Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013

HAI ÔNG NAM HÀN BÀN CHUYỆN THOÁT... "HÀN" (NGHÈO)


(Sưu tầm )
    Hôm thứ 6 vừa rồi (19-4-2013), có hai ông  gốc gác Nam Triều Tiên (Nam Hàn) hay còn gọi là Hàn Quốc, đến nói chuyện với nhau tại đại bản doanh World Bank. Đó là Jim Yong Kim và Ban Ki-moon. Ông Jim Kim là Chủ tịch World Bank, ông Ban Ki (tên giống tiếng Việt thế) là Chủ tịch Liên Hiệp Quốc (TTK UN). Cả thế giới có hai chức to nhất lại do người Triều tiên nắm hết.
Jim Kim sinh năm 1959 tại Seoul, sang Mỹ từ lúc 5 tuổi. Chắc là tiếng Triều vẫn hiểu, nhưng tiếng Mỹ thạo hơn, giống cu Luck bây giờ. Trước  khi đến World Bank, ông từng làm Hiệu trưởng trường Dartmouth, một trong 10 ivy leagues của Hoa Kỳ.

Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

XUNG QUANH CHIẾC MŨ BẢO HIỂM !

Mấy ngày gần đây cư dân mạng sôn sao về Clip 1 học sinh Lớp 10 do không đội mũ bảo hiểm , khi bị CA phát hiện đã bỏ chạy nên bị đánh vào mang tai khiến tai em chảy máu . Các cụ hãy xem và cho ý kiến .


Diễn biến vụ việc sau đó đã được công an phường 8, quận 11 (TP.HCM) xác nhận. Theo đó, trưa ngày 26/3, tổ công tác thuộc công an phường đang tuần tra trên địa bàn phường thì phát hiện em Lâm Dụ Cường (học sinh lớp 10 trường THPT Nguyễn Hiền, ngụ tại quận Tân Bình) chạy xe máy không đội mũ bảo hiểm. Tổ công tác ra hiệu lệnh yêu cầu dừng xe để xử lý vi phạm nhưng Cường vẫn tiếp tục chạy.

Thứ Bảy, 20 tháng 4, 2013

CÙNG CƯỜI VỚI BÀI THƠ CHÁU TẢ BÀ

Đối lập với hình ảnh người bà vất vả sớm hôm, tóc trắng, miệng nhai trầu thường thấy trong những bài văn mẫu - bà trong bài thơ "lạ" khá gần cuộc sống hiện đại với: hát karaoke, phóng xe máy,…

Cộng đồng facebook đang truyền nhau bài thơ viết về người bà thời hiện đại nhưng không kém phần hóm hỉnh, hài hước.

Cười nghiêng ngả với bài thơ lạ tả bà
Bài thơ về bà và hình ảnh minh họa trẻ phải học theo văn mẫu gây sốt trên facebook. (Ảnh chụp lại từ màn hình)

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

RỪNG LUẬT : TÔI LÀ DÂN TÔI CŨNG SỢ !

Đấy là lời của CT .QH Nguyễn Sinh Hùng nói giữa cuộc họp của UBTVQH nghe tờ trình của CP do Bộ trưởng Tư pháp Hồ Hùng Cường trình bày về ....53 Dự án Luật năm tới đưa ra QH biểu quyết !!!
Nếu nói chính xác thì là  :
Cơ quan hành pháp đề xuất đưa 53 dự án luật, hai dự án pháp lệnh vào chương trình xây dựng trong năm tới. Đây là con số kỷ lục trong lịch sử lập pháp. “Trong trường hợp cần thiết, Chính phủ đề nghị Quốc hội cho họp một kỳ bất thường dành riêng cho việc xem xét, thông qua hoặc cho ý kiến về một số dự án luật” - Bộ trưởng Hà Hùng Cường kiến nghị.
Ngoài ra, các cơ quan, đoàn đại biểu Quốc hội và đại biểu Quốc hội đề nghị xây dựng 69 dự án luật, pháp lệnh khác. Ông Cường đề nghị Quốc hội xem các năm 2014, 2015 là những năm bản lề trong công tác xây dựng luật, đảm bảo hoàn thiện hệ thống pháp luật, ổn định tổ chức bộ máy, tạo môi trường lành mạnh cho sản xuất kinh doanh, phát triển đất nước sau khi Hiến pháp mới được thông qua.

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

CHÓ MÈO PHẢI CHÍNH CHỦ : CHUYỆN THẬT NHƯ ĐÙA !

Ông quan Thú y khẳng định : Quy định 'chính chủ' chó, mèo có khả thi !

Calathau : Chuyện này xảy ra chưa lâu  ( Căn cứ bài báo đăng trên Tin Ngắn Online Thứ tư, 05/12/2012 ), thế mà nghe như chuyện ...Ba Gia-Tú Xuất ! Tất nhiên cái quy định quái gở này đã chết yểu như các cụ đều biết, nhưng đã có nhiều quy định mới cũng đã lấp ló ra đời, lại còn "Kinh dị " hơn ! 


Trưởng phòng Dịch tễ, Cục Thú y, ông Văn Đăng Kỳ cho rằng hoạt động này hoàn toàn khả thi khi triển khai trên toàn quốc.

Ông Kỳ cho biết điều tra trên 1.200 hộ dân ở Phú Thọ cho kết quả 90% đồng ý với hoạt động này. Ông nói:
'Tổng điều tra ngày 1/4 vừa qua cho biết cả nước có 10 triệu con chó, mèo, nhưng cách đây mấy năm các chi cục thú y thống kê gửi lên thì chỉ có 6 triệu con.
Ngay số lượng chó, mèo hiện có là bao nhiêu cũng chưa có con số chính xác.

Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013

XEM TRANH LỤA NGUYỄN PHAN CHÁNH IN TRÊN HỌA BÁO PHÁP .

Calathau - 1 độc giả, tên Phạm Hùng từ San Diego (Hoa Kỳ) gửi về cho VOV online hình ảnh 4 trang họa báo "Illustrator" có giới thiệu và in 04 bức tranh lụa của HS Nguyễn Phan Chánh cách nay đã 81 năm mà vẫn đẹp như mới. Ta chửi chủ nghĩa thực dân Pháp và đánh đuổi quân Pháp xâm lược, nhưng công bằng mà nói người Pháp cũng mang văn minh sang nước ta và góp phần giữ gìn văn hóa Việt cho người Việt .


Năm 1931, họa sĩ Nguyễn Phan Chánh sáng tác tranh lụa "Chơi ô ăn quan" cùng một số họa phẩm khác như "Cô gái rửa rau", "Em bé cho chim ăn", "Lên đồng". Cũng năm này tại triển lãm Paris (Pháp), một số tranh lụa của Nguyễn Phan Chánh đã được giới thiệu. Lần đầu tiên công chúng Pháp biết tranh lụa Việt Nam qua bút pháp Nguyễn Phan Chánh. Sau cuộc triển lãm ở Paris, hoạ sĩ Nguyễn Phan Chánh được coi là người đặt nền tảng cho tranh lụa hiện đại Việt Nam.

Thứ Hai, 15 tháng 4, 2013

MỸ TÂM ĐÒI CÁTSÊ KHỦNG ?

Từ chuyện Mỹ Tâm với cú lắc đầu của ông chủ tịch

imagesCalathau : Mấy ngày nay rộ lên xicandan cô ca sĩ Tóc nâu môi trầm Mỹ Tâm ra giá 6 ngàn đô la Mỹ cho bài hát cô trình bày trong đêm pháo hoa quốc tế sắp tới bên sông Hàn ( Đà Nẵng). Có thể chưa hẳn cái giá 6 ngàn đô (khoảng 120 triệu VND) cho 1 lần hát của Mỹ Tâm đã là cao nhất so với trước đây cô đã từng ra giá. Nhưng rắc rối ở chỗ cô đã ra giá với chính ĐN, quê hương cô, nơi chưa 1lần cô tham gia hát ở Lễ hội pháo hoa quốc tế có thương hiệu này ! Theo thông tin trên báo chí, người từ chối Mỹ Tâm là CT UBND Đã Nẵng , với lý do : quá cao, trong lúc kinh tế ĐN đang gặp nhiều khó khăn. Còn Mỹ Tâm thì cho rằng cô chưa từng mặc cả với "chú Chiến" ( Tức ông Văn Hữu Chiến CT ĐN), mà chỉ qua Cty Tổ chức sự kiện .....Còn, nếu ĐN có lời đề nghị thì cô sẽ sẵn sàng ...xuống thang , thậm chí "hát từ thiện" ! ( Xin nhắc lại đây chỉ là thông tin Mõ tôi nhặt trên mạng, chưa được kiểm chứng). Nhưng nguyên chuyên này cũng đặt ra vấn đề mang tính phổ biến hơn. Đó là ....( Thôi, mời các cụ đọc Entry sau đây để rõ hơn )

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

NGHỆ SĨ HÀI VĂN HIỆP SẼ CÓ DANH HIỆU GÌ LÚC VỀ CHÍN SUỐI ?

 NS Văn Hiệp " ông trưởng thôn nghiện thuôc lào "

Mấy hôm nay báo chí, blog tràn ngập bài viết về diễn viên hài Văn Hiệp vừa mất. Ca ngợi, tiếc thương, rồi lôi cả đời tư lên mặt báo. Chị vợ ở Đức mấy chục năm tuyên bố vẫn yêu chồng. Con trai bảo, mẹ ra đi, bỏ ông ở lại trong cô đơn và nghèo túng.
Báo chí khai thác tối đa đám tang, nào tài năng, nào đức độ ...dù lúc bác còn sống, chẳng có bài nào khen bác cho ra hồn !
Thực ra tôi không có ấn tượng gì sâu sắc ở diễn viên này nếu đứng trên phương diện tài năng nghệ thuật. Bác Hiệp chẳng qua cũng chỉ lấy nghề diễn làm kế sinh nhai mà thôi, tôi nghĩ thế. Nhưng cái ấn tượng nhất về Văn Hiệp trong tôi là cái dáng hình, khuôn mặt, thần thái ...tồi tội thế nào ấy mỗi lần ông xuất hiên trên sân khấu. Ông vào vai nào cũng tất tưởi, nhân hậu nhưng cũng hậu đậu, tức cười . Ông mất, tôi mới biết thêm nhiều chuyện về ông : Ông nghèo túng đến thảm hại ( nhịn bữa ăn tập thể để lấy tiền tiêu vặt). Ông bị vợ bỏ rơi (?). Ông không được thưởng danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú v.v...Vì thế trong đám tang ông có nữ nghệ sĩ hài khóc rống lên kể khổ " Ới anh Văn Hiệp ơi ! Sao anh khổ thế hả anh, đến cái danh hiệu Ưu tú họ cũng không cho anh ." Và người ta ( các nghệ sĩ đã có đủ các danh hiệu), bàn nhau  viết kiến nghị, ký tên XIN cấp trên truy tặng cho ông 1 cái DANH HIỆU ! Chưa biết đơn đã có ai soạn thảo chưa và đã có ai ký chưa nhưng trên mạng đã chia 2 phe công kích nhau kịch liệt : Một phe cho rằng đạo lý ở đời phải công bằng với cả những ngưởi đã mất. Văn Hiệp phải có danh hiện Ưu Tú hoặc NSND mang theo xuống mồ ! Phe kia lập luận, Văn Hiệp tuy không được phong danh hiệu , nhưng tài năng và đóng góp của ông đã được Nhân dân xác nhận. Đó chính là danh hiệu cao quý nhất. Phe này còn đả kích chủ trương Nhà nước đặt ra các loại danh hiệu này nọ ( học mót của Liên bang Xô Viết), để đến nay nước ta mắc chứng "chạy danh hiệu", ":Loạn danh hiệu" khó cha , cuối cùng danh hiệu mất giá thê thảm . ( Nhưng mà vẫn mê danh hiệu vì ngày nay Danh hiệu có thể giúp đánh bóng tên tuổi, giúp ra giá catxê cao hơn ...)
Riêng tôi, xin các nghệ sĩ đang sống ,hãy làm hết sức mình để bác Văn Hiệp có được cái danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú mà bác xứng đáng được tặng từ lâu . Và tôi tin, Nghệ sĩ Nhân dân thì khó, chứ Ưu tú thì nỡ lòng nào mà Ban Thi đua khen thưởng ( hay Hội đồng phong danh hiệu Quốc gia gì đó) lại không cho !
Xin cầu Trời cho hương hồn bác Văn Hiệp đáng thương sớm siêu thoát , sau khi đã được truy tặng danh hiệu NSUT !

NHỮNG CÂU ĐỐI Ở ĐỀN HÙNG

Calathau : Trên Blog cụ Giang (Đặng) gần đây có bài giới thiệu những nét mới trong Lễ hội Đền Hùng năm nay. Hình như nhiều cụ có dự kiến sắp tới về Đất Tổ dHội . Nhân dịp này xin giới thiệu bài sưu tầm giải nghĩa về các câu đối ở quần thể di tích Đền Hùng để mọi người tham khảo.Đọc và hiểu được các câu đối này chắc chắn sẽ làm cho cuộc về nguồn của chúng ta thêm nhiều ý nghĩa ...
CÂU ĐỐI ĐỀN HÙNG VÀ TÂM THỨC VIỆT NAM

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

TỐN KÉM BAO NHIÊU TIỀN CHO VIỆC LẤY Ý KIẾN DÂN ?


//
you're reading...

 Nguyễn Quang A (báo Lao Động)

(LĐCT) – Số 14 – Thứ năm 04/04/2013 11:14

Lấy ý kiến đóng góp cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 bắt đầu từ 2.1.2013. Theo điều 7 của Nghị quyết số 38/2012/QH, việc lấy ý kiến kết thúc vào ngày 31-3.2013. Ngày 2.3.2013, Chủ tịch Quốc hội khẳng định tiếp thu ý kiến góp ý đến hết tháng 9.2013.
Điểm 2, điều 8 của nghị quyết quy định “kinh phí phục vụ cho việc tổ chức lấy ý kiến nhân dân về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 do ngân sách nhà nước bảo đảm”. Phải đợi đến quyết toán ngân sách của năm tài chính 2013 (chắc vào cuối 2014) chúng ta mới biết việc lấy ý kiến tốn bao nhiêu tiền ngân sách. Hiện nay, chỉ có thể đưa ra những con số ước lượng về độ lớn. Sai số có thể vài ba lần, nhưng cũng có thể cho ta mường tượng về độ lớn của con số đó. Chi phí xã hội có thể lớn hơn chi ngân sách rất nhiều, mà dưới đây cũng chỉ điểm qua. Đến 25.3.2013, theo tổng hợp của Ban chỉ đạo tổng kết thi hành Hiến pháp 1992 của Chính phủ, đã có 28.014 cuộc hội thảo, hội nghị lấy ý kiến và đã tiếp nhận hơn 15 triệu lượt ý kiến đóng góp. Đến 28.3, các con số đó là 20 triệu lượt và hơn 30 ngàn hội thảo (thế nhưng riêng TP. Hồ Chí Minh đã có trên 40 ngàn cuộc?); còn đến 31.3.2013, con số đã lên 26 triệu!

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

BÌNH DƯƠNG 3 THÁNG MỖI NGƯỜI DÂN GÓP 30 Ý KIẾN SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP (!)

Mình tự kiểm, hồi này "ma đưa lối quỷ dẫn đường" thế nào đó mà cứ tạt sang " Lê Dân" coi tin tức. Tưởng chỉ có nhõn Mõ u mê "lạc lối", ai ngờ 1 vị chức sắc Hội Mỹ thuật Tp.HCM, bạn chúng ta cũng " ừ tớ đêm nào cũng mất ngủ vì lạc vào Lề Dân ". Một nữ TBT 1 tạp chí của 1 tập đoàn lớn, tự thú :" Ôi anh ơi , dạo này vào mạng Lề Dân là thú tiêu khiển giải trí của em đấy !". Vị CT Hội đồng Quản trị 1 trường Cao đẳng dân lập, cũng dân Cu Lờ thì tấm tắc " Công nhận về mặt lý luận họ hơn hẳn cánh Dư luận viên của phe ta !". Đại loại thế, nếu dẫn ra thì còn nhiều lắm. Đó là 1 thực tế, bởi cứ đọc trên báo in do Tuyên Giáo làm TBT và gần 70 đài PT-TH Quốc doanh thì chả bới đâu ra thông tin mới, chưa nói tới tính chân thực đến đâu . Thí dụ vụ xử ĐV Vươn chỉ riêng chi tiết báo chí tung ra là phút đầu tiên gặp nhau trong tòa 2 vợ chồng Vươn-Thương chan hòa nước mắt là phịa 100%. Sau này chị Thương và chị Hiền ( vợ anh Quý) kể với mấy cô bác thân quen ( được đăng trên Blog TS Nguyễn Xuân Diện), là suốt mấy ngày xét xử, 2 chị đứng rất gần chồng nhưng tuyệt đối không được nhìn sang nhau, nói chi đến ôm nhau khóc như mưa !!! Đến khi tuyên án xong, kết thúc phiên tòa, các chị xin, mấy chú CA dẫn giải mới hứa là sẽ để họ được gặp chồng. Nhưng thay vì dẫn thẳng ra chỗ anh Vươn anh Quý chỉ cách mấy bước, các chú này  rất nhã nhặn dẫn 2 chị đi loanh quanh 1 hồi, ra đến sân Tòa thì xe chở chồng họ đã mất hút trong xe "bịt bùng" ...
Có lần táy máy mình tạt sang lề PHẢI coi. Gặp ngay trang Trang Tin Điện tử  của Tỉnh Bình Dương (http://www.binhduong.gov.vn/vn/news_detail.php?id=10164&idcat=17&idcat2=32 ). .Nó thế này :
Tại buổi họp, Phó Chủ tịch HĐND tỉnh Trần Thị Kim Vân đánh giá cao tinh thần, trách nhiệm của cán bộ, công chức và người dân trong việc đóng góp Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Các ý kiến đóng góp rõ ràng, được nghiên cứu kĩ, thiết thực, sâu sắc, thể hiện rõ mong muốn Hiến pháp được sửa đổi có tính ổn định lâu dài, tạo động lực cho đất nước tiếp tục phát triển. Phó Chủ tịch HĐND đề nghị, từ nay đến 30/9, các tổ chức, cá nhân và người dân tiếp tục đóng góp ý kiến vào Dự thảo sửa đổi.”

 Mõ tôi xin thay mặt MĐốp "chiềng làng chiềng chạ/Thơng hạ tây đông" để các cụ nghe cho ...thủng ạ !

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

LÊ KIÊN THÀNH : CHA TÔI, LÊ DUẨN VÀ KỶ NIỆM VỚI TRUNG QUỐC

Lê Kiên Thành 


Nhân kỷ niệm 106 năm ngày sinh cố Tổng Bí thư Lê Duẩn, chúng tôi trao đổi với ông Lê Kiên Thành về chủ đề không mới nhưng vẫn còn nguyên giá trị khoa học thời sự: Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn và những kỷ niệm với Trung Quốc.
Qua những lần xuất hiện trên báo chí để nói về cha mình, cũng như qua những lời chúng tôi ghi lại dưới đây, ông Lê Kiên Thành, người con trai thứ của cố Tổng bí thư Lê Duẩn giúp độc giả hôm nay hiểu hơn về bản lĩnh của người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam trong giai đoạn đầy thử thách và oanh liệt của lịch sử dân tộc (1958 -1986).
... Năm 1957, đang là Bí thư Xứ ủy Nam kỳ, cha tôi được Bác Hồ gọi ra Bắc. Khi ấy, ông đã chọn một hành trình rất ngoạn mục là đi qua Nam Vang (Phnôm Pênh), Hồng Công tới Quảng Châu về Gia Lâm với sự giúp đỡ nhiệt thành của những người bạn Trung Quốc.
Mẹ tôi, các chị tôi và tôi cũng từng có thời gian học tập ở Trung Quốc. Đặc biệt, mẹ tôi trong cuốn nhật ký của mình từng có những trang viết ghi lại những kỷ niệm sâu sắc trong quãng thời gian bà vừa học vừa nuôi con tại Trung Quốc. Trong đó, bà cũng đã ghi nhận sự quan tâm của cố Chủ tịch Mao Trạch Đông, cố Thủ tướng Chu Ân Lai.


 - 1
Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn
Trong ban lãnh đạo Trung Quốc, cha tôi cũng có những người bạn rất thân thiết như Chu Ân Lai, Diệp Kiếm Anh. Khi Chu Ân Lai ốm, cha tôi sang thăm TQ và vào bệnh viện thăm Chu Ân Lai, nói: “Mong đồng chí chóng khỏe”. Ông Chu Ân Lai nói: “Chúng nó không để tôi sống đâu” (ý chỉ bè lũ 4 tên). Chu Ân Lai vốn là người rất kín đáo và chừng mực. Phải là tình bạn sâu sắc thì ông mới có thể chia sẻ như vậy với cha tôi.
Thế nhưng, vào những thời khắc quan trọng, cha tôi cũng đã thể hiện với Chu Ân Lai sự quyết liệt đến mức cao nhất của mình vì độc lập dân tộc.
Cha tôi kể, có lần, một đồng chí nói với ông: Trung Quốc có đề nghị giúp ta mấy trăm xe tải từ Bắc vào Nam với điều kiện phải để người của họ lái. Cha tôi nói: “Tôi không nhận cái xe nào cả”. Sau đó có đồng chí hỏi lại: “Anh Duẩn, sao ta không nhận một vài cái cho bạn vui?”. Ông nói: “Chúng ta không bao giờ được để cho bất kỳ ai có thể có suy nghĩ có thể cướp được đất nước này, kể cả anh em ‘môi hở, răng lạnh’”.
Độc lập dân tộc và chủ quyền quốc gia là nguyên tắc bất di, bất dịch. Vào thời điểm chúng ta còn nhờ rất nhiều vào Trung Quốc những thứ rất thiết yếu như lương thực và vũ khí, nhưng khi họ mời NiXon sang thăm để đàm phán và lấy cuộc chiến tranh VN để mua bán lợi ích của họ, thì trên báo Nhân dân đã viết một câu: “Chúng ta đang sống ở một thời đại mà không phải các nước lớn có thể làm mưa làm gió, hoặc định đoạt số phận của nước nhỏ”. Đó là bản lĩnh của chúng ta, là ý chí của chúng ta.
Trong thời kỳ mình đánh nhau với Mỹ, Trung Quốc cũng rất khó khăn. Dân họ cũng đói. Nhưng họ đã giúp đỡ Việt Nam nhiều thứ, kể cả tiền. Việt Nam từng cảm kích với điều đó. Nhưng không vì thế mà có thể quên được sự toàn vẹn lãnh thổ, cái gì là nguyên tắc thì phải kiên quyết giữ.

 - 2
TBT Lê Duẩn gặp PTS. Lâm Ngọc Thiềm và các sinh viên ĐH Tổng hợp Hà Nội - những người rời giảng đường đến chiến hào vào tháng 5/1972 (Ảnh tư liệu)
… Năm 1972 là một năm đầy thử thách với tiến trình thống nhất đất nước của Việt Nam. Trong cuốn nhật ký của cha tôi có ghi lại vài dòng nhưng đủ để tôi nhớ và hình dung lại những gì diễn ra trong năm đó liên quan đến câu chuyện mà cha tôi kể lại. Ở đó, bản lĩnh người lãnh đạo tối cao của đất nước đã thể hiện bản lĩnh của một dân tộc… Và đủ để tôi cảm nhận sự khắc khoải, đau đớn về những gì trải qua trong cái năm đầy cam go, thử thách ấy và quyết tâm dữ dội của ông về hai chữ độc lập, tự do của dân tộc.
Trước khi Nixon có cuộc đàm đạo với lãnh đạo Trung Quốc, Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai sang Việt Nam, gặp cha tôi ở Gia Lâm (Hà Nội). Thủ tướng Chu Ân Lai nói với cha tôi rằng Trung Quốc và Nixon sẽ có cuộc bàn thảo về vấn đề Việt Nam.
Cha tôi kể rằng lúc đó ông đã lập tức nổi nóng: “Nước Việt Nam là của người Việt Nam, không ai có thể quyết định được vận mệnh của dân tộc này thay chúng tôi. Nếu Mỹ muốn bàn về Việt Nam thì sang Việt Nam mà bàn với chúng tôi, tại sao bàn với các đồng chí và tại Trung Quốc? Đồng chí có biết, năm 1954, khi cảm nhận được rằng, Việt Nam đã bị ép ký hiệp định Genève, tôi đã khóc ròng trên đường từ miền Bắc quay trở lại miền Nam vì biết rất rõ rằng, rồi đây máu của đồng bào tôi sẽ đổ hàng chục năm trời? Và sau đó thì các đồng chí đã thấy đó, sau hai năm theo như thỏa thuận là “hoà bình sẽ được lập lại”, máu của đồng bào tôi đã đổ cho tới bây giờ…”.
Cha tôi kể, khi ấy, Thủ Tướng Chu Ân Lai đã tỏ thái độ xin lỗi.
Sau khi gặp Nixon, Thủ tướng Chu Ân Lai có sang Việt Nam thông báo tình hình rồi sẽ thế này, thế khác. Sau khi nghe xong, cha tôi nói: “Tôi chỉ biết trước một điều là sau khi Nixon gặp các đồng chí, Mỹ sẽ đánh chúng tôi gấp 10 lần…”.
Dự đoán đó đã đúng. Sau đó, Mỹ đã rải bom khắp các thành phố lớn và làng mạc miền Bắc…
Cha tôi không ngăn được điều này nhưng ông đã thể hiện bản lĩnh và ý chí của cả dân tộc lúc đó và tâm nguyện lớn lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Dù có đốt cháy dãy Trường Sơn cũng phải giành cho được độc lập, tự do”.
Nếu sợ những thế lực bên ngoài và sợ cả chính mình thì tức là giặc chưa đến mà phải thua. Sự kiện 30/4/1975 đã thể hiện bản lĩnh của những nhà lãnh đạo Việt Nam, trong đó có cha tôi.
Nhìn lại sự kiện chiến tranh biên giới 1979, cũng từng có một số người đặt vấn đề: Vì ông Duẩn găng với Trung Quốc, vì ông Duẩn chủ trương đánh Campuchia. Đó là quãng thời gian tôi đã trưởng thành và là một người lính, với tất cả những gì đã chứng kiến, tôi hiểu rằng, ở thời điểm đó, những nhà lãnh đạo Việt Nam, mà cha tôi là người đứng đầu, đã không thể có sự lựa chọn khác.
Với Campuchia, Việt Nam đã thay mặt nhân loại cứu một dân tộc khỏi họa diệt chủng mặc dù cả mình mẩy chúng ta còn đầy thương tích sau hai cuộc chiến tranh. Và cũng là để cứu chính mình. Nếu không làm việc đó, có thể khẳng định rằng sau đó Việt Nam phải chịu một cuộc chiến tranh từ hai đầu biên giới.
Với cuộc chiến 1979, đó không phải là sự lựa chọn của chúng ta. Mà quả thực, nếu không có chuyện Trung Quốc bất ngờ tiến quân vào 6 tỉnh biên giới thì có lẽ đến sau này, cũng sẽ vẫn có người nói: Chuyện nói Trung Quốc muốn đánh Việt Nam là do cha tôi tự nghĩ ra.
Thời đó, không ít người không thể tin được rằng, Trung Quốc có thể đánh Việt Nam. Xin trích lại một đoạn trong bài viết mới đây của ông ông Dương Danh Di, nguyên là Bí thư thứ nhất tại Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh, chuyên làm công tác nghiên cứu thời đó để các bạn có thể hiểu thêm rằng: Họ tiến hành cuộc chiến đó là vì điều gì?

 - 3
Bộ đội VN đánh trả quân xâm lược Trung Quốc tại Lạng Sơn năm 1979 (Ảnh tư liệu)
“... Cuối tháng 1 năm 1979 Đặng Tiểu Bình thăm Mỹ, được Tổng thống Carter đón tiếp với nghi lễ rất cao, hai nước quyết định thiết lập quan hệ ngoại giao, và không biết còn bàn bạc gì nữa? Trên đường về nước Đặng Tiểu Bình ghé qua Nhật Bản. Trước những tình hình trên, một số anh em nghiên cứu chúng tôi đã khẳng định khá sớm: hai nước anh em thân thiết như răng với môi này không đánh nhau một trận không xong!
Lý trí mách bảo như vậy, thậm chí còn mách bảo hơn nữa: Trung Quốc đã từng gây cuộc chiến tranh biên giới với Ấn Độ và nhất là với Liên Xô và cả hai lần họ đều bất ngờ ra tay trước.
Thế nhưng về mặt tình cảm (bây giờ nhìn lại thì còn có cả sự ngây thơ, cả tin nữa) vẫn hy vọng dù chỉ là chút ít thôi: quan hệ Việt Trung đã từng gắn bó, sâu nặng như vậy, họ không thể một sớm một chiều trở mặt được.
Trong bối cảnh trên, cuộc chiến tranh biên giới đẫm máu ngày 17/2/1979 do nhà cầm quyền Trung Quốc - mà người chủ xướng là Đặng Tiểu Bình, phát động, về tổng thể không bất ngờ đối với chúng tôi, nhưng về thời gian cụ thể và nhất là về qui mô binh lực mà Trung Quốc sử dụng thì quả là không tính tới...”.
Tất nhiên, cha tôi là người không hề bất ngờ vì ông và Đảng cũng đã có sự tiên liệu và chuẩn bị trước.
Khi lòng yêu nước ăn sâu vào trong máu thịt, thì dù trong hoàn cảnh nào, người ta cũng có sự cảnh giác chính xác để có thể phản ứng đúng để bảo vệ Tổ quốc, bằng cách này hay cách khác.
Vì thế khi gần đây nghe về những vụ như sách của trẻ em in cờ Trung Quốc, nho Việt Nam bán trong siêu thị Big C có dán cờ Trung Quốc, tôi thấy buồn. Chẳng phải vì người Trung Quốc bây giờ quá giỏi mà vì người Việt Nam bây giờ quá chủ quan. Những việc làm đó thực ra cũng chỉ thể hiện sự cẩu thả của một số người cụ thể có liên quan. Nhưng qua đó cũng cho thấy: Ở họ không thường trực lòng yêu nước đủ để không phạm phải những chuyện không cho phép phạm phải. Khi một người yêu nước nồng nàn, yêu nước một cách không vụ lợi thì bất kỳ có điều gì xảy ra có ảnh hưởng tới đất nước thì sẽ có phản ứng tức thời ngay.
Tôi từng đến cửa Hữu nghị quan sau ngày 17/2/1979. Hồi đó, ở chỗ Trung Quốc trưng bày những kỷ vật về mối quan hệ của hai nước, có tất cả những tấm ảnh lãnh đạo Việt Nam qua nhiều thế hệ, trừ cha tôi. Trong sâu thẳm, tôi tự hào vì điều đó: Cha tôi, Tổng Bí thư Lê Duẩn là người quyết bảo vệ đến cùng từng tấc đất ở đây.
Lê Kiên Thành/  Khampha
 
*****

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

AI "LÙN" HƠN AI ?









VIỆT NAM KHÔNG YẾU HÈN !

Calathau : Trưa mồng 4/4 bốn  chúng tôi gồm Công Kỳ, Chu Cường, Kháng Chiến và tôi cùng gặp nhau trong buổi sáng trong lành ở Thảo Điền (Tp.HCM), cùng uống với nhau lon bia và cùng ăn với nhau bữa cơm gia đình (đột xuất) do chính tôi đạo diễn . Nói đủ chuyện, tất nhiên không thể thiếu chuyện Cu Lờ , thí dụ như nhất trí đồng tình với việc các Khối lớp cứ tổ chức kỷ niệm 60 trường TNVN , bởi vì như Duy Khắc nói , có thể đây là lần ...cuối cùng kỷ niệm năm chẵn (!).

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

XUNG QUANH BI KỊCH GIA ĐÌNH HỌ DƯƠNG Ở HẢI PHÒNG

Có bao nhiêu phần trăm sự thật sau lời trần tình của em gái Dương Chí Dũng ? 


GiadinhNet -( Bài viết của PV Tiểu Cát) : 

Tôi và chị, cả hai đều có những lý do riêng để không dành cho nhau được nhiều thời gian như mong đợi. Tôi xa xôi cách trở, chị thì bận rộn liên miên, lại buồn bã giữa bộn bề sự cố.

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

TÔI GÓP Ý CHO HIẾN PHÁP MỚI NHƯ THẾ NÀO ?

Phải nói thật lòng là trước đây tôi hiểu rất tù mù về 2 tiếng "Hiến Pháp". Đại thể tôi nghĩ Hiến pháp là bộ Luật lớn nhất, cao nhất, toàn diện nhất do Nhà nước làm ra và Quốc hội thông qua, để từ đó các "bộ Luật con" chi tiết hóa từng lĩnh vực dùng "chế tài" người dân vào khuôn khổ . Người dân chỉ cần thuộc lòng câu khẩu hiệu " Sống và làm việc theo Hiến pháp và Pháp luật " là OK ! Tất cả đã có Đàng và Nhà nước lo. Có hay không có hiến pháp cũng chả có gì là quan trọng , miễm làm đúng câu khẩu hiệu kia !
Nhưng, lậy Trời, nhờ có sáng kiến vô cùng kịp thời của Đảng , cho phép toàn dân được "góp ý" vào bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp - Không có vùng cấm, nên tôi mới có cơ hội tìm hiểu sâu hơn về nội hàm của Hiến Pháp .

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

Trở lại sự kiện 14/3/1988

NHỮNG VŨ KHÍ LX (cũ) GIÚP TA BẢO VỆ BIỂN ĐẢO CẤT Ở ĐÂU ?
Trang Zing new , 15.03.13 - Mục Thế giới-Quân sự  cho biết :


Để giúp Việt Nam đối phó với diễn biến phức tạp trong vấn đề chủ quyền biển đảo, từ cuối những năm 1970 và đầu những năm 1980, Liên Xô viện trợ cho Việt Nam nhiều tàu chiến và tên lửa phòng thủ bờ biển.

Các vũ khí này tuy không hiện đại nhưng đã giúp Hải quân nhân dân Việt Nam từng bước làm chủ khoa học kỹ thuật, tập làm quen với việc khai thác, vận hành các vũ khí phòng thủ, tạo tiền đề phát triển lực lượng hải quân toàn diện ở giai đoạn sau này.
Dưới đây là một số tàu chiến và tên lửa đối hải tiêu biểu mà Liên Xô đã viện trợ cho Việt Nam trong những năm 1980:

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Lạm bàn về quốc hoa

Gần đây lại rộ lên chuyện chọn quốc hoa. Theo Bộ VH-TT-DL thì trong tốp 3 lọt vào vòng chung khảo là SEN ( hồng), ĐÀO, MAI thì hoa SEN  ( hồng) đứng đầu bảng với trên 60% số người được hỏi tán thành . Dường như chưa yên tâm, TT Dũng lại ký quyết định mới cho phép Bộ này tiếp tục lấy ý kiến thêm nữa. Thế là xuất hiện thêm 1 loạt  ứng viên mới , rất LẠ ! Xin kể  hầu các cụ : hoa phượng, hoa lan, hoa cúc, hoa đồng tiền, hoa rau muống, hoa lúa , tre(cây) – Chưa kể có người còn tếu, đề cử  “hoa hồng” trồng trên bàn các xếp làm “quốc…họa” .
Nhưng các đề cử trên hầu hết là nghiêm túc, có phân tích hẳn hoi, thí dụ hoa lúa : Cây lúa là biểu tượng của cư dân lúa nước, chính là VN ta. Lúa nuôi sống dân ta , làm giầu cho nước ta , chả thế mà đứng thứ nhất nhì xuất khẩu gạo. Chúng ta chẳng đã từng hát “ Ngày mùa vui thôn trang lúa như đang hát mừng” để nói về sự thân thiện giữa lúa và người đó sao !

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Họ đã chiến đấu như thế nào ?



Tàu vận tải HQ-604 lên đường  ra Trường Sa 3/1088 
Đầu năm 1988, Trung Quốc bất ngờ cho quân ra chiếm đóng bất hợp pháp một số bãi đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam gồm: đá Chữ Thập, Châu Viên, Gia Ven, Tư Nghĩa,  Xu Bi. Đối phó với tình hình mới, Hải quân Việt Nam đã đưa quân ra trấn giữ các bãi đá ngầm: đá Tiên Nữ, đá Lớn, đá Đông, Tốc Tan, Núi Le bước đầu ngăn chặn việc mở rộng chiếm đóng của Trung Quốc.
Căn cứ vào tình hình xung quanh khu vực quần đảo Trường Sa, Hải quân Việt Nam đã điều động các tàu vận tải thuộc Lữ đoàn 125 cùng lực lượng công binh ra các đảo Cô Lin, Len Đao, Gạc Ma nhằm xây dựng lực lượng trấn giữ đảo khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Trường Sa.

Hôm nay 14/3

Lại nói về bài thơ "Lời hứa Trường Sa"

Sau ngày 17/2 lại có thêm một ngày làm đau nhói trái tim người Việt yêu nước : 14/3 ! Ngày ngày cách đây đúng 25 năm quân Trung Quốc xâm lược bất ngờ xả súng dã man, sát hại 64 người lính hải quân Việt Nam – đa số là lính công binh đang xây dựng cơ sở đồn trú bảo vệ chủ quyền của Việt Nam ở cụm đảo Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Trong số 64 chiến sĩ hy sinh giữa trùng khơi nắng lửa ấy có tên thiếu úy máy trưởng Phạm Gia Thiều, quê Hưng Đạo, Trung Đồng, Hà Nam Ninh ( Nay là tỉnh Hà Nam) . Về Thiều mấy năm gần đây, cứ đến ngày 14/3 là tôi lại nhắc đến anh, người mà gia đình tôi coi như con em trong nhà . Thiều cùng học Trường SQHQ với em trai tôi. Họ là bạn rất thân với nhau, thân đến nỗi sau khi tốt nghiệp ra trường về cùng lữ đoàn vận tải 125 Hài quân, Thiều nhận làm con nuôi bố mẹ tôi.

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Bí ẩn ở Trường Sa :

AI ĐÃ TẤN CÔNG QUÂN TRUNG QUỐC Ở GAVEN, TRƯỜNG SA?
 Tác giả :  Vu Hoang Son  (4.3.13)
Từ năm 1990 đến năm 1993, tại bãi đá ngầm Gaven thuộc quần đảo Trường Sa đã xảy ra ít nhất 2 vụ tập kích làm tổng cộng 31 lính Trung Quốc thiệt mạng.
Theo trang mạng Top81.cn & Chnqiang.com, năm 2009
Trong thư ngỏ của một người thân của một binh sĩ hải quân Trung Quốc, bị mất tích (đã 19 năm, đến thời điểm năm 2009), người viết thuật lại trong giấy báo tử do Tổng Cục Chính trị thuộc quân đội Trung Quốc gửi cho gia đình ông vào ngày 10.11.1992 thì:

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Bộ trưởng Đinh La Thăng và những cái tin nhắn

Chưa đầy 12 tiếng sau vụ tai nạn thảm khốc ở Cam Ranh khiến 11 người chết, Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng đã đăng đàn để nói về “danh dự của ngành giao thông”.

Có mối liên hệ nào giữa các vụ tai nạn giao thông và chất lượng mặt đường (ảnh nhỏ).
Có mối liên hệ nào giữa các vụ tai nạn giao thông và chất lượng mặt đường (ảnh nhỏ).
"Thu một đồng từ chủ phương tiện thì chúng ta phải có trách nhiệm, phải sử dụng hiệu quả. Chất lượng đường là danh dự của ngành giao thông. Chúng ta phải xấu hổ khi thấy đường xấu- Bộ trưởng Thăng nói.
Bộ trưởng Đinh La Thăng cũng nói thêm: "Nhiều người nhắn tin cho tôi rằng, sẵn sàng nộp phí nếu phí bảo trì dành để đầu tư sửa chữa đường minh bạch, hiệu quả. Chúng ta phải giữ được hạ tầng hiện có bằng cách kiểm tra xe quá tải. Phải phạt nghiêm các xe này, thực thi phải nghiêm túc, không chung chi thì mới giữ được đường".

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

" Người yêu người, sống để yêu nhau"

Nếu có ai hỏi tôi rằng, mày thuộc  nhiều thơ của tác giả nào nhất ? Tôi sẽ kể tên 3 người, đó là cụ Nguyễn Du với Truyện Kiều. Tôi có thể đọc  một mạch hết cả Truyện Kiều, không sai 1 chữ. ( Xin mở ngoặc, chính xác là “ đã từng”, Ấy là thờii SV khoa Văn Đại học Tổng hợp HN . Năm tôi có thằng con đầu lòng, bập bẹ biết nói, cháu đã được bố truyền khẩu cho vài chục câu, cũng thuộc lòng như cháo chảy ). Bây giờ quên nhiều, song thỉnh thoảng buồn tình cũng ngâm nga được vài trăm câu ! Tác giả thứ 2 là Nguyễn Bính . Thơ của ông này nó vận vào tôi khiến thỉnh thoảng làm được bài thơ nào cũng bị/được các cụ Làng ta khen/chê là có “hơi hướng Nguyễn Bính ! ". Và người cuối cùng chính là Tố Hữu . Nói gì thì nói ông vẫn là tượng đài của thi ca cận hiện đại xứ Nước Nam ta. Đấy là kết luận của riêng tôi.

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2013

Vấn đề bức xúc nhất hiện nay là gì ?


     Là có quá nhiều vấn đề bức xúc ! Câu nói tưởng lẩn thẩn, hóa ra lại đúng. Mỗi sáng mở tờ báo mới ra đọc. Mỗi tối bật TV xem chương tình Thời sự VTV. Mỗi lần bước ra đường. Mỗi bữa ngồi vào bàn ăn ...thế nào cũng phải đối diện với 1 vài chuyện " bức xúc !". Vậy ta kết luận : Vấn đề bức xúc nhất hiện nay là có quá nhiều vấn đề bức xúc ! Được không ạ ?
 

   Sắp tới CA sẽ phạt  ai đi xe không chính chủ ! Ô hay, lại CAGT ! Mình có cái xe máy mua trả góp của Nhà máy Honda Biên Hòa từ hơn 20 năm nay vẫn dùng cái cà vẹt chính chủ là Nhà máy Honda Biên Hòa . Nhà máy này ở đâu không biết . Nó còn ở VN hay đã dọn đi nước nào rồi ? Không hay. Gặp ai để chuyển đổi chủ quyền đây ! Bó tay !

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

NHÀ HÀNG BK GỠ BỎ BẢNG HIỆU ...

Nhà hàng Beijing Snakcs
Nhà hàng Beijing Snacks gỡ bỏ biển báo "không phục vụ khách Nhật, Philippines, Việt Nam và chó" nhưng không chịu xin lỗi.
Hãng thông tấn Pháp AFP cho hay ông Vương, chủ nhà hàng, buộc phải gỡ biển hiệu bằng hai thứ tiếng Trung-Anh nói "không phục vụ người Nhật, Philippines, Việt Nam và chó" vì "phiền nhiễu quá".
Nhưng ông vẫn khẳng định không hối tiếc về hành động của mình và sẽ không xin lỗi.
"Tôi không hối tiếc. Tôi chỉ phải nhận quá nhiều cuộc gọi điện thoại về việc này mà thôi," ông nói với AFP.
Chủ nhà hàng họ Vương tỏ ra ngạc nhiên trước phản ứng dữ dội về tấm biển nhưng cho rằng người ta có thể hiểu sai ý của ông.
"Có thể họ hiểu lầm... tấm biển chỉ đơn thuần có nghĩa là chúng tôi không phục vụ khách từ các nước đó mà thôi."
Tuy nhiên, sự giống nhau không thể lẫn lộn giữa tấm biển của ông Vương và biển hiệu "Cấm chó và người Trung Quốc" ở Thượng Hải thời kỳ thực dân Anh chiếm đóng đầu thế kỷ 20 đã gây phẫn nộ tại các quốc gia lân cận, nhất là Việt Nam.

Trường hợp cá biệt?

Trong khi đó, Tổng lãnh sự Trung Quốc tại TP HCM được dẫn lời nói việc làm của chủ nhà hàng Beijing Snacks là 'sai trái'.
Nhà hàng ở Bắc Kinh trương biển hiệu tuyên bố 'không phục vụ người Nhật Bản, Philippines, Việt Nam và chó'.
Hành động này đã gây phẫn nộ trong dư luận các nước xung quanh.
Tổng lãnh sự Trác Lôi Minh nói với báo Tuổi Trẻ rằng đây là “hiện tượng cực kỳ cá biệt. Ở đâu, chỗ nào cũng có những loại người không tốt”.
Ông Trác nói việc làm này "không đại diện cho đông đảo nhân dân và cũng không đại diện cho lập trường của chính phủ”.
Tuy nhiên ông từ chối bình luận về việc xử lý.
Trước đó, quan chức ngoại giao từ Đại sứ quán Việt Nam ở Bắc Kinh nói với BBC rằng giới hữu trách Việt Nam sẽ có phản ứng thích hợp để "bảo đảm các bên đều tôn trọng tình hữu nghị song phương" tuy cũng không nói rõ đó là phản ứng gì.
-------------------------------
Nguồn : BBC Tiếng Việt 28.2.2013

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

BỖNG NHỚ LẠNG SƠN ...

( Click chuột trái vào hình để phóng to hơn )


Mình  nhớ ngày 17/2 với 2 lý do. Thứ nhất , sinh nhật một người, với mình đặc biệt  quan trọng . Thứ 2 ngày mở đầu cuộc chiến tranh Biên giới bi hùng chống giặc Tầu xâm lược .
   Nửa đêm về sáng, lướt Web đọc bài thơ của Nguyễn Việt Chiến:
                                                   "Mùa này biên giới hoa sim
                                              Tím quanh mộ chí im lìm các anh…" 


Mục Nam quan
Thấy  bát ngát sim trong những triền đồi tưởng tượng : Rồi tưởng tượng tiếp về mối tình giữa chàng tân binh 22 tuổi và cô thôn nữ xứ Đoài . Người lính trẻ hy sinh ngay trận đầu ở phố chợ Kỳ Lừa, thị trấn Đồng Đăng. Cô gái sau này là một nữ doanh nhân thành đạt  nhưng đời sống hôn nhân tan vỡ, chị theo con sang Mỹ định cư . Lần ấy về nước, đúng  ngày 17/2 chị dẫn con lên biên giới tìm mộ người tình chiến sĩ năm xưa, nhưng không thấy …Chiến tranh là vậy :
                       " Bao người lính trận vô danh
               Hiến dâng đất nước tuổi xanh của mình !"


Trằn trọc không ngủ được. Hình ảnh những nấm mồ hữu danh và vô danh nằm “im lìm” trong các bụi sim hoa nở rộ, tím đến lạnh người  . “ Ai lên xứ Lạng cùng anh ….” Chính những bông hoa sim tím đã hát như thế trên những nấm mồ chiến sĩ vô danh . Có, có em đã lên biên giới tìm anh !  Và bài thơ chầm chậm ra đời với tên " Đồi sim biên giới" để tôi kỷ niệm 1 lúc 2 ý nghĩa của ngày 17 tháng Hai !
 
 

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2013

LẠI CHUYỆN ÔNG NGHỊ TÉ GIẾNG HH.PHƯỚC

Calathau có ý kiến : Chuyện lùm xùm của ông nghị Té giếng HH Phước tưởng đến màn  xin lỗi cá nhân ông Dương Trung Quốc là xong, ai ngờ trò "xin lỗi đểu" của ổng bị cư dân mạng phát hiện, "ném đá" khiếp quá .Không chỉ có thế, người ta còn tiếp tục "khai quật " ông này và tìm ra khối điều bất ngờ  mà tôi đoan chắc tất cả các cử tri phần thì không biết, phần vì quá tin vào Đảng mà dồn phiếu cho ông để ông trở thành ông nghị một cách ngon lành ! 

Một bạn học cũ của ĐBQH Hoàng Hữu Phước  lên tiếng sau vụ bê bối .

Mấy bữa nay tui đọc báo và nghe chuyện của ông Hoàng Hữu Phước đại biểu Quốc hội mà lòng rầu vô cùng. Không rầu sao được khi tui với Phước là hai thằng bạn nối khố từ nhỏ, từ thủa còn chơi bi đánh đáo. Biết chuyện của Phước, má tui tuy gần 90 rồi cũng rầu lòng. Bữa hôm bà già kêu tui lại và bảo "Mày đi kiếm thằng Phước về cho má. Má có chuyện bảo nó". Nhà của Phước mãi bên Phú Nhuận, còn má con tui giờ ở mãi quận 12 chạy đi kiếm nó đâu có dễ, lâu nay gọi vào điện thoại mà Phước đâu bốc máy nghe bao giờ đâu. Tôi không dám nói với má sợ bả giận. Vậy mà bà già tui bà hổng có quên, bữa tối bà lại nhắc lại chuyện này, làm tui buộc phải nói thiệt với bả là không liên lạc được. Bà giá tui biểu vậy mày phải tìm cách thanh minh giúp thằng Phước đi chứ, tội cho nó. Nghe bà già nói tui cũng nghĩ lắm, tui là dân kỹ thuật có bao giờ viết cái gì cho người khác đọc đâu ngoài mấy lá thơ từ thời xưa. Giờ thì còn ai viết thơ từ gì nữa, có chuyện thì bốc máy phôn cho nhau là xong. Nhưng vì nghe má và thương thằng Phước thì tôi đành ngồi viết và sẽ nhờ ai đấy sửa lại cũng được.

Má tui quý Phước như con, ngày bé Phước ngoài giờ đi học thì thường có mặt ở nhà tui nửa ngày. Lắm lúc cũng ăn ngủ ở nhà tui vậy, mãi thành quen. Thằng Phước là dân Bắc di cư, lúc nhỏ bọn bạn thường gọi trêu nó là Phước "pake" nghĩa là Phước Bắc kỳ. Lúc bé Phước trắng trẻo, nhưng ốm o và xinh trai lắm, người trong xóm gọi nó là công tử bột. Đi học Phước thường học đứng đầu lớp, được cô giáo yêu. Còn nhớ khi bé, lúc ông già tui còn sống ông già xem tướng bảo thằng này khi lớn ngoai 50 sẽ nổi tiếng lắm. Mọi sự có lẽ sẽ như ông già tui nói, nếu không xảy ra chuyện sau:

Trong vườn nhà tui hồi đó bên Quận 3, có vườn cây ăn trái rộng chừng 2 mẫu tây. Vườn trồng đủ thứ cây ăn trái nhưng như ba tui nói là chủ yếu để lấy bóng mát. Trong vườn có một cây khế ngọt sai trái lắm. Mọi ngày bọn tui thường hay leo trộm để bứt khế ăn chơi, điều mà má tui cấm. Còn nhớ bả biểu tụi tôi, cành khế ròn, dễ gẫy leo lên coi chừng té mất mạng. Tụi nhỏ muốn ăn thì lấy cây chọc cho rụng xuống, lấy rửa đi mà ăn. Hôm đó tui giờ còn nhớ như in, lúc đầu giờ chiều chỉ có tui và thằng Phước ở nhà, mọi người đi vắng hết. Hai thằng rủ nhau ra vườn bứt khế ăn chơi. Mọi bữa tui sẽ là thằng trèo lên bứt khế, còn đứa khác ở dưới đỡ những chùm khế tôi bứt được quăng xuống. Xong sẽ cùng nhau ăn. Bữa đó chỉ có hai thằng, thằng Phước xung phong trèo lên cây bứt trái, vì ở phía sát với góc rào đường Nguyễn Đình Chiểu chỗ ấy khế chín nhiều, toàn trái lớn vì ít người trèo và ít ai để ý. Thằng Phước đã thoăn thoắt trèo lên, một chốc nó đã leo gần đến ngọn, nơi mà có cành khế vươn ra rất nhiều khế chín nhưng ít người dám trèo ra để bứt. Bỗng rắc một cái, cả cái cành khế to cỡ cổ tay và thằng Phước rớt xuống. Đầu của thằng Phước cắm vào cái lu nước sát tường. Lúc ấy hai thằng chúng tôi còn nhỏ, chừng 9-10 tuổi, thấy thế tôi chạy lại thì thấy thằng Phước đang nằm miệng nó kêu ặc ặc, có lẽ vì sặc nước. Sơ quá không biết làm gì tôi chỉ biết la lớn và cầm hai chân thằng Phước lôi nó ra khỏi cái lu nước tiểu. Vừa hay chị ba tui về, bả chạy lại đỡ thằng Phước và goi xe đưa nó chạy tới bệnh viện. May sao Phước chỉ bị sặc và chấn thương ở đầu, bác sĩ xem xong tắm rửa và cho lưu lại để theo dõi chứ không cho về. Sau này mới nghe người lới bảo khi ấy Phước bị chấn thương sọ não thể nhẹ, vì từ khi ấy thằng Phước tính tình thay đổi, hay cáu gắt và trong xóm họ gọi là Phước "khùng".

Đó cũng chính là lý do vì sao thằng Phước sau này được xác định rằng có tiền sử bệnh thần kinh. Như hồ sơ do Bệnh Viện Tâm Thần TW2 Tỉnh Đồng Nai cấp bởi BS Trần văn Thành ngày 16/08/2000 và 6 lần vào các năm 2001-2003. Nó cũng chính là lý do vì sao lúc còn là sinh viên khoa Anh văn trường ĐH Tổng hợp TP. HCM hay có tật táy máy cầm nhầm đồ hay tiền bạc của bạn bè trong lớp. Kể cả việc lấy cắp sổ cantin nhu yếu phẩm của sinh viên trong lớp mua hàng đem ra bán ngoài chợ đen từng bị cảnh cáo toàn khoa. Hay sau này khi có vợ con thì Phước lúc ở nhà thường rất thô bạo, đánh đập chử mằng vợ con và thường hay lui tới  xả stress tại các quán cà phê bí mật và đặc biệt hay đến hiệu hớt tóc thanh nữ Nga ở Bình Thạnh và trả tiền tip cho các em cave rất hào phóng!

Tui viết ra những điều trên chỉ nhằm giải bầy sự thực, hy vọng bà con thông cảm cho ông Phước vì những hành động chưa đúng là do bệnh tình chứ không phải lỗi của Phước. Tui cũng nghe họ bảo do bị bệnh khùng nên Phước không làm việc ở đâu được lâu, vì thích chê bai và nói năng tùm lum tà la mà không biết sợ hay kiêng nể ai. Và cũng là lý do các học viên là học trò của thằng Phước học xong, ra ngoài đời thường không ai nhận cả hoặc sẽ bị đuổi việc sau đó vì kiến thức quá tồi!
Sẽ có người hỏi vậy sao người bị bệnh khùng như thằng Phước lại trúng cử đại biểu Quốc hội? Cái này bản thân tui cũng không hiểu, chỉ nghe nói nó có dây với mấy ông lớn lắm ngoài Hà nội, người đã đưa nó vào Quốc hội. Có lần cách đây hồi nó mới trúng cử, tôi có hỏi nó trả lời rằng "Mấy ảnh bảo tui, chắc chắn sẽ trúng, vì ngoại Hà nội đã chỉ đạo là phiếu nào không bỏ cho tui (Phước) là bị đưa vào phiếu bất hợp lệ". Nghe vậy tui có hỏi lại vậy người ta không biết mày bị bệnh khùng sao? Phước trả lời rằng "Biết sao không biết. Họ bảo vì tui khùng nên họ mới chọn để cho dân thấy bọn không phải đảng viên trong Quốc hội chỉ là một lũ điên" và Phước còn bảo "Đưa tui về ứng cử ở cụm đơn vị bầu cử số 1: Quận 1, quận 3, quận 4 là nhằm tạo cho tui có uy tín cao". Và "dân bây giờ có biết gì đâu, ngu lắm"

Tui viết ra vì tui thương thằng Phước và để chiều ý má tôi. Mong mọi người hiểu và bỏ qua cho Phước. Xin đừng trách người điên, có trách thì xin trách mấy ổng ở ngoải kia kìa.

Sáu Diệu

Cụm 7 - 1027 Quốc lộ 1A, Phường Tân Chánh Hiệp - Quận 12 - TP HCM

* Bái do tác giả gửi đến TTHN, có được biên tập và sửa lỗi chính tả
------------------------------------------------------
Nguồn : Mạng Thongtinhangngay .

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

NGUYÊN TIÊU- ĐÊM THƠ VIỆT NAM

Đêm nay đêm Nguyên Tiêu, đêm Thơ Việt Nam. Có người mỉa mai về cái sự lạm phát thơ Việt Nam hiện nay, hay còn gọi là " hiện tượng Việt Nam bội thực thơ". Nói vậy cũng là quá đáng. Như Làng ta, mấy năm trở lại đây hầu như "mỗi công dân đều là 1 nhà thơ", ừ "lều thơ" hay nhà thơ cấp Cu Lờ đi nữa thì với ta, vẫn cứ là thơ. Bởi ta làm thơ để giải tỏa và sẻ chia với những bạn bè tâm huyết. Người làm thơ đã được đồng cảm, thế là đủ. Còn xã hội thiếu gì kẻ "mần thơ" để mưu cầu danh hão như cái tay nhà thơ nhập đồng Hoàng Quang Thuận 1 đêm sáng tác trên trăm bài ...thơ thiền !!! ! Chấp làm gì !
Thơ là phải bật ra từ cảm xúc của cõi lòng sâu thẳm. Lịch sử của VN là lịch sử của chiến tranh chng xâm lược, thơ chỉ nói đến yêu thương là chưa đ, thơ phải viết và biết "căm hận" . Chỉ thiếu 1 vế cũng chưa chắc đã chạm đến con tim người đọc. Xuân Diệu viết :" Yêu với căm hai đợt sóng ào ào/ Vỗ bên lòng dội mãi tới trăng sao " . Vì thế xin mở đầu trang thơ này bằng bài thơ của 1 nhà thơ đã thành danh : Nhà thơ Nguyễn Việt Chiến. Anh có nhiều tác phẩm thơ viết về biển đảo như Tổ qyốc ở Trương Sa ( Đã được phổ nhạc), "Tổ quốc nhìn từ biển". Hôm nay, trên Thanh Niên Chủ Nhật anh có bài  thơ về ngày 17/2. Thế lục bát,  vần điệu chỉn chu. "Cảm" nhất là cái điệu tâm hồn rất gần gũi với chúng ta , những kẻ ngoại đạo làm thơ nương theo cái hồn cốt dân tộc ...

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

NGƯỜI VIỆT ĂN THỊT THÚ RỪNG NHIỀU NÊN HUNG HÃN ?

Gần đây GS Joel Brinkley (hiện đang là giáo sư chuyên ngành báo chí tại đại học Standford ) đã đăng một bài bình luận mang tên “Dù ngày càng giàu có, nhưng khẩu vị của người Việt chẳng giống ai” trên tờ  Chicago Tribune ….Ngay lập tức, bài bình luận đã làm “dậy sóng” sự phẫn nộ không chỉ trên Việt Nam mà trên toàn thế giới, bởi tác giả của nó đã “thiếu thông tin, đầy cảm tính, hồ đồ trịch thượng và phân biệt chủng tộc !” . Thậm chí quá bức xúc,  Mark Nelson – 1 Blogger  đã lập  ra lá đơn yêu cầu sa thải tác giả bài viết chê bai Việt Nam . Cho đến nay đã có gần 1.000 người trên toàn thế giới tham gia ký vào lá đơn này !  Ông giáo sư từng là phóng viên tờ New York Times và từng đoạt giải Pulitzer (giải thưởng báo chí danh giá nhất tại Mỹ) phải công nhận 6 năm viết báo bình luận chưa bao giờ ông gặp phản ứng như lần này !

Bài viết nguyên văn bằng tiếng Anh, tạm dịch như sau:
“Ở Việt Nam, bạn dễ dàng nhận thấy những điều bất thường. Bạn không nghe tiếng chim hót, không thấy sóc leo cây hay chuột lục lọi trong những đống rác. Thậm chí, cũng chẳng có con chó nào chạy rông.

Thực tế, hầu như bạn không thấy được một con thú hoang hay thú nuôi nào cả. Chúng đi đâu cả rồi? Bạn có thể ngạc nhiên khi biết rằng: chúng đều bị ăn thịt cả.

NGÀY XUÂN NGHE KỂ LẠI CỔ TỤC XỨ KINH BẮC

CỔ TỤC BÓP VÚ TRONG MỘT SỐ LỄ HỘI XỨ KINH BẮC


Những tài liệu dưới đây được viết bằng chữ Hán - Nôm, là những ghi chép về dân tục của vùng Kinh Bắc, vào năm Khải Định thứ 5 (1920), do Viễn Đông Bác Cổ chủ trương và các nhà nho Việt Nam tiến hành khai báo.

Tài liệu này đã được các nhà nghiên cứu thuộc Viện nghiên cứu Hán Nôm biên dịch trong cuốn sách: Địa phương chí tỉnh Bắc Ninh qua tư liệu Hán Nôm, do GS Đinh Khắc Thuân chủ biên. Nhà xuất bản Khoa học Xã hội năm 2009.



Phần biên dịch được trích dẫn dưới đây do Nguyễn Thị Hường - Nguyễn Tô Lan dịch, Đinh Khắc Thuân hiệu đính.

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

NGÀY 14/2 LÀ NGÀY GÌ ?

Hóa ra mình quên béng ngày ấy là ngày TÌNH NHÂN ( Valentine ) . Phát hiện ra là do đến ăn bữa cơm chia tay 3 ngày Tết ở nhà người bạn, thấy trên bàn sẵn có lẵng hoa tươi, mới giật mình và tự trách mình là kẻ vô duyên trước khi chủ nhân nhắc khéo ! Vào Google gõ từ Valentine chỉ  đúng 0,27 giây cho ra tới  2.090.000 kết quả ! Thế mới biết Valentine đã du nhập rồi cắm rễ ở nước Nam ta mạnh mẽ như thế nào ! 

Tìm thấy bức ảnh này trên mạng. Phải chăng đây là bức hình đẹp nhất trong ngày lễ Tình nhân năm nay ?

Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013

KHAI BÚT ĐẦU XUÂN


Lang thang ra phố dạo chơi
Gặp những nụ cười lặng lẽ trao nhau
Ngước nhìn cửa sổ lầu cao
Bất ngờ một đóa Xuân chào riêng tôi ?

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

CHÚC TẾT !



Ông Nội riêng chúc anh em Cu Bi và Tí Ti- Anh em Lycy và Cu Tý
Ăn ngoan. Ngủ ngoan
Mạnh khỏe, lớn nhanh 
Ở trường :
 Học hành chăm chỉ
Cô yêu bạn quý
Ở nhà :
Ngoan ngoãn nghe lời ba mẹ
Anh chị em thương mến nhau

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

THÀNH TÍCH NỔI BẬT CỦA CHI BỘ TÔI

Chi bộ tôi sinh hoạt buổi tất niên để đón năm mới Quý Tỵ. Buổi sinh hoạt này rất quan trọng vì đồng chí Bí thư sẽ có 1 bản tổng kết công tác suốt cả năm 2012 và thông qua phương hướng nhiệm vụ cho cả năm 2013. Bí thư đọc cứ đọc, đảng viên ở dưới từng nhóm nhỏ cứ vô tư nói chuyện riêng. Rất sôi động. Riêng tôi không có "đối tác" nên cố dỏng tai nghe ...thành tích :
" Trong năm qua, đặc biệt là những ngày cuối năm vừa rồi, chúng ta đã tổ chức được một đoàn kiển tra liên ngành gồm Đại diện Chi ủy ( trực tiếp là Bí thư ), đại diện Hội cựu chiến bình và lực lương trật tự đô thị bất ngờ đột nhập vào hẻm X, bắt được 4 con gà trọi.

CHUYỆN RẤT LẠ LÙNG

CÂY ỔI BIẾT CƯỜI, CÂY DỪA BIẾT KHÓC Ở XỨ THANH


Nhiều người ngạc nhiên khi tận mắt chứng kiến cây “ổi cười”, “dừa khóc”... nhưng những hiện tượng này vẫn còn là bí ẩn chưa có lời giải đáp thuyết phục.


"Cây ổi cười" trong khu di tích
Ky la cay khoc cuoi chi co o Viet Nam
 Khi gió lặng, chỉ cần chạm nhẹ vào thân là lá ổi rung lên bần bật

Tại khu di tích lịch sử Lam Kinh, tỉnh Thanh Hoá, có một cây ổi mà khi người ta gãi nhẹ vào thân cây, cả cây ổi rung lên bần bật. Người dân và khách du lịchđều rất tò mò về cây ổi “biết cười” này.