Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

ĐÚNG QUY TRÌNH: HÀ TĨNH TRẢ LẠI ĐƠN DÂN KIỆN FORMOSA !

  Tòa án trả lại hơn 500 đơn kiện Formosa Hà Tĩnh
Tác giả: Đ. Lam
“Chiều 5-10, TAND thị xã Kỳ Anh đã tiến hành trả 506 đơn khởi kiện Công ty Formosa Hà Tĩnh, đúng theo quy định của pháp luật. Hiện tại, TAND thị xã Kỳ Anh đã sao chụp toàn bộ 506 đơn khởi kiện và các tài liệu liên quan lưu tại tòa án để làm căn cứ giải quyết khiếu nại, kiến nghị khi có yêu cầu” – ông Thắng cho biết.

 Ông Nguyễn Văn Thắng (người đứng), Chánh án TAND tỉnh Hà Tĩnh, đang thông tin về tiếp nhận và trả đơn khởi kiện Công ty Formosa Hà Tĩnh.

Theo ông Thắng, hai ngày 26 và 27-9, tổ tiếp nhận đơn của TAND thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh đã tiếp nhận 506 đơn và các tài liệu kèm theo của người dân huyện Quỳnh Lưu khởi kiện Công ty Formosa Hà Tĩnh, yêu cầu bồi thường thiệt hại do sự cố môi trường. Việc tiếp nhận đơn đảm bảo đúng quy trình, thủ tục của pháp luật quy định.

Sau khi tiếp nhận và phân loại đơn, có 296 đơn yêu cầu bồi thường thiệt hại trong đánh bắt hải sản; 137 đơn yêu cầu bồi thường thiệt hại trong sản xuất muối; 68 đơn yêu cầu bồi thường thiệt hại trong nghề sản xuất nước; ba đơn yêu cầu bồi thường thiệt hại về nghề nuôi trồng thủy hải sản; hai đơn yêu cầu bồi thường thiệt hại nghề kinh doanh thủy sản ven biển. Tổng số tiền các hộ dân yêu cầu bồi thường thiệt hại là 56 tỉ đồng.
Trong đơn và các tài liệu không đưa ra được tài liệu, chứng cứ chứng minh về những thiệt hại thực tế.

Nhá máy Formosa Hà Tĩnh (thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh).

Ông Thắng cho biết: “Việc trả lại đơn căn cứ vào các quy định của Bộ luật Tố tụng dân sự. Cụ thể tại khoản 5 Điều 189 kèm theo đơn khởi kiện phải có các tài liệu, chứng cứ chứng minh lợi ích quyền lợi hợp pháp bị xâm phạm. Điểm C khoản 1 Điều 192, sự việc đã được giải quyết bằng quyết định đã có hiệu lực của cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Trong việc này, Chính phủ đã có Quyết định 1880 của Thủ tướng Chính phủ”.

————–
 Nguồn Ở đây 

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

Các nước đã thoát nghèo, bỏ Việt Nam ở lại?

Các nước đã thoát nghèo, bỏ Việt Nam ở lại?  (Kỳ I )
Tác giả: Trần Văn Tuấn

Để biết được trong quá khứ, một quốc gia ở châu Á, châu Phi hay châu Mỹ Latinh đã từng giàu có hay phát triển văn hóa rực rỡ như thế nào, hãy nhìn vào những gì họ đã làm ra, vốn đã bị các nước đế quốc thực dân cướp đi.
Hãy ghé qua các bảo tàng quốc gia của Anh, Pháp, Bồ Đào Nha, hay Tây Ban Nha, có thể dễ dàng nhận ra vô số các bảo vật to có, nhỏ có, đến từ Ai Cập, Trung Quốc, Nam Mỹ, v.v. Mỏi mắt tìm cũng khó có thể thấy được một vật dụng dù nho nhỏ có dấu vết của người Việt. Trừ trống đồng Đông Sơn – thời kỳ xa xưa, không có trong sử sách, thì hình như người Việt Nam chúng ta chưa hề làm được bất cứ một sản phẩm nào ra tấm, ra món cả.

Quá khứ – đâu chỉ Việt Nam nghèo
Có rất nhiều nguyên nhân được đưa ra để giải thích cho cái sự nghèo của nước Việt. Trong  đó “văn minh lúa nước” hay văn hóa “làng xã” thường được đưa ra như là một nguyên nhân gốc rễ, luôn được đưa ra để giải thích cho bất kỳ bất cập hay yếu kém của dân tộc ta trong quá khứ.
Công bằng mà nói, trước khi xảy ra cách mạng công nghiệp và sự có mặt của người phương Tây với đầu máy hơi nước thì không chỉ riêng có Việt Nam mà cả châu Á này đều chủ yếu sống dựa vào nông nghiệp. Đặc trưng của nghề này là phụ thuộc vào thiên nhiên, bấp bênh và hầu như không thay đổi phương thức sản xuất trong nhiều thế kỷ. Trong bối cảnh đó có lẽ trừ nhà cầm quyền và giới quý tộc ra, dân chúng ở đâu cũng nghèo khó như nhau cả.
Trong cái bối cảnh cùng nghèo và lạc hậu ấy, cần khách quan mà nói, người Việt Nam không những được coi là kiên cường sống vững trước các mối đe dọa từ phương Bắc, mà thực tế, đã không ít hơn một lần vươn lên đứng đầu khu vực. Trong ánh hào quang ấy không thể không nhắc tới thời Hồng Đức của Hoàng đế Lê Thánh Tông (1442 – 1497 ) và thời Đai Nam rực rỡ của Vua Minh Mạng (1791 – 1841). Sức mạnh của các thời kỳ này chủ yếu được hình thành nhờ khả năng tập hợp đầy đủ và phát huy hiệu quả các nguồn lực trên cả nước. Đây chính là lúc người Việt chúng ta ít chia rẽ nhất.
người Việt, nước giàu, nước nghèo, kinh doanh, nông nghiệp, công nghiệp

Hơn 7 triệu tấn gạo và vài ba triệu tấn cà phê cùng một ít hồ tiêu xuất khẩu, tạm thời vẫn chỉ giúp chúng ta đủ ăn chứ chưa và có thể nói là làm Việt Nam khả dĩ trở nên giàu có! Ảnh minh họa
Chính cái nghèo về vật chất đã không cho phép cha ông chúng ta  duy trì được lợi thế quân sự lâu dài sau mỗi lần động binh bên ngoài lãnh thổ, và vì cái nghèo mà người Việt phải chấp nhận bỏ đi những cơ hội vốn có thể giúp dân tộc này thay đổi về chất (một khi lượng đủ) để tiến lên một tầm cao mới, với cơ cấu đa dạng và phức tạp hơn của nền kinh tế cùng hệ thống quản trị.
Trừ Nhật Bản, do không bị phương Tây đô hộ và đã tận dụng cơ hội để canh tân đất nước để trở nên hùng mạnh ngay từ đầu TK 20, các nước Á châu còn lại, kể cả Trung Quốc đều nghèo khó và tăm tối trước khi thế chiến thứ II kết thúc vào năm 1945.

Hiện tại – chỉ mỗi chúng ta nghèo
Như vậy việc đem quá khứ nghèo túng của ông cha ra để đổ lỗi cho cái nghèo hiện tại có vẻ không được thuyết phục cho lắm. Thay vào đó, chúng ta hãy nhìn thẳng vào bản chất của vấn đề và tìm hiểu xem tại sao Việt Nam vẫn chưa thể thoát nghèo!
Chiến tranh liên miên đúng là đã khiến dân tộc chúng ta mất đi nhiều cơ hội để phát triển, nhưng đó không thể là lý do muôn thuở khi nó đã đi qua cả vài thế hệ.
Cho dù đã có được những thành tựu ấn tượng trong lĩnh vực nông nghiệp trong vài chục năm trở lại đây, nhưng hơn 7 triệu tấn gạo và vài ba triệu tấn cà phê cùng một ít hồ tiêu xuất khẩu, tạm thời vẫn chỉ giúp chúng ta đủ ăn chứ chưa và có thể nói là làm Việt Nam khả dĩ trở nên giàu có!
Gần 300 năm trước, Lê Quý Đôn đã nhìn ra được các thành tố cốt lõi của một nền kinh tế – khi ông nói “phi công bất phú, phi thương bất hoạt”. Không rõ có phải bởi vì những gì ông nói “sâu sắc” quá hay không mà suốt 300 năm sau đó, người Việt vẫn một mực trung thành với nghề nông. Lần lượt các triều đại sau này đều lấy sự ổn định (kể cả trong nghèo túng) làm trọng mà phớt lờ thương mại. Có phải vì sợ dân chúng “hoạt bát” quá(!)
Khác với phương Tây, chúng ta thiếu hẳn một nền công nghiệp nền tảng. Khi hội nhập trở lại, những gì Việt Nam biết về công nghiệp có thể nói là một con số không tròn trĩnh. Đầu tư trong lĩnh vực này vừa tốn kém, vừa vất vả lại vừa đọng vốn, nhưng lợi nhuận lại thấp và rất lâu giàu.
Sự hoạt bát – vốn được coi là hạn chế ở những nền văn minh lúa nước lại không thiếu trong  những con người Việt thời đổi mới. Không rõ vô tình hay hữu ý, hoặc có lẽ là do khát vọng giàu sang lớn quá, muốn đi tắt, đón đầu, nên người ta đã mạnh dạn thay từ “hoạt” bằng từ “phú” trong câu nói của Lê Quý Đôn.
Thay vì đầu tư máy móc, thiết bị, công nghệ để sản xuất ra các sản phẩm – vốn đa phần đã có mặt khắp nơi trên thế giới do các nước phát triển hơn sản xuất, người nhà mình đã chọn cách dễ hơn, đem lại lợi nhuận lớn hơn và nhanh hơn rất nhiều – đi buôn. Kết quả là chỉ trong hơn 20 năm, Việt Nam đã nhanh chóng chuyển đổi từ một đất nước của nông dân thành đất nước của những doanh nhân.
Trong số gần 500 ngàn doanh nghiệp hiện nay, không khó để nhận thấy số lượng các doanh nghiệp chỉ kinh doanh mà không tham gia sản xuất đang chiếm ưu thế.
(Còn nữa)
————-
http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/tieudiem/324380/cac-nuoc-da-thoat-ngheo-bo-viet-nam-o-lai.html
Kỳ II:
Việt Nam sẽ vẫn nghèo dù có thêm nhiều tỷ phú
Tác giả: Trần Văn Tuấn
Việt Nam vẫn sẽ nghèo cho dù có thêm nhiều người giàu “nứt đổ đổ vách”. Một đất nước không thể giàu có một cách bền vững nếu chỉ có xây nhà.
Bản tính người Việt không thích phiêu lưu, mạo hiểm để có thể đóng tàu đưa hàng vượt biển như người Nhật Bản. Chúng ta cũng không có đủ độ nhạy bén trên thương trường của người Trung Hoa. Trong bối cảnh đa phần còn ngu ngơ về thị trường thương mại cũng như không có khả năng tự bảo vệ trong các tranh chấp ngoại thương, dân ta đã chọn cho mình một loại nghề mà họ ít nhiều có chút kinh nghiệm –  buôn tiền, vồn có nguồn gốc từ nghề cho vay nặng lãi.
Sẽ thật là quá tốt nếu nhờ việc buôn tiền này mà những đồng vốn có thể đến được với những nhà sản xuất hay cung cấp dịch vụ có nhu cầu mở rộng kinh doanh. Tiền chỉ thực sự đẻ ra tiền khi nó được sử dụng để làm ra nhiều sản phẩm hơn cho nền kinh tế.
Tuy nhiên nguyên tắc này không phải lúc nào cũng được các thương nhân Việt lắng nghe nghiêm túc. Niềm tin có thật về tiền có thể đẻ ra tiền và đẻ nhiều hay ít không phụ thuộc vào sức khỏe của nền kinh tế vĩ mô mà là vào khả năng huy động vốn và lời hứa của người gom tiền đã khiến cho một lượng vốn không nhỏ bị đọng lại ở những chiếc phantom đắt tiền chạy trên những con phố bụi bặm, thay vì được đầu tư cho xuất khẩu hàng nông sản.

Đối với nhiều người, tài chính, bản thân nó đã thấy có mùi tiền và sự sang chảnh trong đó. Có mấy ai chịu hiểu rằng sự sang chảnh mà họ có đó (ngồi phòng lạnh, đi xe Lexus…) phụ thuộc phần nhiều vào việc người nông dân trồng được bao nhiều tấn gạo, café, hồ tiêu; người công nhân sản xuất ra bao nhiêu tấn xi măng, bao nhiêu đôi giày, may được bao nhiêu cái áo; cũng như có bao nhiêu khu vui chơi, giải trí được xây dựng và vận hành,…
người Việt, kinh doanh, đất nước, kinh tế, phát triển

Tòa nhà Keangnam Hà Nội. Ảnh: VEF

Trong danh sách thống kê về xuất khẩu sản phẩm công nghiệp hàng năm, có thế thấy phần lớn sản phẩm mới là “made in Việt Nam”, rất ít hàng “made by Vietnamese”. Tại sao từ lâu, người Việt đã biết rõ tầm quan trọng của công nghiệp đến sự thịnh vượng và hùng cường của quốc gia, nhưng đến tận bây giờ chúng ta vẫn chưa làm nổi một con ốc vít cho đủ chuẩn?
Hai chữ  “giá như” rất hay được dân ta dùng để nói về các cơ hội bị bỏ lỡ của đất nước. “Giá như nhà Nguyễn chịu lắng nghe và làm theo Nguyễn Trường Tộ để canh tân đất nước, phát triển công nghiệp thì vị trí số 1 châu Á ngày nay chắc hẳn …  giá như, và giá như…
Không phải tại tôi, lỗi là do người khác! Không phải tôi kém mà vì họ không biết dùng người. Đổ lỗi cho người khác khiến chúng ta không thể lớn lên được.
Jame Watt sáng tạo ra máy hơi nước trước rồi mới được biết đến và phổ biến rộng rãi, Thomas Edison miệt mài bỏ thời gian và  công sức thử nghiệm các loại vật liệu khác nhau để cuối cùng tìm ra Wolfram làm dây tóc bóng đèn. Những thành tựu kỹ nghệ của Tây phương hầu hết có được đều dựa vào các nỗ lực cá nhân hoặc một nhóm người trước khi chúng được nhà nước biết đến, thừa nhận và ứng dụng rộng rãi.
Đồng ý rằng các thể chế của Tây phương dung hợp hơn, cởi mở hơn, nhưng đó không phải yếu tố tiên quyết khiến cho nền công nghiệp và  khoa học kỹ thuật của họ tiến bộ như ngày nay. Ai dám khẳng định rằng vua Tự Đức sẽ vẫn không nghe và từ chối thử nghiệm công nghệ tây phương và hiện đại hóa nếu khi ấy ngài tận mắt nhìn thấy một mô hình “bóng đèn cháy ngược” trong tay Nguyễn Trường Tộ chứ không phải chỉ được nghe nói và kể lại!
Gạt qua các bất cập về thế chế, có lẽ trong nhiều nguyên nhân khiến Việt Nam đang có một nền công nghiệp gần như zero về mọi thứ, đó là tính sùng ngoại đến mê muội của mọi người.
Việc ông Phạm Nhật Vượng trở thành người Việt đầu tiên lọt vào danh sánh các tỷ phú của Forbes thật sự mang lại nhiều động viên và khích lệ không nhỏ trên đất nước hình chữ S. Có lẽ ai trong chúng ta cũng trông đợi Việt Nam sẽ ngày càng có thêm nhiều người giàu như ông Vượng.
Tuy nhiên sự thành công của nhiều tập đoàn trong nước là nhờ đầu tư vào lĩnh vực bất động sản.

Có lẽ trong tương lai Việt Nam vẫn sẽ nghèo cho dù có thêm nhiều người giàu “nứt đố đổ vách”. Cũng giống như bài học thất bại của Ireland vào năm 2008, một đất nước không thể giàu có một cách bền vững nếu chỉ có xây và xây nhà.
Nhưng bên cạnh việc tạo ra những tòa nhà, to lớn, đẹp đẽ cùng nhiều thứ mới mẻ khác, cái lớn hơn mà nhiều tập đoàn lớn cùng cộng sự đang tạo ra trên đất nước này đó chính là niềm tin – rằng chúng ta có thể làm được những thứ lớn lao hơn nhiều nếu biết chọn cho mình một hướng đi phù hợp, tận dụng được các cơ hội và một không gian để mình có thể phát triển và lớn mạnh hơn.
Cơn sốt Pokemon Go trên khắp hành tinh, sự thành công của Flappy Bird hay thắng thế của  Zalo trên sân nhà đang đem lại nhiều hy vọng hơn cho người Việt. Trong IT (CNTT), chúng ta tuy chưa phải hàng đầu, nhưng không hề ngờ nghệch.
Có chăng Việt Nam đang cần một ít tự tin, quyết tâm chút nứa, và trên hết là tinh thần sáng tạo – thứ không phải  không có, nhưng luôn bị kìm hãm bởi chính chúng ta.
————-

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

Sau lưng Lê Bình là ai?

Công ty TNHH truyền thông ADT và Công ty TNHH truyền thông Kích hoạt thương hiệu Việt Nam có trụ sở tại phòng 508 ô D5 lô C đường Nguyễn Phong Sắc, Khu đô thị mới Cầu Giấy do ông Đăng Huy Thắng làm chủ.
Nhắc đến ADT, các công ty quảng cáo truyền hình, các nhãn hàng đều ngã mũ kính chào. Bạn thử hình dung sóng truyền hình giống như bất động sản thì ADT sở hữu các khu đất vàng Quận 1 TP HCM hoặc khu vực quanh Hồ Giươm Hà Nội.
Qua thoả thuận liên kết với VTV, ADT bỏ ra 60 tỷ xây dựng phim trường được quảng bá là trường quay hiện đại nhất, kết hợp ảo và thật, công nghệ 3D. Đổi lại, ADT gần như toàn quyền VTV24 tuyệt đối.
Chính thức lên sóng ngày 10/10/2014 VTV24 “hot” ngay sau một tháng với chương trình “Đi tìm tuổi thật của Công Phượng” đượm mùi chợ búa. Lê Bình nổi như cồn sau vụ chửi thề trên sóng đã bị xử phạt trong vụ Công Phượng.
Lần đầu tiên VTV bị cơ quan quản lý nhà nước là Bộ TT&TT xử phạt nên hơi choáng. Có tiền lệ rồi VTV liên tục bị đè ra phạt bởi nhiều chương trình bê bối bị bán sóng liên kết. Bộ trưởng Trương Minh Tuấn, thời điểm đó đang Thứ trưởng là người dũng cảm sờ gáy VTV.
Kênh truyền hình quốc gia trực thuộc Chính phủ lâu nay “dưới một người trên cả muôn người” không chấp nhận Bộ TT&TT chiểu theo luật quản lý xử đẹp đã gửi một lá đơn lên Thủ tướng khẳng định VTV là của Chính phủ hàm ý bộ TT&TT nằm dưới quyền nhưng ý kiến đó rơi vào im lặng.
Nhiều chuyện bên lề thuộc loại “giai thoại” ở thời điểm này nhưng không được kiểm chứng nên không viết ra đây. VTV bị hạ bệ thần tượng kéo theo nhiều hệ luỵ khác như đơn từ nặc danh gửi đi như bươm bướm. Toàn những chuyện thất kinh!
Đất vàng và được cơ chế đặc biệt nên các công ty quảng cáo xem ADT lớn hơn cả VTV24. Chương trình Chuyển động 24 thông kênh V1, V2 giá quảng cáo 80 triệu/01TVC 30 giây. Khung C11 thông kênh VTV1-VTV3 ADT độc quyền 210 triệu/01TVC 30 giây…
Vậy ADT kiếm được lợi nhuận bao nhiêu từ VTV24, khó xác định con số thật. Ví dụ độc quyền Chương trình 60 giây trên HTV thông kênh HTV7 – HTV9, một năm ADT trả cho HTV 150 tỷ trong khi thực thu là 400 tỷ. Nhưng ADT không lấn sân sang HTV mà nhường lại cho công ty Điền Quân sân sau của của ông Dương Thanh Tùng – Giám đốc HTV.
Chuyện Lê Bình bị mất chức kéo theo nhiều đồn thổi. Thực sự VTV24 bị quá nhiều sai sót và bê bối trầm trọng. Dưới bàn tay phù thuỷ Lê Bình, VTV24 đã thành một cái chợ. Tiền nhiều không phải là tôn chỉ mục đích ở một đài truyền hình quốc gia.
Dư luận thường bảo sau lưng Lê Bình là người này người nọ. Tất cả đều sai. Sau lưng người làm bao phen cộng đồng dậy sóng này là: NHÓM LỢI ÍCH TRUYỀN HÌNH!
-----------------------------------
Theo Việt Nam thời báo TẠI ĐÂY

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Ông Duterte tố cáo Trung Quốc đứng sau vấn nạn ma túy tại Philippines

TTO - Tổng thống Philippines muốn bàn về Biển Đông và tội phạm ma túy trong chuyển công du tới Trung Quốc, nhưng Bắc Kinh không muốn nói chuyện ma túy.
Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte - Ảnh: Reuters
Theo trang tin Quartz (Mỹ), trong cuộc họp báo gần đây, ông Rodrigo Duterte buộc tội chính các tổ chức sản xuất ma túy methamphetamine của Trung Quốc (loại ma túy được người Philippines gọi là shabu) đã gây ra tình trạng nghiện ngập cũng như bùng phát tội phạm ma túy tại Philippines.

Khi đó ông Duterte nói: "Chúng tôi đang làm việc với Trung Quốc. Tôi sẽ đưa vấn đề này ra với họ. Tất cả những chất cấm này đều đến từ Trung Quốc. Chúng tôi muốn họ cũng phải kiểm soát người của mình và tăng cường trấn áp tội phạm của họ. Chúng ta là bạn, phải không?".

Đây không phải lần đầu tiên ông Duterte lên án tội phạm ma túy Trung Quốc đã gây ra tình trạng nghiện ngập tại Philippines.

Ngay trong hai tuần đầu tiên nhậm chức, tổng thống Philippines từng dọa giết ba kẻ buôn ba túy người Trung Quốc đang sống tại Philippines và sẵn sàng đối diện với chính quyền Bắc Kinh vì chuyện đó bởi theo ông, những công dân Trung Quốc bị giết tại Philippines là vì đã phạm phải các tội về ma túy.

Ông Duterte nhấn mạnh: "Những người đã chết và thi thể họ chưa có ai nhận, ai sẽ nhận họ đây? Hầu hết họ đều là người Trung Quốc".


Báo cáo của cơ quan LHQ cũng cho thấy số vụ bắt giữ ma túy methamphetamine tại Trung Quốc tăng dần lên theo các năm - Nguồn: UNODC
Tuy nhiên truyền thông nhà nước Trung Quốc đa phần đưa tin theo kiểu hoặc giảm nhẹ vấn đề, hoặc phớt lờ những cáo buộc của ông Duterte, ngay cả khi họ sát sao theo dõi các lần phát biểu của ông.

Ngày 29-9, trang Cankao Xiaoxi của Trung Quốc có đề cập tới những cáo buộc nêu ngày 27-9 của ông Duterte, tuy nhiên lại chuyển sang hướng nói rằng chiến dịch tiêu diệt tội phạm ma túy của ông Duterte đã bị các tổ chức nhân quyền và một số chính phủ nước ngoài chỉ trích.

Cùng lúc, những trang báo như Zhao Jianhua và Thời báo Hoàn cầu đều bác bỏ những cáo buộc cho rằng Trung Quốc đang tuồn ma túy vào Philippines. Chưa kể họ còn nói Trung Quốc đang hỗ trợ Philippines xây dựng các trung tâm cai nghiện.

Trong khi đó, theo Cơ quan phòng chống ma túy và tội phạm của LHQ (UNODC), Trung Quốc hiện vẫn là trung tâm sản xuất và phân phối ma túy methamphetamine lớn nhất tại châu Á.

Báo cáo năm 2016 của cơ quan này cho thấy ma túy đã được đưa ồ ạt từ Trung Quốc tới Úc và châu Âu.
 -------------------------------------
Theo Tuổi Trẻ 30/9/2016


Xung quanh vụ CA quânTây Hồ (HN) nói chuyện với PV bằng võ .

Lãnh đạo báo Tuổi Trẻ: Công an Hà Nội phải xem xét lại quyết định xử phạt PV
“Chúng tôi đề nghị Công an TP Hà Nội cân nhắc lại tình tiết Nhà báo tác nghiệp thì quy vào cái lỗi cản trở hoạt động, trong khi đó, công an ngăn cản hoạt động báo chí chỉ bị khiển trách” - Ông Lê Xuân Trung, Phó TBT báo Tuổi Trẻ TP.HCM nói.

Ngăn cản rồi thì làm sao PV xâm nhập hiện trường được

Liên quan đến kết luận của Công an Hà Nội về vụ việc "công an gạt tay khiến PV báo Tuổi Trẻ chảy máu miệng" đang gây xôn xao dư luận, PV Infonet có cuộc trao đổi với ông Lê Xuân Trung, Phó Tổng Biên tập báo Tuổi Trẻ TP Hồ Chí Minh.

Hiện trường vụ việc "cảnh sát Ngô Quang Hưng đã có hành vi vung tay vào mặt phóng viên Trần Quang Thế".

Ông Lê Xuân Trung cho biết: “Chúng tôi đề nghị cơ quan Công an TP Hà Nội và Công an quận Tây Hồ, Hà Nội xem xét lại quyết định xử phạt hành chính với anh Quang Thế. Vì anh Quang Thế chỉ để xe ở trên cầu và thực tế thì anh Quang Thế chưa xâm nhập vào hiện trường".
Cụ thể, theo ông Lê Xuân Trung: "Khi bắt đầu xâm nhập vào hiện trường thì anh Quang Thế đã bị ngăn cản rồi còn đâu mà xâm nhập vào hiện trường được. Như vậy, tại sao lại quy cho anh Quang Thế xâm nhập hiện trường? Không chỉ có vậy, các Nhà báo khác cũng bị ngăn cản khi tác nghiệp thì làm sao xâm nhập vào hiện trường được?”.
Ngoài ra, Phó Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ nhấn mạnh: “Đặc biệt, chúng tôi cũng đề nghị Công an TP Hà Nội cân nhắc lại tình tiết Nhà báo tác nghiệp thì quy vào cái lỗi cản trở hoạt động, trong khi đó, công an ngăn cản hoạt động báo chí chỉ bị khiển trách”.
Công an Hà Nội bảo vệ hiện trường bằng người
Khi được hỏi, vào thời điểm xảy ra sự việc, cơ quan công an không chăng dây hay dùng các phương tiện khác để bảo vệ hiện trường thì làm sao PV, Nhà báo biết đó là hiện trường được, trả lời câu hỏi này của PV Infonet, ông Lê Xuân Trung nói: "Họ bảo, cơ quan công an bảo vệ hiện trường vụ việc bằng người".

PV Trần Quang Thế trình báo tại cơ quan công an.

Bên cạnh đó, ông Lê Xuân Trung cũng đề nghị Chủ tịch UBND TP Hà Nội xem xét lại cách mà Công an quận Tây Hồ, Hà Nội ra quyết định xử phạt hành chính với anh Quang Thế. "Nếu ra quyết định xử phạt hành chính với anh Quang Thế như vậy thì đã thực hiện theo đúng chỉ đạo của Chủ tịch UBND TP Hà Nội hay chưa? Vì Chủ tịch UBND TP Hà Nội có yêu cầu xem xét xử lý, khách quan, công bằng theo đúng quay định của pháp luật", vị Phó Tổng biên tập báo Tuổi trẻ đặt câu hỏi.
Thông tin từ báo Tuổi Trẻ, vào tối 29/9, Công an quận Tây Hồ, Hà Nội đã thông báo, gửi quyết định xử phạt vi phạm hành chính đối với nhà báo Quang Thế. Quyết định xử phạt vi phạm hành chính nêu: Vào khu vực cấm nơi tiến hành các hoạt động có nội dung thuộc phạm vi bí mật nhà nước mà không được phép với mức phạt 2.000.000 đồng. Chụp ảnh tại khu vực cấm với mức phạt 2.000.000 đồng.
Có lời nói lăng mạ người thi hành công vụ với mức phạt 2.500.000 đồng. Lợi dụng tư cách nhà báo, phóng viên can thiệp cản trở hoạt động đúng pháp luật của tổ chức cá nhân với mức phạt 7.500.000 đồng.
Đỗ xe mô tô trên cầu với mức phạt 350.000 đồng. Không chấp hành hiệu lệnh của người điều khiển giao thông mức phạt 55.000 đồng.
Tổng mức tiền phạt với các lỗi mà Công an quận Tây Hồ, Hà Nội cho rằng nhà báo Quang Thế vi phạm là 14.405.000 đồng.

PV báo Tuổi Trẻ chỉ chấp nhận một lỗi
Ngay sau đó, PV Quang Thế cho biết: “Tôi không đồng ý với nhiều nội dung trong quyết định xử phạt của Công an Hà Nội. Tôi đã trình bày với Công an quận Tây Hồ, Hà Nội rằng trong các quyết định xử phạt hành chính tôi chỉ đồng ý lỗi vi phạm để xe trên cầu còn các lỗi khác tôi hoàn toàn không chấp thuận lỗi vi phạm. Tôi cho rằng mình hoạt động nghiệp vụ theo Luật Báo chí và theo pháp luật Việt Nam”.
Khu vực hiện trường xảy ra vụ việc.

Trước đó, vào sáng 23/9, tiếp nhận thông tin phản ánh của bạn đọc và sự chỉ đạo của cơ quan, PV Quang Thế đến cầu Nhật Tân tìm hiểu vụ việc một tài xế taxi tử vong. Khi đến nơi PV Quang Thế không thấy có biển thông báo cấm chụp ảnh, ghi hình, lực lượng chức năng cũng không căng dây bảo vệ hiện trường. Rất nhiều người dân hiếu kỳ đứng trên cầu tìm hiểu, dùng điện thoại quay phim, chụp ảnh vụ việc.
PV Quang Thế cho biết: “Khi tôi đưa máy ảnh ra chụp ảnh thì có một cán bộ chiến sĩ công an mặc cảnh phục ra ngăn cản không cho chụp. Sau đó tôi đi ra cách xa hiện trường và chụp ảnh thì cán bộ chiến sĩ đội CSHS Công an Đông Anh, mặc thường phục lao vào cản trở và hành hung.
Tôi bị đánh chảy máu mồm, bị đấm vào đầu gây choáng váng. Rất nhiều người dân, đồng nghiệp các báo có mặt ở hiện trường đã chụp ảnh, ghi hình sự việc".
Sau khi vụ việc xảy ra PV Quang Thế đã đến Công an xã Vĩnh Ngọc, huyện Đông Anh (cơ quan Công an nhất nơi xảy ra vụ việc) để làm đơn trình báo toàn bộ việc mình bị hành hung khi đang tác nghiệp.

Luật sư Nguyễn Kiều Hưng, Đoàn luật sư Tp HCM:
Theo tôi, nếu không có biên bản được lập tại hiện trường về những hành vi, mà Công an Hà Nội cho rằng Quang Thế đã vi phạm thì đã sai về thủ tục xử phạt.
Với nội dung phạt về hành vi đi vào khu vực cấm, và chụp ảnh ở khu vực cấm liên quan đến bí mật Nhà nước là không chính xác. Vì đây không thể là “bí mật nhà nước”.
Mặt khác, quyết định xử phạt cũng chưa xem xét quyền ưu tiên tác nghiệp về giao thông, tiếp cận thông tin của phóng viên báo chí. Luật Báo chí và Nghị định 51/2002 quy định về quyền ưu tiên của nhà báo để tiếp cận thông tin khá rõ.

Điều 7. Cung cấp thông tin cho báo chí
Trong phạm vi quyền hạn, nhiệm vụ của mình, các tổ chức có quyền và nghĩa vụ cung cấp thông tin cho báo chí, giúp cho báo chí thông tin chính xác, kịp thời và chịu trách nhiệm trước pháp luật về nội dung thông tin.
Đối với vụ án đang được điều tra hoặc chưa xét xử thì các cơ quan tiến hành tố tụng có quyền không cung cấp thông tin cho báo chí, nhưng báo chí có quyền thông tin theo các nguồn tài liệu của mình và chịu trách nhiệm trước pháp luật về nội dung thông tin.
Báo chí có quyền và nghĩa vụ không tiết lộ tên người cung cấp thông tin nếu có hại cho người đó, trừ trường hợp có yêu cầu của Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân hoặc Chánh án Tòa án nhân dân cấp tỉnh và tương đương trở lên cần thiết cho việc điều tra, xét xử tội phạm nghiêm trọng.
(Trích Luật Báo chí sửa đổi 1999 đang có hiệu lực thi hành)
Điều 8. Quyền hạn của nhà báo
1. Được đến các cơ quan, tổ chức, thư viện, bảo tàng, triển lãm để thu thập thông tin, tra cứu tài liệu, làm nghiệp vụ báo chí. Khi đến làm việc, nhà báo chỉ cần xuất trình thẻ nhà báo. Các cơ quan nhà nước không được từ chối cung cấp cho nhà báo những tư liệu, tài liệu không thuộc phạm vi quy định trong Pháp lệnh Bảo vệ bí mật nhà nước.
2. Được thực hiện các hoạt động nghiệp vụ tại các kỳ họp Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp, các đại hội và hội nghị công khai, các cuộc mít tinh, đón tiếp khách của Đảng, Nhà nước và các cơ quan, tổ chức khác theo giấy mời và các quy định cụ thể của Ban Tổ chức các hoạt động đó.
3. Được hoạt động nghiệp vụ lấy tin, chụp ảnh, quay phim, ghi âm tại các phiên tòa xét xử công khai, được dành chỗ ngồi riêng, được liên lạc trực tiếp với các thẩm phán, luật sư để lấy tin, phỏng vấn theo quy định của pháp luật.
4. Được ưu tiên trong việc mua vé tàu, vé xe, vé máy bay, chuyển nhanh điện tín, bài báo và ảnh, băng, đĩa ghi âm, ghi hình, các loại ấn phẩm báo chí khi hoạt động nghiệp vụ.
5. Được ưu tiên, tạo điều kiện đi lại thuận lợi trong trường hợp giao thông bị ách tắc, khó khăn và được hưởng chế độ miễn phí đối với phương tiện giao thông của cơ quan báo chí và nhà báo khi phục vụ cho hoạt động nghiệp vụ báo chí.
(Trích Nghị định 51/2002)

Tiến Anh


-----------------------------------
Sự nhạo báng niềm tin

Tôi tin ông Ngọc, người phát ngôn của CAHN, chẳng cảm thấy sung sướng gì khi phải chường mặt ra để thiên hạ rủa sả khi có cái phát ngôn để đời về vụ “gạt tay vào má” của cảnh sát hình sự Đông Anh với phóng viên Tuổi Trẻ. Tôi cũng tin, hai cảnh sát hình sự giờ đây không vui vẻ gì với những chuyện đã xảy ra. Tôi càng tin, những người làm báo đều cảm thấy bị xúc phạm khi thấy đồng nghiệp mình bị đánh rồi còn bị phạt tiền.

Đại tá Nguyễn Duy Ngọc: “Cảnh sát Đông Anh gạt tay trúng má phóng viên”. Ảnh: internet

Thế nhưng nếu có xảy ra một vụ tương tự thì ông Ngọc sẽ lại phát ngôn như vậy, các cảnh sát vẫn có thể ra tay như vậy và các nhà báo ngoài giận dữ trên facebook cũng chẳng biết làm gì khác như vậy.

Không có gì sai khi nói rằng lực lượng công an là lực lượng được chiều chuộng nhất trong xã hội hiện nay. Họ đảm bảo an ninh trật tự cho xã hội, nhưng chế độ cần họ hơn trong vai trò “lá chắn” và “thanh kiếm” cho chính mình.

Nếu biết rằng mọi Tổng biên tập đều là đảng viên thì không có gì ngạc nhiên khi các đảng viên phải chấp hành quyết định của cấp uỷ đảng cao hơn, ở đây là ban Tuyên Giáo. Vì vậy, họ xếp hàng đi dưới tấm bảng chỉ đường sau mỗi quyết định được thông tin cái nào, hay tránh né cái khác, là chuyện hợp lẽ.

Nhưng với phát ngôn và quyết định phạt hôm qua thì khác. Sự nhạo báng công luận đã lên ở một tầm mức cao hơn. Công an cho thấy họ có thể đánh người xong mà vẫn được bao che, thậm chí tiếp tục trừng phạt người bị đánh. Nhà báo cho thấy số phận của họ không khác gì mọi thành viên trong xã hội này, cho dù mang vác trên vai trách nhiệm thông tin cho xã hội.

Thấy nhiều người kêu gọi 14.000 nhà báo ở Việt Nam góp mỗi người 1.000 đồng cho anh phóng viên đóng phạt. Tôi sẽ không góp. Tôi không đồng ý với quyết định xử phạt này. Báo Tuổi Trẻ, ngoài việc cố tỏ ra khách quan trên mặt báo, điều làm chua xót không ít người có lương tri, thì hãy bảo vệ phóng viên của mình bằng cách đệ đơn lên toà phản đối quyết định xử phạt nói trên. Tôi không có mặt tại hiện trường nên không khẳng định được anh phóng viên Tuổi Trẻ có làm gì vi phạm pháp luật như kết luận xử phạt nêu, nhưng không ai có quyền đánh người.

Nếu im lặng, báo Tuổi Trẻ mới là người đang nhạo báng niềm tin của những ai đã dành cho tờ báo này.

Trung Bảo

(FB Trung Bảo)