Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

CHUYỆN CỦ CHÉP LẠI : CÙNG CỤ ĐỖ BẢO, ĐỖ ĐỒNG TRONG QUÁN CÀ PHÊ SG

Đấu võ mồm !
Facebook Calathau Vu từ 6 Tháng 10, 2017 ·
Đăng lại 5/10/2018

Ảnh này chụp đã lâu rồi (Nhờ 1 cháu tiếp viên quán cafe bấm máy). Mình là ngoại đạo, nghe 2 cụ toàn chức sắc ăn lương nhà nước thuộc Hội đồng " Lý luận VHNT" tranh luận về 1 cuộc thi chọn mẫu tượng "Bác Hai"(Tôn Đức Thắng), đặt ở kinh đô Đại Việt. Hai SĨ (TS và HS) thuộc hàng võ lâm cao thủ trong "giang hồ" nên "công thủ toàn bích". Kết thúc trận "đấu võ mồm" là : Win-Win ( Tình Cu lờ mà ). Mình nhìn quanh thấy lúc nẫy khách trong quán đông thế mà giờ vắng teo. Hỏi cô chủ quán xinh đẹp, sao thế hử ? cháu bẩu : Dạ thưa "Pháo" các cụ (nổ) to qúa ( Nhất là cụ tóc bạc) nên bà con tự động...sơ tán , dạ, hổng có chi !

Dạo ấy thì thế, bây giờ pháo các cụ có to mấy mà hết đạn cũng thành pháo "tịt " thôi ha !

------------------------------------------------
CÁC CỤ BÌNH LOẠN TRÊN facebook THẾ NÀY:

Honglien Pham
Trông các Anh giầu chất NGHỆ

Huấn Trần
Bác đứng thì chưa biết chứ 2 bác ngồi đúng là nghệ rồi mà còn là nghệ zàaaaa nữa cơ

Calathau Vu
HS Phạm Đỗ Đồng, PCT Hội Mỹ thuật Tp.HCM ( Thành viên Hội đồng Lý luận Phê Binh VHNT Tp.HCM. Bác TS N.Đ Bảo cấp TW !

Huấn Trần
 Còn bác VHQ cũng cỡ TƯ mà
Xem phản hồi khác

Songthu Vu
Không những nghệ mà còn là nghệ NANO nữa chứ ạ...
Calathau Vu
Anh phì cười sặc cả nước đang uống đấy nè !!! Gì mà Nghệ Nano !!!

Nguyễn Mạnh Kính
Là quý, là hiệu quả cao, là công nghệ mới nhất đó Anh à!

Calathau Vu
Trc Văn nghệ sĩ là chiến sĩ trên MT VHVN của Đảng, nay VNS là Nghệ Nano của nhân dân . Hay ! Hay !

Nguyễn Hữu Hùng
Các bác này mà nổ thì có tuần dương cham cũng bay!

Hong Lien Le
Quang Trung,Đỗ Bảo,Đỗ Đồng
Ba chàng lãng tử thời cùng k5(QL)
Ba chàng chức sắc cũng kinh
Giỏi làm pháo thủ,nghệ tinh võ mồm
Bình yên giữa chốn Sài gòn
Giọt cà phê đắng hết hồn vì ai....

Dodong Pham
ẢNH LẠ GHÊ ( Nhận không ra !)

Nong San Phu
Ca la có nhiêu hình tư liệu của hội Ql lắm, thứ nhì là hình ảnhVTV
Lâu lâu lại thò ra vài hình
Cho mọi người "ngạc nhiên chưa " ?!

Nguyễn Đỗ Bảo
Chúng ăn hết xuất nó đi
Lại bẩu các Cụ nổ gì nổ to !
Nhà đài có thể nổ to
Chúng cháu chẳng giám nổ to cái gì ?

Nguyễn Hữu Hùng
Bác đứng còn nghệ hơn! Cả 3 bác đều là nghệ xin được đào tạo có bài bản chưa biết lừa ai?

Khang Chien Tran
Nghe đồn anh Calathau nguyên cán bộ VTV thế hệ đầu tiên , rất khiêm tốn, trong bản lí lịch trich ngang co khai trước đây là nhân viên Tạp Vụ của VTV phía Nam . Đề nghị vấn đề này cần được làm rõ, vì hình như không Đúng "Quy Trình "...

Songthu Vu
Ba cụ cùng chẻ ...quá đi thôi!

Thứ Ba, 2 tháng 10, 2018

Kể chuyện những ngày cuối đời của "Con hùm sám Bắc Sơn" (Thượng tướng Chu văn Tấn)

    Thâm cung bí sử: 
BÁC CHU VĂN TẤN RA ĐI NHƯ THẾ NÀO?
             
 (Trần Đình Ngân ghi theo Trần Kiến Quốc trên Blog Bantroi BTk5)
Bác Hồ chụp ảnh với ông Giáp và ông Chu Văn Tấn ở chiến khu Việt Bắc

Calathau Vu (Bình) : Thế hệ chúng ta quá quen thuộc với cái tên rất đỗi tự hào : " Con hùm sám Bắc Sơn Chu Văn Tấn" thời Khởi nghĩa Bắc Sơn , và sau này là thiếu tướng rồi Thượng tướng Chu văn Tấn thời Nước Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa.
Để hiểu hơn về ông xin trích 1 đoạn trong Wikipedia/ Bách khoa toàn thư mở :

Bộ trưởng Quốc phòng đầu tiên, Thiếu tướng đầu tiên, Thượng tướng đầu tiên
Tháng 8 năm 1945, ông tham gia Ban lãnh đạo tổng khởi nghĩa. Sau Cách mạng tháng Tám 1945, ông được cử làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Chính phủ lâm thời từ cuối tháng 8 năm 1945 đến ngày 2 tháng 3 năm 1946 [3]. Sau đó ông được cử là Phái viên của Chính phủ đi kiểm tra Khu 4.

Năm 1948, ông làm Khu trưởng Khu 4 rồi Chiến khu 1, Bí thư Khu ủy. Cùng năm này, ông được phong quân hàm Thiếu tướng cùng với 10 tướng lĩnh khác trong đợt phong hàm đầu tiên.

Từ năm 1949 đến năm 1954, ông làm Khu trưởng, Bí thư khu ủy Liên khu Việt Bắc, Chánh án Tòa án Quân sự, Chủ tịch Ủy ban kháng chiến hành chính Liên khu Việt Bắc. Từ năm 1954 đến cuối năm 1956, ông làm Tư lệnh kiêm Chính ủy, Bí thư quân khu ủy Liên khu Việt Bắc. Từ năm 1957 đến cuối năm 1975, ông làm Chính ủy, Bí thư khu ủy Quân khu Việt Bắc, Chủ tịch Ủy ban hành chính Khu tự trị Việt Bắc. Ngày 31 tháng 8 năm 1959, ông được thăng quân hàm vượt cấp từ Thiếu tướng lên Thượng tướng và là một trong hai Thượng tướng lúc bấy giờ.[4]

Ông được bầu làm Phó Chủ tịch Quốc hội từ khóa III đến khóa V, Tổng Thư ký Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa V;[5] Ủy viên Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ông cũng là Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam các khóa I, II và III;[6] đại biểu Quốc hội từ khóa II đến khóa V.

Cuối đời

Năm 1976, ông được bầu làm Phó Chủ tịch Quốc hội của nước Việt Nam thống nhất. Tuy nhiên, không lâu sau đó, quan hệ Việt - Trung trở nên căng thẳng và xấu đi nhanh chóng, cao điểm là việc Ủy viên Bộ Chính trị Hoàng Văn Hoan trốn sang Trung Quốc và cuộc chiến tranh Việt - Trung vào năm 1979. Do có quan hệ gần gũi với Hoàng Văn Hoan, ông bị nghi ngờ và bị cách chức, bị cô lập chính trị và quản thúc tại gia, xa gia đình cho đến ngày qua đời. Sau này ông được phục hồi danh dự cũng không công khai như khi bị cách chức.

Ông mất năm 1984 tại Hà Nội. Khi mất, Ông được an táng tại Nghĩa trang Văn Điển, Hà Nội. Hiện nay phần mộ của Ông đã được gia đình cải táng và đưa về nghĩa trang của gia đình tại xã Phú Thượng, huyện Võ Nhai, tỉnh Thái Nguyên.

Phong tặng

Ông được Nhà nước Việt Nam tặng thưởng: Huân chương Độc lập hạng nhất, Huân chương Quân công hạng ba, Huân chương Chiến thắng hạng nhất, Huân chương Kháng chiến hạng nhất và nhiều huân, huy chương khác.

------------------------------

Một buổi sáng năm 1980, Chu Thành con trai trưởng của Thượng tướng Chu văn Tấn đưa ba vào bệnh viện Việt Xô kiểm tra sức khỏe. Cụ già rồi, đã 70 mà cả đời thì bươn chải trận mạc nên việc kiểm tra không chỉ một hai ngày!
Qua một tuần, thượng tướng  gọi điện về báo gia đình xin xe vào bệnh viện đón ông. Chu Thành theo xe cơ quan vào đón Cha, nhưng đến nơi không thấy ông. Tìm hỏi bác sĩ thì được trả lời, đã có người của cơ quan chủ quản vào đón trước rồi!  Tại  nhà không thấy Cụ về, chạy hỏi tứ tung, gia đình  lờ mờ được thông báo úp mở, "tổ chức" đã tạm giữ Ông để làm kiểm thảo!
Thời gian trôi qua suốt 4 năm. Hàng tháng, Chu Thành  vẫn được vào thăm Cha nhưng bác Tấn thì bị cách ly khỏi gia đình. Lần nào gặp con ông cũng lạc quan tâm sự " Tổ chức đang xác minh, sắp xong rồi. Tao nghĩ mình chẳng có làm gì sai! Có gì mà anh bi quan cho là bất hạnh, mà buồn?!"…
Lần vào thăm cuối cùng, Thượng tướng đã gầy yếu lắm. Như có linh cảm điều không hay sắp đến, ông nhẹ nhàng nói với con : "Tao 74 rồi... dạo này mệt. Thôi... lỡ có việc gì thì... nhớ đưa tao về... nằm bên cạnh các bác trên quê".
Vài ngày sau, buổi chiều, "họ" báo tin: "Ông đột quỵ và đi rồi. Tang lễ sẽ làm ngay sớm ngày mai". "Thế ông nằm ở đâu để gia đình mang bát cơm, quả trứng vào thắp hương?". "Ở nhà lạnh bệnh viện Việt Xô". "Vậy ai đứng ra tổ chức  tang lễ? Hay để gia đình lo liệu?". "Mọi việc chúng tôi đã lo"!
Sớm hôm sau. 6 giờ. Có mặt tại nhà tang lễ chỉ vài người trong gia đình và ít bạn bè thân thiết, không thấy đại diện Đảng và Nhà nước. Không có người của Chính phủ, Bộ quóc phòng. Không có ai là “chúng tôi” như ngưới ta nói làm chủ tang lễ. Thi hài được đặt sẵn trên xe, không truy điệu. Không hoa tang hương khói. Ông về yên nghỉ ở Nghĩa trang Văn Điển. Mọi người chỉ được theo sau xe tang đưa ông một đoạn đường.
Sáng sớm tinh mơ, trời lạnh, đường xá còn vắng teo. Trên thân xe treo vài vòng hoa bị bóc đi dải băng kính viếng, thương tiếc(?). (Chắc họ chả muốn cho dân biết ai đã đi và ai đang đi đưa ai ?).
Hạ huyệt không kèn không trống, không  điếu văn. Thượng tướng UVTWĐ, Thứ trưởng bộ quốc phòng, Chủ tịch khu tự trị Việt Bắc, Phó chủ tịch quốc hội "được" yên nghỉ tại Khu Bình Dân.

Gần ba chục năm đã qua, người ta bảo ông không có lỗi nhưng chả thấy Nhà nước, Đảng, Chính phủ, Quân đội, cơ quan đoàn thể nào đứng ra minh oan cho Ông.  Con cháu trong nhà cảm thấy oan ức nhưng họ đã sống "NHẪN" như lời Cha đã dạy.
Thể theo nguyện vọng của ông, mấy năm sau, từ khu dành cho thường dân (khu C) Văn Điển,  anh Chu Thành đưa hài cốt Cha về trên quê. Rồi ngày Mẹ đi, anh đưa bà về nằm bên cạnh ông.
Đấy thực sự là niềm hạnh phúc mong mỏi cuối cùng của ông được con cháu làm toại nguyện !?

Kỉ niệm 100 ngày sinh của Thượng tướng Chu văn Tấn, con hùm xám Bắc sơn (1910-2010), Hội Sử học Việt nam cùng gia đình và BLL Chiến sĩ Việt Bắc đã tổ chức Lễ tưởng niệm Thượng tướng, thứ trưởng Bộ Quốc phòng, UV BCHTW Đảng CSVN tại Bảo tàng Cách mạng. Nhiều bạn bè, đồng đội, nhiều các bậc lão thành cách mạng và con em của họ đã đến dự.
Có nhiều ý kiến thẳng thắn góp ý với Đảng và Nhà nước, đề nghị xin lỗi và phục hồi danh dự cho Thượng tướng Chu văn Tấn nhưng tất cả vẫn im lặng! Mọi người đang  chờ đợi một ngày nào đó...
                                                             ( Phần này lược ghi theo TKQ của Blog Bantroi BTk5)

--------------------------------------------- 
*  Tôi ( Trần Đình Ngân) và Chu Thành biết nhau từ rất lâu vì cùng có những năm tháng học trường Dục tài Thiếu nhi Việt nam tại Quế lâm( trường thuộc BCHTW Đảng LĐVN quản lý ) khi trưởng thành lên, vào bộ đội,  lại có dịp gặp nhau tai Học viện kỹ thuật Quân sự . Biến cố sẩy ra trong gia đình Thành từ trước 1980 bọn chúng tôi ai cùng biết nhưng phải lặng im  và chỉ ngầm chia sẻ với nhau.

Năm 2002 công tác tại CHLB Đức, tình cờ được xem chương trình của đài Truyền hình trung ương Đức-ZDF phát phóng sự về “ Con Hùm sám Bắc Sơn”  tôi rất tâm đắc vì lâu lắm mới được gặp lại hình ảnh oai hung , phong cách đĩnh đạc nhưng chân tình , giản dị của Thượng tướng, Chủ tịch khu Tự trị Việt Bắc Chu Văn Tấn mà các nhà làm phim CHLB Đức thể hịên trung thực với nhãn quan ca ngợi, trân trọng. Biết đây là những thước phim tư liệu thực, quí hiếm không những đối với ngành tư liệu lịch sử Việt nam mà đối với nhiều người, đặc biệt là gia đình Chu Thành nên tôi đã rắp tâm thâu giữ lại. Tiếc thay, dip đó tôi bị bạo bệnh. Buổi phát lại chương trình Việt nam  của ZDF qua đi, tôi đã không thực hiện được ý định của mình.
Gần đây, có dịp gặp lai Chu Thành, tôi  nhắc lại chuyện cũ, cả hai anh em đều tiếc nhưng cùng quyết tâm tìm cách liên hệ trực tiếp với bộ phận lưu trữ cũa ZDF để nhờ họ giúp đỡ. Một phần những tài liệu sống, thực về bác Chu Văn Tấn nhất định có ngày sẽ được công bố và lịch sử công trạng về con người Chu Văn Tấn Vĩ đại trong thời đại Hồ chí Minh nhất định phải được thừa nhận để cho các thế hệ mai sau tưởng nhớ và ghi tạc công trạng của Người.

Ngan Tran-Dinh
             
 -Bài viết dán trên Fb, qua 3 ngày, số lượng Bạn bè HVKTQS quan tâm, ghi lời bình cho bài lên đến 6-7 mươi lượt.
-----------------------------------------

 SỰ NGÂY THƠ, TRONG SÁNG CỦA NGƯỜI CS CHÂN CHÍNH
( Về bài viết: Thâm cung bí sử...)

Thượng tướng Chu văn  Tấn trong 1 lần tháp tùng Bác Hồ về thăm Việt Bắc 

Bác Chu Văn Tấn là một Đại Nhân, Đại Nghĩa. Công lao, sự hiện diện của Người trong giai đoạn Lịch sử CM Tháng 8 và kháng chiến kiến quốc của VN là không thể lãng quên.
Sau hơn 30 năm những sự kiện đã kể trong bài, UVBCT Chủ tịch UBTW Mặt trận tổ quốc VN Nguyễn Thiện Nhân đã dẫn đầu đoàn đại biểu Đảng, MTTQ, Quân đội đến gia đình Thượng tướng thăm hỏi, thắp hương bên di ảnh và bàn thờ nhân ngày giỗ của Người.
Sự thật viết ra trong bài này, chúng tôi đã bày tỏ cùng các bạn là viết theo lời kể, theo sự nhớ, chứng kiến của chính những người trong cuộc, của chính con cháu trong gia đình Bác Chu. Sự oan uổng, khuất tắt gây nên cái chết của „ Con Hùm xám Bắc Sơn“ là đau lòng, là phải bị lên án. Con cháu trong gia đình giòng họ Chu Bắc Sơn, những người đồng chí, đồng đội của Bác Chu văn Tấn đã chịu đựng, đã „Nhẫn“ theo lời dặn của Người nhưng rất cần một sự minh oan, một lời xin lỗi.

Sau bao năm, sau bao biến cố thời cuộc, giờ chúng ta tin rằng, Chu Văn Tấn vẫn mãi mãi là một tên tuổi sáng của Lịch sử Việt nam. Giờ này nơi Suối Vàng, Bác Tấn đã đang được ung dung bên Lãnh tụ Hồ chí Minh, bên Bác Tôn, bên Phạm văn Đồng, Võ Nguyên Giáp…
Xin bạn, hãy đọc lại một lần những tâm sự cuối cùng của Ông với con:
„Lần nào gặp con ông cũng lạc quan tâm sự " Tổ chức đang xác minh, sắp xong rồi. Tao nghĩ mình chẳng có làm gì sai! Có gì mà anh bi quan cho là bất hạnh, mà buồn?!"…
Lần vào thăm cuối cùng, Thượng tướng đã gầy yếu lắm. Như có linh cảm điều không hay sắp đến, ông nhẹ nhàng nói với con : "Tao 74 rồi... dạo này mệt. Thôi... lỡ có việc gì thì... nhớ đưa tao về... nằm bên cạnh các bác trên quê".

Trước những gian nan thử thách cuối đời, Ông vẫn một lòng tin vào ĐỒNG CHÍ, ĐỒNG ĐỘI, TỔ CHỨC của mình. Ông khuyên con phải lạc quan, không buồn, ông nghĩ bị quản thúc chưa phải là bất hạnh nhất, Ông tin lòng trung thành, cống hiến của Ông sẽ được TỔ CHỨC xác minh! Sự ngây thơ, trong sáng của người Cộng sản đích thực thật cao thượng nhưng ông phải đợi! Hơn 30 năm sau, NHÂN DÂN, LỊCH SỬ mới trả lại cho Ông sự CÔNG BẰNG!.


Thật ngậm ngùi và cao cả, người Cộng sản chân chính đã THỀ cống hiến trọn đời cho sự nghiêp CM, chỉ đến phút cuối, khi ông bừng tỉnh, ông mới dành cho riêng mình một ân huệ tư lợi nhỏ nhoi: Dặn con „ NHỚ ĐƯA TAO VỀ…NẰM BÊN CẠNH CÁC BÁC TRÊN QUÊ“.
-----------------------
Tác giả Trần Đình Ngân hiện định cư cùng gia đình tại CHLB Đức, anh nguyên HS K1 Trường TNVN Lư Sơn-Quế Lâm (1953-1957)

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

Tù facebook Ông Nội SN Cu Tý 2012

MỪNG SINH NHẬT CU TÝ 24/9/2012


CN , 23.9.2012 bà nội và bố mẹ cu Tý tổ chức mừng sinh nhật cháu kết hợp tân gia nhà mới ở Sydney. Khách mời gần 50 người, trong đó có 20 bạn của cu Tý. Bố Phương chuẩn bị một con bê thui 20kg để đãi khách . Tiệc tùng vui chơi từ trưa đến tận chiều tối mới kết thúc. Vui quá ! Chúc cháu " Hay ăn, chóng lớn" - Khỏe mạnh và Thông minh !


Mừng Cu Tý Sinh nhật (2 tuổi) Từ facebook Ông Nội)

CHÚC MNG CHÁU NI TRÒN 2 TUI.
27 Tháng 9, 2011 lúc 13:51 ·

Cháu Vũ Quang Huy ( Ryan / cu Tý) sinh ở Sydney hiện đang sống với bố mẹ và chị gái Lucy Minh Tú ở Úc. Cu Tý được gửi Nhà trẻ từ khi mới 6 tháng tuổi , nay rất có bản lĩnh trước các bạn Tây. Cháu ngoan và hiếu động. Chúc cháu luôn mạnh khỏe, hay ăn chóng lớn và mau nói thạo tiếng mẹ đẻ .
Bố mẹ Ryan Cu Tý cùng tổ chức Sinh nhật cho con với 1 số con của các bạn hiện đang sống và làm việc tại Sydney ( ngày 24/9/2011)

1 tác phẩm chưa đặt tên của HS Ryan cu Tý sẽ bán đấu giá trong tương lai !








Từ facebook Calathau Vu XB Ngày 27/9/2016

  ( Kể chuyên chị em Lucy 7 trước )



Lucy rất yêu em. Khi chơi với em cu Tý, Lucy luôn nhường nhịn, nhưng em mới 1 tuổi đã "đành hanh" hay "bắt nạt:" chị . Những lúc bức xúc nhất Lucy chỉ có 1 thứ "vũ khí" chống lại , đó là ...khóc nhè ! Khóc nhè nhưng không mách người lớn vì biết người lớn bao giờ cũng bênh người bé hơn . Người lớn thì chẳng cần phân xử dỗ dành vì biết chỉ 1 lát Lucy lại nín rồi ôm em cu Tý như chẳng có chuyện gì xẩy ra. Ông Nội theo dõi , nhận xét: cháu gái ông cười cũng xinh mà khóc nhè cũng ...xinh, nên bèn lấy máy ảnh ra chụp ...Thế mà đã 7 năm rồi . Lucy đã 9 tuổi, học Lớp 4 , còn cu Tý 7 tuổi, lớp 2 . Cả 2 chị em, đứa nào cũng giỏi tiếng Anh nhưng kém tiếng Việt....








Thứ Tư, 26 tháng 9, 2018

BÀI VĂN HAY NHẤT CỦA BÀ PCT NƯỚC THƯƠNG NHỚ ÔNG (CỰU) CT NƯỚC .


THƯƠNG NHỚ CHỦ TỊCH NƯỚC TRẦN ĐẠI QUANG
(24/09/2018 16:07)

Trong 1/2 nhiệm kỳ phối hợp làm việc và thực hiện nhiệm vụ Anh phân công, ủy quyền cùng với vai trò tham mưu, phục vụ của Văn phòng Chủ tịch nước đã làm được nhiều việc đối nội, đối ngoại theo quy định. Qua đó, Anh đã để lại những dấu ấn rất đặc biệt đối với bạn bè quốc tế và các cơ quan, đơn vị, cá nhân trong nước.
Đối với Cơ quan, bất cứ công việc nào, nơi nào cũng đều lưu lại hình ảnh của Anh:
Từ nơi làm việc mới rộng rãi, thuận lợi,
Từ những tình cảm chân tình, sự quan tâm chu đáo đến mọi người,
Từ sự động viên, nhắc nhở công việc đến từng vụ, đơn vị,
Từ sự quan tâm chỉ đạo nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác tham mưu, phục vụ đối với lãnh đạo và chuyên viên Văn phòng Chủ tịch nước.
Đặc biệt sản phẩm hiện hữu mà Văn phòng có được là lần đầu tiên tổ chức kỷ niệm Ngày truyền thống Văn phòng Chủ tịch nước ra đời Kỷ yếu hơn 70 năm của Phủ Chủ tịch, của các thế hệ lãnh đạo Nhà nước và Văn phòng Chủ tịch nước, Phòng trưng bày truyền thống Phủ Chủ tịch cùng những tình cảm quý trọng, thương yêu của anh chị em dành cho Anh.
Và không thể không nhắc đến là lần đầu tiên cơ quan Văn phòng Chủ tịch nước được đón nhận Huân chương Hồ Chí Minh do chính Anh ký và Anh trao tặng.
Mấy ngày qua cơ quan luôn trong không khí buồn rười rượi, vì sẽ vĩnh viễn thiếu vắng Anh và không thể tin Anh ra đi mãi mãi và ra đi thực sự rồi.
Phòng ăn trưa hàng ngày Anh vẫn ngồi ăn, anh chị em vẫn chuẩn bị tươm tất bữa ăn nhưng vẫn còn nguyên vẹn cùng với những nén nhang thơm nhưng thấy xé lòng Anh ạ.....!

Thôi công việc trước mắt tất cả lo lễ tang Anh thật trọn vẹn, chu đáo.
Kính chúc Anh ngủ một giấc bình an cõi vĩnh hằng./.
Phủ Chủ tịch, ngày 24 tháng 9 năm 2018

Đặng Thị Ngọc Thịnh
Quyền Chủ tịch nước CHXHCNVN
----------------------------------

Bình luận của Phạm Lê Vương Các:

Bà Đặng Thị Ngọc Thịnh, một nhân vật khá mờ nhạt trong hệ thống chính trị Việt Nam, sau khi đảm nhận chức vụ Quyền Chủ tịch nước đã có bài viết về người tiền nhiệm quá cố dưới nhan đề “Thương nhớ Chủ tịch nước Trần Đại Quang”.

Bài viết ngắn nhưng khá lủng củng và không rõ nghĩa ngay từ lời mở đầu. Nếu tôi không nhầm thì bà Thịnh tự khen mình trước, ca ngợi sự giúp sức của mình và Văn phòng Chủ tịch nước, nhờ đó Chủ tịch nước Trần Đại Quang mới để lại “dấu ấn đặc biệt” của mình.

Dấu ấn đặt biệt của Chủ tịch Quang dưới sự miêu tả của bà Thịnh bằng những hình ảnh không mấy đặt biệt trong vai trò nguyên thủ quốc gia, và có đôi chút buồn cười về nội dung câu chuyện lẫn lối viết.

Bởi trọng tâm của phần thân bài đã bị lệch đối tượng, khi dùng hình ảnh của Chủ tịch Quang để nói về sự đặc biệt của Văn phòng Chủ tịch nước - trong khi đây chỉ là một cơ quan giúp việc cho Chủ tịch Trần Đại Quang.

Có thể xem đây là bài văn khóc thương với lời lẽ thân tình, mang tính chất bình dị mộc mạc. Nhưng khi nó sa đà vào tính chất kể lể những chuyện không mấy nổi bật, lại đặt vào trong bối cảnh cố gắng phác họa lại hình ảnh của một nguyên thủ quốc gia vừa qua đời, cho thấy bài viết rất thiếu chiều sâu tư duy và khả năng dẫn dắt câu chuyện quốc gia trong vai trò là Quyền Chủ tịch nước.

Quá mất điểm cho sự khởi đầu của Quyền Chủ tịch nước.
 -----------------------------------------------------------------------------------

http://www.vpctn.gov.vn/…/THUONG-NHO-CHU-TICH-NUOC-TRAN-dAI…

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018

NGHE ÔNG THẦY LÊ THẨM DƯƠNG DẬY HỌC TRÒ

Các cháu, nhân đầu năm học chú lại có đôi lời dặn các cháu
Tác giả: theo FB Lê Thẩm Dương


Học xong lớp 12 đừng tưởng bây ngon, mới hoàn thành cái chương trình xoá mù chữ thôi. Còn lên Đại học, xong ra Đời học, mấy cái trường kia nó dữ dội hơn nhiều. Nên ráng, đời đứa nào cũng có 24 tiếng như nhau, hơn nhau ở chỗ xài sao cho nó khéo…
Đừng quá tin vào đạo đức, đạo đức làm giả được, lương tâm thì không, nên sống sao cho cái lương tâm bây thanh thản là được.
Rồi, đi học đi mấy đứa… (LTD)

KD: Đúng tính cách và “chất người”của ông thầy Lê Thẩm Dương. Tếu tếu hài hài nhưng thiết thực. Có điều, nếu không “Đạo đức giả” thì tiến thân “đúng quy trình” và làm to sao được?  😀
—————
– Đứa nào muốn thành bác sĩ, kỹ sư, kiến trúc sư, thì lo học toán lý hoá sinh cho giỏi, sau còn dùng. Mấy đứa không thích mấy ngành này thì học cho đủ năm điểm qua lớp là được, học cho cố sau này quăng cũng vậy, đời chú tới giờ, chờ hoài vẫn chưa thấy ngày dùng sin, tang, cos, cotang…

– Học văn thì đọc sách cho vui, nhớ ngày sinh tháng đẻ tác giả, hoàn cảnh ra đời tác phẩm, biện pháp nghệ thuật của tác phẩm để trả bài có điểm. Thời gian còn lại thì đi đọc sách, tiểu thuyết thế hệ mới của nước ngoài với trong nước. Đọc càng nhiều càng tốt, đọc đủ thể loạ càng tốt. Bây đọc bây khôn ra nhiều lắm, tin đi.

– Giáo dục công dân hay Đạo đức thì bỏ mấy cái sáo sáo ngữ như “Tiên học lễ, hậu học văn”, dạy hết năm này tới năm nọ, tụi nó đọc rào rào chứ có đứa nào nhớ làm theo. Dạy tụi nó cách lên mạng, lên facebook đọc tin tức thì kiểm chứng nguồn, biết tìm hiểu, biết suy nghĩ đến cảm nhận của người ta.
– À, còn lịch sử, học số cho nhớ để thi, chứ bớt bớt tin. Bên nào thắng thì bên đó là người tốt, chịu khó đọc từ nhiều nguồn, học từ nhiều nơi, tự dùng cái đầu để kiểm chứng, rồi sẽ thấy khác, khác lắm… rồi sẽ tự hào theo một kiểu khác.
– Sống hay chết gì cũng phải học cho thật giỏi Anh Văn, muốn tốt hơn thì học thêm các ngoại ngữ khác nữa, Việt Nam làm việc nhiều với thằng nào thì đi học ngoại ngữ thằng đó. Tiếng Tàu thích thì cứ học, đừng có bị mấy cái tinh thần hão làm mù mờ, học tiếng của nó để làm việc với nó khỏi bị nó lừa, để nó có chửi thì biết mà chửi lại. Học ngoại ngữ là cách duy nhất để bây hội nhập.
– Thể dục thì dẹp mẹ nó mấy môn nhảy xa, nhảy sà, nhảy cao, chạy đường dài… nhiều đứa thể lực nó yếu rồi sao nó theo kịp. Dạy tụi nhỏ cách bơi lội khi đường ngập, cách né cây ngã khi bão, cách chèo xuồng vượt đường ổ gà… Không thì cho học cách rút dây. Phát cho mỗi đứa một sợi dây kinh nghiệm rồi thi nhau rút. Mấy đứa con ông cháu cha ráng học môn này cho giỏi, sau rồi dùng.
– Nông nghiệp thì dẹp luôn mấy cái cách nuôi trồng vớ vẩn gì đi, trẻ giờ nó ở thành phố học mấy cái đó làm chi. Dạy nó phân biệt đâu là thực phẩm sạch, đừng có thấy ai share cái gì kêu có độc cũng tin. Đặc biệt mấy thằng con trai thì học cách phân biệt rau sạch, lớn rồi biết mà dùng, không thì về chỉ ba mấy đứa cách phân biệt rau sạch để bảo vệ má mấy đứa.
– Tin học thì bỏ mấy cái lập trình nham nhảm, hay hướng dẫn tạo cây thư mục, tạo file văn bản đồ đi. Bỏ mẹ nó luôn cái hệ điều hành Dos đi, thế giới nó đi chợ bằng tên lửa rồi mà còn Dos với Đéo. Ráng mà học cách làm CV, cách viết mail… mấy cái này sau này cần hơn.
– Học ít ít thôi, năm cấp ba yêu thử đi cho biết mùi thất tình với người ta. Chứ để lên đại học mấy đứa nó không có yêu thật lòng đâu.
– Ráng học hết năm 12, tự nhận ra coi bản thân mình giỏi môn nào, thích môn nào thì phát triển môn đó. Chọn trường Đại học thì phải kiên quyết với bản thân, không phải nghe ai nói gì cũng gật đầu chọn theo. Đời bây bây không lo, để người ta sai người ta khiển rồi sau này sao mà khá hả bây?

– Học xong lớp 12 đừng tưởng bây ngon, mới hoàn thành cái chương trình xoá mù chữ thôi. Còn lên Đại học, xong ra Đời học, mấy cái trường kia nó dữ dội hơn nhiều. Nên ráng, đời đứa nào cũng có 24 tiếng như nhau, hơn nhau ở chỗ xài sao cho nó khéo.
– Ráng học, đừng tin mấy con mấy thằng viết kiểu bài như “Bỏ học đại học lương 80 triệu…” tụi nó lừa đó, nó viết thiếu là mười ngàn đứa bỏ học, chín ngàn chín trăm chín mươi chín đứa thất nghiệp, có 1 thằng kia may thôi. Bây chắc không đủ may đâu, đừng thử.
– Để dành tiền từ giờ để đi du lịch, bước ra khỏi cái nước ngày nào thì đời mình khôn hơn ngày đó. Bây là con ếch, cái miệng giếng Việt Nam nhỏ, có ngon thì nhìn đời qua miệng giếng thế giới.
– Đừng quá tin vào đạo đức, đạo đức làm giả được, lương tâm thì không, nên sống sao cho cái lương tâm bây thanh thản là được.
Rồi, đi học đi mấy đứa…
___________________
Cre: Nguyễn Ngọc Thạch
#lamchutuduy
#TS_Lê_Thẩm_Dương
Share this:
TwitterFacebook299

-----------------------------------------------
Theo Blog kim Dung/Kỳ Duyên

ĐỨC CUNG HOÀNG ĐẾ LIỆT CHUYỆN (Chép từ facebook Calathau Vu)

(Chuyện phiếm nhiều kỳ)

Lại nói hôm vưa rồi, đang ngồi nhổ râu cho đỡ buồn thì cụ cố NSP réo rắt gọi điện :" Này, trưa nay tới ngay Cung điện CU-TU dự quốc yến, nhá nhá nhá !". Cúp máy ! Mình ngẩn tò te, chả biết Cung điện CUTU là nhà ai ! Ngẫm nghĩ, nhớ , ngoài HN cụ Tú Riềng hay chơi chữ kiểu "chiết tự" . Thí dụ vừa ra Hà Nội cụ gọi tôi thông báo: "Chương trình sáng nay LÔ LƠ TI CA, chiều HÔ VI LÔN. Cùng tham dự có 1 VIP. đó là Giám đốc Cty trách nhiệm hữu hạn KHÔ VI BU" . Lập tức tôi hiểu ngay hôm ấy chúng tôi sẽ ăn sáng món Cháo lòng ( Thay vì món Lòng lợn tiết canh ngày xa xưa nay đã thành ...quá vãng!) . Và chiều là Hột vịt lộn . Còn nhân vật VIP "Khổ vì buồn"(kHOVIBU) kia có liên quan đến chế độ cấp cota mỗi tuần 1 lần thì xin " Không khai chính ủy trong đống rơm !" ...Bấy giờ tôi mới suy ra. Biệt thư CUTU mà NSP nói, đích thị là nhà vợ chồng 2 cụ CUNG-TUYÊN rồi ! Quả đúng là có bữa ăn nhưng thực khách toàn ...mỹ nhân. Trịnh trọng quá ! Đầu tiên Nông Sản Phụ (Cặp mắt rất tình) liếc nhìn ông chủ nhà (Người đàn ông duy nhất, ngồi chính giữa bàn ăn), khoanh tay giới thiệu : Đây là ĐỨC CUNG HOÀNG ĐẾ ! (Liếc sang bên) Kia là KIM TUYÊN HOÀNG HẬU . (Chỉ vào ngực mình ỏn ẻn ): Thiếp là QUÝ PHI LÔNG SẢN PHỤ ! Còn lại tất tần tật đều là các CUNG TẦN MỸ NỮ dưới sự tuyển chọn và chăn dắt của MINH HÀ MA MA ĐẠI TỔNG QUẢN ngồi đầu bàn ! Quốc Vương lúc ấy có vẻ nóng ruột bèn phán: " Vậy việc Trẫm giao cho khanh tiến cử 1 CÔNG CÔNG vào cung trông nom A PHÒNG,khanh đã tìm được chưa ? Bấy giờ Ái phi NSP mới vô cùng bối rối , nhìn phải, liếc trái chỉ đại vào lão Calathau mà thưa " Đây ạ! Đây ạ! Bẩm Hoàng đế, thần thiếp đã tuyển được lão này này !". Mặc cho Lão Calathau bất ngờ lúng túng, Đức Cung Hoàng đế cứ kéo hắn vào ngồi cạnh mình, lại còn rót Bia Ken ban thường, nói : "Từ nay Trẫm sẽ phong cho ngươi chức CÔNG CÔNG cai quản A Phòng " Lúc này Minh Hà Ma Ma Đại tổng quản bèn bẩm lên Đức Vua rằng lão Calathau do Đương kim Quý phi NSP tuyển chọn, không biết "chất lượng" thực hư thế nào, nên Bệ hạ chỉ nên phong cho hắn làm "Phó Công Công" để có sự cảnh giác tránh gây hậu họa ! Nghe đến đây Đức Cung Hoàng Đế gạt đi , đập bàn cái bốp rồi dõng dạc phán : Trông mặt mũi lão này không Công Công Thái Giám thì là đồ GSTS (Gà sống Thiến sót) à !!! Đến đây tất cả cung tần mỹ nữ kẻ "mặt xanh như đít nhái", người "mặt tái như cà ...tím" , nhưng vẫn phải nâng ly nhoẻn miệng cười mà đồng thanh hô to : "Đức Cung Hoàng đế vạn tuế! Vạn tuế ! Vạn vạn tuế ! " Tiếp theo là hát vang bài " Được cùng đồng chí, tưng bừng họp vào ngày tết ..." ( Bài hát cung đình nhã nhạc truyền thống ) để làm Hoàng đế vui lòng !
(Muốn biết sau đó trong Hoàng cung xảy ra chuyện gì, xem hồi sau sẽ rõ! )










CHUYỆN CŨ ĐĂNG LẠI


12/09/2010 11:48 pm
Chat với OSIN
(Chuyện bịa như thật)
Calathau xin có ý kiến !  Đồ cổ càng để lâu càng giá trị . Blog của Làng ta ra đời từ 2008, đền nay đã 18 năm. Trong cái kho tàng khá đồ sộ ấy còn rất nhiều "của quý", thỉnh thoảng lục ra coi, bao nhiêu kỷ niệm lại ùa về ...Như câu chuyện sau đây, hư hư thực thực. Ai bảo phịa cũng được, mà bảo thực thì cũng chẳng sai ! Bạn vẫn là bạn. Chúng mình đều là những người bạn tốt của nhau. trước thế, bây giờ thế và mãi mãi thế . "Tình Quế Lâm" mà !  
      Ông chủ 1 doanh nghiệp sản xuất mặt hàng điện tử vào loại đại gia có mấy ngàn mét vuông đất ở Ba Vì bỏ hoang cả chục năm nay, nhân có “chiến tranh lạnh” với vợ, ông bèn tận dụng thời cơ bỏ công bỏ của ra xây dựng thành cái trang trại để làm chỗ giao lưu bạn bè cùng hội cùng thuyền, cũng là củng cố hậu phương, kiểu “Tích cốc phòng cơ”, nếu một mai chiến tranh lạnh trở thành chiến tranh nóng thì lập tức có hậu cứ cố thủ, thà “chết chứ không chịu hy sinh” , ông nói thế ! 

Ngày qua tháng lại, bằng lòng tự trọng cao ngút trời, ông quyết chứng minh với ai đó rằng, ông không những “Giỏi việc nước” mà còn “ Đảm việc nhà” ! Quả nhiên ông đã thành công.

 Phải công nhận 1 mình ông xoay xở cho thành ra 1 cái “ Hàm Yên sơn trang” ( Như tả trong tiểu thuyết “Xóm Vắng” của Quỳnh Dao) là cả 1 bản lĩnh không thể coi thường.Tất nhiên ông cần một Osin đóng vai quản lý toàn bộ cơ ngơi này, kể cả chăm sóc phần ăn, ở cho ông chủ. Cũng phải thay qua đổi lại đến mấy Osin đủ loại, cuối cùng ông tạm chấm chị Gái . Thật ra gọi chị hơi già mà gọi em thì hơi trẻ. Ông gọi chị cho nó rạch ròi khoảng cách. Kiểu như ngày xưa các cụ gọi chị Sen, chị Vú . Chị Gái thuộc dạng xấu người nhưng bù lại nhanh nhẹn. Vì nhanh nhẹn hơi quá nên chị Gái đâm ra hậu đậu, nhiều chuyện “cầm đèn chạy trước ô tô”. Chẳng hạn , ông chủ có sở thích sưu tầm đồ cổ, thỉnh thoảng kiếm được cái gì coi là quý hiếm thì trưng bày trong phòng khách. Khách đến chơi tự ông giới thiệu, lấy làm hãnh diện khó che giấu. Vậy mà có lần ông phát hiện bị mất một cái bình vôi và 1 cái điếu cầy. Đang nẫu ruột thì chị Gái khoe , chú ơi con dọn phòng khách vứt mấy cái “khỉ gió đồng lăn” rồi , khiếp , con vứt ra bô rác ý ! Ông chủ tá hoả hét , chị ngu quá ! Cái bình vôi 2 nghìn, cái điếu cầy 1 nghìn chị có biết không !!! Chị Gái cười ré, chú ơi, con đền chú 5 ngàn đây đây …Ông chủ điên tiết vứt toạch cái đồng xèng 5 ngàn xuống đất . Ngàn đô-la , đồ ngu ạ !!! Chị Gái khóc thút thít. Cháu tuy làm Osin nhưng cũng có tư cách của Osin, chú xúc phạn cháu …Chị Gái càng nức nở, y hệt vai chị giúp việc trong vở kịch Đời Cô Lựu !  Đến nước này ông chủ chỉ còn cách xuống thang đấu dịu, vì nếu nó mà bỏ đi ngay đêm nay thì sáng mai có nguy cơ ông phải huỷ chuyến bay sang Hồng Kông làm việc với đối tác . 

Tình hình này kéo dài đến nửa năm. Bức bối quá ông bèn quyết định : cần phải có thêm 1 Osin nữa, cao cấp hơn, trí thức hơn, lịch sự hơn để ông còn tiếp các vị khách từ trời Âu, trời Mỹ tới. Vậy ít nhất trông cũng phải sáng sủa , ăn vận đúng kiểu, rồi biết vi tính, biết ngoại ngữ ( tốt nhất tiếng Anh), và tất nhiên không được trẻ quá, nhưng phải đủ sức khỏe để quản lý “ Hàm Yên sơn trang” thay ông lúc ông vắng nhà . Xa hơn nữa là , chăm sóc ông khi trái gió giở giời  . Sau nữa cũng là tạo ra thế “đa nguyên” để kiềm chế lẫn nhau giữa 2 Osin trong 1 mái ấm tình thương  ! 

Xem tử vi, chọn ngày “đẹp”, ông soạn 1 lời quảng cáo tìm Osin tung lên mạng xã hội. Chỉ vài tiếng đồng hồ sau có tới cả 1 tá tin phản hồi. “Giới tính :Nữ. Không còn trẻ, nhưng cũng chưa già. Đang sống độc thân. Biết tiếng Anh, biết vi tính văn phòng, yêu thiên nhiên, làm vườn,. Có kiến thức về y học nên có thể chăm sóc súc vật cũng như chăm sóc các cụ già tuổi cao neo đơn, sức yếu v.v…”Ông chủ chấm người này . 

Lần đầu tiên liên lạc qua điện thoại với đối tác, ông hỏi thêm 1 số điều rồi cuối cùng cười mà xin “nói thêm cho rõ”, rằng tôi già rồi nhưng chưa phải là đầu bạc răng long. Tức là tôi chưa lên hàng cụ ! Thời đại CNTT phát triển, chỉ 1 ngày sau đối tác đã thân chinh tìm đến “ Hàm Yên sơn trang” ra mắt bên A . Ông chủ mở đầu : Chị cứ đi xem qua 1 lượt nhà tôi, rồi tôi sẽ nói rõ những công việc tôi yêu cầu chị thực hiện. Chúng ta sẽ thỏa thuận hợp đồng sau. Ông chủ nghiêm nghị nói vậy. Bên B ( trang phục hơi bị điệu cùng với dáng đi gịọng nói cũng hơi bị diễn ), đáp lại : dạ, thưa ….anh, em đã quan sát Trang trại của anh ngay từ khi bước vào cửa ….Và ngay bây giờ em có thể nói rằng, em rất phù hợp với yêu cầu của anh ! Ông chủ hơi bị “choáng”, bởi sự sắc sảo, quyết đoán của người đàn bà cực khó đoán tuổi này. Nhưng thôi, việc cần, lại có cơ hội thì cũng phải quyết ngay thôi. Ông chủ nhớ là 3 ngày nữa đã phải có chuyến công du nước ngoài, không thể để 1 mình chị Gái “sắp thành cáo” làm tướng ở cái cơ ngơi này. Ok ! ông chủ rứt khoát, vậy chị có thể đến đây, bắt đầu từ ngày mai. Tôi sẽ nói với chị Gái bàn giao 1 phần công việc cho chị. Chị có thể dọn ngay đến đây chứ ? OK ! Đối tác cũng rứt khoát. Lại còn “nâng lên 1 tầm cao mới” : Thưa, anh nói rất trúng ý em , bởi với vườn hoa, cây cảnh như thế này em sẽ được tự tay chăm sóc cho tươi tốt, xinh đẹp để anh vừa lòng, hơn thế nữa em sẽ sáng tác tranh lấy từ cảm hứng “ Hàm Yên sơn trang”. Chị có vẻ xúc động . Chị còn biết hội hoạ ? Dạ thưa em có học qua mỹ thuật. Em còn có thể làm thơ, chơi dương cầm. Ông chủ cười, khoe , tôi cũng chơi vĩ cầm nhưng học chơi từ hồi Lớp 5, bây giờ cứng tay rồi ! Thôi, coi như ta thống nhất thế nhé ! Ngày kia tôi sẽ đi nước ngoài ít lâu, làm sao tôi liên lạc được với chị để nắm rõ tình hình ở nhà ? Ông chủ băn khoăn . Không khó gì cả, anh có vitính và có đường truyền ổn định chứ gì ? ( Chị ta nhìn lên cột antel cao vút trong khuôn viên ). Anh mang Laptop theo chứ gì ( Chị ta nhìn thấy ông chủ đeo Laptop bên hông). Vậy em sẽ chát, meo với anh. Ok ! Vậy là bên A và bên B thống nhất bằng 1 bản hợp đồng “ký miệng” rất đúng thủ tục hành chính ! Chị này chào để ra về. Ông chủ tiễn ra cổng, hỏi , chị tên Đẹp ? Dạ em là Đẹp- Trần thị Mộng Đẹp. Xuýt nữa ông chủ đưa tay ra bắt, may giật mình rụt lại ! 

Đêm ấy ông chủ ngủ 1 giấc ngon lành . Ngày hôm sau tình hình cũng bình thường. Nhưng đến chiều ở Công ty về thì ông lại bị sốc nặng . Số là khi ông về nhà thì cửa dả trống huyếch trống hoác. Cơm nước lạnh tanh, tìm khắp nhà trên nhà dưới, ra cả vườn cây ao cá tìm, gọi cũng chả thấy Osin Thuý Gái đâu ! Đang tính gọi điện cho CA 113 thì Gái về trong trạng thái say sỉn . Này cô, cô đi đâu mà bỏ nhà bây giờ mới về ? Tôi nói cho cô biết …Ông chủ chưa rứt lời thì Gái đã nhoẻm cười , cháu biết ông chủ sắp hê cháu ra dzìa …Cháu phải đi uống bia cho quên hết cái sự đời ! Thật quá quắt, ông chủ không nén nổi . Chị đi ngay đi ! Ừ thì cháu đi, cháu đi cho chú với người ta vừa lòng . Chị Osin lè nhè hát , cứ 1 câu “ Ai đã đưa em về. Ai đã cho em về …” lại lấy muỗm gõ cái chát vào đít chảo . Ông chủ nhớ ngay đến câu hát của bọn trai làng ghẹo con gái lúc say bí tỉ . Chắc “con” này vừa nhậu với bọn chúng cũng nên ! Điên tiết ông quát : "Câm mồm !". Quả thật đây là lần đầu tiên trong đời ông có những lời lẽ nặng nề thế với người ăn kẻ ở trong nhà !

Ông chủ tự vào bếp nấu cơm ăn, trong khi cô Osin nhà ta lăn ra ngủ  ! Ăn cơm xong ông chủ vào phòng mình, khoá chặt cửa lại làm việc đến quá nửa đêm mới đi ngủ. Hôm sau ông dậy muộn vì nghỉ làm để chờ Osin Mộng Đẹp đến bàn giao công việc. Lại một bất ngờ : Gái đã bỏ đi mất tăm ! Ông chủ chạy ra vườn. Con chó vẫn nằm trong chuồng vẫy đuôi mừng chủ. Nhìn sang chuồng thỏ, 2 con mất 1 . Ông chủ nghĩ ngay đến vụ nhậu của Gái. Quả nhiên trong thùng rác ông chủ đã phát hiện ra nhiều đám lông thỏ vứt trong đó . Giật mình, ông chạy vào phòng khách kiểm tra cái catáp đêm qua quên không cất, kết quả : 3 ngàn đôla không cánh mà bay ! Tất cả sự cố này tất nhiên ông chủ giữ kín với tân Osin Mộng Đẹp. 

Chỉ có 1 buổi chiều để bàn giao cơ ngơi cho người giúp việc mới . Ngay đêm ấy ông chủ xách vali ra sân bay. Vị ngọt của chất nước uống chế bằng lá cây do Osin Mộng Đẹp nấu còn đọng lại trong cổ họng ông chủ . Hên sui có số cả mà ! 

Lậy Chúa, sau 10 ngày đi công cán nước ngoài, trở lại “Hàm Yên sơn trang” ông chủ thở phào nhìn cây cối hoa lá xanh tươi hơn. Nhà cửa vườn tược ngăn nắp sạch sẽ hơn. Ông nhớ cuộc chát đầu tiên với Osin Mộng Đẹp từ bên kia nửa vòng trái đất : 
- Tôi đây, chào chị ! 
- Chào anh! Anh đừng gọi em là chị mà cứ gọi tên có được không ạ ! 
- Cũng được thôi ! Tình hình ở nhà thế nào ? 
- Tốt anh ạ ! Em vừa hoàn thành xong bức tranh “ Hoa nở trong vườn ai” và bắt đầu viết bài thơ về …. 
- Không, không tôi cần biết vấn đề an ninh … 
- Thì có an ninh an toàn mới sáng tác nghệ thuật được chứ anh …. 

Không trả lời, ông chủ vội vàng Offline, cắt đứt cuộc chát ! Ông chủ nóng lòng trở về nhà. Không phải để xem tranh hay đọc thơ của Osin… 

Vụ “chát với Osin” khiến ông chủ cảm thấy bất an hơn cả vụ mất tiển, mất thỏ lần trước . Việc gì sẽ xảy ra? Ông chủ có mất mát gì không ? Hồi sau sẽ rõ !



------------------------------------
TRÍCH 1 VÀI COMMENTS
NHẬT LỆ at 12/18/2010 02:24 pm comment
Tôi nghe nói Tỷ Phú Vô Tư mới nhận 2 đơn xin nhượng lại Osin Mộng Đẹp. -1 đơn của Kygai, định nhận về để cùng bình THƠ. -1 đơn của Đỗ Đồng định nhận về để quản lý XƯỞNG VẼ mới thành lập.  Các cụ thấy có được không ?
Thạch Quân at 12/14/2010 08:28 pm comment
         Rất may là nhà tôi chẳng bao giơ thuê Osin cả,không phải chỉ Bà xã ớn Osin mà chính tôi cũng rất hãi ngay cả trước khi đọc đươc câu "chuyện phiêm" của Calathau. Tôi cũng có mẩu chuyện về Osin nhưng không phải của nhà tôi mà là của người đến thuê nhà tôi ở khu Cầu giấy. Khi cho thuê nhà tôi để nguyên bể cá vàng ở góc sân vì người thuê nhà là dân Đài Loan cung rất mê chơi cá cảnh. Ông ta thuê một cô Osin rất trẻ,khá xinh tỏ ra nhanh nhẹn tháo vát. Suốt mấy tháng thuê nhà tôi không thấy xảy ra chuyện gi, đến lúc Ông ta hết hợp đồng trả lại nhà cho tôi,thì tôi phát hiên bể cá trống không,hơn chục con cá vàngđã không cánh mà bay, Ông bạn thuê nhà sửng sốt, còn tôi thì hơi ngượng, chắc chắn là cô Osin đã dọn sạch bể cá trước lúc chia tay ông chủ.Sau chuyện này tôi càng củng cố ý định :đừng bao giờ thuê Osin. 
CALATHAU at 12/14/2010 07:46 am comment
Hôm qua, bất ngờ ông chủ có biệt danh mới " Tỷ phú vô tư" ( thay cho biệt danh cũ " Tỷ phú cô đơn"), người được "nghi ngờ" là nguyên mẫu trong câu chuyện phiếm của tác giả đã gọi điện khoe " Tớ đã đọc rồi, sao giống tớ thế nhỉ (cười khà khà) ? Nhưng chuyện tớ còn hay ho hơn nhiều. Để hôm nào gặp, tớ kể cho mà viết tiếp " hồi sau" nhé ! Hấp đẫn không thua chuyện phim hình sự pha chút tình cảm ...".
BÓNG BÀN BIỂN at 12/11/2010 04:59 pm comment
“Chuyện phiếm” của Calathau hấp dẫn thì đã đành, nhưng tôi còn thấy có nhiều tình tiết “mùi mẫn và hình sự” nữa. Tôi đọc ngay từ khi chưa có cụ nào “bình loạn” mà đã đoán ra “nhân vật chính” tác giả hư cấu từ “nguyên mẫu”   nào. Nhân đọc chuyện này một anh bạn Culờ làm ở bên XKLĐ bảo tôi: “ Cậu cứ bảo Nó học mấy anh ĐL, HQ thử về mấy tỉnh Miền Tây mà tuyển “ỐSIN đa năng”   thiếu gì người, trẻ có,   sồn sồn có, khỏe mạnh, xinh đẹp chẳng kém gì “văn công”. Thấy anh bạn bọn mình Nó tốt , có lòng thương người rất vô tư mà cứ cô đơn mãi cũng…tội tội!". Nghe có lý Tôi hăng hái định bấm ĐTDĐ, nhưng 2 thằng sực nhớ ra đây là “ Chuyện phiếm”. Cái anh chàng Calathau nó "bịa ra" mà bọn mình cứ tưởng chuyện thật của ông bạn mình.  
Thanh Mai at 12/11/2010 08:44 am comment
Osin có tâm hồn nghệ sĩ như thế này thì dễ làm cho ông chủ lao đao, trái tim phập phồng lắm đây! Nếu Osin đảm đang chẳng mấy chốc ông chủ sẽ thăng chức.
KYVINHHUNG at 12/10/2010 09:46 pm comment
      Thế mới biết sức mạnh của tài năng hư cấu dù ghê gớm đến đâu vẫn phải dựa vào cái có thật. Tên nhân vật thay đổi,  địa điểm đã được rinh đi rất xa nhưng các cụ làng ta vẫn nhận ra dáng người hơi cao, khuôn mặt với ánh mắt luôn cười cuời một cách vô tư đáng yêu của nhân vật chính. Tôi xin bổ sung thêm chi tiết này: .." lần  ấy, ông chủ nhớ bạn bè quá liền phi về Thủ Đô dự Hội lớp hàng năm , Hội tan , ông mới vội vã bay đi Hông kông gặp đối tác bàn về một dự án lớn . Thỉnh thoảng giữa hai cuộc họp, ông sực nhớ tới cô Ôsin MĐẹp và chột dạ : cô ta mới về nhà mình 3 ngày mà mình đã giao hết chìa khóa trang viên cho cô ta.. không biết có sao không nhỉ ! Chắc là không sao đâu, vô tư đi, mất còn có số cả mà !  
dodongart at 12/10/2010 07:05 pm comment
Trong tử vi cuả mỗi người có cung "nô bộc". Trồng cây, chăn nuôi và nuôi người cũng có "số"cả và thành công hay không cũng do tay có "mát" hay không và có gặp may hay không...Riêng nuôi người thì quả là phức tạp và không ít chuyện dở khóc dở cười. Riêng Calathau thì đã có lần osin lấy hết cả thùng rượu Tây , mà sau khi chia tay mới phát hiện ra ! Thôi, dù sao thì cũng chúc ông "Tỷ phú cô đơn" có tay mát rượi !!!
Kỳgai at 12/10/2010 05:14 pm comment
    Chuyện cụ Calathau viết rất giống với chuyện của một ông bạn của tôi, chỉ khác địa điểm, tên gọi và một vài chi tiết cụ thể, thì ra chuyện OSIN kiểu này ngày nay không hiếm, chẳng thế mà có cả mạng xã hội để giao lưu và cung cấp " nhân tài".    Không biết hồi sau câu chuyện của cụ thế nào còn hồi sau của ông bạn của tôi là : sau chuyến công du về nhà, chờ mãi không thấy có cơm, ông chủ hỏi thì OSIN trả lời : Dạ! Thưa anh em không biết nấu cơm. Trời đã tối, quán xá lại xa, ông chủ đành phải đi nấu cơm và ... mời OSIN cùng dùng bữa.
FAINA_HP at 12/10/2010 04:50 pm comment
      Nói về oshin, nhà tôi cũng long đong, nhiều phen khốn khổ. Oshin tôi cho nghỉ gần đây nhất là "Thị Nở", Hiện tại đã kiếm được một oshin trí thức, nhưng không được hoàn hảo như Mộng Đẹp nhà "Tỷ phú Vô Tư". Chờ kết quả của Mộng Đẹp ???.
Nguyệt Ánh at 12/10/2010 02:23 pm comment
Chúng tôi dã được biết tin " Tỷ Phú Cô Đơn" nay đã đổi tên thành " Tỷ Phú Vô Tư " rồi. Chúc cụ có cuộc sống bình yên hạnh phúc với Mộng Đẹp!! i
INTERNAT MOSKVA at 12/10/2010 10:02 am comment
Cụ bắt mọi người chờ HỒI SAU đến bao giờ đây? Hồi hộp quá. Tôi đoán ô chủ không mất gì mà có khi còn được gì cơ đấy.



Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018

Phía nam Kỷ niệm 65 năm thành lập LSQL Duc tài học hiệu

THÔNG BÁO CỦA BLL 
Trường TNVN/LS.QL (Miền Nam)

Nhân dịp Kỷ niệm 65 năm Thành lập Trường (1953-2018)
Thể theo nguyện vọng của thày cô và các bạn,
Chúng ta sẽ tổ chức cuộc liên hoan họp mặt thân mật
Vào ngày CN 12/8/2018
Bắt đầu từ 8 giờ sáng đến 12 giờ trưa (Có ăn trưa)
Tai NHÀ KHÁCH QUẬN ĐỘI C59
Số 18D Đường CỘNG HÒA .
 Q.Tân Bình ( Phía sau Ngân hàng Quân đội).
Xin kính mời các thày cô cựu GV nhà Trường cùng tất cả các bạn cựu HS các khối Lớp thuộc Trường TNVN Lư Sơn-Quế Lâm (1953-1957), đang sinh sống hoặc có mặt tại Tp.HCM và các Tình thành phía Nam về tham dự

Thay mặt BTC : Trần Kháng Chiến