh niên mặc lễ phục hộ tống đã cầm thanh tre vụt vào đám đông.

Cảnh cướp lộc ở lễ hội đền Gióng - Ảnh: Nguyễn Hưởng
Đây là cảnh cướp (lộc) có VĂM HÓA ở lễ hội đền Gióng ?- Ảnh: Nguyễn Hưởng

--------------------------------
Mõ xin có ý kiến : Hà Nội nên khẩn trương cách chức thằng cha văn hóa lùn này đi !
Từ cổ chí kim, chữ CƯỚP luôn bao hàm nghĩa xấu tồi tệ nhất mà không một xã hội nào chấp nhận. Có đủ dạng cướp trong cuộc đời: Cướp của, cướp công, cướp nước… Thế nhưng, đây là lần đầu tiên có một cách “định nghĩa” bất chấp mọi quy tắc ngữ nghĩa, coi thường sự thật, và mỉa mai cái từ “văn hóa” một cách… “phi thường”!
Chữ VĂN trong văn hóa, văn hiến viết theo lối xưa có nghĩa là ĐẸP. Làm sao có thể coi cái sự cướp là đẹp  khi hàng chục cái gậy tre vung lên, là chen lấn hỗn tạp, là bươu đầu, mẻ trán, là máu đổ, giẫm đạp?
Có hàng trăm cách định nghĩa chữ văn hóa – culture mà cách định nghĩa được nhiều người chấp nhận là của UNESCO: “Văn hóa là hệ thống tổng thể những giá trị biểu trưng (signal = ký hiệu, tín hiệu; người Việt đã việt hóa từ này, ví dụ "đèn xi nhan"), quy định cách ứng xử, thái độ giao tiếp của một cộng đồng và, làm cho cộng đồng đó có đặc thù riêng”.
Như vậy, một khi văn hóa là cách ứng xử, thái độ giao tiếp của một cộng đồng, của một dân tộc thì không bao giờ có “văn hóa cướp”. Chẳng có người Việt Nam nào nghĩ rằng cái đặc thù riêng của dân tộc mình là… cướp. Mặt khác, khi đã ‘lạc’ vào cái mê cung “cướp có văn hóa” thì bất kỳ ai cũng có thể “định nghĩa” tiếp – tương tự, chẳng hạn “tham nhũng có văn hóa”, “ăn cắp có văn hóa”…
Cách bao biện của quan chức trên là không thể chấp nhận. Lẽ ra, khi nhìn thấy cả một rừng gậy tre đầy hăm dọa, bạo lực mà Lễ hội Thánh Gióng có rất nhiều; thậm chí đã là tinh thần chủ đạo của một áng văn bất hủ của Thép Mới: “Gậy tre, chông tre chống lại sắt thép của quân thù. Tre xông vào xe tăng đại bác. Tre giữ làng giữ nước, giữ mái nhà tranh, giữ đồng lúa chín. Tre “hy sinh” để bảo vệ con người. Tre là tất cả. Tre là vũ khí”.
Tại sao quan chức trên không nghĩ rằng dùng gậy tre để mở, dọn đường cướp lộc là sự phi văn hóa vì nó cổ súy cho bạo lực lên ngôi, nó chà đạp lên tính chất thiêng liêng của lễ hội, nó biến con người trở thành một loại thú nào đó khi tranh cướp sự sống còn?
Quan chức trên còn đi xa hơn khi ông cho rằng lộc không thể tự đến với mình mà phải tranh, phải cướp mới linh thiêng(?) Thiếu gì cách để chứng tỏ cái lẽ tự mình? Chẳng hạn, nếu chia “lộc” thành 10 hay 20 phần; sau khi rước, tổ chức một cuộc thi chạy ‘marathons’ ngắn khoảng một đến vài ngàn mét, những người về nhất sẽ nhận được phần thưởng là lộc đó thì làm sao có máu đổ, áo rách, mặt mày thâm tím, mắt vằn đỏ, lộc tả tơi?
Một đất nước có đến 8.000 lễ hội một năm thì phải tự hiểu rằng cái đẹp đâu chưa thấy nhưng lãng phí thời gian, tiền bạc, công sức để đổ vào những cuộc vui chơi là sự “biết” nhãn tiền.
Đền Gióng hay Đền Trần mà cứ NGHĨ cách để kiếm tiền thì chắc chắn đó là sự tầm thường hóa mọi truyền thống tốt đẹp của cha ông. Chẳng lẽ dung tục hóa mọi cái thiêng liêng, đong đếm cả những điều không thể đong đếm được trong trái tim, tâm hồn lại là… văn hóa sao?
Hà Văn Thịnh
( Một Thế Giới )



Một cái nhìn lạc quan về Việt Nam

Việt Nam đưa các nước ASEAN khác lên bản đồ như thế nào .

Bao gồm những cái nhìn mới mẻ từ những thành viên đóng góp nổi bật trên tờ The Hufffington Post (Canada)

Daniel D. Veniez . 
(Giám đốc doanh nghiệp Entrepreneur and Corporate Director)

Trong 20 năm qua, Việt Nam đã thoát ra khỏi sự tàn phá của chiến tranh để trở thành một đất nước mà một vài nhà quan sát nổi tiếng đã gọi là “Con hổ Châu Á mới”. Việt Nam đang nổi lên như một cột trụ kinh tế và địa chiến lược góp phần cho sự ổn định của các nước Đông Nam Á.
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng chính là người kiến trúc sư trưởng đứng đằng sau sự chuyển biến sâu rộng và đang tiếp diễn của Việt Nam. Bởi vậy, ông ngày càng được biết đến với tư cách một chính khách cao cấp – hay “Người đứng đầu trong những người đồng cấp” – trong các quốc gia ASEAN.
Trên tờ “The Diplomat” tuần này, Julio S. Amador III và Jeremie P. Credo đã quan sát thấy rằng trong việc đối mặt với các điểm nóng khu vực, Việt Nam đã sử dụng cả cách tiếp cận quyền lực mềm và quyền lực cứng. Việt Nam đã củng cổ sự hiện diện về mặt quân sự và phi quân sự tại các vùng biển tranh chấp trên Biển Đông. Việt Nam lựa chọn giải pháp ngoại giao chủ động, quốc tế hóa vấn đề để tìm kiếm sự ủng hộ của các quốc gia khác. Ngoài ra, Việt Nam cũng nâng tầm và củng cố các mối quan hệ song phương đối với các đối tác chiến lược.
Dự báo cho Việt Nam là rất tích cực. Đầu tư nước ngoài tăng, lạm phát được kiểm soát tốt, nền kinh tế đang dần mở cửa, sự trì trệ quan liêu đang dần bị dẹp bỏ, nạn tham những đang được khắc phục, và hàng trăm doanh nghiệp nhà nước đang được tái cơ cấu hoặc rao bán. Tất cả những điều này rõ ràng giúp nâng cao sự tự tin của nhà đầu tư vào Việt Nam.
Sự lãnh đạo và tự do hóa thương mại của Việt Nam đang có một ảnh hưởng tích cực đến các nước còn lại trong khối ASEAN. Khu vực ASEAN đang nằm trong tầm ngắm của các nhà đầu tư tìm kiếm các cơ hội phát triển đa dạng hơn, đặc biệt để đối phó với việc các thị trường hàng hóa yếu và nền chính trị bất ổn ở Châu Âu, Trung Đông và một số khu vực ở Châu Phi.
Ngân hàng Standard Chartered ở London gần đây đã đưa ra báo cáo về đầu tư nước ngoài vào Việt Nam đang tăng với một trong những tốc độ tăng trưởng cao nhất trong số các nước ASEAN. GDP đã tăng 5,98% trong năm 2014, và lạm phát đã bình ổn ở mức khoảng 3%, cải thiện đáng kể so với mức 18% đã đe dọa đến triển vọng phát triển của Việt Nam trong năm 2011.
Việt Nam đã gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) vào năm 2007. Sự kiện này đã giúp cho đất nước mở cửa với buôn bán, đầu tư và thương mại, điều mà Việt Nam chưa từng trải qua trước đó. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đóng vai trò chủ chốt trong quá trình thương thảo việc Việt Nam gia nhập WTO, và chính phủ của ông ngày nay đang thương lượng 6 thỏa thuận thương mại tự do, bao gồm thỏa thuận với Cộng đồng chung Châu Âu, Đối tác xuyên Thái Bình Dương, và Liên minh Hải quan.
Việc tự do hóa thương mại là không thể rút lại được. Tuần vừa qua tại Hà Nội, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói “Các thỏa thuận thương mại yêu cầu chúng ta phải cởi mở hơn, do đó thị trường của chúng ta phải trở nên năng động và hiệu quả hơn. Chúng ta phải xây dựng một khung pháp lý minh bạch hơn để đảm bảo sự linh hoạt và phù hợp với các thông lệ quốc tế trong thị trường địa phương”.
Các nhà phân tích dường như cũng đồng ý với nhận định này. Trong một phân tích toàn diện được xuất bản tháng này, Công ty Kiểm toán PwC dự báo viễn cảnh kinh tế thế giới vào năm 2050. Theo PwC, nền kinh tế thế giới được dự đoán là sẽ tăng trưởng với tốc độ trung bình chỉ khoảng hơn 3% một năm từ giờ cho đến năm 2050, tăng gấp đôi về kích cỡ vào năm 2032 và gần như tăng gấp đôi một lần nữa vào năm 2050. Việt Nam được dự báo là sẽ trở thành nền kinh tế lớn thứ 19 trên thế giới. Trong khi đó, Canada, một nước G8, được dự đoán là đứng ở vị trí thứ 17, chỉ trên Việt Nam 2 bậc.
Đây là “chủ nghĩa cộng sản” thế kỷ 21 dành cho các bạn – một sự pha trộn chuyển đổi hệ thuyết, có ảnh hưởng mạnh đến trí óc giữa chủ nghĩa tư bản không ràng buộc và nới lỏng quản lý nhà nước.
Tính thiếu kiên nhẫn đôi khi là một đức tính tốt. Nó thúc đẩy sự thay đổi. Nhưng thậm chí việc chuyển đổi khá nổi bật ở Việt Nam cũng là chưa đủ nhanh với một số người. Thách thức còn lại của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là hoàn thiện một mức cân bằng giữa tốc độ tự do hóa kinh tế, đổi mới thể chế, và ổn định chính trị. Hành động cân bằng thận trọng đó chắc chắn sẽ làm mất lòng nhiều nhà phê bình tin rằng Thủ tướng đang đi quá nhanh hay quá chậm.
Đồng tiền thông minh đã được đặt cược đều đặn và ngày càng tăng vào sự đúng đắn của hướng đi và sự lãnh đạo của Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nó đã và đang dẫn tới tăng trưởng kinh tế, sự thịnh vượng mới, và ổn định chính trị ở Việt Nam và toàn bộ khu vực. Thủ tướng không còn là người ngoài cuộc đứng nhìn mà đang được công nhận là một chính khách cao cấp không thể thay thế được tại một khu vực sống còn của thế giới.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015

Việt Nam - Hoa Kỳ : Nền tảng nào cho cuộc chơi ?

(Bài trên Tuần Việt Nam )

LTS: Vừa qua, Đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ đã trình quốc thư lên Tổng thống Obama đề nghị hai bên tích cực chuẩn bị cho chuyến thăm Hoa Kỳ của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Nhân dịp này, Tuần Việt Nam đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Đình Lương, nguyên trưởng đoàn đàm phán Hiệp định Thương mại song phương Việt – Mỹ về những dấu mốc trong quan hệ hai nước suốt 20 năm bình thường hoá quan hệ.

Vì lợi ích chung

Hai  mươi năm qua quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ đã phát triển nhanh chóng cả về chiều rộng lẫn chiều sâu, và nay đã thành quan hệ đối tác toàn diện. Riêng ông, ông nhìn nhận thế nào về mối quan hệ đó?
Cũng như mọi mối quan hệ khác trên chính trường quốc tế, quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ bị chi phối bởi lợi ích các bên.Chúng ta hãy điểm qua lịch sử.

   Năm 1873, ông Bùi Viện vượt qua sóng gió đại dương Thái Bình Dương sang tận Washington, chờ cả năm trời, gặp cho được Tổng thống Mỹ để  cầu viện chống Pháp. Khi gặp, Tổng thống Mỹ đã hoan nghênh ngay, bởi khi đó Mỹ và Pháp đang đánh nhau ở Mexico. Ngặt nỗi Bùi Viện không mang theo Quốc thư, nên ông đành trở về tay không. Nhưng khi ông Bùi Viện trở lại cùng Quốc thư, Mỹ lại không quan tâm nữa, do chiến tranh Mỹ - Pháp tại Mexico đã kết thúc. Hai nước không còn lợi ích chung. .
Những năm 1945-1946 Chủ tịch Hồ Chí Minh đã 11 lần gửi thư, gửi điện cho Tổng thống và Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ, đề nghị ủng hộ độc lập của Việt Nam và thiết lập quan hệ toàn diện giữa hai nước, nhưng không một hồi âm. Bởi vì VN không hiện hình trên màn ảnh lợi ích nước Mỹ, hoặc bị hình ảnh lợi ích với các nước lớn khác che khuất, nên Mỹ không quan tâm.
Mãi tới năm 1995 hai nước bình thường hoá quan hệ ngoại giao. Chỉ một năm sau bình thường hoá quan hệ, Hoa Kỳ đã chủ động bắt đầu đàm phán hiệp định thương mại song phương (BTA) và Việt Nam hưởng ứng ngay, vì hai bên đều cần, đều muốn, đều nhìn thấy lợi ích.
Khi đàm phán BTA, Đại sứ Mỹ đầu tiên Peterson đã nói ông hy vọng có BTA, xuất khẩu Việt Nam vào Hoa Kỳ sẽ tăng lên 5-6 tỷ đô la, con số quá lớn đối với Việt Nam lúc đó và chưa ai hình dung được. Ông Đại sứ không dự đoán về mốc thời gian cụ thể.
Nhưng chỉ cần 2 năm thực thi BTA, xuất khẩu của Việt Nam sang Mỹ đã đạt con số đó, và hôm nay, 2014 đã đạt được hơn 18 tỷ USD, gấp hơn 3 lần kỳ vọng của Peterson.
Hoa Kỳ luôn là thị trường xuất khẩu lớn nhất và cũng là thị trường xuất siêu lớn của Việt Nam.

Như vậy trong chuyện xuật khẩu này Việt Nam có lợi, chứ Mỹ nhập siêu từ Việt Nam đâu hẳn đã có lợi được bao nhiêu?
Lợi ích của Việt Nam thì đã rõ, ai cũng thấy.
Nhưng Mỹ cũng có lợi chứ. Người tiêu dùng Mỹ có sự lựa chọn phong phú hơn. Trên thị trường nước Mỹ cũng có thêm một đối thủ cạnh tranh ngày một chắc tay, góp phần tăng sức cạnh tranh chung của nền kinh tế Mỹ.
Thứ nữa, một chiếc áo sơ mi gia công ở Việt Nam giá thành khoảng 10 USD đến 15 USD, Việt Nam chỉ được 4-5 USD tiền công, bán trên thị trường Mỹ  80 - 100USD. Hay một đôi giày thể thao giá thành sản xuất ở VN trị giá khoảng 10 - 20% giá bán trên thị trường Mỹ.
Tức là hai bên đều có lợi, chưa ai tính được ai lợi nhiều, ai lợi ít, nhưng trong một cuộc chơi, anh nào giỏi hơn, khôn hơn anh đó thắng nhiều hơn.
Lợi ích này càng nhiều, càng tăng, quan hệ kinh tế thương mại càng phát triển.

Ngoài kinh tế - thương mại, Hoa kỳ và Việt Nam còn có nhiều lĩnh vực hợp tác. Lợi ích ở đây được hiểu như thế nào, ví dụ như trong chiến lược địa chính trị?
Có lợi thì mới có cuộc chơi.
Trên chính trường thế giới, các cuộc tập hợp lực lượng hiện đang diễn ra sôi động. Những ai có nhu cầu tập hợp lực lượng ở châu Á (và cả trên thế giới) thì không thể bỏ qua Việt Nam vì vị trí địa chính trị của nó. Và Hoa kỳ cũng vậy, chắc chắn Hoa Kỳ không muốn để Việt Nam đứng ngoài cuộc tập hợp của mình, lại càng không muốn để Việt Nam là người cản phá chiến lược đó. Chính vị trí địa chính trị của Việt Nam đang buộc người Mỹ phải từng bước có những cam kết hợp tác ngày càng sâu, trong nhiều lĩnh vực.
Tôi không hình dung ra chiến lược chuyển trục châu Á của Mỹ sẽ như thế nào, nếu không tính tới yếu tố Việt Nam, trong lúc Việt Nam đang chủ trương đa dạng hoá, đa phương hoá quan hệ, và cũng có nhu cầu tập hợp lực lượng, tìm cho mình sự yên ổn để phát triển, trong một thế giới không yên ổn. 
Lợi ích càng tăng, càng nhiều đòi hỏi sự hợp tác càng rộng, càng sâu. Đó cũng là tính tất yếu của các bước phát triển quan hệ Việt Nam – Hoa kỳ trong tương lai.
Khi lợi ích đã nhiều, đã lớn, mỗi bên đều biết kiềm chế, là nhẹ bớt đi sự khác biệt để khai thông cho sự hợp tác. Hoa Kỳ muốn lôi kéo Việt Nam thì phải làm nhẹ đi những đòi hỏi về nhân quyền. Việt Nam muốn chơi với Mỹ thì phải gạt bỏ đi những khác biệt, ví dụ như đang xảy ra trong đàm phán TPP.
Cũng có lúc, những biến động chính trị xã hội trên thế giới hoặc khu vực tác động đến quan hệ các nước. Ví dụ các diễn biến ở biển Đông, dường như đã làm cho Mỹ xích lại gần Việt Nam hơn và đẩy nhanh việc Hoa Kỳ nới lỏng cấm vận vũ khí sát thương.
Trong bài tổng hợp những kết quả cuộc hội thảo “Quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ 20 năm thành công hơn nữa” diễn ra vừa qua tại Hà Nội, ông Viện trưởng Học viện Ngoại giao Đặng Đình Quý, người tổ chức và chủ trì hội thảo, đã đưa ra nhiều nhận định sâu sắc và thú vị. Trong số đó tôi muốn nhắc lại một nhận xét: Lợi ích của Việt Nam và Hoa Kỳ không chỉ trong quan hệ song phương mà cả trong hợp tác giữa hai nước trong những khuôn khổ lớn hơn như ASEAN, AFTA và nhiều tổ chức quốc tế khác…
Ví dụ chiến lược chuyển trục châu Á của Mỹ không thể không tính tới ASEAN. Trong lúc có nước luôn chọc gậy bánh xe thì Hoa Kỳ coi sự đoàn kết thống nhất và sự vững mạnh của ASEAN là nằm trong lợi ích của Hoa Kỳ, và Việt Nam đang là một thành viên tích cực, chân thành mong muốn đóng góp cho sự lớn mạnh, đoàn kết thống nhất trong ASEAN. Vậy sự phối hợp hợp tác của Hoa Kỳ và Việt Nam ở đây là rất cần thiết, rất có ích.

Hiệp định Đối tác chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP) được đánh giá là một bước phát triển mới của quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ. Theo ông, Việt Nam và Hoa kỳ đang theo đuổi những lợi ích gì ở đây?
Cuộc đàm phán TPP hay ở chỗ, nó là một là đàm phán cả gói (không tách riêng vấn đề) và đàm phán đa phương, cả một tập thể 12 nước, mà Hoa Kỳ coi như người chủ trì. Cách làm đó sẽ giúp xử lý được một loạt vấn đề không thế giải quyết trong đàm phán song phương.
Những vấn đề nhạy cảm với Việt Nam như quyền lập hội, minh bạch công khai hoạt động của DNNN, công khai và bình đẳng trong mua sắm công, trong tiếp cận các nguồn lực vốn, tài nguyên, thị trường… trước đây khi đàm phán BTA Hoa kỳ đã nêu ra, nhưng Việt Nam kiên quyết không chấp nhận, kỳ này đàm phán tập thể, hầu hết các nước tham gia đàm phán đã chấp nhận rồi. Muốn kết thúc đàm phán thì Việt Nam phải có các phương án lùi và sau đó về phải sửa luật cho khớp với cam kết.

Khó khăn phức tạp như vậy, tại sao Việt Nam vẫn hăng hái tham gia, và dù biết Việt Nam sẽ rất khó nhưng Hoa Kỳ vẫn muốn Việt Nam tham gia?
Trong các nước Đông Nam Á, ngoài Brunei, Singapore và Malaysia tự nguyện tham gia từ đầu, Hoa Kỳ không rủ ai mà chỉ rủ Việt Nam. Có lẽ vì người Mỹ nghĩ rằng Việt Nam chơi với Mỹ còn hơn là không, và ít nhất đừng để Việt Nam bị người khác chi phối hoàn toàn.
Thứ nữa, rủ Việt Nam vào TPP tức là kéo Việt Nam thâm nhập sâu hơn vào nền kinh tế thị trường sôi động và vô hình trung buộc Việt Nam cắt đi cái đuôi, cắt đi di sản của của nền kinh tế quan liêu bao cấp. Các di sản đó vừa là cho nền kinh tế Việt Nam kém hiệu quả, vừa duy trì một môi trường pháp lý vẩn đục, dung túng tham nhũng, khiến cho nhà đầu tư nước ngoài, trong đó có các nhà đầu tư Mỹ ngại không dám bỏ vốn kinh doanh trên thị trường Việt Nam.
Và tại sao Việt Nam hăng hái ư? Sức ép kinh tế đang buộc Việt Nam phải hăng hái, nếu không bứt phá lên được thì nền kinh tế Việt Nam cứ bùng nhùng, thua kém và chắc chắn rơi vào bẫy thu nhập trung bình.
Tham gia TPP là một quyết định sáng suốt, là một hành động dũng cảm để tạo bứt phá, để đẩy áp lực đẩy tiếp tiến trình cải cách bên trong.
•    Hoàng Ngọc
-------------------------------------------
Nguồn : Tuần Việt Nam

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

CP VIỆT NAM KHÔNG CHỦ TRƯƠNG CHẶN MẠNG XÃ HÔI.

Gần đây cư dân Làng ta xôn xao hỏi nhau vụ có hay không chủ trương của Nhà nước VN chặn mạng xã hội để đối phó với các " thế lực thù địch, phản động" chông phá Nhà nước VNXHCN, bôi nhọ danh dự các yếu nhân , kích động chống phá và diễn biến hòa bình. Nói chúng là rất nhiều tội quy cho "thằng cha" MXH ( Mạng xã hội ). Vậy thực sự thế nào ? Bài dưới đây Mõ móc về từ ...MXH . Họ bênh CP Việt Nam và khẳng định : Không có việc chặn MXH nhé ! Yên tâm đi các bô lão !

    ( Theo BBC. 25 tháng 2 2015 )
Lãnh đạo Bộ Thông tin Truyền thông nói Việt nói cần đạo tạo đội ngũ có nghiệp vụ tốt để đấu tranh trực diện trên mạng.
Thứ trưởng Trương Minh Tuấn, Bộ Thông tin và Truyền thông, được báo điện tử của bộ này dẫn lời đề cập tới hiện trạng “xuất hiện nhiều blog cá nhân đưa thông tin xuyên tạc, bịa đặt về Đảng và Nhà nước, bôi nhọ các cá nhân các cấp, gây chia rẽ giữa Đảng và nhân dân."
“Những thông tin xấu độc hại đó nếu chúng ta không kịp thời ngăn chặn, giải quyết thì sẽ tác động rất lớn đến tâm tư, nguyện vọng, tình cảm của nhân dân, gây tâm lý hoài nghi trong xã hội", ông Tuấn nói.
Ông Tuấn dẫn chiếu tới hai blog Quan làm báo và Dân làm báo nhưng không nói tới trang Chân Dung Quyền Lực, trang gây nhiều tranh cãi nhưng dường như ngưng cập nhật từ cuối tháng trước.
Thứ trưởng Tuấn cũng đề cập tới nhu cầu “tăng cường đào tạo cán bộ, phóng viên, biên tập viên nâng cao nghiệp vụ.”
Cần phải có những phóng viên giỏi trực diện đấu tranh trên mạng. Đấu tranh trực diện trên mạng là hoạt động cần phải đẩy mạnh trong thời gian tớiTrương Minh Tuấn, Thứ trưởng Thông tin và Truyền thông
“Cần phải có những phóng viên giỏi trực diện đấu tranh trên mạng. Đấu tranh trực diện trên mạng là hoạt động cần phải đẩy mạnh trong thời gian tới,” ông Tuấn nói.
Ông Tuấn cũng khẳng định điều ông gọi là nhà chức trách Việt Nam không chặn mạng xã hội.
“Chúng ta không có chủ trương ngăn chặn mạng xã hội phát triển, tuy nhiên, ngoài các biện pháp kỹ thuật đối với các blog, mạng xã hội có thông tin xấu, độc hại, thì cũng đã khuyến cáo các cơ quan báo chí tăng cường thông tin chính thống trên các phương tiện thông tin đại chúng để đấu tranh lại với các luận điệu xuyên tạc.”
Hồi đầu tháng này ông Tuấn nói nhà chức trách Việt Nam sẽ có 'biện pháp toàn diện' để ngăn chặn thông tin xấu, độc hại' trên mạng xã hội.

Hồi cuối năm ngoái một phó thủ tướng Việt Nam nói cần chú trọng đấu tranh chống lại những thông tin không đúng sự thật, bất lợi, gây chia rẽ, nhụt chí.
Dẫn chiếu tới nhiệm vụ "triển khai công tác năm 2015 theo đó văn kiện Đại hội Đảng “luôn là dấu mốc quan trọng”, ông Vũ Đức Đam nói “Càng gần đến các sự kiện lớn cần chú trọng đấu tranh chống lại những thông tin không đúng sự thật, bất lợi, gây chia rẽ, nhụt chí.
“Nhưng điều quan trọng nhất là cùng với đấu tranh chúng ta phải làm sao tích cực trong việc chủ động cung cấp thông tin, thông tin đúng, thông tin chuẩn.
“Một khi thông tin tốt đến kịp thời thì những thông tin xấu, thông tin bất lợi nó sẽ tự bị đẩy lùi”, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam nói thêm.
Hồi đầu năm nay, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nói rằng "mạng xã hội đã trở thành nhu cầu thiết yếu và không thể ngăn cấm".
Nói tại Hội nghị tổng kết công tác 2014 và triển khai nhiệm vụ 2015 của Văn phòng Chính phủ hôm 15/1, ông Dũng thừa nhận: "Các đồng chí ngồi đây đều tham gia mạng xã hội, có điện thoại để lên Facebook xem thông tin. Vậy làm sao để thông tin đó đúng đắn, chúng ta không ngăn, không cấm được đâu các đồng chí."
Đây là lần đầu tiên người đứng đầu Chính phủ có phát biểu công nhận vai trò của các mạng xã hội, mà những năm gần đây đang phát triển mạnh mẽ ở Việt Nam.
Khác với Trung Quốc, nơi các trang mạng xã hội như Facebook, Twitter bị chặn tường lửa, người sử dụng mạng xã hội không gặp vấn đề khi truy cập các trang này từ Việt Nam.
Tuy nhiên cư dân mạng cho hay một số trang tin tức bằng tiếng Việt ở nước ngoài trong đó có trang bbcvietnamese.com bị chặn tại Việt Nam.

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

TIN MỚI : ÔNG NGUYỄN BÁ THANH ĐÃ QUA ĐỜI hồi 12h12ph TRƯA NAY THỨ 6 NGÀY 13 !

Các cụ ra đình Làng ta xem tin chi tiết hoặc click VÀO ĐÂY.
Đơn giản hơn chỉ cần gõ "Ông Nguyễn Bá Thanh đã qua đời" vào ô tìm kiếm lập tức sẽ xuất hiện hàng loạt thông tin này . Thí dụ TẠI ĐÂY

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

TBT KIM QUỐC HOA "KHÔNG PHẢI DẠNG VỪA ĐÂU !"

Kim Quốc Hoa từ ‘chiến sĩ hậu’ cần tới Tổng biên tập 6 báo

Tác giả: Phair Zios (theo Báo Tiền Phong)
 Nhân vụ việc Báo Người cao tuổi, xin đăng lại bài viết này về ông TBT Kim Quốc Hoa. Hóa ra, cuộc đời bác này thăng trầm ghê, và cũng… oách xà lách phết  :D
Thấy đề theo Báo Tiền Phong. Đây hẳn là bài cũ của báo TP viết về bác KQH khi ông chưa gặp nạn! (Nhận xét này của Blogger- Nữ nhà báo Kim Dung)
————-
Tôi biết ông vừa trải qua những ngày tháng căng thẳng khi mà báo Người Cao tuổi “đối đầu” với ĐBQH Đặng Thị Hoàng Yến. 
H1Cuộc chiến của một tờ báo “người già” với nữ doanh nhân đầy thế lực, từng lọt vào tốp người giàu nhất Việt Nam trên sàn chứng khoán, chủ tịch tập đoàn Tân Tạo, tưởng chừng không cân sức.
Trong vòng 9 tháng, với hơn 20 bài báo liên tục đăng tải, báo đã có lúc phải xin lỗi cải chính vì một số chi tiết thiếu chính xác.
Cuối năm 2011 tập đoàn Tân Tạo của bà Yến thuê luật sư chính thức kiện Tổng biên tập Kim Quốc Hoa ra tòa. Sức ép từ nhiều phía, những lời đe dọa “cho bay cái ghế TBT”, nhưng Kim Quốc Hoa vẫn không nản lòng.
Mái tóc ông đã bạc đi nhiều, nhưng giọng vẫn đầy chất thép: “ Làm báo chống tiêu cực, tham nhũng, nếu TBT “nản lòng” coi như “hết phim”.

Khi nhận được thư “nặc danh” cho biết bà Hoàng Yến từng là đảng viên nhưng lại khai nữ doanh nhân ngoài đảng để ứng cử ĐBQH, tôi đã hai lần lặng lẽ vào TPHCM cùng phóng viên trực tiếp đi xác minh thông tin trên.
Lọ mọ nhiều ngày, khi đã xác minh được sự thật, tôi mới có văn bản kiến nghị lên Ủy ban Thường vụ Quốc hội”.

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

VỀ QUÊ CHỒNG ĂN TẾT !


 Calathau - Mình vừa nhận được câu chuyện này do ông bạn đồng môn phổ thông Ngô Quyền (HP) gửi cho, qua email. Ông bạn dặn : " đọc nhưng cấm được cười " ! Vậy các cụ cùng đọc xem nên cười hay nên ...mếu ? ( Cảm ơn bạn Dien Do và xin phép bạn tôi thay tên câu chuyện của tác giả ).
Một góc chợ quê ngày giáp Tết bên sông Cầu  (2008)
Tôi lấy chồng được 2 năm, tết nào cũng về quê chồng ăn Tết gần nửa tháng. Tôi làm ở công ty nước ngoài, dưới quyền tôi có 20 nhân viên toàn tốt nghi.ệp đại học ở nước ngoài. Chồng tôi là người ngoại tỉnh, tôi quen anh hồi đại học, mến tài anh, chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn, cuộc sống bộn bề nhưng thông cảm hiểu biết lẫn nhau, chúng tôi hạnh phúc.
Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố, chưa từng về quê lâu ngày, trừ dịp tết. Cứ 25 hay 26 tết, chúng tôi lại về quê. Tôi tính đoảng. Chồng tôi mua đủ thứ măng miến mộc nhĩ linh tinh, anh nói với gia đình mình là của tôi mua.  
   

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2015

PHONG CÁCH NGƯỜI NHẬT



Người Nhật có tinh thần và những đức tính quý báu đáng để người dân nhiều nước phải học tập. Dân mạng xúc động và cảm phục trước chuyện phóng viên Kenji Goto bị lực lượng IS hành quyết dã man nhưng bố mẹ anh phải lên truyền hình xin lỗi cả nước cùng nhân dân Nhật vì cái chết của con họ làm phiền mọi người.

 
Bà Junko Ishido, mẹ của nhà báo Goto, xin lỗi cả nước Nhật vì cái chết của con trai làm phiền mọi người.

Qua câu chuyện của mình, anh Phong Nguyen cho rằng “Người Nhật đã và đang đạt tới đỉnh điểm của sự phát triển trong nhận thức con người”:
Có vài lần tôi chở mấy đứa bạn người Nhật dạo quanh thành phố, đi qua con đường Bạch Đằng, con đường một chiều đẹp nhất của Đà Nẵng. Người Nhật hay thắc mắc mỗi lần thấy ai đó đi ngược chiều lại trên đường. Tôi thường hay tìm cách trả lời chúng một cách qua loa, nói đúng hơn là để che giấu sự xấu hổ của mình: “Mày không biết mày đang đến 1 đất nước tự do nhất thế giới à”. Trả lời vậy thôi nhưng tôi cũng không thể hiểu được vì sao người Nhật không thể lý giải được điều bình thường như vậy tại Việt Nam…

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

ĐỌC CHƠI

Douglas MacArthur- Quân tử gặp Anh hùng
Email ThisBlogThis!Share to TwitterShare to FacebookShare to Pinterest

Trần Quốc Việt dịch

Lời người dịch: Douglas MacArthur có lẽ là vị tướng tài ba nhất và nổi tiếng nhất trong lịch sử Mỹ. Ông còn được mệnh danh là "Người hùng Thái Bình Dương" trong Thế chiến Thứ hai. Nhưng thành công sáng chói nhất và trường tồn theo thời gian của ông là chỉ trong vài năm ngắn ngủi ông đã tạo ra nền tảng tự do và dân chủ bền vững cho một nước Nhật bại trận, tuyệt vọng, đói rách, và hoàn toàn đổ nát. Chính từ nền tảng thể chế này, Nhật Bản - như chim phượng hoàng huyền thoại hồi sinh từ đống tro tàn- đã bay vút vào tương lai và ngày nay trở thành cường quốc dân chủ thịnh vượng.

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Đọc lại Thư đặc biệt Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Tổng thống Hoa Kỳ Harry Truman (1946)

Chủ tịch Hồ Chí Minh

   Bức thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Tổng thống Truman ngày 16/2/1946, trong đó bày tỏ Việt Nam mong muốn được “hoàn toàn độc lập” và ý nguyện thiết lập “hợp tác đầy đủ” với Hoa Kỳ.  
Ảnh: Tư liệu của Cục Lưu trữ quốc gia Hoa Kỳ

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

NGƯỜI SÀI GÒN CHẠY XE THẾ NÀO ?

Chạy xe máy, xe đạp trong thành phố là nỗi ám ảnh triền miên của các cụ nhà mình. ở đâu quen đấy, Mõ ra HN luôn được tay lái lụa Tú Riềng phục vụ, nhưng nhiều lúc giật thót tim vì những cú ( tưởng như) " đối đầu" với Thần chết ! Những pha lấn đường, vượt trái, vượt đèn đỏ, thét cỏi , nẹt bô, xả khói và ...văng tục ... không lần nào ra đường không gặp phải ! Không chỉ ngồi sau xe của cụ Tú, tôi đã có vinh hạnh ngồi sau xe cụ 3B, cụ Diachuoansai, cụ Khoa Phi ...Khi các cụ vào Sài Gòn tôi cũng lại vinh hạnh làm xe ôm cho các cụ và nói chung các cụ đều có nhận xét SG chạy xe trên phố "lành" hơn Hà Nội. Riêng cụ Khoa Phi thì ngược lại, rất chê Sài Gòn. Cụ toàn ngồi xế hộp mà hãi Mõ điều khiển xe máy tay ga. Cụ bảo xe tay ga thua xa xe số của cụ. Tóm lại , theo cụ, Sài Gòn chạy xe "láo" hơn HN ! Chỉ tính mấy ngày ở SG cụ Khoa Phi tốn đến tre6n 10 triệu tiền xế hộp ! Tôn trọng ý kiến của cụ Khoa Phi, Mõ không cãi vì ít ra cụ cũng là " lãnh tụ phe thiểu số" so với nhóm Uỷ viên BCT đảng Cầu Ngà-Chiếu Hoa kia !
Sáng nay (1/2/2015) mở kienthuc.net.vn thấy báo mạng này đăng lại thông tin của TTO nhắc đến tuyên bố của chủ tịch Tp.Hà Nội, ông Nguyễn Thế Thảo, rằng ông mong muốn  “Người Hà Nội ra đường trật tự như TP HCM”. Vậy người Sài Gòn đi xe thế nào? Sau đây là 1 vài tấm ảnh " chộp" trên đường phố, trích từ phóng sự ảnh nói trên cùa TTO : 

6h35 sáng 1/1/2015 ở ngã tư Nguyễn Văn Trỗi - Trương Quốc Dung, xe cộ dừng đèn đỏ rất đúng vạch, đúng phần đường của mình và chưa xe nào có biểu hiện nhấp nhô những giây cuối đèn đỏ
 22h34 đêm 25/1 trên đại lộ Mai Chí Thọ (Q.2) rộng thênh thang và lạnh tê tái, hoàn toàn vắng xe cộ nhưng nhiều người vẫn dừng xe khi đèn đỏ. Một xe cũng dừng. 
 8h40 sáng 5/1 ở ngã tư Hàng Xanh, xe cộ dừng đúng vạch, chừa ra cả một khoảng rộng mênh mông rất an toàn cho xe chạy phía trước.
 Những vị khách nước nước ngoài ngồi trong đoàn xích lô chở mình hẳn sẽ ấn tượng về một Sài Gòn bình yên khi đi lại ở một ngã tư trung tâm thành phố, Phạm Ngọc Thạch - Lê Duẩn lúc 8h13 23/1.
--------------------------------------------
Các cụ có thề xem thêm hình ảnh TẠI ĐÂY