Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

KHỞI TỐ HÌNH SỰ CHỦ QUÁN CAFE : CHUYỆN NHỎ NHƯ MÓNG TAY ?

 (Calathau)

 Ông chủ quán cafe Xin chào  trở nên nổi tiếng !


Ông Nguyễn văn Tấn mở quán cafe " Xin Chào" (kèm bán thức ăn nhẹ ) đối diện với trụ sở CA huyện Bình Chánh Tp.HCM . CA "ngứa mắt" hay vì sợ quán Cantin của họ ế khách mà bày chuyện kiểm tra phát hiện ...vi phạm pháp luật . Tội đầu tiên : Chưa có giấy Chứng nhận đăng ký kinh doanh (CNĐKKD)! Phạt hành chính 17 triệu đồng ( Vì trong lúc chờ nhận giấy phép ông tranh thủ bán ...chui được 5 ngày!). Ông Tấn chấp nhận phạt mà không hề kêu ca. Nhưng tiếp ngay sau đó CA lại bắt tội ông. Lần này là tội nặng. Nặng đến mức phải khởi tố hình sự . Theo đúng trình tự CA Bình Chánh chuyển lên VKSND Huyện. Viện này phê cái rụp . Ông chủ quán "Xin chào " chính thức bị khởi tố hình sự "về các hành vi vi phạm trong lĩnh vực an toàn thực phẩm (ATTP)" và " Hoạt động thương mại như: kinh doanh “sai địa điểm, sử dụng khu vực chế biến thực phẩm có côn trùng nguy hại, thải nước thải chưa qua xử lý vào môi trường”. Báo chí vào cuộc ào ào .Vụ việc bay lên tận Thiên đình ! Tân thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc sáng nay 21/4 chỉ đạo Chủ tịch UBND TP HCM yêu cầu cơ quan chức năng dừng ngay việc khởi tố vụ án hình sự chủ quán Xin Chào . Cùng ngày 
Chủ tịch Tp.HCM Nguyễn Thành Phong
Ông Nguyễn Thành Phong Chủ tịch Tp, khẳng định: “Hiện UBTP đang chỉ đạo huyện Bình Chánh có báo cáo cụ thể để từ đó rút kinh nghiệm. Dân người ta đang làm ăn như vậy phải làm sao hết sức tạo điều kiện, hỗ trợ, giúp đỡ người ta”. Nhưng trước đó một hôm, sáng 20/4, Bí thư Thành ủy TP.HCM Đinh La Thăng cho biết ngày 19/4, ngay sau khi báo chí đăng thông tin về vụ việc chủ quán cà phê, ăn sáng, cơm trưa văn phòng chậm đăng ký kinh doanh bị khởi tố, ông đã chỉ đạo Giám đốc Công an TP.HCM, Viện trưởng VKSND TP.HCM khẩn trương làm rõ vụ việc.
"Nếu có sai phạm phải xử lý nghiêm các tổ chức cá nhân vi phạm theo đúng quy định của pháp luật", Bí thư Thành ủy được báo Tuổi Trẻ dẫn lời. Ông khẳng định " Nếu sai phạm thì việc trước tiên là phải xử lý nghiêm, lấy lại niềm tin của nhân dân, đảm bảo môi trường kinh doanh bình đẳng, lành mạnh của TP cho tất cả người dân, doanh nghiệp".
Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng
 Bí thư Thành ủy cũng khẳng định ông rất hoan nghênh báo chí đã nêu ra vụ việc này. Ông đã yêu cầu Công an TP và VKSND TP phải làm rõ ngay vụ việc báo chí nêu.
"Nếu sai thì phải sửa sai ngay. Nếu không sai thì phải thông tin cho báo chí và nhân dân được rõ" - Bí thư Đinh La Thăng yêu cầu.
Cùng sáng 21/4 CATP cũng tổ chức họp báo dưới sự chủ trì của ông thiếu tướng P.Giám Đốc ( họ Phan)  tên Anh Minh . Sau khi cho rằng vụ này nhỏ như cái móng tay, không đáng tốn sức, bút mực giấy tờ (?) , ông  phó giám đốc Công an TP.HCM cũng phải khẳng định hành vi của ông Tấn là chưa gây hậu quả gì cho ai và quyết định của công an huyện Bình Chánh có phần vội vàng.
PGĐCA Tp.HCM Phan Anh Minh
  “Tôi thừa nhận tính chất nguy hiểm của hành vi là không lớn, luật cũng quy định không cần phải cách ly và tới đây khi áp dụng Bộ luật hình sự mới thì hành vi này không còn bị xử lý hình sự nữa…..Tôi thừa nhận xử lý của Công an huyện Bình Chánh có cứng nhắc, vội vàng, không thuyết phục. Tôi sẽ làm việc với họ sau khi có phán quyết cuối cùng của vụ án", ông Minh nói. 
Khi có nhà báo hỏi : trên toàn quốc có biết bao nhiêu nhà hàng , quán ăn chậm hoặc không có giấy CNĐKKD và vi phạm VSATTP không bị xử lý mà sao quán của ông Tấn lại bị xử lý 1 cách "quyết liệt” như thế? Thì ông tướng CA Anh Minh trả lời rất vô tư : "CA làm sao có thể xử lý hết được ! Còn tại sao lại xử lý quán Xin chào của ông Tấn thì đơn giản vì nó ở ….gần trụ sở CA, CA dễ thấy  (!?)  
Thì ra vụ xử lý “Khởi tố hình sự” ông chủ quán Café Xin chào tưởng nhỏ bằng móng tay, nhưng không phải vậy. Nó phản ảnh một cách hành xử hết sức :”bậy” của một số quan chức CA mà họ không biết rằng nó chẳng những ảnh hưởng đến nhân phẩm của công dân, mà còn đi ngược lại chính sách khuyến khích đầu tư kinh doanh, khởi nghiệp của Đàng và Nhà nước!
Cũng dịp này người ta lại nhớ đến một số dấu ấn của ông tân Bí thư thành ủy Đinh La Thăng , nhất là trong việc thể hiện rõ tinh thần quyết liệt tháo gỡ khó khăn cho cộng đồng doanh nghiệp, cho người dân sản xuất, kinh doanh.
Tại hội nghị đối thoại với doanh nghiệp diễn ra đầu tháng 3/2016, Bí thư Đinh La Thăng đã yêu cầu phải cần thay đổi nhận thức về doanh nghiệp, doanh nhân, phải coi họ là đối tượng phục vụ, không phải là đối tượng quản lý.
Ông còn nói một câu rất hay về doanh nhân, doanh nghiệp: "Họ nộp thuế nuôi bộ máy này, không có lý gì gây nhũng nhiễu, phiền toái. Doanh nghiệp đóng 1 đồng thuế cũng như doanh nghiệp đóng nhiều đồng, không phân biệt doanh nghiệp to, bé. Doanh nghiệp, doanh nhân phải là đối tượng phục vụ vô điều kiện của các công chức, viên chức", ông nói.

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

BÀI HAY NÊN ĐỌC : "PHẢI GẠT BỎ TƯ TƯỞNG SỢ TRUNG QUỐC"

Tướng Lê Văn Cương: Sợ Trung Quốc thì không thể bảo vệ, phát triển đất nước

"Tôi nghĩ người Việt Nam đừng sợ Trung Quốc. Tồn tại trên đất nước Việt Nam này vẫn có một bộ phận không nhỏ, kể cả một bộ phận quan chức các cấp, vẫn sợ Trung Quốc"...

                                                                      Tướng Lê văn Cương

“Vẫn còn một bộ phận không nhỏ, kể cả một số quan chức các cấp vẫn lo sợ Trung Quốc. Khi nào mà vẫn còn tư tưởng sợ Trung Quốc thì không thể bảo vệ được đất nước và đất nước cũng không thể phát triển được”, Tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu Chiến lược Bộ Công an nói.

Không có nước nào kìm hãm Việt Nam như Trung Quốc
Thưa ông, việc Trung Quốc đang từng bước khống chế biển Đông, xâm phạm một cách trắng trợn lãnh thổ Việt Nam. Nếu xét về mức độ “nghiêm trọng”, “rất nghiêm trọng” và “đặc biệt nghiêm trọng” thì hành động của Trung Quốc hiện đang ở cấp độ nào?
- Trước hết chúng ta phải nói về nhận thức về tầm quan trọng của biển Đông đối với an ninh và phát triển của Việt Nam, rồi sau đó sẽ thấy việc Trung quốc đang làm ở biển Đông thuộc cấp độ nguy hiểm nào.
Có thể nói, suốt thời kỳ thực hiện cuộc cách mạng dân tộc dân chủ và giải phóng đất nước năm 1945-1975 chúng ta tập trung vào giành độc lập dân tộc. Các trận chiến chủ yếu trên đất liền, trên biển cũng có, nhưng không lớn. Nhưng sau khi giải phóng miền Nam rồi, biển Đông, Trường Sa, Hoàng Sa trở thành vấn đề đặc biết quan trong đối với an ninh và phát triển của Việt Nam. Từ trước đến nay phần lớn chúng ta nhìn biển Đông dưới góc độ kinh tế.
Như vậy là chưa trúng và chưa đúng. Biển Đông là hội tụ hai vấn đề quan trọng bậc nhất của Việt Nam là an ninh và kinh tế. Đúng hơn là an ninh và phát triển. Nó có vai trò đặc biệt quan trọng ở chỗ: Thứ nhất, đó là lối ra của Việt Nam.
Năm 1956, Bác Hồ đã nói: “Đất liền là nhà, biển là cửa”. Nếu cái cửa này mà bị bên ngoài người ta chặn lại không ra được thì làm sao mà phát triển được. Tuy nhiên, tôi có cảm giác rằng có không ít người trong chúng ta chưa nhận thức được đầy đủ, đúng đắn vấn đề này.
Đáng ra, sau khi giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975) chúng ta phải định rõ chuyện này. Muộn nhất nữa thì đến khi Trung Quốc đánh chiếm Trường Sa 14/3/ 1988 chúng ta cũng phải có một chiến lược về biển. Tuy vậy phải 20 năm sau, năm 2008, chúng ta mới có chiến lược về biển. Điều mà tôi muốn nhấn mạnh là những người có trách nhiệm với đất nước, với dân tộc phải có một nhận thức đầy đủ, đúng đắn hơn về vai trò và vị trí của biển Đông đối với an ninh và phát triển của Việt Nam.
Đấy là về nhận thức, còn việc làm của Trung Quốc về cấp độ nguy hiểm thì đang ở mức nào, thưa ông?
- Việc làm của Trung Quốc trên biển Đông hiện nay là vấn đề hệ trọng bậc nhất đối với an ninh của Việt Nam. Xét cho cùng thì không có gì hệ trọng hơn thế. Có không ít người thường xuyên nói nguy cơ chính là “diễn biến hòa bình”. Thì đúng rồi, bản chất của Mỹ là “dị ứng” với cộng sản. Nhưng chỉ nói như vậy là không đầy đủ. Mỹ không chỉ tìm cách lật đổ cộng sản, mà tất cả những chế độ độc tài, không minh bạch, không rõ ràng, không dân chủ Mỹ đều ghét.
Tuy nhiên, nguy cơ này chưa nguy hại trực tiếp bằng việc Trung Quốc đe dọa trên biển Đông. Mỹ chưa làm gì để kìm hãm sự phát triển của Việt Nam cả. Còn Trung Quốc, từ nhiều hướng, bằng mọi cách, bằng mọi thủ đoạn, trên nhiều phương diện, đều tìm mọi cách kìm hãm sự phát triển của Việt Nam, kìm hãm cả về chính trị, cả về kinh tế, cả về ngoại giao và cả về an ninh, quốc phòng.
Tôi đố các anh thấy trên thế giới này có nước nào lại cố tình kìm hãm sự phát triển của Việt Nam như Trung Quốc không? Không có nước nào cả! Không có một nước nào kìm hãm Việt Nam như Trung Quốc. Mà chặn biển Đông chính là chặn con đường phát triển của Việt Nam. Người Việt Nam phải nhận thức ra điều này.

Gạt bỏ tâm lý sợ Trung Quốc

Trên thực tế thì Trung Quốc là một nước lớn trong khu vực, vì vậy tâm lý lo sợ Trung Quốc cũng là một thực tế dễ hiểu. Ông suy nghĩ như thế nào về vấn đề này?
-Trung Quốc lớn, nhiều người, nhiều của, nhiều súng đạn…Nhưng không có nghĩa là nước mạnh. Hơn nữa, trên biển Đông Trung Quốc đang thể hiện họ yếu thế nhất. Họ không có cơ sở pháp lý nào cả. Hội nghị G8, tháng 8/2015 ở Đức, trong tuyên bố chung lần đầu tiên có một phần, tuy không nhắc đích danh Trung Quốc, yêu cầu phải có trách nhiệm xử lý các vấn đề biển Đông bằng biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế, không được gấy hấn, không được thay đổi hiện trạng.
Nhưng đến ngày 11/4/2016 mới đây, Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao 7 nước công nghiệp phát triển, có đại diện Liên minh châu Âu tham dự, đã ra một tuyên bố về an ninh hàng hải, nêu rõ: “Chúng tôi cực lực phản đối mọi hành động gây hấn, cưỡng bức, đe dọa, thay đổi hiện trạng trên biển Đông. Chúng tôi yêu cầu các bên tranh chấp có trách nhiệm giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình theo luật pháp quốc tế”.
Mặc dù tuyên bố này cũng không có một từ nào nói về Trung Quốc cả, nhưng ai theo dõi tình hình chả biết là Trung Quốc. Cộng đồng quốc tế đã nhận thức rất rõ về mối đe dọa của Trung Quốc ở biển Đông.
Tôi nghĩ người Việt Nam đừng sợ Trung Quốc. Tồn tại trên đất nước Việt Nam này vẫn có một bộ phận không nhỏ, kể cả một bộ phận quan chức các cấp, vẫn sợ Trung Quốc. Khi nào mà vẫn còn tư tưởng sợ Trung Quốc thì không thể bảo vệ được đất nước. Đất nước không thể phát triển được. Họ mạnh hơn Việt Nam, nhưng trên biển Đông họ thua Việt Nam về cơ sở pháp lý, thua về đạo lý. Hành động vũ phu, chèn ép, cưỡng bức bằng vũ lực, như vậy là không thể chấp nhận được. Cái thua của Trung Quốc nữa là cộng đồng quốc tế luôn đứng về phía Việt Nam.
Thưa ông, có một thực tế là, lâu nay báo chí Việt Nam, người dân Việt Nam phần lớn biết được những việc cụ thể mà Trung Quốc đang làm trên biển Đông lại là từ… báo chí nước ngoài. Tại sao không có một cấp có thẩm quyền nào của chúng ta cung cấp đầy đủ thông tin cho người dân như quy định? Do chúng ta không nắm bắt được hay còn vì một lý do nào khác nữa?
- Một mặt là chúng ta không có thông tin kịp thời, nhưng chủ yếu là chúng ta biết nhưng dường như không dám nói ra. Nói ra, nhiều khi cứ sợ mấy thứ luẩn quẩn đại loại như: vướng vào chuyện kích động “chủ nghĩa dân tộc” bài Trung Quốc; ám ảnh bởi 16 chữ vàng như cái “vòng kim cô”, trong khi phía Trung Quốc chả coi chuyện này là gì cả. Vẫn là thế. Thực chất là thế.
Điều 70 của Hiến pháp nói rằng công dân có quyền được thông tin. Nhà nước có trách nhiệm thông báo kịp thời: Tại giờ ấy, ngày ấy, tháng ấy, tại tọa độ ấy, Trung Quốc đã hành động thế này thế kia.
Người dân phải được biết, hệ thống truyền thông phải thông báo kịp thời để người dân được biết. Điều này hoàn toàn khác, không phải là kích động chủ nghĩa dân tộc chống Trung Quốc. Người dân cần phải được biết an nguy của dân tộc ở đâu. Nếu không làm chuyện này thì trách nhiệm thuộc về các cấp có thẩm quyền.

Không ai làm thay được chúng ta
Nhiều người chúng ta đang có tâm lý mong chờ Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ… tham gia sâu hơn, mạnh hơn vào việc ngăn chặn Trung Quốc bành trướng trên biển Đông. Tại sao chúng ta không ra hẳn một nghị quyết về biển Đông thay vì ra “nghị quyết” hoan nghênh Quốc hội Mỹ ra nghị quyết về tình hình biển Đông?
- Không ai làm thay được chúng ta cả. Nếu mà chọn một dân tộc lớn tốt với Việt Nam thì không ai bằng Liên Xô trước đây và Ấn Độ cả. Gần 70 năm, từ khi cách mạng thành công, Ấn Độ thực hiện chế độ đa đảng, đa nguyên, lúc thì đảng này cầm quyền, lúc đảng kia cầm quyền, nhưng tình cảm với Việt Nam thì luôn sâu đậm. Nhưng mà họ ở xa và tiềm lực của họ cũng có hạn, nên không thể giúp đỡ chúng ta như mong muốn. Người Nga cũng vậy. Rất tốt. Nhưng khi Trung Quốc đánh chiếm 7 đảo chìm ở Trường Sa ngày 14/3/1988 thì Hạm đội của Nga ở Cam Ranh có hành động gì đâu.
Một ông Thủ tướng Anh cuối thế kỷ 19 nói rằng, không có bạn bè vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích là vĩnh viễn. Điều này đúng với 5.000 năm trước và sẽ còn đúng với 5.000 năm tới. Nga không hành động gì cả vì lợi ích.
Đừng có mơ hồ. Trung Quốc có làm gì đi chăng nữa thì các nước mạnh lắm cũng chỉ tuyên bố bằng mồm thôi. Tuy nhiên, điều quan trọng mà tôi muốn nói ở đây là, các nước họ ủng hộ Việt Nam đến đâu là do mình có làm được gì mà trong đó có lợi ích của họ không. Việc của mình mà mình còn không làm thì ai làm.
Tại sao khi ta chống Pháp, cả thế giới người ta ủng hộ chúng ta? Xin thưa là vì chúng ta “nai lưng”, đổ xương máu ra chiến đấu chống thưc dân để giành tự do và độc lập. Bao nhiêu năm chống Mỹ cả thế giới đứng quanh Việt Nam là vì mình chống xâm lược. Còn bây giờ mình mà không chống sự bành trướng của Trung Quốc trên biển Đông thì ai ủng hộ.
Bây giờ tôi chỉ nói đơn giản chuyện thế này thôi. “Thằng hàng xóm” đẩy cửa vào đập phá nhà “anh”, người dân xung quanh đến giúp, “anh” lại bảo: “Không có chuyện gì đâu. Bạn bè chưa hiểu nhau ấy mà”. Thế thì ai còn có thể giúp “anh” được nữa. “Anh” phải lên tiếng phản đối với tổ trưởng dân phố thì bạn bè, bà con hàng xóm người ta mới đến giúp “anh” chứ. Nó đến nó đập nhà phá phách thế mà “anh” lại bảo không có chuyện gì cả thì thôi chứ còn gì nữa.
Vừa qua cộng đồng quốc tế cũng phản ứng khá mạnh mẽ về hành động ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Quốc trên biển Đông, nhưng Trung Quốc vẫn ngang nhiên thực hiện ý đồ khống chế biển Đông. Đâu là nguyên nhân, thưa ông?

- Có hai nguyên nhân. Thứ nhất là, chính sách khống chế biển Đông của Trung Quốc là nhất quán và không bao giờ thay đổi. Hai là, phản ứng của Việt Nam và cộng đồng quốc tế chưa đủ sức răn đe Trung Quốc.
Họ thấy như vậy nên họ càng lấn tới. Chứ nếu Việt Nam và cộng đổng quốc tế phản ứng mạnh mẽ hơn, tẩy chay Trung Quốc thì chắc chắn một năm sau mưu đồ của Trung Quốc sẽ sụp đổ. Như vậy, muốn hay không muốn họ cũng phải dừng lại. Phản ứng của Việt Nam chưa đủ mạnh, phản ứng của cộng đồng quốc tế chưa đủ mạnh, chưa buộc Trung Quốc phải trả giá.
Trung Quốc đang ráo riết quân sự hóa các đảo nhân tạo xây dựng trái phép ở Trường Sa
Ngoài tên lửa phòng không và tên lửa chống hạm, Trung Quốc đã triển khai tiêm kích J-11B ra đảo Phú Lâm ở Hoàng Sa
Tôi nhắc lại một câu nói nổi tiếng của Napoleon đại ý rằng, thế giới phải chịu sự tàn phá khủng khiếp chính là do những người tốt không chịu hành động, chứ không phải do kẻ xấu gây ra. Trong trường hợp biển Đông hoàn toàn đúng. Nếu 90 triệu người Việt Nam, 8 tỷ người trên hành tinh nhất tề phản đối thì Trung Quốc không dám làm càn.
Thưa ông, có ý cho rằng, muốn bảo vệ đất nước, muốn đất nước phát triển thì đã đến lúc phải nhận thức được ai là bạn, ai là thù. Ông có ý kiến gì về vấn đề này?

- Tư duy nước này là bạn, nước kia là kẻ thù là sai với Nghị quyết của Đảng. Chính một số cán bộ, thậm chí cán bộ có trọng trách, đã diễn giải sai Nghị quyết, làm mất phương hướng đấu tranh. Tôi là một trong những người tham gia viết Nghị quyết về chiến lược bảo vệ tổ quốc trong tình hình mới năm 2003.
10 năm sau, năm 2013, chúng ta có Nghị quyết bảo vệ tổ quốc trong tình hình mới. Nhưng có một luận điểm mà Nghị quyết năm 2013 không thay đổi so với năm 2003. Đó là ta không xác định ai là kẻ thù cả. Nghị quyết của Đảng nói thế này: Những ai ủng hộ sự độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam, ủng hộ đường lối đổi mới của Việt nam thì đó là đối tác của chúng ta.
Bất cứ những ai xâm phạm đường lối đổi mới, phát triển theo định hướng XHCN; bất kể những ai mà xâm phạm độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam thì đấy đều là đối tượng đấu tranh. Vì thế nghị quyết mới nói trong đối tượng có đối tác.Trong đối tác có đối tượng. Ví dụ Mỹ là đối tác kinh tế, văn hóa, khoa học công nghệ quan trọng nhất, nhưng nếu họ lại tìm mọi cách để xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng thì về mặt này họ lại là đối tượng để đấu tranh.
Ngược lại, Trung Quốc là nước láng giềng, họ là đối tác về kinh tế, nhưng họ lại xâm phạm chủ quyền của ta ở biển Đông nên họ là đối tượng đấu tranh trong lĩnh vực này. Nghị quyết nói rõ ràng mạch lạc thế cơ mà. Chứ còn ai nói rằng Mỹ là kẻ thù vĩnh viễn, Trung Quốc là bạn vĩnh viễn thì đấy là ngụy biện, xuyên tạc Nghị quyết của Đảng và phản bội lại lợi ích dân tộc.

Trung Quốc sắp khống chế toàn bộ Biển Đông

Trung Quốc cứ ngày càng lấn tới, nếu chúng ta cũng cứng rắn chống lại thì điều tồi tệ nhất là sẽ dẫn tới chiến tranh. Liệu điều xấu nhất ấy có xảy ra không, theo ông?
- Theo tôi thì Trung Quốc chưa sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh. Mà họ cũng chẳng dại gì lại đi phát động chiến tranh cả. Họ đang áp dụng chiến lược của Quản Trọng (một chiến lược gia tài ba thời Xuân Thu, 685 TCN- NV) “Không đánh mà vẫn thắng”.
Vậy, theo ông thì Trung Quốc sẽ hành động như thế nào trong thời gian tới?

- Nếu chúng ta không có những hành động mạnh, quyết liệt thì chỉ trong vòng 15 tháng nữa (đến nửa đầu năm 2017) Trung Quốc sẽ khống chế toàn bộ biển Đông. 15 tháng còn lại kể từ tháng 4 năm 2016 này, Trung Quốc sẽ hoàn thiện tất cả các căn cứ quân sự ở biển Đông, đưa máy bay ném bom chiến lược H-6, H-6K xuống sân bay đá Chữ Thập, đưa máy bay tiêm kích J-10, J-11 xuống sân bay Gạc Ma, lắp thêm hàng chục ra đa tần số cao phục vụ quân sự ở các đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa; đưa thêm các tên lửa hành trình YJ-62 chống hạm, đưa một loại tên lửa đạn đạo tầm bắn 1.400km đến Phú Lâm và các đảo khác nữa. Coi như họ hoàn thiện hệ thống quân sự trên biển Đông và khống chế hoàn toàn biển Đông.
Chẳng lẽ chúng ta chấp nhận điều ấy?

-Nếu ta cứ ngồi yên như hiện nay thì họ sẽ làm như vậy.
Trước tình thế như vậy, là người có nhiều năm nghiên cứu về tình hình biển Đông, theo ông Việt Nam cần phải làm gì?

- Trung Quốc trắng trợn thay đổi hiện trạng như vậy trên biển Đông mà ta phản ứng của chúng ta mới chỉ ở mức Người phát ngôn Bộ Ngoại giao thì không được. Phải là ở cấp cao nhất. Phải là Bộ trưởng Bộ Ngoại giao gửi công hàm cho Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc. Phải là Thủ tướng Chính phủ gửi công hàm cho Thủ tướng Trung Quốc. Phải là Chủ tịch nước, Tổng Bí thư gửi cho Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc công hàm phản đối chuyện này, nhắc lại với họ rằng, Việt Nam rất quý trọng quan hệ Việt - Trung, nhưng những việc làm của Trung Quốc trên biển Đông đã đi ngược lại hệ thống luật pháp quốc tế, đi ngược lại 7 lần Lãnh đạo Trung Quốc cam kết với Việt Nam.
Ông Hồ Cẩm Đào, ông Ôn Gia Bảo: 3 lần hứa với Việt Nam. Ông Tập Cận Bình: 3 lần hứa với Việt Nam. Ông Lý Khắc Cường một lần hứa với Việt Nam. 7 lần hứa, nhưng không thực hiện. Sau đó thông báo kịp thời thực trạng biển Đông cho người dân biết.
Còn người dân có được quyền phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc bằng các hình thức như biểu tình chẳng hạn?

- Quan điểm của tôi là cho phép người dân biểu tình trong trật tự luật pháp. Ở nông thôn, ở thành phố người dân được biểu tình. Hàng ngàn người xuống đường không ảnh hưởng đến các hoạt động của xã hội, chỉ hô vang các khẩu hiệu: “Trưởng Sa, Hoàng Sa là của Việt Nam!”, “Phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc xâm chiếm trái phép lãnh thổ Việt nam!”. Hô khẩu hiệu rền vang từ núi rừng, nông thôn đến thành phố phản đối Trung Quốc quân sự hóa biển Đông, xâm phạm chủ quyền của Việt Nam.
Tuy nhiên không cho phép ai kích động người dân chống Trung Quốc một cách cực đoan. Chúng ta phải phân biệt 1 tỷ 300 triệu người Trung Quốc với nhà cầm quyền Bắc Kinh. Người dân Trung Quốc họ cũng nhân hậu lắm, hòa hiếu như người Việt Nam thôi, chứ đừng có “vơ đũa cả nắm”. Tại sao chúng ta lại không hoan nghênh những người dân Trung Quốc ủng hộ Việt Nam? Đi biểu tình một cách văn minh, không ảnh hưởng đến trật tự giao thông, không đụng chạm đến sứ quán và các cơ quan đại diện, văn phòng, doanh nghiệp của Trung Quốc.
Xin cám ơn ông!
Theo Lê Thọ Bình - Phạm Đức Bảo - VietTimes
-------------------------------------------------------------------------
Nguồn từ Trang Web  "Nguyễn Tấn Dũng, Nguyên Thủ tướng nước CHXHCNVN "
(6h sáng nay 20/4/2016)

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

NGHỊ TRÌNH OBAMA TẠI VIỆT NAM?


BBC. 11 tháng 4 2016

 “Trong chuyến thăm này, phía Việt Nam muốn Hoa Kỳ công nhận là nền kinh tế thị trường và dỡ bỏ toàn bộ lệnh cấm buôn bán vũ khí sát thương.”
“Phía Hoa Kỳ mong muốn Việt Nam cải thiện hồ sơ nhân quyền, nhà nước không can thiệp vào thị trường cũng như có một đồng tiền có thể quy đổi. Tính hợp tác có điều kiện là điều thường gặp trong quan hệ quốc tế, cũng như quan hệ song phương Việt-Mỹ”.
Đây là dự đoán của ông Murray Hiebert, chuyên gia thuộc Trung tâm Nghiên cứu chiến lược (CSIS) ở Hoa Kỳ, về chuyến thăm của Tổng thống Barack Obama đến Việt Nam sắp diễn ra vào cuối tháng 5 năm 2016.
Trong năm cuối nhiệm kỳ Tổng thống, ông Barack Obama đang tiến hành các chuyến thăm quốc tế nhằm đánh dấu di sản đối ngoại của mình.
Chuyến thăm Cuba hồi tháng 3 năm 2016 có ý nghĩa như vậy.
Lần cuối cùng một tổng thống Mỹ đương nhiệm đến Việt Nam cách đây 10 năm (2006) dưới thời Tổng thống Mỹ George W. Bush.
Trao đổi với BBC, ông Murray Hiebert cho rằng chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Obama sẽ thúc đẩy thể chế hóa quan hệ song phương Việt - Mỹ. Đây là nền tảng một mối quan hệ lâu dài, tiếp nối thành tựu đã đạt được trong những chuyến thăm trước đó của Chủ tịch nước Việt Nam ông Trương Tấn Sang (năm 2013) và đương kim Tổng bí thư ông Nguyễn Phú Trọng (năm 2015). 
Hợp tác Kinh tế

Về hợp tác kinh tế, chuyến đi này của ông Obama được kỳ vọng thúc đẩy việc thực thi Hiệp định đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) nhằm tăng cường thương mại và cơ hội đầu tư giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.
“Việt Nam sẽ là nước có lợi nhất trong 12 nước tham gia Hiệp định TPP. Đặc biệt hiệp định này sẽ khiến sản phẩm may mặc và giày thể thao của Việt Nam hưởng thuế quan thấp hơn tại thị trường Mỹ. Điều này giúp cho khả năng cạnh tranh của Việt Nam so với Trung Quốc, Campuchia và Bangladesh,” ông Hiebert bình luận.
Ông đưa ra dẫn chứng từ một nghiên cứu của World Bank, cho thấy nền kinh tế Việt Nam sẽ tăng khoảng 8% trong những năm tới nhờ vào vị thế là thành viên của Hiệp định TPP.
Mặt khác, trong chuyến thăm này, ông Obama và những người đồng nhiệm có thể sẽ bàn thảo về việc triển khai đường bay thẳng giữa Việt Nam và Mỹ. Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Ted Osius, hiện đang tích cực đẩy mạnh hiện thực hóa đường bay này, giúp cho việc đi lại của thương nhân, khách du lịch hay du học sinh giữa hai nước được thuận lợi hơn.
Đại sứ Mỹ đương nhiệm tại Việt Nam Ted Osius
Một vấn đề quan trọng khác có thể bàn bạc trong chuyến đi của ông Obama là việc Việt Nam muốn Mỹ công nhận là nền kinh tế thị trường. Như một điều kiện để gia nhập Tổ chức thương mại quốc tế (WTO), Việt Nam trước đó đã chấp nhận danh nghĩa là nền kinh tế phi thị trường cho đến năm 2018. Dưới danh nghĩa này, các công ty Việt Nam dễ bị doanh nghiệp Mỹ cáo buộc bán phá giá sản phẩm giá rẻ vào thị trường này. Bên cạnh đó, Hà Nội cũng muốn Mỹ chấm dứt một số biện pháp bảo hộ đối với sản phẩm cá da trơn có nguồn gốc từ Việt Nam.
Để Việt Nam được công nhận kinh tế thị trường, Quốc hội Mỹ đã đưa ra khá nhiều điều kiện mà Việt Nam phải đáp ứng. Trong đó bao gồm nhà nước không can thiệp vào thị trường, cũng như Việt Nam phải có một đồng tiền có thể được tự do chuyển đổi cho loại tiền tệ khác hoặc vàng mà không cần sự cho phép của các ngân hàng trung ương. 
Lệnh cấm vận vũ khí

Ông Murray Hiebert nói lãnh đạo hai nước có thể bàn về vấn đề Biển Đông, cũng như hợp tác đối phó biến đổi khí hậu và môi trường. Sẽ không ngạc nhiên nếu Tổng thống Obama tuyên bố tăng ngân sách cho các dự án hỗ trợ nạn nhân chất độc màu da cam, theo ông Hiebert.
Trong khi đó, Việt Nam sẽ yêu cầu phía Mỹ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm mua bán vũ khí sát thương. Lệnh cấm này đã được dỡ bỏ một phần vào năm 2014 nhằm giúp Việt Nam nâng cao sức mạnh an ninh hàng hải.
Quốc hội Mỹ đã yêu cầu để dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm mua bán vũ khí này, Việt Nam phải cải thiện hồ sơ nhân quyền, đặc biệt là việc giam giữ các blogger và người bất đồng chính kiến.
“Trong quan hệ quốc tế, tính có điều kiện trong thương lượng song phương là điều thường gặp,” ông Hiebert nói với BBC.
Trong chuyến thăm này, Việt Nam và Hoa Kỳ cũng có thể bàn bạc hợp tác về lực lượng gìn giữ hòa bình. Bắt đầu từ việc phía Mỹ thể cử chuyên gia đến làm việc tại Trung tâm Gìn giữ Hòa bình Việt Nam. Tuy nhiên điều này có thể chưa kịp hoàn thành trong chuyến thăm của ông Obama, theo ông Hiebert.
Trung tâm Gìn giữ Hòa bình Việt Nam trực thuộc Bộ Quốc phòng là cơ quan chuyên môn tham gia hoạt động gìn giữ hòa bình Liên Hiệp Quốc.
Trước đó, truyền thông trong nước đưa tin các sĩ quan Việt Nam đầu tiên nhận sứ mệnh gìn giữ hoà bình của Liên Hiệp Quốc tại Cộng hòa Trung Phi từ tháng 4/2014, và tại Nam Sudan từ tháng 6/2014.

Gặp giới trẻ?

Ông Murray Hiebert dự đoán là ngoài Hà Nội, Tổng thống Obama có thể ghé thăm thành phố Hồ Chí Minh, trung tâm kinh tế của Việt Nam. Nếu thời gian cho phép, ông Obama có thể gặp mặt một số lãnh đạo kinh tế, đặc biệt là những người trẻ để tăng cường hình ảnh và sự kết nối của nước Mỹ với thế hệ lãnh đạo tương lai của Việt Nam.
Nếu ông Obama thăm thành phố Hồ Chí Minh, ông Hiebert cho rằng có thể ông Obama sẽ tham dự khánh thành Đại học Fulbright Việt Nam tại thành phố này.
Đây là đại học phi lợi nhuận đầu tiên của Việt Nam được Quốc hội Mỹ đầu tư một phần kinh phí. Dự án Đại học Fulbright Việt Nam lần đầu được đề cập trong Tuyên bố chung của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng thống Barack Obama ngày 25/7/2013.
Theo ông Hiebert, Trung Quốc sẽ không trực tiếp bình luận về chuyến đi thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ Barrack Obama.
Tuy nhiên nếu có hiệp định liên quan đến an ninh chính trị được ký kết giữa Mỹ và Việt Nam, rất có thể Trung Quốc sẽ tăng cường hoạt động của mình tại khu vực tranh chấp ở Biển Đông.
Ông Murray Hiebert hiện là phó giám đốc chương trình nghiên cứu Đông Nam Á của CSIS tại thủ đô Washington Hoa Kỳ. Trước khi gia nhập CSIS, ông là giám đốc khu vực Đông Nam Á, Phòng Thương Mại Hoa Kỳ. Từng làm việc cho Tạp chí Wall Street Journal Asia và Far Eastern Economic Review, ông Hiebert là tác giả của hai quyển sách về Việt Nam có tên Chasing the Tigers (Nhà xuất bản Kodansha năm 1996) và Vietnam Notebook (Review Publishing xuất bản năm 1993).

CẢM NGHĨ VỀ VĂN HÓA LỄ HỘI VIỆT NAM

Lễ hội Đền Hùng 2016  ( 4 ngày)- Gần 7 triệu người tham dự. Gần 70 người chết !

Lễ hội chùa Hương 3 Tết Bính Thân. Ảnh: HM
Lễ hội chùa Hương 3 Tết Bính Thân. Ảnh: HM
Hội Gióng 4/2016 : Hỗn chiến ngay giữa sân Đền !
LỜI  DẪN
Sau  Tết  Nguyên   Đán  Bính Thân  2016  ở   hai  miền  Nam   Bắc  đã  diễn  ra  rất   nhiều  lễ  hội  dân  gian. Mới đây nhất là lễ hội Đền Hùng giỗ tổ Hùng Vương chính thức diễn ra từ 14-18/4.

Theo  thống  kê  của  Bộ  VHTTDL  tới  năm   2015, cả  nước  có  hơn  8000  lễ   hội. Trong  đó  có hơn 7000  lễ  hội  dân  gian, 332  lễ  hội  lịch  sử,  544  lễ    hội  tôn   giáo.
Lễ  hội  dân  gian (LHDG)  ở  Việt  Nam  là  một  sinh  hoạt  dân  chủ   của  cộng đồng   và   bao   giờ  cũng  hướng  tới   một  đối   tượng  thiêng  liêng  cần   suy    tôn  là   nhân  thần  hay  nhiên  thần. Một   biểu   tượng  hội  tụ  những   phẩm   chất   cao    đẹp   nhất   của   con  người. Giúp   con  người   nhớ  về  nguồn  cội,  hướng  thiện   và   nhằm  tạo  dựng  một  cuộc  sống  tốt   lành, yên   vui. Lễ   hội   là  một   nét   đẹp  thuộc  về  bản  sắc  và  di  sản   văn   hóa   dân  tộc  đáng   để   chúng  ta  trân  trọng  và   gìn   giữ.
LHDG   bao  gồm  phần  lễ   và   phần  hội. Phần   lễ  thường  diễn  ra  ở  những  nơi   trang  nghiêm  như  trong   hoặc  trước  cửa   đình,  đền, chùa… Phần  lễ   của  lễ   hội  là  để  giao  tiếp  với  thần  linh  thông  qua  các   nghi    thức  tín   ngưỡng   thể  hiện  nguyện  vọng  hay  ký  ức  của  một    cộng    đồng.  Lễ    hiến     tế     là    một    phần    quan  trọng  của  lễ   hội. Phần   hội  diễn  ra  ở  một “không  gian  mở”   rộng   lớn  hơn, cho  toàn  thể  cộng   đồng  và   người  ngoài  cộng  đồng  có   thể  tham gia.
Thời gian gần đây, cùng  với  sự  phục  hưng  và phát  triển  lễ  hội,  hoạt  động  lễ  hội  hiện  nay  thường  kèm  với  rất  nhiều  hiện  tượng  phản  cảm  thiếu  văn  hóa. Đi  ngược    lại  ý  nghĩa  nguyên   thủy, bản  chất  tốt  đẹp  ban  đầu  của  lễ  hội.
Chúng  ta  thấy  có  một  sự  khác  biệt  nhất  định  khá  rõ  rệt  trong  cách  tham   dự  và  tổ    chức    lễ    hội  giữa  các  vùng  văn  hóa  nói   riêng    và  ở  hai  miền  Nam   Bắc  nói  chung. Một  vấn   đề  được  bàn  thảo   sôi     nổi    trên  các   phương    tiện    truyền  thông.
Có    nhiều  ý  kiến,  cách  lý  giải  khác  nhau  về  nguyên  nhân  của  sự   khác  biệt. Một  số  ý  kiến  cho  rằng  đó  là  hệ  quả  của  hai  phong  cách  giáo  dục  Nam  Bắc  từ  sau 1954.
Một   số  ý  kiến  khác   cho  rằng  sự  khác  biệt  có    nguồn  gốc  từ   tính   liên  tục  trong  văn  hóa  lễ  hội  hai  miền.  Trong  khi   văn  hóa  lễ  hội  miền  Bắc  bị    “đứt   đoạn”  phát  triển  thời  kỳ   1954 -1990  thì  văn  hóa  lễ  hội  miền  Nam  phát  triển  tương  đối  liên  tục.
Cũng  có  ý  kiễn  cho  rằng    sự  khác  biệt  được  qui  định  bởi  chiều  sâu  tiếp  nhận  ý  thức  hệ.
Theo  tôi  mỗi  cách  lý  giải  đều  ít nhiều  có  cơ  sở. Dưới  đây   tôi  xin  phép  trình  bày  cách  hiểu  của  riêng  mình  thông  qua   việc   giới  thiệu LHDG  miền  Nam.
LỄ  HỘI  PHƯƠNG  NAM
Sự  khác  biệt  trong  văn  hóa  lễ  hội  Nam  Bắc  có  lẽ  có  nguồn  gốc  khá  sâu  xa. Ngay  từ  thời  nhà  Nguyễn, thậm  chí  có  thể  là  từ  thời Trịnh  Nguyễn  phân  tranh.
Các  Chúa  nhà  Nguyễn  bắt  đầu  từ  Nguyễn  Hoàng  trong  quá  trình Nam  Tiến  do  hoàn cảnh   khắc  nghiệt  của  cuộc  sống  chiến  binh  dịch chuyển  nên  đã  chọn  thực  học   để  tồn  tại, để  làm  ăn và  giao  thương.
Phong  cách   chủ  đạo  của  các  chiến  binh   Chúa  Nguyễn  trong  quá  trình  Nam  Tiến   là  trọng  võ,  trọng  thương  và  tìm  cách  giao  hòa  thu  phục  cư  dân  bản  địa.
Ngoài  các  giá trị  Khổng  Nho  cơ  bản, các  Chúa  Nguyễn  đã  cố  gắng   chấn  hưng  các  giá  trị  Phật  Giáo  của  các  triều  đại  Lý  Trần. Huế  là  điểm  dừng  chân  thứ  nhất  của  các  Chúa  Nguyễn  cũng  là  trung  tâm  Phật  Giáo  đầu  tiên  của  xứ  Đàng  Trong.
Khác  với  Vua  Lê  Chúa  Trịnh  các  chúa  Nguyễn  đều  là  những   Phật   tử  mộ  đạo. Nhiều  người  trong  Hoàng  tộc  và  triều  đình   nhà  Nguyễn  cũng  là  Phật  tử. Phật  Giáo  ở  Đàng  Trong  rất  được  các  Chúa  Nguyến  khuyến  khích  phát  triển.
Đua ghe Ngo trong lễ hội Đón năm
mới của người Kh'me Nam Bộ

Với  ý  thức  giao  hòa  và  thu  phục  cư  dân  bản  địa  trong  quá  trình  Nam  Tiến người  Việt  đã  tiếp  thu  một  cách  tự  nguyện  các  yếu  tố  văn  hóa  Chàm, Hoa  Minh  Hương, Khmer.  Ý  thức  này  cùng  với  cuộc  khẩn  hoang  vĩ  đại   trên  mảnh đất  Nam Bộ  phì  nhiêu sau  đó  làm  cho người  Việt  phương  Nam   trở  nên   phóng  khoáng, độ  lượng, đa  nguyên và  bao  dung  hơn.
Điều  này  có  ảnh  hưởng  rất  lớn  đến  hoạt  động  tôn  giáo, hình  thành  tôn  giáo  mới, tín   ngưỡng  dân  gian  và  hoạt  động  lễ  hội  ở  miền   Nam.
Ba   yếu   tố   tôn   giáo, lịch  sử  và   kinh  tế  xã  hội  là  những  yếu   tố  chính   ảnh   hưởng  đến  văn  hóa, phong  cách  LHDG  miền Nam   tạo  nên  sự  khác  biệt.
 Lễ hội Ka Tê của người Chăm

Yếu  tố  tôn  giáo
Phật  Giáo  Đại  Thừa  Đàng  Trong  khi  vào  Nam  Bộ  hòa  nhập  khá  nhuần nhuyễn  với  Phật  Giáo  nguyên  thủy  Nam  Tông  của  người  Khmer  nên  bao  dung, giản  dị  và  phát  triển  rộng  rãi  hơn. Tiền  đề  cho  việc  hình  thành  các  khuynh  hướng  Phật  Giáo  khác ngoài  Phật  Giáo  truyền  thống.
Một  trong  những  biểu  hiện của  Phật  Giáo thực  học  là  Phật  Giáo Hòa  Hảo  đồng  bằng  sông  Cửu Long. Có  thể  coi  Phật  Giáo  Hòa  Hảo (gần  2 triệu  tín  đồ) là  một  hình  thức  Tin  Lành  Phật  Giáo.
Tính  chất  đa  nguyên  tín  ngưỡng  bao  dung  của  văn  hóa  miền Nam  làm  cho  Công  Giáo  ở  xứ  Đàng  Trong  và  sau  này  là  Nam  Kỳ cũng  ít  bị  kỳ  thị  và  áp  chế  hơn  ở  Đàng  Ngoài, Bắc  Hà.  Công  Giáo  nhờ  đó  phát  triển  mạnh  hơn. Đặc  biệt  sau  1954  khi  có thêm  cộng  đồng  Công  Giáo  di  cư  từ  miền  Bắc.
Đa  nguyên  tín  ngưỡng   và  văn  hóa  cũng  là  tiền  đề  cho  sự  phát  sinh  Cao  Đài  một  tôn  giáo  Syncretiс  đặc  biệt  của  miền  Nam  thu hút  được  nhiều  tín  đồ (khoảng 3  triệu).
Sự  phát  triển  mạnh  mẽ  và  đa  dạng  của  tôn  giáo  cho  phép  dân chúng  ở  nơi   thôn  dã   tận  cùng  vẫn  có   thể   tự   tu  tập (thậm  chí  tại  gia  như  Phật  Giáo  Hòa   Hảo). Tránh  được  mê  tín  dị  đoan (chẳng  hạn ở miền  Nam  không  có   hầu  đồng).
Có  lẽ  đó  là  lý  do  tại  sao  so  với  miền  Bắc  ở  miền  Nam  tỷ  trọng  lễ   hội  tôn   giáo (LHTG)  trong   toàn  bộ  các  lễ  hội cao  hơn.
Ta  có  thể  nhận  thấy  điều  này  khi  so   sánh cơ  cấu  lễ  hội  hai    tỉnh  Cà   Mâu và  Hải  Dương.  Ở  Cà  Mau  trong  tổng  số  hơn  119  lễ  hội,  LHTG  là    79, LHDG  là  40.  Trong  khi  tỉnh  Hải  Dương  với    tổng   số  723  lễ  hội,  LHTG   là  7  và   LHDG  là  715   tương  ứng.
Ảnh   hưởng   mạnh  mẽ, áp  đảo  của   các   tôn   giáo  vốn  dĩ   đã   góp   phần    hạn   chế   tín  ngưỡng   dân   gian   miền  Nam   lại  thêm  tính  thực  tế   của  người   làm  ăn  nên  ở   miền   Nam (trừ   Tây  Nguyên)  ít   có  các  LHDG    đặc  sắc  nông   nghiệp   có   tính  chất   hiến   tế   bạo  lực   gắn  với  các  từ  CHÉM, ĐÂM, CHỌI, CƯỚP ….  khá  nhiêu  khê   về   tổ  chức  và  không   phù  hợp  với  tinh   thần  Phật  Giáo.
Cũng  không  có   lễ   hôi  tranh  đoạt  đối  kháng  quyết  liệt  CƯỚP  “miếng  giữa  làng”  theo   tinh  thần  Khổng  Nho  ở  miền   Nam. Thay  cho  Chọi  trâu  Đồ  Sơn  ở miền  Nam  có  Đua  bò  An  Giang  với  kết  thúc “có  hậu’’  cho  các  tay  đua.
Đó  là  điểm  khác  biệt  thứ  nhất  đáng  lưu  ý  về  văn  hóa  LHDG  nói riêng  và  văn  hóa  tâm  linh  nói  chung  của  người   miền  Nam.
Yếu  tố  lịch  sử
Văn  hoá  của   lưu   dân    Việt  trên   đất  Nam  Bộ  ngay  buổi  đầu  vốn  là   một    nền   văn   hoá   “biên  ngoại”  ít  chịu   sự  ảnh  hưởng  rõ  ràng  và   trực  tiếp  từ  văn  hoá   Khổng  Nho  miền    Bắc   nhưng  lại  dễ  dàng  tiếp   nhận  một   cách  tự  nguyện  các  yếu  tố  văn  hóa  Chàm, Hoa  Minh  Hương, Khmer.
Đó  chính   là  nguồn  gốc  của  phong  cách  năng  động, cởi  mở  trong  giao  tiếp  văn  hoá  của  người Việt  ở  Nam  Bộ.  Một  phong  cách  văn  hóa  mới  có  tác  động  ngược  lại  đối  với  chế  độ  phong  kiến   nhà  Nguyễn  đương  thời.
Văn   hóa  dân  gian  Nam  Bộ  được  thiết  chế  hóa  “ĐÌNH  HÓA”  rất   muộn  chỉ  từ  năm  Tự  Đức  thứ  5 (1852)  khi  Minh  điều  hương  ước  được  ban   hành   khắp   Nam  Bộ  nhằm  tiêu  chuẩn  hóa  bộ  máy  tổ chức  chính  quyền   cơ  sở  (xã, thôn, ấp), trong  đó  có  các  chức  dịch  lo  việc  đình, miếu, lễ  hội.
Minh  triều  hương  ước  chỉ  qui  định  việc  xây  đình, nên  người   dân   tự  động   dựng  thêm  cả   chùa  và  miếu (với   số   lượng  rất  lớn)… dành  cho  Phật  Giáo  và   tín  ngưỡng  dân  gian.  Nhờ   đó  người  Việt  phương  Nam   đã   dần  dần   “ÉP”  được   Triều   đình   phải  hợp   thức   hóa   tín  ngưỡng  dân  gian.
Cuối   cùng   thì  Triều  đình  cũng  phải   nhượng   bộ  chính  thức   sắc phong   nhiều   nhân   thần  và   nhiên   thần   của  Chàm, Hoa, Khmer,… từ  lâu    được  đông  đảo  người   Việt  miền  Nam  tôn  thờ  như  Thiên y a na, Đại  càn  thánh  nương  nương, Linh  sơn  thánh  mẫu … Đặc  biệt, sau  này    người  ta   còn   trân   trọng    tôn    thờ   cả   những   nhân   vật    như  anh  hùng  chống  Pháp  Nguyễn  Trung  Trực.
Ký    ức   lịch   sử   của   lưu   dân  xuất  phát   từ   ý  thức   không   quên  cội   nguồn    khiến   cho   những   người   tổ   chức  LHDG   ở    phương  Nam   thường    tỏ   ra  “bảo   hoàng   hơn   nhà   Vua”. Nghĩa  là  họ  cố  gắng  “thiết   chế   hoá”  các   sinh   hoạt   LHDG   theo   đúng   phong  cách   cúng    tế    truyền    thống   của   Cung   đình   phong   kiến  để   thể    hiện   tính   chính   thống.
Điều   này  giải  thích  tại  sao  LHDG  người  Việt  ở    Nam  Bộ  thủa  ban  đầu  có   xu  hướng  nặng  LỄ  hơn   HỘI.  Đó   là  lý  do   tại    sao   các  LHDG  Nam  Bộ  chủ   yếu  gắn  với   các   từ   CÚNG,  ĐÓN,  RƯỚC .…
Đó  là  điểm  khác  biệt  thứ  hai  của  văn  hóa  LHDG   miền  Nam.
Yếu  tố   kinh  tế  và  xã  hội
Có   thể   nói   sự   khác  biệt  về  lịch  sử  phát  triển  kinh  tế  xã  hội  của  miền  Nam  cũng   đóng  vai  trò   lớn   trong   văn   hóa  lễ  hội.
Trước  hết   phải   nói   rằng   giao   thương   hàng   hải   và   tinh   thần  trọng   thương  đã   được  phát  huy  mạnh   mẽ  trong  toàn  bộ  lịch  sử  miền  Nam  làm  thay  đổi  tư  duy người  Việt   Đàng  Trong.

Tư   duy   này   đã   được   củng   cố   và   tiếp  tục   phát   triển   lên  mức  cao   hơn   nhờ   hai   yếu   tố: người   Hoa  Minh   Hương  di   cư   ồ   ạt  vào   Nam   Bộ    cuối    thế    kỷ   17  góp    phần   hình    thành    kinh   tế    sản    xuất    hàng    hóa   và   người   Pháp   đưa   kinh   tế    thị  trường   sớm  hơn  và   mạnh  hơn  vào  Nam Kỳ.
Những   yếu   tố   này   góp   phần   làm  thay   đổi   nếp   sống, nếp   nghĩ, văn  hóa  ứng  xử  của  người  miền  Nam  khá  cơ   bản. Họ  trở  nên mạnh  dạn,  năng  động, dám  thay  đổi  và  thực   tế   hơn  trong  việc  làm   ăn.  Cả  trong  đời  sống  tâm  linh  và  trong   văn   hóa   lễ    hội.
Do   cấu   trúc   mở   của   làng   xã   miền   Nam   về   không   gian  (theo   trục   giao  thông, kênh  rạch) và   về   tinh   thần  (không  kỳ  thị  người  ngụ  cư,  từng  làng   không  có  hương  ước   riêng) nên  sự  giao  tiếp  chuyển   dịch  giữa   các   làng   xã  rất   thoải   mái.
Thêm   nữa   là   giao   thông   đi   lại   rất   thuận   tiên   ở   một   vùng  đất    mới     cho    phép   ta   lý  giải    tại   sao    miền    Nam   ít    lễ    hội   hơn  miền  Bắc.  Các   lễ   hội  cũng   tuyệt  đối  không  có  tính  “cát  cứ”   địa  phương.
Điều  này  cũng  cho  phép   lý  giải   tại    sao  LHDG  miền   Nam  được   chuẩn  hóa,  dịch  vụ  hóa  dễ  dàng  và  sớm  hơn  miền  Bắc  (thực  tế   chính  quyền  miền  Nam  đã  cố  gắng làm  việc  này   từ  cuối  những  năm  1960  ).
Kết  quả  là  so  với  miền  Bắc  miền  Nam  ít   lễ   hội  qui  mô  làng  xã     hơn   nhưng  bù  lại   có   nhiều   lễ   hội   với  số  lượng  người  tham  dự   khổng  lồ  it  có  ở  miền  Bắc.
Tiền   đề   cho   việc   những  người  tổ   chức  LHDG  có   điều   kiện   đầu  tư    hiện  đai   hóa   phần  HỘI  tăng   thêm   tính   hấp   dẫn đối   với   người   tham  dự. Kết   quả    là   hiện  nay   phần   HỘI   tại  các LHDG  lớn  đã   được  hiện  đại  hóa   toàn   diện    gần  với  chuẩn  mực  quốc  tế.
Có   những   lễ   hội   qui  mô   rất  lớn   thu   hút   hàng   triệu  người   tham   dự   như  Lễ   hội   Chùa   Bà   Thiên  Hậu (Bình  Dương), Núi   Bà   Đen (Tây  Ninh), Bà   Chúa   Xứ (An  Giang)  và  Lễ   giỗ  Nguyễn  Trung  Trực.
Đặc   điểm   chung  của  những  lễ   hội   này  là  người   tham  dự  được   ăn   uống,  thậm  chí   nghỉ  ngơi  miễn  phí.  Đóng  góp   tùy  tâm.  Riêng  Lễ   hội   Chùa   Bà  Thiên   Hậu  thì  ăn  nghỉ  hoàn  toàn  miễn  phí  do  dân  địa  phương  tự  nguyện  đóng  góp  chiêu  đãi   khách  thập phương.
Trong  những  LHDG  nói  trên  Lễ  giỗ  Nguyễn  Trung  Trực  là  một   lễ   hội   rất   đặc   biệt  (ba  trong  một), đặc  sắc  và  tiêu  biểu.
Một  lễ   hội   vừa   có   tính   dân   gian   cúng   giỗ   một  nhân   thần, vừa  có   tính  lịch  sử   tưởng  niệm   một   nhân   vật   lịch  sử, vừa   có   tính  chất   tôn   giáo  vì  đó  là  dip   bà  con  Phật   Giáo  Hòa  Hảo  suy  tôn  ông  Nguyễn  Trung  Trực (vốn  là  đại  tín  đồ  của  Bửu  Sơn  Kỳ  Hương – tiền  thân  của  PG  hòa  Hảo).
Trong  các  Lễ  giỗ   Nguyễn  Trung Trực   tín   đồ  PG  Hòa  Hảo  đóng  vai  trò    chính  trong  công   tác   dịch  vụ  hậu  cần.  Đặc  biệt  do  có  sự   tham  dự  đông  đảo  của  họ  mà  toàn  bộ  thức ăn  trong  lễ  hội  là  đồ  chay.
Rõ  ràng   để  tổ  chức  được  những  lễ  hội  như  vậy  nhất  thiết  cần  có  Ban   tổ   chức   điều   phối  chuyên  nghiệp, chính  quyền  địa  phương  công  tâm  phối  hợp  và  ý  thức  tự   giác, tự   quản   cao   của  dân  địa  phương.
Đó  là  điểm  khác  biệt  thứ  ba  đáng  lưu  ý  của  văn  hóa  LHDG  miền Nam.
THAY  CHO  LỜI  KẾT
Tương  lai   nào   cho   các   LHDG?   Cũng   như   mọi   hiên   tượng   văn hóa   khác   trong   xã  hội   chỉ   những  LHDG   nào  có   nguồn   gốc  thực   sự   gắn   với   giá   trị   nhân   bản, được  tố  chức  trang  nghiêm, hài   hòa  hấp  dẫn, không    nặng  tính  thương  mại  mới  có  cơ  hội  tồn  tại  và  phát  triển.
Trong  quá  trình  phát  triển  văn  hóa  LHDG  sẽ  có  sự  cạnh  tranh, chọn  lọc, tinh  chắt  một  cách  tự  nhiên.  Lễ   hội   nào   có   trò  “cướp,  giết”  không   thể    kiểm    soát  được  tâm  lý   đám   đông   dẫn   đến  lây   lan  hành  vi  vô  văn  hóa  sẽ   sớm  lụi   tàn.

Những  lễ   hội   tầm   quốc   gia   nếu  ngày   càng   hoàn   thiện  tiến  đến   gần   chuẩn   văn   minh   nhân   loại   có   thể   thu   hút   được  không   chỉ   khách   trong   nước   mà   cả   khách  du  lịch  nước  ngoài.
Những  lễ    hội    này  bắt    buộc  phải  đáp  ứng    được  hai  tiêu  chí: giữ  được  bản  sắc   dân  tộc  và  phù  hợp  với  tập  quán  văn  minh  quốc  tế.
Làm  cách  nào  để  phát  triển  văn  hóa  lễ  hội  và  đưa   lễ   hội   về  đúng   với    những    giá    trị   nguyên   thủy  tốt   đẹp   vốn   có?  Có  nhiều   ý   kiến   khác   nhau   về   vấn   đề   này.
Tôi   xin   trích   ý   kiến  của   PGS TS   Nguyễn  Trí   Nguyên –  chuyên   gia văn   hóa   học   qua   câu   trả   lời   phỏng  vấn  báo  Tuổi   Trẻ   của   ông   về   công   tác   tổ   chức   lễ   hội:
“…Theo  ông, mô   hình  lễ  hội  nào  được  tổ  chức  ổn  nhất  hiện  nay?
Cách   quản   lý   lễ   hội  ở  Nam  Bộ  như  Đồng  Tháp, Kiên  Giang, An  Giang  là    hình   mẫu   tích   cực   hiện  nay. Dĩ   nhiên   điều   này   một   phần   cũng   do   cơ   tầng   văn   hóa   quyết   định.  Người   Nam  Bộ  chịu   ảnh   hưởng   bởi  Phật   giáo   Nam   Tông,   các   chùa   Khmer   có  vai   trò   lớn    trong    việc    tổ    chức   lễ    hội,  từ    lễ   hội   Phật  Giáo  đến  tín  ngưỡng  cộng  đồng.
Tính   cộng   đồng   tự   quản   trong  lễ   hộ     Nam    Bộ   rất   cao. Trong  khi   đó   ở  miền  Bắc,  tính   tự  quản  rất     thấp   do  bị   lợi  dụng  hoặc   bị    chính   quyền   địa  phương  can  thiệp. Nếu   chuyện   công  khai  minh   bạch   tiền   công    đức   và  phương   thức   đóng    góp    tiền   công   đức   đang   là    vấn   đề   nổi   cộm   trong   lễ  hội   miền  Bắc  thì  tại  các   lễ  hội  miền   Nam, chuyện   này   được  xử  lý  rất  tốt.
Lễ   hội  Nguyễn  Trung  Trực  là   một   hình  mẫu  đẹp. Trước  lễ  hội, hàng  vạn   người  đưa  công  đức  về. Công  đức  là  tiền, hoa   quả,  bánh  trái, gạo,  thịt,  rau   quả… Ở  đây  có  Ban   cộng   đồng   tự   quản   do  dân   bầu   lên, có   sổ   sách   thu   chi   minh   bạch. Trong   lễ   hội, số  vốn   công   đức  mang  về  có   thể   nuôi   cơm  cho   2  vạn   ngườ i  ăn  trong  5-10  ngày.
Vai   trò   Nhà   nước   ở    đây   là  không   can    thiệp   vào    công   việc  nội   bộ   mà   là   công   nhận   Ban   tự   quản   do  dân   bầu  ra. Số  tiền  công   đức  lễ   hội   dư   hàng   tỉ, chục   tỉ   để   làm   việc   từ   thiện, giúp   người    nghèo,  xây   trường   học, xây   cầu, đường  và  các  công  trình  công  cộng…
Lễ   hội   bà  Chúa  Xứ  năm  rồi  (2015)   thu  tiền  công  đức  gần  trắm  tỉ   đồng. Tài   chính  minh   bạch  đến  mức  Ban  tổ  chức  trả  lương, chi  lương  cho   từng   người   lao   động   phục   vụ   lễ   hội   được   công  khai   hẳn   hoi. Sau   khi  chi  lương,  trùng   tu   thì   họ   tạo   quỹ, xây  trường, làm   từ  thiện…
Vậy   cần   trả   lễ   hội   về   cho   nhân   dân   và   tạo   ra   cơ   chế   tự  quản   tốt    để    những    chủ    thể    lễ    hội    tự    quản    tài   chính  và   cả    xử   lý  các   vấn   đề    nội   bộ. Vấn   đề    của    các   cơ   quan  chính  quyền  quản  lý   là   đảm  bảo  an   ninh   thật   tốt  để   lễ   hội  diễn  ra   tốt   đẹp….”
Lễ hội Nguyễn Trung Trực ( Rach Giá-Kiên Giang), được chia làm hai phần: phần lễ và phần hội. Phần lễ gồm có rước sắc thần, lễ dâng hương, lễ cúng tế tại đình. Phần hội gồm họat động văn hóa-nghệ thuật và những trò chơi đặc sắc.
Nét độc đáo và riêng biệt của Lễ hội truyền thống Anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực là những người đến đình cúng, viếng, chiêm bái không chỉ được ăn, uống, xem văn nghệ miễn phí, mà còn được ngủ nghỉ, khám bệnh bốc thuốc miễn phí. Đây cũng chính là điểm đổi mới, thu hút của lễ hội.

Tác giả: TamHmong (Trần Công Tâm – Там Чан Конг)

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2016

LÀM NGƯỜI NỔI TIẾNG ĐÂU PHẢI LÚC NÀO CŨNG ..."THƯỚNG" !

Có trang mạng Nick "Phọt Phẹt" nó đăng ảnh này với lời chú thích "Vãi hết cả Sâm !". Rất láo !

 ----------------------

MC Lại Văn Sâm khen Ngọc Trinh là người chân thật trên VTV3


Trên Facebook cá nhân, Ngọc Trinh bất ngờ chia sẻ clip trò chuyện với MC Lại Văn Sâm trong chương trình Cafe sáng cuối tuần của VTV3.
MC Lại Văn Sâm khen Ngọc Trinh là người chân thật trên VTV3 - ảnh 1 
Trong clip này, Ngọc Trinh tham gia trò gợi ý tên phim qua hình ảnh mà MC Lại Văn Sâm đưa ra, để đạo diễn Vũ Ngọc Đảng dự đoán.

Phần gợi ý tên diễn viên, trang phục và các tình tiết liên quan đến phim của Ngọc Trinh dễ hiểu nên Vũ Ngọc Đảng nhanh chóng đoán được hầu hết phim do anh làm đạo diễn. Phim Vòng eo 56 nói về cuộc đời của Ngọc Trinh cũng do Vũ Ngọc Đảng làm đạo diễn, dự kiến ra rạp ngày 6.4 tới.
Sau mỗi lần Vũ Ngọc Đảng đoán đúng tên phim, Ngọc Trinh đều vỗ tay, cười rất hồn nhiên, đúng như bản chất thật của cô.
MC Lại Văn Sâm cũng công nhận điều này khi khen Ngọc Trinh là “con người chân thật”.
Cũng trong buổi trò chuyện với MC Lại Văn Sâm và khán giả trên cả nước, Ngọc Trinh đã bật khóc khi chia sẻ về những thị phi từng gặp phải lúc bước chân vào showbiz, từ những phát ngôn gây sốc của mình cho đến phim Vòng eo 56. Trong phim mà Ngọc Trinh đóng vai chính kiêm nhà sản xuất, cô hứa hẹn sẽ mang đến con người và cảm xúc thật nhất của mình.
MC Lại Văn Sâm khen Ngọc Trinh là người chân thật trên VTV3 - ảnh 2 
 Ngọc Trinh trò chuyện với MC Lại Văn Sâm trong Cafe sáng cuối tuần trên VTV3.
Ngoài những thông tin Giải trí trong và ngoài nước vừa diễn ra, Cafe sáng cuối tuần (phát sóng vào 6 giờ 50 sáng Chủ nhật hàng tuần) còn giới thiệu chặng đường làm nghệ thuật cũng như điểm nhấn trong sự nghiệp của nghệ sĩ khách mời. Các nghệ sĩ có thể chia sẻ nhiều hơn với khán giả về chuyện nghề một cách sâu rộng hơn.
Trước đây, một số sao Việt đình đám như Mỹ Tâm, Thanh Bùi, Đông Nhi,... từng là khách mời đặc biệt của chương trình này và chia sẻ về con đường nghệ thuật mà mình đã cống hiến
Tất nhiên, nhiều người bất ngờ khi Ngọc Trinh có mặt trong một talkshow lớn như vậy của VTV3, chuyên dành cho các nghệ sĩ nổi tiếng. Có người nhận xét, việc xuất hiện trên VTV3 có lẽ là bước gột sạch hình ảnh cuối cùng trong "sự nghiệp khoe thân" của nữ hoàng nội y.
Nhân Hoàng

Xem 'Vòng eo 56': Nhạt như đời Trinh, giả như phim Đãng

TP - Nếu ai còn nghi ngờ sự thật thà của Ngọc Trinh, xem “Vòng eo 56” chắc hết nghi. Còn Vũ Ngọc Đãng đã làm gì trong bộ phim theo anh là “tâm đắc nhất, vui nhất trong cuộc đời, vì nó vừa sức vừa tầm của tôi”.
Một trong vô số cảnh thượng cẳng chân hạ cẳng tay ở “Vòng eo 56” (Ngọc Trinh, bìa phải, đóng vai chính mình trong phim). 
Một trong vô số cảnh thượng cẳng chân hạ cẳng tay ở “Vòng eo 56” (Ngọc Trinh, bìa phải, đóng vai chính mình trong phim).
Không thể nhạt hơn
Bắt đầu chiến dịch tiếp thị cho phim, đạo diễn và ê-kip gọi đây là câu chuyện cổ tích về cuộc đời người mẫu nổi tiếng. Vậy cổ tích đó thế nào: Một cô gái sinh ra trong gia đình đông con ở Trà Vinh, bố bán xổ số còn cô phụ bán bún cho người ta. Gia cảnh nghèo khó nợ nần nên cô lên Sài Gòn đổi đời và trả nợ cho gia đình. Lúc đầu cô làm nhân viên quán bi-a, ở đây cô gặp được ông bầu Tiệp, anh này rủ cô về làm người mẫu diễn ở bar. Vài cảnh chống nạnh catwalk, mặc mát mẻ ở hậu trường, mấy cô người mẫu nói dăm câu ba nhát nhạt nhẽo, thế là xong vụ làm người mẫu. Cảnh trình diễn trong khung cảnh chật hẹp tại một cuộc gọi là Hoa hậu Đất đỏ, thế là giải quyết xong danh xưng hoa hậu.
Rồi nhờ catwalk cô lọt mắt một anh nhà giàu, anh mấy lần nhờ người mai mối để “ngủ một đêm” với cô, giá ngất ngư nhưng cô không chịu. Anh tiếp cận cô và trong lần gặp đầu tiên đã tung núi quà. Cô nhận lời yêu anh cùng với nhà và xe anh tặng. Cuối phim cô lái xe qua nhà phát hiện anh có vợ đẹp con kháu khỉnh. Hết phim. 
Ngọc Trinh nổi tiếng với các lập ngôn dân dã thật như đếm, thế mà vẫn bị nghi “giả chết bắt quạ”. Xem phim mới thấy cô “thật thà thật” chứ nào phải diễn. Cô, cũng như đạo diễn đã không cố nặn được tình tiết nào khả dĩ có vẻ giống một câu chuyện phim, ra chất xi-nê một chút, đời nhạt thế nào cứ thế bày biện. “Em thế nào cứ thế mà đến/Chớ có loay hoay sửa soạn áo quần”, khổ nỗi tưởng nội y cũng có thế giới của nội y chứ. Khán giả cứ dài cổ chờ đợi rốt cuộc phim kể gì, và vô vọng.
Ngoài đời, Ngọc Trinh tự hào “Tôi là thần tượng của thanh niên quê tôi”. Chắc là thế thật bởi Trà Vinh hiện ra trong phim có gì đâu ngoài cảnh nhà nhà lam lũ, suốt ngày mắng chửi nhau lóe xóe. Chủ nợ đánh chửi cả nhà con nợ đã đành mà chủ quán bún cũng chửi khách như không, còn giơ dao phay dọa. Con vừa tỏ nguyện vọng lấy chồng Đài Loan bố đã đánh bầm mặt. Đạo diễn có khoái cảm cho các nhân vật thượng cẳng chân hạ cẳng tay từ đầu đến cuối phim, kể cả các cô người mẫu cũng cầm gậy nện thẳng mặt tay bầu, đồng nghiệp hoặc khẽ ra cũng thúc gót giày vào bụng nhau. Lương Mạnh Hải thì có phim tệ nhất với kiểu mồm mép tép nhảy đặc trưng (vai bầu Tiệp) và văng tục vô tư vào mặt khán giả. Không văng tục không phải phim Đãng nhưng văng tục cũng phải có “phép” của nó đấy.
Không thể nhạt hơn và không thể thô hơn, đó là Vòng eo 56. Thô từ kịch bản, thoại, dựng cảnh, lý trí- tình cảm của nhân vật, diễn xuất của diễn viên, thông điệp của đạo diễn...
Tầm của đạo diễn
Để diễn tả cảnh mưu sinh khốc liệt ở Sài Gòn, đạo diễn đầu tiên cho người bóp mông Ngọc Trinh ở quán bi-a để cô có điều kiện chứng tỏ “con nhà lành” còn anh trai có cớ động thủ “Quỳ xuống xin lỗi em gái tao mau” “Đứa nào động đến gia đình tao”...
Trưa 6/4 ở phòng chiếu số 4 rạp Tháng Tám, ngoài tôi ra có một cặp nam nữ thưởng thức Vòng eo 56. Ba khán giả cả thảy.
Giống các phim khác, kể cả phim khá hơn cả- Hot boy nổi loạn, thỉnh thoảng đạo diễn lại nhét vào miệng các nhân vật những thông điệp sống sít như “Đàng hoàng hay không là do mình chứ không phải do nghề”, “Em không phải một món hàng”...
Công Ninh vốn có gương mặt “đầy tính định hướng”, chưa diễn đã biết định làm gì, lần này đạo diễn cử anh đóng vai người cha khốn khổ nhếch nhác, vẻ mặt không ánh lên tí thay đổi nào từ đầu chí cuối, bên cạnh bà vợ lúc nào cũng thất thần. Từ nay tôi gọi Công Ninh là “bố Ngọc Trinh” cho dễ nhớ.
Giả khượt suốt phim, còn đỉnh của giả phải kể các cảnh: Trinh lần đầu lên báo làm bố mẹ và hàng xóm xớn xác; bố Trinh bị đạp xuống mương nước (sau khi ăn đòn mấy bận, và thỉnh thoảng đánh người khác). Rồi cảnh cô người mẫu do Linh Chi đóng, từ chối “đi khách” và nói với người mẫu kiêm má mì Tuyền (Minh Triệu) “Đừng tưởng ai cũng làm đĩ như mày”. Rồi cảnh bầu Tiệp mắng chửi Tuyền (để chứng tỏ mình và Trinh trong sạch). Rồi cái chết nổi lềnh bềnh của Tuyền...Nói chung cảnh nào chẳng giả, kể sao cho xiết. Thoại phim thì như đã nói- giả “kinh điển”, đến văng tục cũng giả ợt thì biết rồi đấy.
Ngọc Trinh (với Hưng): “Anh có biết em yêu anh từ khi nào không? Từ khi anh nói sẽ xây nhà, mua nhà cho bố mẹ anh em em chứ không phải chỉ cho em; và từ khi anh nói muốn biến em thành nữ hoàng nội y”. 5.000 đô không chịu, 3 chục ngàn đô cũng không nhưng nhiều hơn thì chịu, cái này gọi là “cái gì không mua được bằng tiền thì mua bằng nhiều tiền hơn”. Là đang nói chuyện phim chứ không nói ngoài đời nhé.
Vậy xem xong Vòng eo 56 người ta thấy gì?
Trước hết, thấy phim thông báo cho biết: Ngọc Trinh “không phải là gái”. Vì câu này lặp đi lặp lại trong phim. Không phải là gái, mà có người yêu đàng hoàng mỗi tội người này đã vợ con.
Thấy bầu Tiệp tức Vũ Khắc Tiệp, chủ sở hữu công ty người mẫu Venus không dắt gái mà còn chửi đứa nào dắt gái và làm “đĩ” (nguyên văn từ mà Tiệp hơn một lần dùng trong phim).
Thấy vòng eo 56 là vòng eo hiếm có. Cho nên phải biết quý nó. Và nói chung người đã sở hữu vòng eo như thế đừng lao động làm gì cho cực thân. Cứ ngồi đấy đợi, hạnh phúc, tiền bạc khắc tìm đến.
Thấy biết thêm về “tầm” của Vũ Ngọc Đãng, khi anh thổ lộ phim này vừa sức vừa tầm của anh.
Xem phim này liệu ai thích?
Phim trước của Vũ Ngọc Đãng- Con ma nhà họ Vương, được gọi “Con ma nhà họ Trần”, “Con ma nhà họ PR” vì toàn lăng xê giai đẹp cởi trần, tiếp thị cho họ, và tiếp thị cho một số hãng điện tử viễn thông. Còn phim về vòng eo con kiến và nữ hoàng nội y đương nhiên ngập lụt cảnh mặc mát mẻ. Giờ chỉ cần google chữ “ảnh nóng ngọc trinh” sẽ ra vô số dữ kiện. Nhưng bối cảnh màn bạc có khác đấy, nên khán giả coi trọng điều này hẳn sẽ thích. Không phải vô cớ tên tiếng Anh của phim là Nữ hoàng bikini.
Tuần trước, trong talk show cà phê sáng với VTV3, Vũ Ngọc Đãng tâm sự ban đầu anh nhận lời làm phim này, bị cho là vì tiền, nhưng  “Nếu mình làm khán giả thấy cô này có tài thật thì sao, có trái tim có tâm hồn thì sao”. Ngọc Trinh trong Vòng eo 56 hình thể đẹp nhưng gương mặt và diễn xuất cũng nhạt vô hồn như phim, và bao giờ trạch đẻ ngọn đa sáo đẻ dưới nước thì Vòng eo 56 mới được gọi là “phim tử tế” như Lương Mạnh Hải và đạo diễn tự nhận. Cho dù trong talk show trên kia, nhà báo Lại Văn Sâm đã mau mắn gọi hai khách mời- Vũ Ngọc Đãng, Ngọc Trinh là “hai nghệ sĩ” còn Vòng eo 56 là phim nghệ thuật.
Bỏ 8 hay 18 tỷ làm phim về đời mình là quyền của Ngọc Trinh. Nhưng sự tự tin của ê-kip mới khiến người ta kinh ngạc. Ai đó nhân dịp này còn đưa thông điệp về sự tử tế, hàm ý rằng nếu không hiểu Trinh, không cư xử nhân hậu với cô và bộ phim thì ắt khó làm người tử tế. Thế thì còn giời đất nào nữa.