Thứ Tư, 8 tháng 6, 2016

Bà Clinton tuyên bố chiến thắng . TT Obama chúc mừng bà Clinton. Ông Trump bội thu ngày “siêu thứ Ba”

Thứ 4, 17:10, 08/06/2016 
VOV.VN - Bà Clinton và ông Trump đều khẳng định được ưu thế của mình trong ngày “siêu thứ Ba” cuối cùng khi giành được các chiến thắng quan trọng.
CNN ngày 8/6 đưa tin, bà Hillary Clinton đã làm nên lịch sử khi trở thành người phụ nữ đầu tiên được chọn dẫn đầu một chính đảng trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng tháng 11 tới. 

ba clinton tuyen bo chien thang, ong trump boi thu ngay "sieu thu ba" hinh 0
Bà Clinton và ông Trump đều khẳng định được ưu thế của mình trong ngày “siêu thứ Ba” cuối cùng khi giành được các chiến thắng quan trọng. (Ảnh: AP)

"Nhờ có các bạn, chúng ta đã vươn tới một cột mốc lịch sử", bà Clinton nói trước những người ủng hộ ở New York.
Tuyên bố chiến thắng của bà Clinton được đưa ra sau khi có kết quả của cuộc bầu cử sơ bộ tại 6 bang vào ngày “siêu thứ Ba” cuối cùng. Theo đó, bà Clinton đã giành được chiến thắng tại New Mexico, South Dakota, New Jersey và nhiều khả năng thắng cả ở bang California (theo nguồn tin riêng của CNN).
Đối thủ chính của bà Clinton trong cuộc đua giành tấm vé duy nhất của đảng Dân chủ chạy đua vào Nhà Trắng là ông Bernie Sanders giành được thắng lợi tại 2 bang North Dakota và Montana trong ngày “siêu thứ Ba”.
Ngay sau khi có thông tin về chiến thắng của bà Clinton, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã gọi điện cho cựu Ngoại trưởng chúc mừng bà giành được đủ phiếu đại biểu để giành vị trí ứng cử viên Tổng thống đảng Dân chủ.
Thông cáo của Nhà Trắng cũng cho biết, ông Obama sẽ gặp ông Sanders vào ngày 9/6 theo đề nghị của ứng viên này. 
Trong khi đó, phát biểu trước những người ủng hộ ở Santa Monica, bang California, ông Sanders cho biết, chiến dịch vận động tranh cử của mình đã giành thắng lợi tại ít nhất 22 bang.
Ứng cử viên Sanders khẳng định sẽ nỗ lực hết sức tại cuộc bầu cử sơ bộ tại thủ đô Washington DC vào ngày 14/6, nơi cuối cùng tiến hành bỏ phiếu trong chiến dịch bầu cử sơ bộ của đảng Dân chủ.
"Cuộc chiến trước chúng ta là một cuộc chiến rất rất cam go, nhưng chúng ta sẽ tiếp tục chiến đấu cho từng lá phiếu và từng đại biểu", ông nói trước người ủng hộ tại Santa Monica, bang California. 
Về phía đảng Cộng hòa, tỷ phú Donald Trump đã giành chiến thắng tại 4 trong tổng số 5 bang diễn ra cuộc bầu cử sơ bộ của đảng này diễn ra cùng ngày là Montana, New Mexico, Nam Dakota và New Jersey. 
Các chiến thắng này sẽ giúp ông Trump gia tăng tỷ lệ ủng hộ và củng cố sự đoàn kết trong nội bộ đảng Cộng hòa. Đặc biệt, với chiến thắng tại Montana, ông Trump đã nâng tổng số phiếu đại biểu giành được lên 1.361 phiếu, vượt xa mức tối thiểu 1.237 phiếu theo luật định để có thể trở thành ứng cử viên tổng thống đại diện cho đảng Cộng hòa. 
Thực tế, trước ngày diễn ra bầu cử “Siêu thứ Ba” cuối cùng, tỷ phú Trump đã giành quá mức phiếu theo luật định để chắc chắn được bầu làm ứng cử viên Tổng thống của đảng Cộng hòa tham gia cuộc đua vào Nhà Trắng ngày 7/11 tới./. 


Tổng thống Obama chúc mừng thành tích lịch sử của bà Clinton

Tổng thống Barack Obama đã gọi điện cho cựu ngoại trưởng Hillary Clinton để chúc mừng việc bà giành đủ số phiếu ủng hộ để trở thành ứng viên tổng thống chính thức của đảng Dân chủ.

Tổng thống Obama chúc mừng thành tích lịch sử của bà Clinton
ảnh minh họa
Ngày 7/6, AP cho biết bà Clinton đã đạt được số lượng ủng hộ cần thiết của các đại biểu, qua đó sẽ được đảng đề cử là ứng viên đại diện trong cuộc đua vào Nhà Trắng. Như vậy, bà trở thành phụ nữ đầu tiên trong lịch sử Mỹ trở thành ứng viên tổng thống chính thức của một đảng chính trị lớn.
Người phát ngôn Nhà Trắng Josh Earnest cho biết Tổng thống Obama đã gọi điện cho bà Clinton để chúc mừng về thành tựu này. "Chiến dịch tranh cử lịch sử của bà đã truyền cảm hứng cho hàng triệu người, tiếp tục kéo dài cuộc chiến giành quyền lợi cho trẻ em và những gia đình trung lưu".
Tổng thống Obama cũng đã trao đổi với đối thủ của bà Clinton, Thượng nghị sĩ Bernie Sanders. "Ngài tổng thống đã cảm ơn Thượng nghị sĩ Sanders vì ’tiếp thêm nghị lực’ cho hàng triệu người Mỹ bằng những thông điệp cam kết của ông, như đấu tranh xóa bỏ bất bình đẳng kinh tế và sự ảnh hưởng từ các lợi ích đặc biệt trong nền chính trị".
Dự kiến Tổng thống Obama sẽ gặp ông Sanders vào ngày 9/6. Đây là cuộc gặp theo đề nghị của vị thượng nghị sĩ. 
Trong khi đó, nguồn tin của New York Times cho biết, ông Obama có thể chính thức tuyên bố ủng hộ bà Clinton vào tuần này. Động thái này sẽ giúp bà Clinton có một lượng người ủng hộ đáng kể.
Sau khi có kết quả bầu cử sơ bộ đêm 7/6 (giờ địa phương), bà Clinton đã tuyên bố chiến thắng. "Nhờ có các bạn, chúng ta đã đạt được một cột mốc. Lần đầu tiên trong lịch sử Mỹ, một người phụ nữ trở thành ứng viên chính thức đại diện cho một chính đảng. Chiến thắng này không chỉ dành cho một cá nhân, nó thuộc về nhiều thế hệ", bà Clinton nói.
Vào hôm qua, cựu ngoại trưởng, đệ nhất phu nhân Mỹ Hillary Clinton đã đạt con số 2.383 đại biểu cần thiết để giành quyền được đảng Dân chủ đề cử tranh cử tổng thống Mỹ, theo thống kê của hãng tin AP.
Việc bà Clinton sẽ trở thành đề cử chính thức của đảng Dân chủ là điều không khiến nhiều người ngạc nhiên. Tuy nhiên, quá trình giành phiếu bầu của bà bị kéo dài do cuộc chiến bền bỉ của đối thủ Bernie Sanders. 
Đại hội toàn quốc của đảng Dân chủ sẽ diễn ra tại Philadelphia vào tháng 7 để chính thức chọn ra đề cử của đảng. Đến nay, phần lớn siêu đại biểu đều khẳng định sự ủng hộ của họ với bà Clinton.

Chân dung hai 8X đứng sau bài diễn văn lay động của Tổng thống Obama


Chân dung hai 8X đứng sau bài diễn văn lay động của Tổng thống Obama

Jonathan Favreau và Tổng thống Obama.

Suốt những năm làm chính trị của mình, Tổng thống Mỹ Obama đã có hàng nghìn bài diễn văn, phát biểu trước hàng triệu người trong những hoàn cảnh khác nhau. Tác giả của những bài diễn thuyết đó, có thể là chính ông Obama – một cây bút xuất sắc – hoặc đến từ hai chàng trai, cùng sinh năm 1981 - Jonathan Favreau và Cody Keenan.
Favreau – “cạ cứng” của ông Obama
Jonathan Favreau, sinh năm 1981, từng là hiện tượng truyền thông, khi là một trong những người trẻ tuổi nhất nước Mỹ được trao vinh dự là người soạn thảo các bài diễn văn cho người đứng đầu Nhà Trắng. Washington Post từng miêu tả về Favreau, khi anh viết bài diễn văn nhậm chức Tổng thống cho ông Obama và tháng 1.2009: Favreau ngồi trên chiếc ghế gỗ tại quán cà phê nhộn nhịp Starbucks ở trung tâm phố Penn. Như chiếc máy pha cà phê tự động, anh mở laptop, đánh một văn bản với tựa đề "Bản thảo bài diễn văn khai mạc" và bắt tay soạn thảo bài diễn văn được mong chờ nhất trong cuộc đời của tân Tổng thống Barack Obama. Khi ông Obama chuyển đến Nhà Trắng, Jonathan Favreau - với cương vị Trưởng nhóm biên tập - sẽ phải soạn thảo một bài diễn văn hoàn chỉnh cho lễ khai mạc, để Tổng thống ăn mừng chiến thắng.
 Jonathan Favreau là một trong những người trẻ nhất được giao trọng trách viết diễn văn cho Tổng thống Mỹ.
Để có được vinh dự này, Jonathan Favreau đã chứng tỏ năng lực của mình và trở thành cây bút xuất sắc khi mới chỉ 25 tuổi. Anh là một sinh viên xuất sắc của Trường Cao đẳng Xã hội Holy Cross và tài năng viết lách của Favreau đã bộc lộ khi anh còn ngồi trên ghế nhà trường. Năm 2004, khi tốt nghiệp, Favreau đã được giao nhiệm vụ viết diễn văn trong chiến dịch tranh cử của Thượng nghị sĩ John Kerry khi anh mới 23 tuổi.
Trong một lần ở trong hậu trường Hội nghị đảng Dân chủ vào năm 2004, Favreau đã có cơ duyên gặp ông Obama, khi đó ông đang là Thượng nghị sĩ bang Illinois. Khi ông Obama đọc thử bài diễn văn, đã bị Favreau – chàng sinh viên mới ra trường – liên tục ngắt lời để đính chính những dòng bị lặp lại. "Ông ấy nhìn tôi vẻ ái ngại và dường như đang thắc mắc "Cậu thanh niên này là ai?" - Favreau chia sẻ trên New York Time.
Sau khi John Kerry thất bại, Favreau bị thất nghiệp. Robert Gibbs -  Giám đốc truyền thông của ông Obama biết đến tài năng của Favreau nên đã đề nghị anh về làm việc cho ông Obama, người vừa được chọn làm Thượng nghị sĩ và đang cần thuê một người viết diễn văn. Favreau đã trải qua cuộc phỏng vấn kéo dài nhiều giờ và người trực tiếp hỏi anh - ông Obama - đã nhanh chóng nhận ra Favreau chính là chàng trai từng liên tục ngắt lời ông khi trước.
 
Cuối cùng Favreau cũng được nhận vào làm. Trong suốt 4 năm làm việc cùng nhau (từ cuối 2004 đến 2008), ông Obama và Favreau đã hoàn thiện phương thức hành văn của họ. Trước mỗi bài phát biểu, ông Obama gặp Favreau trong 1 tiếng đồng hồ để diễn giải cho anh nghe những gì ông muốn nói. Favreau viết những ý chính lên máy tính và gõ bản nháp đầu tiên.
Favreau cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ về tài năng viết lách của ông Obama. Anh khen "ông chủ" của mình là một tay viết cừ khôi và họ thường cùng nhau làm việc cho đến phút chót. Đôi lúc Favreau căng thẳng, ông Obama động viên: "Đừng lo lắng quá. Tôi cũng là một nhà văn và tôi hiểu cảm hứng văn chương có lúc đến lúc đi. Chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết vấn đề".
Đôi lúc ông Obama nói đùa rằng Favreau không phải là một người soạn thảo diễn thuyết mà là một độc giả đầy trí tuệ. Cuốn sách Favreau yêu thích nhất là cuốn tự truyện "Giấc mơ từ cha tôi" của Obama. 
"Trông cậu ấy giống như một sinh viên đại học. Nhưng anh chàng này không hề đơn giản, đúng không? Không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng anh ta và ông Obama không thể tách rời... Nhưng có quá nhiều gánh nặng đè lên vai anh" - chiến lược gia của nhóm vận động tranh cử của ông Obama từng nhận xét về Favreau.

                                                                  Jonathan Favreau và Tổng thống Obama. 

Trong chiến dịch vận động tranh cử Tổng thống của ông Obama vào năm 2008, Favreau đã làm việc cật lực, thức thâu đêm để "ông chủ" có những bài diễn thuyết vào sáng hôm sau. Hai tuần sau cuộc bầu cử tổng thống, Favreau chuyển đến sống ở Washington, mua căn hộ đầu tiên của mình với đầy đủ đồ nội thất. Anh phải mua thêm vài bộ vest và cà vạt để thay cho những chiếc quần jeans và áo len. Các bạn anh đùa, năm nay Favreau 27 tuổi nhưng đột nhiên mang phong độ của một quý ông 40 tuổi. Ấy là khi ông Obama đã chiến thắng trong cuộc tranh cử căng thẳng.
Khi Obama đã trở thành Tổng thống Mỹ, Favreau có cả chục người giúp sức để soạn thảo những bài diễn văn cho tổng thống, tuy nhiên áp lực công việc cũng tăng lên và khiến Favreau bị stress. Favreau kể rằng, anh thường đứng viết diễn văn tới 3 giờ sáng, chỉ ngủ 2 tiếng và tỉnh giấc lúc 5 giờ, chưa từng ngủ quá 6 giờ/ngày.
Sự nản lòng là điều mà Favreau không bao giờ nghĩ đến và không được phép trong suốt thời gian viết diễn văn. Nhưng Favreau từng co rúm người lại khi người phát ngôn của ông Obama, Bill Burton nhắc nhở: "Này chàng trai, những gì anh đang viết sẽ được công bố cho toàn nước Mỹ đấy". Favreau trả lời: "Đừng đe dọa tôi, điều này có thể làm hỏng mọi việc đấy".
Năm 2012, sau nhiều trăn trở, Jonathan Favreau quyết định rời Nhà Trắng để theo đuổi giấc mơ của mình. “Tôi muốn viết bằng giọng văn của riêng mình và cho mình” - Favreau tâm sự - "Có thể tôi sẽ viết kịch bản phim hay viết tiểu thuyết dựa trên lối viết phóng khoáng về tất cả những gì mà bản thân nó có".
Cody Keenan – từ nhân viên tập sự đến người chắp bút cừ khôi
Bài diễn văn của Tổng thống Obama ở Việt Nam sẽ không thể hoàn hảo nếu thiếu đi sự chắp bút của đội ngũ những tay viết cừ khôi nhất, trong đó người đứng đầu là Cody Keenan. Những ngày qua, thông tin về người góp nên thành công của bài diễn văn liên tục được mọi người tìm kiếm.
Sinh ra tại thành phố Chicago, năm 1981, Keenan làm trưởng nhóm viết diễn văn cho Tổng thống Obama từ năm 2012, khi Jonathan Favreau rời Nhà Trắng để theo đuổi những ước mơ mới của mình. Mô tả công việc này, Keenan nói đó là một “sự pha trộn giữa hy vọng và sợ hãi”.  “Ông ấy (Tổng thống Obama) đã viết 2 cuốn sách trước khi tôi bắt đầu tập tành vào nghề và ông ấy giỏi hơn tôi về khoản đó” - ông Keenan chia sẻ.
Tổng thống Obama thường yêu cầu Cody Keenan viết dàn ý trước khi xây dựng bài diễn văn.
Keenan bắt đầu sự nghiệp chính trị bằng một vị trí việc làm không trả lương trong phòng văn thư của Thượng nghị sĩ Edward Kennedy. Sau đó, anh nghỉ việc để đi học tại trường quản lý nhà nước trong hệ thống Đại học Harvard. Trong suốt kỳ nghỉ hè, anh đã gia nhập đội vận động tranh cử đầu tiên của ông Obama, trở thành trợ lý thực tập dưới sự chỉ dẫn của Jonathan Favreau - người viết diễn văn chính cho ông Obama thời điểm đó. Khi ông Obama đắc cử Tổng thống, Keenan trở thành một thành viên trong nhóm viết diễn văn tại Nhà Trắng.
Cũng như Jonathan Favreau, Cody Keenan cho biết mình thường thức cả đêm để viết những bài diễn văn quan trọng và chịu khá nhiều sức ép. Khi Keenan mới đảm nhận công việc, Tổng thống Obama vẫn thường chỉnh sửa chi tiết dự thảo diễn văn mà ông nhận được và ghi chú, giải thích cho Keenan những chi tiết cần chỉnh sửa.
“Ông chủ Nhà Trắng luôn bắt đầu với câu hỏi: Tôi sẽ phải nói về chuyện gì?", đồng thời yêu cầu một dàn ý với phần mở đầu, phần thân và kết luận. Ông cũng muốn có bản tóm tắt bài diễn văn trong vài câu ngắn gọn trước khi được soạn thảo chi tiết, bởi nếu không có nó, người viết sẽ không có cơ sở để triển khai bài diễn văn”- Cody Keenan từng chia sẻ.
 
Các trợ lý ở Nhà Trắng cho biết, năm nay là năm thứ hai liên tiếp, Tổng thống Obama không cần viết lại những bài diễn văn của Coday Keenan. Đó là một thành tích đáng nể.
Trái ngược với người đồng nghiệp đi trước – luôn đề cập đến những chủ đề to lớn vĩ mô - thì Keenan lại biến những bài diễn văn của Tổng thống trở nên gần gũi, giản đơn mà đầy thuyết phục với những chi tiết cuộc sống thường nhật. Coday Keenan cũng luôn chú trọng nghiên cứu văn hóa của các nước mà Tổng thống Mỹ sẽ tới thăm, để viết nên những bài diễn văn chạm đến cảm xúc và gần gũi với người dân nước đó.
"Phần đáng sợ nhất là nhấn nút gửi, đó là khi tôi gửi nó cho Tổng thống. Khi Tổng thống bắt đầu bài diễn văn, tôi mới hoàn toàn nhẹ nhõm" – dù áp lực không nhỏ, nhưng Coday Keenan vẫn bày tỏ mong muốn được đồng hành với ông Obama đến khi ông hết nhiệm kỳ Tổng thống và cả sau khi ông đã rời Nhà Trắng.

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2016

NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC VÀ TRƯỜNG HỢP BOB KERRY

(Nhà văn Nguyên Ngọc)

Những ngày qua, trên các báo và các trang mạng, nhiều người đã lên tiếng tranh cãi về việc cựu chiến binh Mỹ Bob Kerrey được bổ nhiệm làm Chủ tịch Hội đồng Tín thác của trường Đại học Fulbright Việt Nam (FUV) mà chúng ta đều mong đợi với rất nhiều hy vọng, mới được thành lập tại Thành phố Hồ Chí Minh. Tranh cãi đến nay chưa xong. Quả thật Bob Kerrey là một nhân vật không hề đơn giản. Và cũng có thể, trong một chừng mực nhất định, trường hợp của ông là rất tiêu biểu cho việc, dù muốn hay không, thì ta vẫn còn phải nghĩ rất nhiều và cố mà thấu hiểu hơn nữa về cuộc chiến tranh đã qua. Về những con người, từng con người, đã đi qua cái lò lửa địa ngục ấy, bị nó đốt cháy và trui rèn. Số phận của họ, nỗi đau và trằn trọc không dễ nguôi của họ. Nhất là những người còn sống sót và đang đối mặt với cuộc sống hôm nay. Tôi, tôi cũng từng đi qua đó, và nay còn sống sót. Nên tôi cũng muốn hiểu. Tôi quan tâm đến Bob Kerrey, trường hợp kinh hoàng của ông ngày ấy, và cuộc đối mặt của ông hôm nay với thách thức ông đang đảm nhận. Và cũng muốn tự nghĩ cả về chính mình.
Nhiều người đã nói các chi tiết rồi, tôi chỉ xin nhắc lại vắn tắt: Đầu năm 1969, Bob Kerrey là đại úy, chỉ huy một trung đội SEALs, kiểu đơn vị biệt kích tinh nhuệ nhất hải quân Mỹ. Phân đội của ông được báo có lãnh đạo cao cấp của Việt cộng sẽ họp cùng bí thư chi bộ địa phương ở Thạnh Phong, một ấp nhỏ ven biển thuộc tỉnh Bến Tre. Ông cho đơn vị của mình tập kích vào Thạnh Phong. Ông nói rằng ông không tự tay giết người, điều ấy có thể tin, một người chỉ huy không nhất thiết phải tự mình bắn. Nhưng ông thừa nhận ông chịu trách nhiệm toàn bộ: họ đã giết chết 24 người, trong đó có 14 phụ nữ và trẻ em cùng một ông già. Bob nói: “Cuối cùng vẫn là những người phụ nữ đã chết, những đứa trẻ đã chết… vẫn là cái chết.” Và là tội ác. “Tội lỗi đối với tôi là cảm giác đầy hủy diệt…”. Suốt 32 năm nay. Suốt đời…
Sau chiến tranh, Bob Kerrey từng là thượng nghị sĩ, là thống đốc bang, là ứng viên tổng thống Hoa Kỳ, và trên tất cả các cương vị đó, ông đã có đóng góp quan trọng và lâu dài cho quan hệ Việt - Mỹ và trao đổi giáo dục giữa hai nước, ông cũng là một trong những nhân vật hàng đầu thiết kế chương trình kiên trì suốt nhiều năm cho sự ra đời của FUV hôm nay. Có thể nói không quá, ông đã làm tất cả cho Việt Nam, cho giáo dục Việt Nam… Nhưng chưa bao giờ ông coi là có thể bù đắp tội lỗi đã gây ra.
Tôi chưa từng gặp Bob Kerrey, nhưng tôi may mắn có một người bạn thân, Thomas Vallely, Giám đốc Chương trình Việt Nam của Đại học Harvard, Chủ tịch Quỹ Sáng kiến Đại học Việt Nam (the Trust for University Innovation in Vietnam - TUIV), đơn vị chịu trách nhiệm huy động vốn để đầu tư cho FUV, cũng là người đã trực tiếp chọn Bob Kerry cho vị trí Chủ tịch Hội đồng Tín thác FUV. Thomas Vallely kể với tôi rằng, khi những người bạn cựu chiến binh chiến tranh Việt Nam của Bob Kerrey là thượng nghị sĩ McCain và ngoại trưởng John Kerry đến gặp Bob để giúp ông trước nỗi ám ánh tội lỗi đeo đẳng, thì Bob đưa ra cho các bạn một yêu cầu buộc họ phải cam đoan: tuyệt đối không được bào chữa cho ông! Tôi nói với Thomas Vallely: “Vậy thì ông đã chọn rất đúng người lãnh đạo FUV!”.
Tôi cũng nói với Vallely rằng, nhưng phần tôi, là một người cũng từng có mặt trong suốt cuộc chiến tranh ấy, tôi thấy tôi cũng có bổn phận nói điều này khi tôi đọc được câu Bob Kerrey trả lời phóng viên Vietnamnet. Ông nói: “Hành động của tôi ở Việt Nam là kinh khủng và tôi tin đã được điều tra kĩ càng. Đó không phải là Mỹ Lai. Tuy nhiên, như bộ phim tài liệu sẽ sớm được phát của Ken Burns cho thấy: Chiến thuật của chúng tôi đã khiến ít nhất một triệu người vô tội thiệt mạng.” Bob Kerrey không để cho ai bào chữa cũng quyết không tự bào chữa cho mình, ông biết ông là một tội phạm không cầu mong được tha thứ, nhưng đồng thời bằng trải nghiệm đau đớn nhất của mình, ông cũng chỉ ra mâu thuẫn chết người trong cái mà ông gọi là “chiến thuật của chúng tôi”, tức của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam: để tiêu diệt Việt Cộng phải đánh bật họ ra khỏi dân thường, ra khỏi “phụ nữ và trẻ con” (còn được gọi là chiến thuật “tát nước để bắt cá”). Mà điều ấy là vô phương, bởi vì, đặc biệt ở nông thôn, thời ấy, hai thực thể đó về căn bản là một. Không thể đánh trúng cái này mà không đánh trúng cái kia! Không thể diệt Việt Cộng mà không giết dân, đàn bà và trẻ con! Cho nên, cho phép tôi nói điều này: Bob Kerrey là tội phạm, điều ấy ông đã đau đớn nhận, nhưng ông cũng là nạn nhân. Nạn nhân bi thảm của cái “chiến thuật” nghe rất hay ho kia. Bob Kerrey nhận ra mâu thuẫn chết người ở chiến thuật ấy, nhưng không dùng nó để bào chữa cho mình. Điều đó là vĩ đại. FUV có được một người đứng đầu như vậy là tuyệt đẹp. Và tôi cho lựa chọn của FUV là thật nhân văn.
Còn riêng đối với chúng tôi thì sao, chúng tôi, những người từng là lính Việt Cộng thời thảm khốc ấy, khi chúng tôi vẫn từng “nấp” trong nhân dân vô tội, để họ có thể cùng chết với chúng tôi? Kể cả, ngày ấy, như chính tôi từng được trải nghiệm, có bao bà mẹ, và cả các em bé nữa, sẵn sàng chết để che cho chúng tôi?
Hóa ra tự chúng tôi cũng còn một câu hỏi…

2-6-2016

Bà Tôn nữ thị Ninh : "Lẽ nào nước Mỹ không còn ai ngoài Bob Kerrey?''

 Bà Tôn Nữ thị Ninh
Zing
"16:36 01/06/2016
Trong bài viết gửi Zing.vn chiều 1/6, bà Tôn Nữ Thị Ninh tin rằng nếu tuyển công khai FUV có thể tìm được người phù hợp về chuyên môn, kinh nghiệm, và không bị mang tiếng.

Bà Tôn Nữ Thị Ninh là cựu Đại sứ đặc mệnh toàn quyền của Việt Nam bên cạnh Liên minh châu Âu (EU) và tại Bỉ, cựu Phó Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại Quốc hội Việt Nam. Bài viết thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả, tòa soạn giữ quyền biên tập. Bà Ninh viết:  : 
Lẽ nào nước Mỹ không còn 
ai ngoài Bob Kerrey?
Thời sinh viên, tôi từng tham gia biểu tình ở Paris chống chiến tranh Việt Nam trong những năm 1960-70. Mặt khác, luận án thạc sĩ của tôi là về nhà văn Mỹ William Faulkner.

Và trong gần 30 năm hoạt động đối ngoại, tôi đã xây dựng được những mối quan hệ hữu nghị, hiểu biết lẫn nhau và bạn bè với đông đảo người Mỹ thuộc nhiều thành phần, từ các nhà ngoại giao như Đại sứ Pete Peterson, những nhóm đã góp phần trực tiếp vào phong trào phản chiến như của John McAuliff và Sally Benson, đến những doanh nhân như Ernie Bower, những cựu chiến binh như Bobby Muller và Thomas Vallely (người mang chương trình Fulbright đến Việt Nam), hay báo chí như Murray Hiebert, giới học thuật nghiên cứu như Walter Isaacson.

Do vậy, tôi không phải là người vì quá khứ mà “ghét” hay ác cảm với người Mỹ. Như hầu hết người Việt Nam, tôi sẵn sàng gạt quá khứ sang một bên để hướng tới tương lai cùng với nhân dân hai nước vì lợi ích chung.

Về phía Việt Nam, giáo dục là một lợi ích có ý nghĩa chiến lược. Do đó tôi ủng hộ và đã có mặt tại buổi trao giấy phép thành lập cho ĐH Fulbright Việt Nam ở TP HCM hôm 25/5. Và như mọi người, hy vọng rằng đây sẽ là một trường góp phần tạo động lực cho nền giáo dục đại học Việt Nam lành mạnh, chất lượng và hội nhập thế giới.

Tuy nhiên, khi biết rằng cựu thượng nghị sĩ Bob Kerrey được bổ nhiệm làm chủ tịch của Đại học mới, tôi vô cùng bàng hoàng và không thể hiểu nổi.

Ông Bob Kerrey là người đã trực tiếp tham gia vào cuộc thảm sát thường dân vô tội, phụ nữ, trẻ em, người già tại thôn Thạnh Phong vào tháng 2/1969. Điều này không thể chối cãi và chính ông Kerrey cũng thừa nhận.

Có thể nhìn nhận vấn đề ở nhiều mức độ khác nhau, cả phía Việt Nam và phía Mỹ. Nhưng một điều chắc chắn, sự việc đó là đủ để kết luận Bob Kerrey, nói theo cách nhẹ nhất, hoàn toàn không thể giữ vị trí Chủ tịch Đại học Fulbright Việt Nam. Và cũng không thể nhân danh tương lai mà bỏ qua sự thật đó. Vì rằng:

Việc ông hối hận về vai trò trong vụ thảm sát Thạnh Phong tôi không thể biết và chỉ có mình ông Kerrey biết. Không thể coi việc giữ vị trí lãnh đạo của đại học nhiều tham vọng như ĐH Fulbright là cách sửa sai cho những hành động trong quá khứ.

Tôi biết nhiều trường hợp cựu chiến binh Hoa Kỳ không trực tiếp dính tới các vụ thảm sát hiện sống trên lãnh thổ Việt Nam và góp phần ở các địa phương để giảm thiểu hậu quả chiến tranh như Chuck Searcy với dự án tháo gỡ bom mìn ở Quảng Trị, hay hàng năm về tận nơi để tìm kiếm sự tha thứ của những nạn nhân Mỹ Lai như Billy Kelly (dù không hề tham gia thảm sát nào).

Bob Kerrey quan niệm giữ vị trí lãnh đạo ĐH Fulbright góp phần thúc đẩy quan hệ hợp tác giữa hai bên. Tuy nhiên, như ông đã trả lời Financial Times (Anh) cách đây 1-2 ngày, ông sẵn sàng từ chức, nếu sự tham gia của ông có thể tổn hại đến dự án.

Tôi nghĩ, không cần chần chừ hơn nữa, nếu ông rời vị trí ngay bây giờ như ông tuyên bố “sẵn sàng” thì cử chỉ đó là cử chỉ tự trọng và sẽ được người Việt Nam đánh giá cao. Thiết nghĩ, nhiều người Mỹ sẽ đồng tình với quyết định đó của ông. 
.
Việc lựa chọn một người từng tham gia thảm sát ở Bến Tre năm 1969 làm Chủ tịch Đại học Fulbright Việt Nam đang gây nhiều ý kiến trái chiều. Ảnh Getty Image.

Tôi biết rằng vài người liên quan trực tiếp đến dự án công khai khẳng định rằng Bob Kerrey là người “hoàn toàn phù hợp” để giữ vị trí lãnh đạo đó. Tôi xin hỏi, lẽ nào nước Mỹ không còn ai có thể vận động vốn cho trường ĐH Fulbright Việt Nam ngoài Bob Kerrey?

Nếu nhóm dự án thực hiện việc lựa chọn vị trí chủ tịch trường Fulbright Việt Nam với nhiều ứng viên một cách công khai, thì tôi tin chắc là đã có thể tìm được người phù hợp về mặt chuyên môn và kinh nghiệm, nhưng tên tuổi không bị mang tiếng như vị này. Sẽ là một vết đen không thể xoá sạch khỏi sự ra đời của trường đại học danh giá như ĐH Fulbright Việt Nam nếu đây là chủ tịch sáng lập của ĐH này. Những người bạn Mỹ mà tôi có trao đổi hai hôm nay cùng chia sẻ quan điểm như thế.

Nếu phía Mỹ khăng khăng giữ quyết định của mình, thì đối với tôi, không còn có thể coi đây là một dự án chung như nhóm sáng lập vẫn khẳng định. Vì rằng như trong một cuộc hôn nhân, hai bên cần phải lắng nghe, tôn trọng cảm xúc và suy nghĩ của nhau.

Tôi tin rằng, sự điều chỉnh đó không những không ảnh hưởng đến quan hệ hai nước đang tiến triển tốt đẹp. Ngược lại, việc này sẽ đặt hợp tác Việt - Mỹ trong khuôn khổ ĐH Fulbright Việt Nam trên một nền tảng, khởi điểm bình đẳng, lành mạnh và vững bền.

-------------


Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

SÁNG KIẾN VĨ ĐẠI: IN GIẤY BẠC TOÀN MỆNH GIÁ 20 NGÀN ĐỒNG ĐỂ CHỐNG THAM NHŨNG !

Tư duy củ chuối . Kỳ quặc. Vô tác dụng ! 


(GDVN) - Giới phân tích cùng chung nhận định, đề nghị nghiên cứu in tiền mệnh giá 20.000 đồng để chống tham nhũng là thiếu cơ sở khoa học, bất khả thi.


Đề xuất in tiền mệnh giá 20.000 đồng...
Đây, chân dung Ông "Củ chuối"Nguyễn Đức Hiển 
Tại cuộc hội thảo một số vấn đề lớn cần sửa đổi của Luật Phòng, chống tham nhũng được Ủy ban Tư pháp của Quốc hội tổ chức ngày 24/5 tại Quảng Ninh.
Dự kiến cuối năm 2016 Chính phủ sẽ trình Quốc hội xem xét dự án Luật phòng, chống tham nhũng (sửa đổi) để Quốc hội thông qua vào giữa năm 2017.
Ông Nguyễn Đức Hiển, Phó cục trưởng Cục cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế và tham nhũng đề xuất: “Đề nghị nghiên cứu không in các loại tiền có mệnh giá lớn. Nếu chỉ in loại tiền có mệnh giá 20.000 đồng thôi, không cho phép giao dịch bằng ngoại tệ thì người ta rất khó đưa phong bì bởi khi đó phong bì rất dày".
Cục trưởng Cục chống tham nhũng Phạm Trọng Đạt (ảnh của Báo Lao động).
Ý tưởng này ngay lập tức nhận được sự phản hồi từ các chuyên gia kinh tế, cơ quan chống tham nhũng.
Hôm 26/5, trao đổi với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, ông Phạm Trọng Đạt, Cục trưởng Cục chống tham nhũng (Thanh tra Chính phủ) cho biết, việc in tiền mệnh giá 20.000 đồng không phải là giải pháp cốt lõi giải quyết vấn đề chống tham nhũng hiện nay ở nước ta.
“Hiện tại, tham nhũng phức tạp và biến tướng dưới nhiều hình thức. Đối tượng tham nhũng thường ít nhận tiền mặt hơn, thay vào đó, tham nhũng núp bóng dưới dạng tài sản lớn hơn nhiều (tặng nhà, ô tô, tài khoản ngân hàng, ngoại tệ, rửa tiền…).
Do vậy, chắc ít có chuyện người ta “tặng” nhau tiền tỷ mà chỉ dùng toàn tiền mệnh giá 20.000 đồng. Càng hiếm có chuyện người ta đem ô tô đi chở tiền tỷ, mệnh giá 20.000 đồng.
Cục trưởng Cục chống tham nhũng cho rằng, vấn đề cốt
lõi trong công tác phòng chống tham nhũng hiện nay đó là việc kiểm soát tài sản, thu nhập của quan chức.
"Phải giám sát tài sản, thu nhập của cán bộ. Vấn đề kiểm soát tài sản phải gắn với trách nhiệm giải trình  khi phát hiện tài sản có dấu hiệu bất minh.
Mặt khác, nên hạn chế việc thanh toán, giao dịch trực tiếp bằng tiền mặt mà thông qua tài khoản để dễ kiểm soát.

Do đó, nếu đưa ra phương án in mệnh giá tiền 20.000 đồng để hạn chế tham nhũng thì chưa giải quyết được bản chất vấn đề tham nhũng hiện nay", ông Đạt nói.
Kiểm soát, giám sát quyền lực để chống tham nhũng
Dưới góc nhìn kinh tế, Tiến sĩ Lê Đăng Doanh, chuyên gia kinh tế cho rằng, đây là đề xuất mang tính kỹ thuật, tiểu tiết, hết sức vụn vặt, lạc đề, trong quản lý kinh tế cũng như giải pháp chống tham nhũng.
“Xét ở góc độ kinh tế, đề xuất này chưa phù hợp với quá trình lưu thông tiền tệ. Việc in mệnh giá tiền phải căn cứ vào chính sách, nguyên tắc lưu thông tiền tệ làm sao có hiệu quả, thuận lợi nhất, chứ đâu phải cứ thích in tiền là in được đâu.
Nghĩ một cách đơn giản rằng, người ta không thể xách một vali tiền toàn mệnh giá 20.000 đồng khi thực hiện giao dịch lớn được. Làm như vậy rất bất tiện.
Mặt khác, chi phí in tiền sẽ rất tốn kém. Tôi tin rằng, nếu in tiền 20.000 đồng thì lỗ vốn chứ không phải lãi, bởi chi phí in tiền còn cao hơn mệnh giá của đồng tiền.
Do vậy, đề xuất này đi ngược với xu thế phát triển, đặc biệt là trong công tác phòng chống tham nhũng”, Tiến sĩ Lê Đăng Doanh nêu quan điểm.
Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh (ảnh: Hoàng Lực).
Trên phương diện phòng chống tham nhũng hiện nay, Tiến sĩ Lê Đăng Doanh tỏ thái độ bất ngờ trước đề nghị trên của vị Phó cục trưởng Cục cảnh sát điều tra tội phạm kinh tế và tham nhũng.
“Tôi không hiểu tại sao họ lại đưa ra được đề nghị “lạ” như vậy. Điều này chưa phù hợp với quan điểm của Đảng trong công tác chống tham nhũng.
Vấn đề nằm ở chỗ phải làm sao để thực hiện có hiệu quả việc kiểm soát quyền lực, làm sao để đối tượng không dám tham nhũng, không cần tham nhũng, không thể tham nhũng...”, Tiến sĩ Lê Đăng doanh cho biết.
Vị chuyên gia kinh tế này nêu thực tế, hiện nay tình trạng tham nhũng hết sức phức tạp. Đối tượng tham nhũng thường sử dụng những thủ đoạn hết sức tinh vi.
“Từ trước tới nay, việc đưa phong bì là dạng tham nhũng hết sức lặt vặt. Tham nhũng bây giờ có phải chỉ đưa phong bì không đâu, mà người ta toàn dùng vàng, đô la, nhà cửa... để hối lộ, nhận hối lộ. Mà việc đưa, nhận hối lộ đâu phải cứ phơi bày ra cho thiên hạ thấy đâu.
Còn có những loại tham nhũng lớn hơn rất nhiều. Ví dụ, đó là việc người ta trao đặc quyền cho nhau trên lô đất vàng. Hay đó là các loại tham nhũng chính sách... Đây mới là vấn đề cần tập trung giải quyết.
Thử hỏi với đề xuất kỹ thuật đó (in tiền 20.000 đồng), có tác dụng gì trong công tác phòng chống tham nhũng hay không?Tôi nghĩ là không.
Trong khi đó, kinh nghiệm chống tham nhũng trên thế giới không phụ thuộc vào vấn đề kỹ thuật như vậy. Do đó, người đề nghị phương án in tiền mệnh giá 20.000 để hạn chế tình trạng tham nhũng, chứng tỏ người ta chưa nghiên cứu hết các thủ đoạn tham nhũng hiện nay", Tiến sĩ Lê Đăng Doanh cho biết.
Chuyên gia kinh tế Lê Đăng Doanh cho rằng điều quan trọng trong chống tham nhũng là phải kiểm soát, giám sát quyền lực để quyền lực đó không bị tha hóa.
QUỐC TOẢN

Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

Chân dung người phiên dịch của Obama tại Việt Nam

Calathau : Xem cung cách TT Mỹ OBAMA sử dụng người phiên dịch cũng đủ thấy  " sức mạnh mềm " của quốc gia này !

Anh Phạm là phiên dịch của ông Obama trong chuyến thăm VN, đồng thời là một trong những người đề xuất nội dung trong bài phát biểu "lay động trái tim người Việt" của vị tổng thống.
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 1
Ông Anh Phạm hay Phạm Tuấn Anh (ngoài cùng bên phải) là phiên dịch viên của Tổng thống Mỹ Barack Obama trong chuyến thăm Việt Nam từ ngày 23 đến 25/5. Trong thời gian làm phiên dịch cho ông Obama ngay tại quê hương mình, Anh Phạm nói rằng "đây là nhiệm vụ tuyệt vời nhất trong đời tôi". Ảnh: Anh Tuấn
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 2
Tại Việt Nam, Anh Phạm (người còn có biệt danh "Anh Gấu Phạm" trên mạng) là người đồng hành cùng tổng thống Mỹ trong các cuộc gặp với Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Trong ảnh, người phiên dịch theo sát ông Obama trong lễ đón tại Phủ Chủ tịch sáng 23/5. Ảnh: Anh Tuấn
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 3
Anh Phạm trò chuyện cùng Chủ tịch nước Trần Đại Quang tại Phủ Chủ tịch. Ảnh: Anh Tuấn
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 4
Trong lần gặp ông Obama lần đầu tiên năm 2014, Anh Phạm từng nói với tổng thống rằng: "Mơ ước lớn nhất của tôi là bao giờ tổng thống thăm Hà Nội lần đầu thì cho tôi làm phiên dịch, lúc ngài có bài phát biểu trực tiếp với người dân Việt Nam". Tổng thống Obama khi đó đã cười và vỗ vai anh rất thân thiện. Ảnh: Anh Tuấn
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 5
Đối với Anh Phạm, một trong những điều anh yêu thích ở nghề phiên dịch là luôn phải đối mặt với nhiều vấn đề tại sự kiện và cần tìm hướng giải quyết nhanh chóng. Mọi chủ đề có thể liên tục thay đổi và điều đó đòi hỏi người phiên dịch phải có kiến thức ở nhiều lĩnh vực. Ảnh: Quốc Huy
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 6
Tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia trưa 24/5, Anh Phạm đã nghẹn lời khi dịch hai câu Kiều "Rằng trăm năm cũng từ đây/ Của tin gọi một chút này làm ghi" để kết thúc bài phát biểu về quan hệ Việt - Mỹ trước những người trẻ và trí thức Việt. Bài phát biểu của Tổng thống Obama được nhận định là sẽ đi vào lịch sử quan hệ Việt - Mỹ như một bài diễn văn đi mãi với năm tháng. Ảnh: Hoàng Hà.
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 7
Hai câu Kiều được chọn nhất quán hết sức với thái độ của Hoa Kỳ với Việt Nam tuy phản ánh ước mơ hơn là sự thật. Người dịch nói cho tất cả mọi người liên quan biết là muốn hai câu đó sẽ là câu kết thúc của bài diễn văn, giống như viên ngọc lớn trên đỉnh vương miện. Người dịch muốn nhìn thấy một cam kết chặt chẽ, gắn bó, thân tình, gia đình y như ý đồ thể hiện trong hai câu thơ", Anh Pham viết. Ảnh: Hoàng Hà
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 8
Nói về bài phát biểu của vị tổng thống da màu, Anh Phạm từng chia sẻ rằng người đưa đề xuất bài hát của Trịnh Công Sơn là giáo sư Việt Nam học Peter Zinoman. Là một trong những người đề xuất nội dung, ông chọn tham chiếu truyện Kiều là một sự tiếp nối với "Trời còn để có hôm nay" mà Phó tổng thống Mỹ Joe Biden nhắc đến trong chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng năm 2015. Ảnh: TTXVN
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 9
Anh Phạm cùng đoàn tháp tùng Tổng thống Obama khi gặp gỡ Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân trong khuôn viên Phủ Chủ tịch và tới thăm Nhà sàn hôm 24/5. Anh Phạm cũng từng chia sẻ về kỷ niệm trên chuyến đi này trên Facebook cá nhân. Ảnh: Hoàng Hà.
Chan dung nguoi phien dich cua Obama tai Viet Nam hinh anh 10
Anh Phạm cũng là người phiên dịch của Tổng thống Obama khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có chuyến công du Mỹ hồi tháng 7/2015. Trong ảnh, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hội đàm cùng Tổng thống Barack Obama tại phòng Bầu dục, Nhà Trắng, Mỹ. Đây là cuộc gặp lịch sử trong chuyến công du Mỹ sau 20 năm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Việt – Mỹ và 2 năm thiết lập quan hệ Đối tác toàn diện. Ảnh: Getty
Anh Phạm Tuấn Anh, 40 tuổi, thường được biết trên mạng với biệt danh Gấu, sinh ra ở Bắc Ninh và lớn lên tại Hà Nội. Tuấn Anh tốt nghiệp Đại học Ngoại Thương Hà Nội trước khi sang học cao học tại Princeton. Anh Tuấn Anh từng làm cho World Bank trước khi chuyển sang làm phiên dịch cho chính phủ Mỹ.

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

BIỂN ĐÔNG : BẠN LÀO CHÍ CỐT NGẢ VỀ TRUNG QUỐC !

Thủ Tướng Lào Thongloun Sisoulith
Vậy mà ngày 30.05 mới đây Thủ Tướng Lào lại kêu gọi đàm phán song phương giữa các nước tranh giành chủ quyền để giải quyết các cuộc tranh chấp Biển Đông, và như vậy là Lào ủng hộ lập trường bấy lâu nay của Trung Quốc về vấn đề này.

Báo Nikkei của Nhật Bản hôm qua, 29/5 tường thuật rằng Thủ Tướng Lào Thongloun Sisoulith đưa ra lời kêu gọi vừa kể trong một cuộc phỏng vấn hôm thứ Bảy.
Tờ báo nói rằng khi đưa ra lời kêu gọi ấy, ông Thongloun “rõ ràng muốn nhắm đến Philippines và Việt Nam”, hai nước đối đầu mạnh mẽ nhất trước yêu sách của Trung Quốc đòi chủ quyền trên hầu hết Biển Đông, và trong nhiều trường hợp, vi phạm khu vực đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của hai nước này.
Asia Nikkei Review dẫn lời ông Thongloun nói :“Trong cương vị Chủ tịch ASEAN, Lào sẽ dồn mọi nỗ lực để tạo ra một môi trường thuận lợi cho đối thoại tích cực giữa các nước liên quan.” Ông nói Lào sẽ kêu gọi các nước tự chế, đừng đưa ra thêm bất cứ hành động nào có thể làm tăng thêm căng thẳng.
Mới đây Trung Quốc đã tăng cường các nỗ lực để chiêu dụ nhiều nước nhỏ ở Châu Á và Châu Phi ngả theo quan điểm của họ về cuộc tranh chấp Biển Đông. Với mục đích đó, Bắc Kinh không ngần ngại sử dụng tầm ảnh hưởng rộng lớn của mình về mặt kinh tế.
Ngoài Lào, Campuchia và Senegal mới đây cũng lên tiếng hậu thuẫn hướng giải quyết tranh chấp của Bắc Kinh, kêu gọi đàm phán song phương giữa các nước tuyên bố chủ quyền mà thôi.
Ông Thongloun lên cầm quyền tại Lào vào tháng Tư vừa rồi. Ông đã đến Nhật Bản dự buổi họp bên lề tại hội nghị Ise Shima của khối G7 hôm thứ Sáu.
10 nước ASEAN cũng chia rẽ về vấn đề có nên công bố một bản tuyên bố chung hay không. Singapore ủng hộ đề nghị đó, trong khi nhiều nước, trong đó có Campuchia, chống đối đề nghị này.
Campuchia và Lào có quan hệ kinh tế rất mật thiết với Trung Quốc.
--------------------------------
Theo Nikkei, Thanh Nien.

BIỂN ĐÔNG : BẠN LÀO CHÍ CỐT NGẢ VỀ TRUNG QUỐC !

Thủ Tướng Lào Thongloun Sisoulith
Vậy mà ngày 30.05 mới đây Thủ Tướng Lào lại kêu gọi đàm phán song phương giữa các nước tranh giành chủ quyền để giải quyết các cuộc tranh chấp Biển Đông, và như vậy là Lào ủng hộ lập trường bấy lâu nay của Trung Quốc về vấn đề này.

Báo Nikkei của Nhật Bản hôm qua, 29/5 tường thuật rằng Thủ Tướng Lào Thongloun Sisoulith đưa ra lời kêu gọi vừa kể trong một cuộc phỏng vấn hôm thứ Bảy.
Tờ báo nói rằng khi đưa ra lời kêu gọi ấy, ông Thongloun “rõ ràng muốn nhắm đến Philippines và Việt Nam”, hai nước đối đầu mạnh mẽ nhất trước yêu sách của Trung Quốc đòi chủ quyền trên hầu hết Biển Đông, và trong nhiều trường hợp, vi phạm khu vực đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của hai nước này.
Asia Nikkei Review dẫn lời ông Thongloun nói :“Trong cương vị Chủ tịch ASEAN, Lào sẽ dồn mọi nỗ lực để tạo ra một môi trường thuận lợi cho đối thoại tích cực giữa các nước liên quan.” Ông nói Lào sẽ kêu gọi các nước tự chế, đừng đưa ra thêm bất cứ hành động nào có thể làm tăng thêm căng thẳng.
Mới đây Trung Quốc đã tăng cường các nỗ lực để chiêu dụ nhiều nước nhỏ ở Châu Á và Châu Phi ngả theo quan điểm của họ về cuộc tranh chấp Biển Đông. Với mục đích đó, Bắc Kinh không ngần ngại sử dụng tầm ảnh hưởng rộng lớn của mình về mặt kinh tế.
Ngoài Lào, Campuchia và Senegal mới đây cũng lên tiếng hậu thuẫn hướng giải quyết tranh chấp của Bắc Kinh, kêu gọi đàm phán song phương giữa các nước tuyên bố chủ quyền mà thôi.
Ông Thongloun lên cầm quyền tại Lào vào tháng Tư vừa rồi. Ông đã đến Nhật Bản dự buổi họp bên lề tại hội nghị Ise Shima của khối G7 hôm thứ Sáu.
10 nước ASEAN cũng chia rẽ về vấn đề có nên công bố một bản tuyên bố chung hay không. Singapore ủng hộ đề nghị đó, trong khi nhiều nước, trong đó có Campuchia, chống đối đề nghị này.
Campuchia và Lào có quan hệ kinh tế rất mật thiết với Trung Quốc.
--------------------------------
Theo Nikkei, Thanh Nien.

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

Lãnh đạo ĐH Fulbright.. xin lỗi vì chuyện từng tham chiến tại VN

Cựu thượng nghị sĩ Mỹ Bob Kerrey được lựa chọn làm chủ tịch HĐQT ĐH Fulbright. Nhưng việc lựa chọn ông là điều khó hiểu khi ông từng tham gia vào vụ thảm sát đẫm máu ở VN năm 1969.
Trong cuộc họp báo trao giấy phép thành lập của ĐH Fulbright hôm 25/5, khi Zing.vn hỏi cựu Thượng nghị sĩ Bob Kerrey “có hối hận” về cuộc thảm sát ông từng tham gia vào năm 1969 tại Thạnh Phong (huyện Thạch Hoà, Bến Tre), ông Kerrey chỉ trả lời một câu rất ngắn: “Có.”
Kerrey, một cựu lính đặc nhiệm SEALs khét tiếng của Hải Quân Mỹ trong chiến tranh, khi được hỏi thêm chỉ nói “tôi không bình luận gì thêm ngoài những gì đã nói trước đó trên báo.”
Cuộc họp báo đúng ra sẽ là một ngày vui vẻ nhưng không khí trùng xuống sau câu hỏi đó. Bob Kerrey, cựu thượng nghị sĩ của bang Nebraska và từng là ứng viên chạy đua vào vị trí tổng thống Mỹ năm 1992, lúng túng và ông cúi gằm mặt sau câu hỏi.
Thượng nghị sĩ Bob Kerrey trong Lễ trao quyết định thành lập Đại học Fullbright Việt Nam ngày 25/5. Ảnh: Thanh Tùng

Cuộc thảm sát đẫm máu

Trong chiến tranh Việt Nam, Kerrey là một đại uý hải quân và từng tham gia vào một trong những vụ thảm sát đẫm máu ở xã Thạnh Phong của Bến Tre vào năm 1969, giết nhiều phụ nữ và trẻ em.
Mọi việc được giấu kín vì báo cáo của Kerrey và đồng đội chỉ nói “tiêu diệt 21 Việt Cộng” và phá huỷ hai căn nhà. Mọi việc chỉ được hé lộ sau loạt bài điều tra của New York Times và chương trình truyền hình “60 Minutes II” nổi tiếng của đài CBS vào năm 2001 sau đó hơn 30 năm.
Trong khi các con số và thông tin vụ việc có khác khác nhau, nhưng điều chắc chắn là vào đêm 13/2/1969, Kerrey và các thành viên của mình sát hại ít nhất 13 phụ nữ và trẻ em. Bài điều tra năm 2001 của New York Times nói đó là một chiến dịch tàn bạo, đẫm máu.
Đầu năm 1969, trung đội SEALs của Kerrey được điều tới Việt Nam. Kerrey được coi là một chỉ huy đầy nhiệt huyết ,người sẵn sàng chiến đấu quyết liệt. Hải quân Mỹ khi đó tham gia vào chiến dịch Phượng Hoàng nhằm tìm diệt lãnh đạo lực lượng kháng chiến.
Tình báo Mỹ và chính quyền Sài Gòn khi đó báo có lãnh đạo cao cấp của mặt trận giải phóng ở Thạnh Phong và bí thư xã đang chuẩn bị họp ở khu vực. Ngay lập tức, trưởng thôn và bí thư ở đây được đưa vào tầm ngắm của Kerrey.

Ngôi làng nhỏ ven biển

Thạnh Phong là một làng nhỏ với khoảng 75-150 người, nằm ngay bờ biển. Ngôi làng quá nhỏ nên thậm chí chẳng có trung tâm, chẳng có trường học mà chỉ có 4-5 cụm nhà nhỏ trải trên một khoảng tầm 500 m dọc bờ biển.
Ngày 13/2/1969, theo báo cáo của lực lượng SEALs, trung đội của Kerrey tiến vào làng Thạnh Phong, lục soát trong 2 cụm nhà và “tra hỏi 14 phụ nữ và trẻ em” để tìm bí thư làng. Họ rời đi khỏi làng ngày hôm sau. Theo New York Times, việc Kerrey đã tới đây chứng tỏ trung đội này biết rất rõ tình hình ở làng trước khi quay lại.
Đội của Kerrey trở lại lần nữa vào ngày 25/2 khi nguồn tin tình báo nói bí thư thôn sẽ tổ chức cuộc họp.
Dù Kerrey vẫn biện hộ rằng việc thảm sát chủ yếu là vì lý do tự vệ. Nhưng các đồng đội của Kerrey thì lại kể khác.
Thượng nghị sĩ Bob Kerrey. Ảnh: Thanh Tùng

Cuộc chém giết

Trong số này, những điều Gerhard Klann kể lại có nhiều chi tiết trùng hợp với nhân chứng nữ từng được kênh CBS phỏng vấn cho chương trình truyền hình “60 Minutes II”.
Từng thành viên trong đội của Kerrey có những phản ứng khác nhau về vụ việc. Nhiều người từ chối không bình luận. Rick Knepper, một thành viên của đội, nói “Quá khó để nói về thời gian của tôi ở Việt Nam. Xin hãy tha cho tôi.”
Kerrey kể lại đó là một đêm không trăng và đội đặc nhiệm của ông nhanh chóng chiếm các vị trí ở bờ biển ngay gần làng Thạnh Phong sau khi được canoe thả xuống. Sau khi dừng chút để làm quen với bóng tối và nghe ngóng, đội của Kerrey tiến về làng cùng với súng M-16, súng ngắn, lựu đạn sáng, súng máy,...
Khi tiến gần tới làng Thạnh Phong, họ bất ngờ gặp một cụm nhà mà thông tin tình báo trước đó không báo. Cuộc chém giết diễn ngay sau đó. Kerrey sau này dù nói rằng chịu trách nhiệm cho vụ việc nhưng cho rằng mình không ra lệnh cho vụ này.
“Nguyên tắc tác chiến khi đó là giết tất cả những ai chúng tôi gặp. Giết những ai chúng tôi gặp, không thì phải huỷ chiến dịch,” Kerrey nói. Kerrey nói họ dùng dao đâm chết hết mấy người họ gặp – để không gây ra tiếng động khiến cả làng phát hiện.
Bob Kerrey hồi còn trong lực lượng Seals của hải quân Mỹ trong chiến tranh Việt Nam. Ảnh: Politico
Kerrey sau này vẫn nói không nhìn rõ ai ở trong cụm nhà này và thường chối là có tham gia cuộc chém giết. Nhưng điều chắc chắn là họ không tìm thấy được bất cứ vũ khí nào trong khu nhà.
Sau khi sát hại hết ở cụm nhà đầu tiên, trung đội đi dọc theo con đê để tới làng Thạnh Phong. Họ bò khoảng 15 phút thì đến một cụm 4-5 nhà nữa.
Trong báo cáo khi đó nói rằng có vài phát súng bắn ra. Nhưng tới năm 2001 thì Kerrey nói rằng ông không chắc chắn chuyện đội của ông khi đó có bị bắn hay không.
Điều chắc chắn sau đó là Knepper, một thành viên trong đội, ngay lập tức đã nã lại bằng rocket chống tăng LAW. Ngay sau đó, Kerrey ra lệnh cho toàn đội nã đạn vào cụm nhà này. Khi đội SEALs tiến tới dãy nhà lá, họ đã bắn tổng cộng 1.200 viên đạn.
“Điều mà tôi sẽ nhớ đến tận khi chết là khi bước vào và thấy khoảng 14 cái xác là phụ nữ và trẻ em, tôi không nhớ chính xác con số nữa,” Kerrey nói trong một phỏng vấn năm 1998. “Tôi hy vọng thấy lính Việt Cộng với súng ống nhưng thay vào đó chỉ thấy phụ nữ và trẻ em.
Kerrey nói khi vào trong xóm thì thấy vài người khác chạy đi, đội quân của Kerrey lại tiếp tục xả súng và giết chết hết những người này. Một báo cáo sau này nói có 7 người bị bắn chết. Trong bóng tối, nhóm không xác định được những người này là đàn ông hay phụ nữ.

Những điểm bất thường của vụ thảm sát

Bài điều tra của New York Times đặt nghi vấn chuyện 14-15 phụ nữ-trẻ em tụ tập lại và bị bắn chết cùng lúc như vậy trong khi đội quân của Kerrey hoảng loạn. Tờ báo cho rằng lúc bắn hoảng loạn vậy thì vẫn phải có người sống sót.
Đồng đội của Kerrey, Gerhard Klann thì kể câu chuyện rất khác. Klann từ lâu luôn bị ám ảnh bởi câu chuyện này và kể cho một đại tá SEALs khác vào năm 1980 với hy vọng gỡ bỏ phần nào gánh nặng. Sĩ quan chỉ huy của Klann kể lại rằng Klann cố vượt qua ký ức của vụ thảm sát đó bằng cách uống rất nhiều rượu.
Klann và bà Phạm Trí Lãnh, người phụ nữ sống sót trong vụ thảm sát và từng được chương trình “60 Minutes II” của CBS phỏng vấn, nhớ lại câu chuyện khá giống nhau.
Klann kể lại rằng ở ngay khu làng đầu tiên (khác với Kerrey nói là toàn đàn ông) thực tế chỉ có một cụ ông và một cụ bà cùng ba đứa trẻ dưới 12 tuổi.
Các đồng đội nói khi họ thấy cụ già ngồi gần cửa và hai phụ nữ và hai người nam giới trong nhà, Kerrey ra lệnh cho họ giết những người này. Klann túm lấy ông già, bịt mồm mang đi và dùng dao đâm ông liên tiếp.
Các thành viên trong biệt đội của Kerrey tham gia vụ thảm sát: Tucker, Klann và Ambrose. Ảnh: Politico
“Ông ấy không chết, tiếp tục vùng lại,” Klann kể. Kerrey khi đó bước tới đẩy ông già xuống đất. Kerrey đạp chân mình lên ngực ông dằn ông xuống, trong khi Klann dùng dao cắt cổ ông già.
Trong lúc Klann giết ông già thì các thành viên trong nhóm xông vào giết người phụ nữ và ba đứa trẻ.

Hai đợt xả súng, “đứa trẻ sống sót sau cùng”

Bà Lãnh, khi đó 30 tuổi, nói bà may mắn nấp đi ngay tại khu nhà đầu tiên sau khi nghe tiếng khóc. “Tôi nấp sau cây chuối và thấy chúng cắt cổ người đàn ông,” bà kể. “Đầu ông ta vẫn lủng lẳng trên người.” Bà cũng kể là thấy lực lượng đặc nhiệm này dùng dao đâm chết người phụ nữ và ba đứa trẻ.
Bà Lãnh nói hai người là ông và bà của ba đứa trẻ. Sau vụ sát hại đầu, có thành viên trong đoàn muốn rút đi vì tiếng kêu khóc của nạn nhân nhưng các thành viên nói muốn tiếp tục để bắt ông bí thư thôn.
Klann sau đó nói họ bắt hết phụ nữ và trẻ em từ các nhà quanh xóm và dồn ra góc thôn. Sau khi tra khảo mà không tìm được gì, cả nhóm quyết định không giữ tù nhân và cũng không thả vì những người này có thể báo động cho lính mặt trận giải phóng.
Cuối cùng họ quyết định là “giết hết những người này và rút lui.” Klann nói Kerrey ra lệnh giết và toán lính của Kerrey đứng cách 6-10 m bắt đầu xả súng máy trong vòng khoảng 30 giây.
Bắn xong, họ lại nghe thấy tiếng rên rỉ, họ lại bắn tiếp thêm 30 giây lần nữa. Lần cuối, có tiếng khóc của đứa trẻ. “Đứa trẻ sống sót sau cùng,” Klann nói trong nước mắt. “Máu và các cơ quan nội tạng lúc này văng khắp nơi.”
Klann cao lớn (1,88 m và nặng hơn 110 kg) chỉ tay vào trái tim mình nói: “Tôi phải sống với những điều này trong đây. Tôi không thể tống chúng ra khỏi tâm trí mình.”

Báo cáo giả

Ngay sau trận chiến này, thông báo từ Kerrey tới chỉ huy không hề nói gì về chuyện giết dân thường mà chỉ nói là giết 21 lính Việt Cộng.
Nhưng chỉ một ngày sau, thông tin về việc dân thường bị sát hại dã man ở Thanh Phong bắt đầu xuất hiện, và quân đội Mỹ bắt đầu điều tra lại vụ việc.
Báo cáo của quân đội Mỹ sau này nói “24 người chết trong đó 13 phụ nữ và trẻ em cùng một cụ già. 11 người không xác minh được danh tính và được cho là lính Việt cộng.”
Trong bài phỏng vấn với chương trình “60 Minutes II” của CBS, Kerrey thừa nhận là chịu trách nhiệm về toàn bộ vụ việc dù nói rằng không trực tiếp giết người nào.
“Trong thời gian dài, tôi thấy tội lỗi. Tội lỗi đối với tôi là cảm giác đầy huỷ diệt... Hãy cứ để người khác đánh giá những gì tôi làm là có được phép trong quân đội, được phép về mặt đạo đức hay không. Nhưng cuối cùng đó vẫn là người phụ nữ đã chết, vẫn là đứa trẻ đã chết... đó vẫn là cái chết,” ông nói.
Đã có rất nhiều cựu binh và các nhóm chống chiến tranh chỉ trích hành động của Kerrey là “tội ác chiến tranh.” Việc lựa chọn một người từng tham gia những tội ác nghiệm trọng như vậy trong cuộc chiến để lãnh đạo một dự án đại học quan trọng khiến nhiều người đặt dấu hỏi liệu đó có phải là quyết định phù hợp. Đặc biệt khi ông Kerrey không phải thật sự thành công với dự án Đại học New School mà ông từng làm hiệu trưởng từ 2001-2010 ở New York.

Tôi xin lỗi người Việt một lần nữa

Trong email trả lời Zing.vn hôm 29/5, cựu TNS Bob Kerrey, viết:
“Tôi đã xin lỗi người Việt về những gì tôi gây ra trong chiến tranh và giờ tôi xin lỗi lại một lần nữa. Một cách chân thành và cùng những nỗi đau của ký ức mãi mãi ám ảnh, tôi xin lỗi những người mà tôi đã gây hại tới.”
“Nhưng một lời xin lỗi sẽ luôn là không đủ. Nó giống như món súp cá mà thiếu con cá vậy. Vì thế, tôi cố gắng giúp người Việt mỗi khi có thể. Như đóng góp chấm dứt đạo luật TWEA (coi Việt Nam như nước thù địch), bình thường hoá quan hệ, ủng hộ đàm phán BTA, và đặc biệt là ủng hộ nỗ lực cải thiện hệ thống giáo dục Việt Nam thông qua chương trình Fulbright.”
"... Những đau đớn và chịu đựng tôi gây ra vào năm 1969 sẽ không bao giờ biến mất. Nó sẽ không chấm dứt chỉ vì tôi xin lỗi. Nhưng có trốn chạy, bằng việc tránh né Việt Nam hay tránh né người Việt, thì nó cũng sẽ không mất đi. Chúng ta đang tạo dựng hoà bình và điều này đồng nghĩa với việc đối mặt với nó một cách thẳng thắn giống như chúng ta đối mặt với tương lai.”
Theo Zing.vn
Cập nhâp Tin tuc Viet Nam , đọc tin tuc 24 h tại bao phu nu news