Thứ Tư, 9 tháng 11, 2016

Lời tiên tri của bà lão mù Vanga về tân Tổng thống Mỹ Donald Trump

Tỷ phú Donald Trump đã giành chiến thắng trong cuộc đua vào Nhà Trắng. Kết quả này đã được những nhà tiên tri nổi tiếng trên thế giới tiên đoán từ hàng trăm năm trước, khiến mọi người phải khiếp sợ.
Đầu tiên không thể không kể đến bà tiên tri Vanga. Nhà tiên tri mù đã mô tả ông Trump “bước vào chức vị Tổng thống khi nước Mỹ đang trong giai đoạn khủng hoảng kinh tế trầm trọng. Người dân Mỹ sẽ đặt niềm tin vào ông, coi ông như một phép màu dẫn dắt Mỹ bước qua giai đoạn khủng hoảng và vươn lên trở thành cường quốc của thế giới”.


Tân Tổng thống Donald Trump chiến thắng áp đảo đối thủ Hillary Clinton trong cuộc đua vào Nhà Trắng.

Bà cũng từng nói rằng Barack Obama là Tổng thống da màu đầu tiên cũng như cuối cùng của Mỹ. Donald Trump sẽ là Tổng thống cuối cùng, sau khi ông rời khỏi Nhà Trắng, nước Mỹ sẽ bước vào giai đoạn loạn lạc, “nước Mỹ sẽ chìm trong đống đổ nát kinh tế, các bang miền Nam Bắc sẽ phân chia nhau, tựa như một cuộc nội chiến”.

Bà cho rằng vị Tổng thống thứ 45, tức ông Donald Trump, sẽ khó có được nhiều lòng dân và sẽ có nguy cơ bị ám sát khi gần hết nhiệm kỳ. Ông sẽ đưa ra những quyết định khó hiểu và gây xung đột tới các nước lớn trong thời gian làm Tổng thống của mình.

Nhà tiên tri mù Baba Vanga từng tiên đoán rất đúng về các sự kiện lớn trên thế giới.

Bà từng tiên đoán những sự kiện lớn trên thế giới như vụ tấn công Tòa tháp Thương mại ở New York vào ngày 11/9, hay sự nổi dậy của phiến quân IS. Và mới đây là nói về tình trạng sức khỏe ngày càng yếu đi của bà Hillary. Thực tế đảng Dân chủ đã có một cuộc họp khẩn cấp để tìm người thay thế bà Clinton khi xảy ra chuyện xấu nhất.

Nhà tiên tri Nostradamus người Pháp cũng đã đưa ra những lời tiên đoán về vị Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ từ 500 năm trước. Trong một đoạn thơ của ông, ông kể về nhân vật Trumpet là người sẽ nắm quyền lãnh đạo nhưng lại đưa ra những quyết định khó hiểu. Người ta sẽ bị sốc bởi những phát ngôn của ông tại Nhà trắng.


Nhà tiên tri Nostradamus người Pháp đã đưa ra hơn 1000 lời tiên đoán về thế giới tương lai cách hàng trăm năm vào thời gian ông sinh sống.

Trong đoạn thơ nói về nhân vật Trumpet, người này sẽ gây chia rẽ sâu sắc trong mối quan hệ quốc tế. Những câu thơ này dường như ám chỉ về việc ông Donald Trump sẽ xóa bỏ Hiệp ước NAFTA, Hiệp ước Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TTP) và Hiệp định Paris về biến đổi khí hậu.

Đoạn thơ còn nhắc tới những bức tường mà Donald Trump muốn dựng lên để ngăn chặn dòng người nhập cư ở biên giới của Mỹ với Mexico. Trong những tuyên bố trong thời gian tranh cử, ông tỷ phú Donald cũng từng cho biết sẽ trục xuất hàng ngàn người nhập cư trái phép đang sống trên đất Mỹ.
Những câu thơ của nhà tiên tri Nostradamus ám chỉ về Tổng thống Trump và những hậu quả do ông để lại.

Ngoài ra, nhà tiên tri người Pháp cũng nói về những hậu quả để lại sau nhiệm kỳ của Trump. Ông sẽ gây thù hận sâu sắc giữa các đảng phái chính trị và giữa người dân. Mỹ sẽ bước vào thời kỳ hỗn loạn để những cường quốc khác vươn lên ở vị trí đứng đầu, tầm ảnh hưởng của Mỹ sẽ không còn như trước nữa.

Nhà tiên tri Nostradamus đã đưa ra hơn 1000 lời tiên đoán về tình hình thế giới sau hàng trăm năm vào thời của ông. Hơn một nửa trong số đó đã thành sự thật, điều này khiến mọi người hoang mang khi sự thật là Donald Trump đã trở thành Tổng thống của Hoa Kỳ, và những phát ngôn khó chịu của ông sẽ thành sự thật.


Quang Niên (Dịch từ Unilad)
-------------------------------------------
Theo Báo Mới.com

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016

Bùi Tín nhận xét về Donald Trump


Theo VOA(29/10)
Cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ thứ 45 sắp diễn ra vào ngày 8 tháng 11 này.
Đa số các cuộc thăm dò dư luận đều cho rằng ứng cử viên của đảng Dân Chủ, bà Hillary Clinton có nhiều hy vọng thắng ứng cử viên thuộc đảng Cộng Hòa Donald Trump với đa số áp đảo.
Donald Trump là một đối thủ thật sự đáng nể. Là một nhân vật không giống ai, ông làm cho cuộc bầu cử Tổng thống năm nay thêm gay go, sôi động chưa từng có, được bàn tán nhiều nhất từ xưa đến nay. Ông Trump là một nhà tỷ phú bất động sản, chưa hề giữ một chức vụ dân cử nào, cũng chưa từng tham gia chính quyền như tất cả các ứng cử viên tổng thống xưa nay. Nhưng điểm khác người lớn nhất ở ông Trump là lối ăn nói bổ bã, hung hăng, đặc biệt là dùng chiêu thức mỵ dân. Ông khai thác tâm lý của khá đông người dân thường, nhất là dân da trắng ít học thức, tay nghề yếu, kiếm việc khó, trước những khó khăn trong cuộc sống, chán ngán với bộ máy chính trị và hành chính quan liêu cũ kỹ. Ông đưa ra những chủ trương cực đoan quá khích như đuổi ngay người nhập cư bất hợp pháp, xây tường dọc biên giới với Mexico, trục xuất người theo đạo Hồi, giảm sự can thiệp của Hoa Kỳ ở nước ngoài, giảm thuế quy mô lớn.

Mở đầu tranh cử trong đảng Cộng Hòa, ông Trump lần lượt đánh bại cả 12 nam nữ ứng cử viên khác, đầy tự tin vào vòng 2 đọ sức với ứng cử viên đảng Dân Chủ HillaryClinton. Bước vào vòng hai, nhiều người lo cho bà Clinton phải đối phó với một ông Trump hung hăng, ăn nói bặm trợn, nổi tiếng là khinh thường phụ nữ, nhưng cái thế và lực của ông Trump bị sa sút nhanh. Trước hết nhiều nhân vật lãnh đạo của đảng Cộng Hòa công khai từ bỏ sự ủng hộ cho gà nhà, cho rằng ông Trump không có kinh nghiệm lãnh đạo quốc gia, ít am hiểu chính sách đối ngoại, an ninh, quốc phòng; theo họ, các chính sách cực đoan của ông Trump như xây tường dọc biên giới với Mexico, trục xuất người Hồi Giáo và đuổi hết người nhập cư, rồi kết thân với nước Nga của Vladimir Putin là rất mạo hiểm, tệ hại khôn lường.

Trong 3 cuộc tranh luận tay đôi, bao giờ mở đầu ông Trump cũng sấn số tấn công, nhưng cứ đuối sức dần vì đuối lý trước lập luận chặt chẽ của bà Clinton, một luật sư có nhiều kinh nghiệm tranh cãi. Ông Trump lại tấn công nhằm vào chuyện cá nhân gia đình. Ông Trump bị hẫng khi một loạt phụ nữ có cả cô hoa hậu tố cáo ông sàm sỡ, có thói khinh phụ nữ, khi gọi phụ nữ là “con lợn,” ông ly dị vợ đến 3 lần. Chỉ riêng việc bị cáo buộc coi thường nữ giới và phân biệt chủng tộc đã làm ông mất phiếu nặng nề. Đã thế ông lại lên án cả giới truyền thông Hoa Kỳ. Tổng Thống Barack Obama và đệ nhất phu nhân Michelle công khai ủng hộ bà Clinton, cảnh báo “Donald Trump làm tổng thống sẽ là rối loạn, đại họa cho Hoa Kỳ” càng làm cho uy tín ông Trump lao dốc. Dư luận Anh, Đức, Pháp, Nhật, Úc… đều bất lợi cho ông.

Trong thế tụt dốc, ông Trump lại phạm lỗi chết người là ca ngợi Hitler, Mussolini và tỏ cảm tình với ông Putin đang bị công luận Hoa Kỳ lên án gây tội ác ở Syria. Cái hớ cuối cùng của ông Trump là cuối cuộc tranh luận thứ 3 ông tuyên bố “sẽ không công nhận kết quả bầu cử gian lận nếu bà Clinton đắc cử.” Nhiều người cho rằng đó là một nhận định thiếu cơ sở. Thêm nữa đó là một lời phỉ báng cả chế độ dân chủ thuần thục, cơ sở chính trị của cuộc bầu cử mà ông tự nguyện tham gia. Một nhà bình luận cho rằng với suy nghĩ đó, ông Trump đã “tự bắn súng vào chân” để khó có hy vọng bước vào Tòa Bạch Ốc.

Đảng Cộng Hòa còn lo là sẽ mất luôn thế đa số ở Thượng Viện (hiện nay là 54/100) vì những hớ hênh của ông Trump.

Trong cuộc vận động bầu cử ông Trump có vài lần nhắc đến Việt Nam, không muốn đầu tư buôn bán với Việt Nam, vì cho rằng người tiêu thụ và lao động Hoa Kỳ bị thua thiệt. Hầu như chắc chắn rằng nếu đắc cử ông Trump sẽ ngừng ngay chiến lược xoay trục sang Châu Á – Thái Bình Dương của Tổng Thống Barack Obama.

Qua cuộc bầu cử năm 2016, người dân Việt Nam càng thấy rõ nền dân chủ Hoa Kỳ được vận hành cụ thể ra sao, các ứng cử viên được sàng lọc kỹ càng như thế nào, mỗi công dân tự mình theo dõi cuộc tranh cử suốt cả năm, cân nhắc về chính sách cụ thể của mỗi ứng cử viên, cả về tư tưởng chính trị, chủ trương mọi mặt khi cầm quyền, cho đến đạo đức cá nhân trong gia đình, tư cách công dân trong suốt cuộc đời, để cuối cùng người có tâm và có tầm cao hơn sẽ được lựa chọn, xứng đáng là người đứng đầu của nước dân chủ vào loại thuần thục nhất, cường quốc toàn diện số 1 của thế giới văn minh.
Bùi Tín

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Dân cá cược đặt cửa Trump sẽ là tổng thống Mỹ

Theo vnEpress 4/11/2016
Tỷ lệ người đặt cược Donald Trump chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ đang tăng cao, vượt xa đối thủ Hillary Clinton.


Ông Trump không chỉ đang có tỷ lệ ủng hộ tăng trong các cuộc thăm dò ý kiến, nhà tài phiệt New York còn đang là "cửa" yêu thích của những người đặt cược ai sẽ là tổng thống Mỹ tiếp theo, theo New York Daily News.

Nhà cái tại Anh giảm tỷ lệ cược cho ứng viên tổng thống của đảng Cộng hòa xuống còn 4 ăn 9, sau khi thông tin về việc bà Hillary Clinton dùng máy chủ email riêng thời còn là ngoại trưởng Mỹ bị đào xới lại.

Tỷ lệ cược giảm cho thấy khả năng chiến thắng của ông Trump cao hơn, người cá cược sẽ phải móc thêm hầu bao nếu muốn thắng nhiều tiền từ việc chọn ông Trump đắc cử tổng thống.

"Càng gần ngày bầu cử, càng có nhiều người nhảy vào cá cược", Alexander Kostin nói. Ông là nhà cung cấp dịch vụ cá cược toàn cầu cho công ty Better Collective, trụ sở tại Đan Mạch, chuyên sản xuất các ứng dụng và công cụ cho cá cược trực tuyến.

Kostin cho biết ông Trump đã thu hút 81% các khoản cược tại Anh vì vụ điều tra email của bà Clinton cuối tuần trước. Ông cũng trông đợi tổng tiền đặt cược trong cuộc bầu cử năm 2016 tại Mỹ sẽ vượt con số của 4 năm trước.

"Thật khó đưa ra con số chính xác, nhưng chúng ta có thể thấy tiền cược hiện tại đã vượt con số 61 triệu USD trong cuộc đua tới Nhà Trắng năm 2012", Kostin cho biết.

Tuy nhiên, các tay cờ bạc Mỹ phải đứng ngoài cuộc. Luật Mỹ cấm đánh bạc trực tuyến với các bộ môn thể thao và liên quan đến chính trị. Thậm chí ngay tại tại Las Vegas, nơi nổi tiếng với đánh bạc và là một bang tranh chấp quan trọng, cá cược cũng không được phép.

Đó là sự tương phản rõ rệt do những người sáng lập nước Mỹ đặt ra, khi mà đánh cược vào bầu cử là một cách để cử tri chứng minh sự lựa chọn của mình, theo so sánh của các giáo sư kinh tế.

Trong khi đó, Washington Times bình luận rằng nếu số tiền một người bỏ ra để cá cược là chỉ số tốt nhất, ông Trump sẽ trở thành Tổng thống thứ 45 của Mỹ trong tháng 1/2017.

Báo này dẫn nguồn các nhà cái lớn nhất thế giới cho thấy hầu như các khoản cược đều dồn về cửa ông Trump thắng.

Văn Việt
---------------------------------------------
Theo vnExpress Thứ Tư 4/11/2016


Thủ tướng Campuchia muốn Trump làm tổng thống Mỹ

Calathau - Trong lúc dư luận lo ngại Donald Tramp lọt vào Nhà trắng khiến Thế giới thêm bất ổn, thì Thủ tướng Campuchia Hun Sen lại ủng hộ ông này. Bởi lý do: ứng viên đảng Cộng hòa Donald Trump trở thành tổng thống Mỹ tiếp theo sẽ dẫn đến một thế giới tốt đẹp hơn.
Thủ tướng Campuchia Hun Sen. Ảnh: Reuters

"Thành thật mà nói, tôi thực sự muốn thấy ông Trump giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ. Nếu ông Trump thắng, thế giới sẽ thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn bởi với tư cách là doanh nhân, ông ấy sẽ không bao giờ muốn chiến tranh", SCMP dẫn lời ông Hun Sen phát biểu trước khoảng 1.000 nhân viên cảnh sát tại Học viện Cảnh sát Hoàng gia Campuchia ngày 3/11.
Thủ tướng Campuchia cho rằng thế giới sẽ không an toàn nếu ứng viên đảng Dân chủ Hillary Clinton làm tổng thống, bởi bà từng tuyên bố sẽ hối thúc Mỹ tiến hành chiến tranh ở Syria khi còn làm ngoại trưởng Mỹ.
Ông Hun Sen nhấn mạnh nếu bà Clinton chiến thắng, mối quan hệ giữa Mỹ và Nga sẽ đối mặt với nhiều khó khăn trong khi quan hệ Mỹ - Trung Quốc sẽ chỉ ở mức bình thường. Nhưng nếu Trump giành thắng lợi, ông ấy sẽ là một người bạn tốt của Tổng thống Nga Vladimir Putin.
Tuyên bố của ông Hun Sen được đưa ra chỉ 5 ngày trước thềm cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vào ngày 8/11 tới.

Nguyễn Hoàng
----------------------------------
Theo báo Lao Động

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Bà Hillary Clinton ra đòn !

Bà Clinton cáo buộc ông Trump bắt nạt phụ nữ


Ứng viên Hillary Clinton tăng cường cuộc tấn công nhắm vào đối thủ Donald Trump khi gọi ông là "kẻ bắt nạt" vì chỉ trích phụ nữ về ngoại hình của họ.

Tại cuộc vận động ở bang Florida, bà Clinton cho biết ông Trump có quá trình 30 năm "hạ thấp phẩm giá, xúc phạm và hành hung" phụ nữ.
Trong khi đó, ông Trump cáo buộc bà Clinton "tham nhũng" và nói rằng bà sẽ "tiêu diệt hệ thống y tế Mỹ mãi mãi".
Phát biểu tại Florida - và xuất hiện trên sân khấu cùng cựu Hoa hậu Hoàn vũ Alicia Machado, người trước đây tố ông Trump từng gọi cô là "Hoa hậu Heo" sau khi cô tăng cân - bà Clinton nói rằng bà đã "được dạy từ hồi còn ở trường tiểu học là không nên xúc phạm người khác".
Về phần mình, bà Machado nói ông Trump "tàn nhẫn" và cho biết, cô đã trải qua nhiều năm "bệnh tật, chiến đấu với chứng rối loạn ăn uống" sau khi nghe bình phẩm của ứng viên đảng Cộng hòa.
Hưởng ứng ý kiến ​​của bà Clinton tại một cuộc vận động ở Ohio, Tổng thống Barack Obama cho biết ứng cử viên đảng Cộng hòa "thường gọi phụ nữ là heo hoặc chó".
Việc tập trung vào lối hành xử của ông Trump với phụ nữ trùng hợp với chiến dịch quảng cáo truyền hình mới của đảng Dân chủ tập hợp lại những đoạn băng ghi hình ông Trump đưa ra bình phẩm như: "Đàn ông để vợ đi làm là điều rất nguy hiểm".
Ứng cử viên đảng Cộng hòa đã phải đối mặt với một loạt cáo buộc quấy rối tình dục trong tháng cuối trước ngày bầu cử, sau khi một đoạn băng video hồi năm 2005 cho thấy ông đưa ra những lời tục tĩu về phụ nữ.
Ông phủ nhận bất kỳ hành vi sai trái và đe dọa sẽ kiện những người liên quan sau cuộc bầu cử.
Trong khi đó, xuất hiện trên sân khấu với ứng viên phó tổng thống Mike Pence và Thống đốc bang Wisconsin Scott Walker, ông Trump gọi Obamacare là "một thảm họa" và tuyên bố rằng ông sẽ ngay lập tức triệu tập một phiên họp đặc biệt tại Quốc hội để bãi bỏ và thay thế đạo luật chăm sóc y tế này một khi ông trở thành tổng thống.
Ông cũng kêu gọi các cử tri đi bầu sớm rằng họ "đã phạm sai lầm" khi bỏ phiếu cho bà Clinton và vẫn còn kịp thay đổi phiếu bầu trước hạn chót hôm 3/11.
Các bang Wisconsin, Michigan, Minnesota và Pennsylvania cho phép những người đi bầu sớm thay đổi lá phiếu nhưng khả năng này cực kỳ hiếm, theo Trung tâm Thông tin Bầu cử sớm tại Đại học Reed.

Việc FBI mở lại cuộc điều tra việc bà Clinton dùng email hôm 1/11 đưa đảng Dân chủ vào thế phòng thủ và gây tổn hại cho kế hoạch quảng bá thông điệp tích cực của bà Clinton trong tuần cuối trước ngày bầu cử.
( Theo BBC )

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

ĐỆNHẤT PHU NHÂN "CỨU BỒ"


Không phải Hillary Clinton, Michelle Obama mới là người đóng sập cửa vào Nhà Trắng của Trump

Đức Huy | 
Không phải Hillary Clinton, Michelle Obama mới là người đóng sập cửa vào Nhà Trắng của Trump
Đệ nhất phu nhân Mỹ Michelle Obama. Ảnh: AP

Nhiều khả năng chính Đệ nhất phu nhân Michelle Obama sẽ lại là nhân tố chính quyết định kết quả của cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ năm nay, theo nhận định của CNN.

Trợ thủ đắc lực
Không chỉ là tác giả của hai bài phát biểu có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong chiến dịch hỗ trợ Hillary Clinton tranh cử Tổng thống, Đệ nhất phu nhân Mỹ Michelle Obama còn đóng góp cho người bạn của mình một câu slogan rất thịnh hành trong nhóm cử tri ủng hộ cựu Ngoại trưởng Mỹ.
Trong các bài diễn văn tranh cử trên khắp nước Mỹ, mỗi khi bà Clinton nói "When they go low...", lập tức khán giả ở dưới sẽ đáp lại "... we go high". (tạm dịch: Khi họ chơi xấu, chúng ta vẫn ngẩng cao đầu chơi đẹp. Đây là câu nằm trong bài diễn văn của bà Michelle Obama đọc tại lễ khai mạc Đại hội toàn quốc đảng Dân chủ ngày 26/7 -ND).
Ở hai mùa tranh cử gần nhất với thắng lợi thuộc về chồng mình, bà Michelle luôn được mệnh danh là "người đánh cú chót" (nguyên văn "the closer" - tức vị trí ném bóng ở hiệp cuối trong môn bóng chày - ND). Tuy nhiên năm nay, bà đã xuất hiện trong vai trò trợ thủ đắc lực của Clinton ngay từ đầu chiến dịch.
Mới đây, đích thân Đệ nhất phu nhân Mỹ đã có bài phát biểu thể hiện sự phản đối mạnh mẽ trước những phát ngôn gây tranh cãi của ứng viên Donald Trump về phụ nữ.
"Đây không phải là một cái gì đó chúng ta có thể cứ thế cho qua, như thể chỉ là một dấu mốc không đáng kể trong một mùa tranh cử đáng buồn. Bởi đây không đơn thuần chỉ là một cuộc đối thoại vô thưởng vô phạt. 
Một con người có quyền lực đã công khai, thoải mái phát ngôn thể hiện suy nghĩ của một kẻ tội phạm tình dục, và thậm chí còn khoe khoang về việc hôn và sờ soạng phụ nữ, với những ngôn từ tục tĩu đến mức nhiều bậc phụ huynh trong chúng ta phải lo lắng về việc con em mình có thể nghe được những lời đó trên TV.
Tệ hơn, giờ ta có thể thấy rõ đây không phải là một vụ việc đơn lẻ. Nó chỉ là một trong vô vàn những ví dụ về cái cách mà [Trump] đối xử với phụ nữ. Tôi phải nói với các bạn rằng tôi đã nghe hết những lời này, và nó chạm đến lòng tự ái của tôi. Tôi chắc rằng phần đông các bạn cũng như tôi, đặc biệt là nữ giới.
Những phát ngôn đáng xấu hổ về cơ thể chúng ta, sự thiếu tôn trọng đối với hoài bão và trí tuệ của chúng ta, và cái suy nghĩ rằng ông ta có thể làm bất kì điều gì ông ta muốn với phụ nữ. Thật kinh khủng, thật đáng sợ, và sự thật là nó gây tổn thương rất lớn." - bà Michelle phát biểu.
Tương tự như bài phát biểu tại đại hội đảng Dân chủ hồi tháng 7, Đệ nhật phu nhân nước Mỹ một lần nữa đã chiếm được cảm tình khán giả và gửi đến một thông điệp đầy cảm xúc mà không một trợ thủ nào của Clinton, hay thậm chí chính Clinton, có thể làm được.
Không phải Hillary Clinton, Michelle Obama mới là người đóng sập cửa vào Nhà Trắng của Trump - Ảnh 2.
Michelle Obama và Hillary Clinton trong một buổi vận động tranh cử. Ảnh: AP
Tầm ảnh hưởng của bà Michelle đã từng thuyết phục được phụ nữ và cử tri trong các nhóm thiểu số bỏ phiếu cho chồng mình vào năm 2008 và 2012. Nay, trong kì bầu cử 2016, bà Clinton hi vọng "lịch sử sẽ lặp lại". 
Trả lời phỏng vấn CNN, Đệ nhất phu nhân nước Mỹ cho biết bà muốn thông qua bài phát biểu mới đây gửi một thông điệp nhắc nhở phụ nữ cũng như cánh đàn ông rằng, dù ngôn từ trong giao tiếp hàng ngày đang ngày một trở nên bỗ bã, song sự chuẩn mực vẫn còn tồn tại. 
"Phủi tay nói rằng đây chỉ là những lời bông đùa vô thưởng vô phạt là một sự sỉ nhục với những người đàn ông thực thụ. Những người đàn ông mà tôi và các bạn biết, họ không đối xử với phụ nữ như vậy. Họ là những người cha yêu thương, những người không thể chấp nhận nổi việc con gái họ phải nghe thấy những lời nói vô văn hóa như vậy về phụ nữ" - bà phát biểu.
Vợ làm thay phần chồng
Do quá bận bịu với công việc hàng ngày của một Tổng thống, ông Obama không có nhiều thời gian hỗ trợ bà Clinton tranh cử. Song có thể nói, vợ ông đang đảm nhiệm quá tốt vai trò trợ thủ của mình.
Tại các bang dự kiến sẽ cạnh tranh cam go như North Carolina, Pennsylvania, New Hampshire, hay Virginia, bà Michelle đều xuất hiện để kêu gọi sự ủng hộ của những cử tri trước đây đã từng bỏ phiếu chồng minh. 
Một trong những lý do khiến bà Michelle rất được mến mộ là vì từ trước đến nay, bà luôn khẳng định rõ lập trường không muốn dính dáng đến chính trị. Trước đây, thậm chí bà còn khuyên chồng mình đừng bước chân vào con đường chính trị.
Do đó, thông điệp của bà có độ gần gũi với người dân hơn, và tránh bị vướng phải cái mác "chỉ nói mà không làm" của các chính trị gia - cũng là một điểm yếu của bà Clinton. Những lời chỉ trích nhắm đến Trump mà Đệ nhất phu nhân Mỹ đưa ra dưới góc độ của một người phụ nữ cũng có sức nặng hơn hẳn. 
"Phải có lý do thuyết phục và một mục đích rõ ràng thì [bà Michelle] mới tham gia vào chiến dịch vận động tranh cử" - Kate Brower, tác giả cuốn sách "Đệ nhất Phu nhân: Sự Dịu dàng và Quyền lực của những Đệ nhất Phu nhân nước Mỹ thời Hiện đại", phát biểu.
"Có thể thấy rõ cảm xúc của bà, có lúc bà đã rơm rớm nước mắt. Tôi cho rằng không phải do bộ sậu của Clinton thúc mà [bà Michelle] mới thể hiện cảm xúc. Tôi chưa từng thấy một Đệ nhất phu nhân nào phát biểu với cảm xúc mãnh liệt như vậy" - bà Brower nói thêm.
Có thể nói, dù bản thân không muốn dính dáng đến chính trị, song Michelle Obama có thể sẽ lại một lần nữa trở thành nhân tố quyết định cho tương lai chính trị nước Mỹ trong cuộc bầu cử Tổng thống năm nay.
theo Trí Thức Tr

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

TRĂN TRỞ SAU MỘT CHUYẾN ĐI THÚ VỊ

Tác giả: Ngọc Hùng

Dưới chân cột cờ trên đỉnh cao Lũng Cú
Tôi vừa trải qua một chuyến đi kéo dài 10 ngày, (từ 08 đến 18/10), qua 8 tỉnh biên giới phía bắc đất nước.
Chuyến đi thật thú vị, nhất là tôi được lần đầu tiên đặt chân trên đỉnh cột cờ Lũng Cú- đỉnh đầu của bản đồ tổ quốc và được chiêm ngưỡng phong cảnh hùng vĩ đầy suy tư của dòng thác Bản Dốc diệu kỳ. Chuyến đi cũng là một thử nghiệm cho độ dẻo dai của bản thân tôi khi đã bước sang tuổi được gọi là “xưa nay hiếm”.
Nhưng chuyến đi cũng để lại không ít điều trăn trở.
Chuyến đi mang ý nghĩa “về nguồn” này đưa chúng tôi đến những địa danh lịch sử của cách mạng Việt Nam ở khu vực được gọi là “căn cứ địa của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp”. Trong khi các khu di tích lịch sử mang tầm quốc gia trọng đại, như Pác Bó, Tân Trào… khá khiêm nhường như bản chất thật của các di tích ấy, thì khu “di tích” Công An trung ương thời chống Pháp lại hoành tráng quá mức một cách gượng gạo và tự tạo. Gọi là khu di tích mà không có một di tích nào. Đó là một khu vực xây dựng bề thế, rộng mấy ha; gồm một tòa nhà “bảo tàng”, một quảng trường và một tượng đài trên đỉnh đồi cao cả trăm bậc thang bê tông! Toàn bộ khu “di tích” này toát lên một tâm thế phô trương rất tốn kém mà không có chút hồn lịch sử nào! Diện mạo của khu di tích CA trung ương này cho thấy sự thấp kém của người sắm vai trò “kiến trúc sư trưởng”; thấp kém cả về quan niệm về di tích, về trình độ thẩm mĩ và về giá trị lịch sử của kiến trúc. Nhưng chắc chắn có một tư duy không hề thấp kém, đó là tư duy trục lợi từ khoản đầu tư khủng cho một công trình mạo danh “tri ân lịch sử” này! Thất vọng! Tôi không hề chụp một ảnh nào của khu “di tích” rởm này!
Phút suy tư bên thác Bản Dốc.
Tại các khu di tích đều có các nhà trưng bày các hình ảnh và hiện vật liên quan đến di tích, như một hình thức bảo tàng. Lạ thay, tất cả các hình ảnh được trưng bày đều không hề ghi rõ tác giả của bức ảnh, thời gian cũng như hoàn cảnh của tác phẩm nhiếp ảnh ấy. Có rất nhiều bức ảnh lặp đi lặp lại ở những khu di tích khác nhau, làm giảm tính độc đáo khác biệt giữa các di tích. Thật là tùy tiện khi di tích không ra di tích, bảo tàng không xứng bảo tàng mà triển lãm cũng chưa đáng gọi là triển lãm!
Tại nhiều khu di tích và các đền đài tưởng niệm, thường thấy rất nhiều cây “di tích” được trồng bởi các nhân vật cao cấp của hệ thống chính trị hiện tại, cả còn đương chức và nhiều người nay đã nghỉ hưu. Các cây ấy thường là loại “quý hiếm”, có ý nghĩa “tâm linh” hoặc “phong thủy” và thảy đều đắt tiền. Bên mỗi cây đều có những tấm bảng trang trọng, bằng đá tảng hoặc bê tông, ghi rõ họ tên, chức vụ đảng và chính quyền của người đã trồng cây ấy và ngày tháng năm được trồng. Nhưng ai cũng biết rằng các cây này đều do ngân sách đài thọ, chứ không phải tiền của các vị trồng cây chi ra. Việc trồng cây cũng diễn ra rất hình thức. Tôi dám cam đoan rằng nhiều vị không thể nhớ mình đã trồng bao nhiêu cây, ở những nơi nào? Bởi tất thảy đều là “của người phúc ta” cả!


Hà Nội, 21/10/2016.

Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2016

LIỆU MỸ CÓ LÀM ĐẢO CHÍNH Ở PHILIPPINES ?

Cựu TT Philippines ủng hộ Duterte, tố cáo Mỹ giật dây đảo chính
Thủy Thu | 
Cựu TT Philippines ủng hộ Duterte, tố cáo Mỹ giật dây đảo chính
Cựu Tổng thống Phiilppines hiện là Thị trưởng Manila Joseph Estrada.

Joseph Estrada cho rằng Washington có thể sẽ dùng lại chiến thuật cũ và lên kế hoạch lật đổ ông Duterte.

Mới đây Thời báo Hoàn Cầu (Trung Quốc) đưa tin, cựu Tổng thống Phiilppines, hiện là Thị trưởng Manila đương nhiệm Joseph Estrada ngày 22/10 công bố ủng hộ quyết định "chia tay" Mỹ của Tổng thống Rodrigo Duterte và kêu gọi ngăn chặn nếu Washington tiếp tục can thiệp vào công việc nội bộ của Philippines.
Ông Estrada chỉ ra, Philippines là nước có hiến pháp riêng, "không thể vì được Mỹ giúp đỡ ở một số lĩnh vực mà cho Washington quyền được can thiệp vào công việc nội bộ của Manila".
Joseph Estrada sinh năm 1937, là Tổng thống thứ 13 của Philippines giai đoạn 1998 - 2001. Ông trở thành Thị trưởng Manila từ năm 2013 đến nay. 
Năm 1998, Estrada giành chiến thắng áp đảo trong cuộc bầu cử Tổng thống với tỉ lệ ủng hộ cao nhất trong các cuộc bầu cử Tổng thống từng có ở Philippines và trở thành một trong những Tổng thống nhận được sự ủng hộ cao nhất từ cử tri với tỉ lệ tín nhiệm luôn trên 60%.
Tuy nhiên, đến tháng 11/2000, ông này đã bị Quốc hội luận tội nham nhũng. Mặc dù thế ông vẫn tiếp tục giữ chức Tổng thống Philippines cho đến tháng 1/2001 sau một cuộc nổi dậy với sự hậu thuẫn của quân đội nước này.
Ông này cũng tuyên bố ủng hộ "cách làm đúng" của Tổng thống Duterte và đặt câu hỏi nghi ngờ về sự tức giận và lo lắng của Mỹ trước tuyên bố của Duterte.
Đặc biệt, Estrada còn tiết lộ, trong nhiệm kỳ Tổng thống của ông, chính phủ Mỹ đã "nỗ lực ép buộc ông phải hành động theo lợi ích của nước Mỹ".
Theo cựu Tổng thống Philippines, năm 2000 khi ông phát động hành động quân sự chống lại tổ chức MILF - lực lượng đã tiến hành các hoạt động vũ trang chống Chính phủ Philippines, chính Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ lúc bấy giờ là William Cohen đã gửi thư yêu cầu ông dừng mọi hành động tấn công.
"Khi đó tôi đang tiến hành tấn công tổ chức MILF, họ lại nói tôi phải dừng mọi hành động", Estrada cho biết.
Estrada cho rằng ông bị buộc phải từ chức chính là kế hoạch do Mỹ "giật dây". Ông cũng nói rằng rất lo sợ Washington sẽ dùng lại chiến thuật cũ và lên kế hoạch lật đổ Duterte.
Ngoài ra, Estrada cho biết ông hiểu lý do vì sao Tổng thống Philippines đương nhiệm tuyên bố "chia tay" với Mỹ và đối với Duterte đây là một quyết định khó khăn, có thể sẽ dẫn tới mạo hiểm chính trị như bị Mỹ "âm mưu lật đổ".
Trước đó, trong chuyến thăm Trung Quốc (18-21/10), Tổng thống Duterte đã tuyên bố sẽ "chia tay" Mỹ "về cả kinh tế và quân sự" và cùng Nga, Trung Quốc đoàn kết "chống lại thế giới".
theo Trí Thức Trẻ

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

TÙY BÚT của CÔNG LÝ (THẠCH QUÂN)


                 Hình như khác với mọi năm, năm nay Thu về có  vẻ hơi muộn. Đã nghe trong không gian Hà Nôi phảng phất chút hương cốm mới. Những làn gió heo may se lạnh cũng đã thổi về, nhưng sao vẫn thấy vắng bóng các cô thiếu nữ Hà Nội khoác trên vai chiếc khăn voan mỏng e ấp làm dáng giữa ngày thu và  nắng thu vàng thì vẫn  rực rỡ  trải dài trên các con phố của Thủ đô, tạo cho ta cảm giác  Thu muộn. Trong những ngày " Thu muộn" này, gặp gỡ vài người bạn thân, cùng nhau trò chuyện, dạo phố, ghé vào quán bên đường làm một chầu bia, quả là một điều thú vị.
A25 Hotel 19.PĐP 
 Nghe tin ông bạn  Quang Trung từ Sài thành ra Hà Nội có công chuyện và " tạm trú" tại một khách sạn trên đường Phan Đinh Phùng, tôi vội vã cưỡi xe máy lao thẳng đến khách sạn A25 Hotel, số 19 Phan Đình Phùng. Đến nơi hỏi cô tiếp tân : có khách nào tên Quang Trung ở đây không ? Cô bé lắc đầu, đến khi cô ấy cho xem danh sách khách mới đến ở khách sạn trong ngày  thì mới thấy tên  Hồng Quang. Hóa ra ông bạn ra lần này vì công vụ nên lấy tên cũ là nhà báo Hồng Quang. Vừa lúc vào thang máy để lên tầng thì đụng ngay Cụ Tú Riềng. Vậy là hai  "chàng già" cùng lên tầng 6 bấm chuông phòng sô 9 như bộ phận tiếp tân thông báo. Nhưng sao chúng tôi chỉ thấy im ắng không động tĩnh gì . "Hay là nhà báo đang bận làm việc !". Cụ Tú nói nhỏ vào tai tôi. Đúng lúc ấy cửa phòng mở ra , ông bạn xuất  hiện, hóa ra bạn đang bận "sửa soạn" chuẩn bị làm việc với các quan chức hữu quan về một dự án “tầm cỡ Chính phủ phê duyệt” ! Tuy thời gian ít ỏi nhưng " 3 chàng Ngự lâm " cũng kịp hàn huyên và hẹn nhau buổi chiều cùng đi thưởng thức món  chả cá nổi tiếng của Hà thành.
Sau khi rượu thịt no say !(Quang Trung bấm máy)

             Mấy ngày sau, tranh thủ lúc Nhà báo rảnh rỗi chúng tôi đã có vài cuộc hội ngộ, tuy có vẻ thầm lặng tránh ồn ào, nhưng bạn bè " Lư Quế" găp nhau như lẽ tự nhiên vẫn rất thân mật, sôi nổi. Như đã hẹn trước, tôi mời Nhà báo và mấy bạn Hữu Hùng, Trung Hải, Nguyên Hân, Kim Lân, Xuân Hoài về " tệ xá" của mình mở chai rươu Tây 30 năm cùng thưởng thức món cháo lòng dân dã.

TS Xuân Hoài,CTHĐKH Viện Vật lý ứng dụng và các bạn QL chí cốt  

Sau buổi " tiệc vườn" này, cả bọn kéo nhau đi thăm Viện Vật lý ứng dụng của  TS KH  Trần Xuân Hoài. Viện này là thành viên của Viện HLKHVN nằm ngay trên con phố Hoàng Quốc Việt. Xuân Hoài đích thân đưa chúng tôi đi dạo qua các phòng ban, giới thiệu những học trò, "nhân tài khoa hoc" trẻ măng đày sức sống và các sản phẩm " hái ra tiền" của họ. Đại loại như sản xuất nghệ Nano sử dụng trong phòng bênh ung thư cực tốt. Rồi cả các loại " máy bay không người lái" có giá trị công nghệ cao đang được ưa chuộng trên thị trường. Cuộc đi thăm ngắn gọn bất ngờ tại " Viện Hàn lâm Khoa học VN" đã giúp xóa đi mặc cảm về sự yếu kém của khoa học công nghệ VN, hóa ra các nhà khoa học  " Made in VN' cũng làm được nhiều " chiêu trò" ra phết.
Nhà báo Vũ Hồng Quang quảng cáo Si rô Nano Bột nghệ-Tiêu đen

          Nhà báo có nhiều cuộc hôi ngộ " bí mật" trong thời gian ở Ha Nôi mà tôi không thể " bật mí" được, công vụ là như vậy thôi. Nhưng ngọn lửa của tình bạn Lư Quế vẫn luôn thôi thúc. Những cuộc gặp mặt bạn bè luôn để lại nhiều  dấu ấn. Đáng ghi nhớ là các cuộc hội ngộ tại nhà nguyên kỹ sư thám  không Nguyên Hân với món bún chả do phu nhân bạn  mua tại cửa hàng nổi tiêng ở phố Lê văn Hưu đã từng được TT Hoa Kỳ Obama ghé ăn. Chả thế mà Cụ Tú Riềng cứ luôn mồm khen ngon. Bữa nhậu tại một quán Nga do cụ Khoa Phi chiêu đãi  cũng gây ấn tượng mạnh đối với nhà báo và bạn bè, tiếc là buổi gặp ấy tôi bận nên đã bỏ lỡ dịp may hiếm có. Nhưng phải nói ấn tượng sâu đậm với tôi chính là buổi gặp để chia tay nhà báo lên đường hồi phủ. Vẫn chỉ có " 3 chàng ngự lâm" trong một quán nhỏ ở phố  Hàng Bún. Chúng tôi đến đây không phải để ăn bún mà là thưởng thức món cơm 'Bình dân" của Ha Nôi. Không sơn hào hải vi, không rượu ngoại đắt tiền chỉ vài món sơ sài dưa muối, thịt kho, rau muống xào tỏi thêm một bát canh cua, vài quả cà pháo..chỉ có vậy thôi mà sao chúng tôi “xì xụp” rất ngon miệng và cảm thấy như được ăn một bữa cơm ngon như chưa từng được ăn vậy! Không biết có phải vì cái không khí " thu muộn " đượm buồn kia, hay vì men say của cốc bia " Trúc Bạch”? Có lẽ không chỉ thế, chắc chắn là vì tình bằng hữu ấp ủ từ lâu, chỉ có ở những người bạn  đã sống với nhau từ cái thời còn mặc quần thủng đít mấy chục năm trước bên dòng sông Ly  mà chúng tôi cảm thấy vô cùng ấm cúng. Thế mới biết, những món ăn thuần Việt giản dị mà bao đời nay người Việt mình vẫn ăn giờ đây hương vị vẫn gần gũi, sâu đậm . Giữa không gian tĩnh lăng của buổi trưa Ha Nội ngay cuối thu, 3 chúng tôi đều im lặng. Mỗi người như thả hồn về dĩ vãng theo một cách riêng chẳng ai giống ai. Thời gian cứ trôi qua trong lặng lẽ, lúc chia tay ra về  thay cho lời từ biệt là nhưng ánh mắt nhìn trìu mến, thân thương.
         
Chủ nhà (Nguyên Hân) tiếp khách trong khi bà chủ đi mua Bún chả Obama Lê văn Hưu

 Khi tôi viết những dòng này thì bạn Hồng Quang đã trở vể Sai Gòn thân yêu của bạn ấy rồi, có chăng theo làn gió heo may chỉ còn lại những lời nhăn nhủ, lời xin lỗi các bạn Lư Quế vì chuyến đi công vụ quá gấp gáp bận rộn nên bạn ấy đã không thể gặp được đông đủ các bạn Lư Quế. Bạn xin hẹn một dịp khác sẽ ra lại Hà Thành để xum vầy với chúng bạn. Còn tôi thì chẳng biết làm gì hơn trong tình cảnh nỗi buồn, nỗi nhớ bạn bè vẫn quẩn quanh đâu đây, đành chỉ ghi vội vài câu với cảm xúc chân thật của mình:
                                         Thời gian gõ nhip thu ba
                                         Lợi danh như bóng mây xa, qua rồi
                                         Chỉ còn lại mãi người ơi
                                         Thủy chung, son sắt Tình đời không phai.


                                                                                                     Công Lý ngày 14/19 năm 2016

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016

GHI CHÉP TRONG NGÀY ĐẦU THU HÀ NỘI

HÀ NỘI KÝ ỨC VỤN
Từ KS nhìn sang phố Hòe Nhai (qua phố Quán Thánh)

Đầu tháng 10, trong lúc Sài Gòn mưa giông và mưa như thác đổ làm bao con đường biến thành sông suối, thì Hà Nội vào thu, tiết trời dìu dịu . Nắng hanh vàng và những hàng cây như xanh hơn. Con dường nhỏ, phố nhỏ. Quán miến lươn ngõ(phố) Yên Ninh. Hàng bún ốc vỉa hè phố Hòe Nhai chỉ ngắn ngủn như một nhịp thở dài…

Từ Sài Gòn, vào Google, tôi chọn tìm đặt trước một phòng ở KS bên số lẻ, đầu phố Phan Đình Phùng. Từ đây tôi có thể nhìn thẳng sang phồ Hòe Nhai, nơi gia đình anh bạn đồng nghiệp tên Huy Hoàng “chinh chiến” cùng nhau bên Phnonpenh làm phim tài liệu “ Lời chúc cháu Buatum-Cayso”  giành giải thưởng Hội Chữ thập đỏ và Trăng lưỡi liềm quốc tế những năm đầu thập kỷ 80 TK trước. Huy Hoàng có con gái lấy chồng định cư Sydney, mấy lần hẹn hò nhau cùng sang thăm con cháu uống bia Úc Đại Lợi, mà rồi bạn qua đời vì bạo bệnh khi còn làm sếp Phòng Truyền hình đối ngoại VTV.
Quá một chút là phố  Nguyễn  Trường Tộ. Nhớ số 45, nhà bác Thịnh nguyên chủ hãng xe khách “ Lâm Thịnh” chạy tuyến HN-Thái Nguyên từ thời nước mình còn thuộc Pháp . Ô tô chạy bằng nồi súp de đốt than, đến tận cuối 1957 khi mình từ KHX Nam Ninh về Hà Nội vẫn còn chạy ngon lành vài chuyến rồi mới bị “khai tử”. Bác Thịnh vốn thuộc thành phần “tiểu chủ”, sau CM/8 ra nhập công an, làm ở sở Liêm phóng Thủ đô. Khi toàn quốc Kháng chiến bác mang vợ và 3 người con nhỏ theo cơ quan lên Việt Bắc. Được vài năm, đời sống quá khó khăn, bác Thịnh xin nghỉ cơ quan rồi lặng lẽ cùng gia đình quay về thành , tức HN- Chịu mang cái tiếng “dinh tê” (Về tề). Giải phóng thủ đô cha tôi cùng ông bác, ông chú lúc ấy người từ Khu 3, người từ Việt Bắc xa nữa là LK5 về Hà Nội . Ai cũng áo 4 túi, chân chì, mũ cối  (Áo kiểu Tôn Trung Sơn đi giầy da Liên Xô - Trang phục cấp chỉ huy quân đội nhân dân thời ấy ) cứ chủ nhật là các "cụ" từ Trạm 66 kế bên thành cửa Bắc, hẹn nhau đến 45 Nguyễn Trường Tộ cùng vợ chồng bác Thịnh “chén chú chén anh” bởi họ là chỗ thân tình từ những ngày hoạt động VM trước 19/8/45. Tôi ở Trung Quốc về, học học kỳ 2 Lớp 8 Chu văn An , thường hay theo người lớn đến nhà bác Thịnh chơi với các con của bác. Bác Thịnh có 3 người con. Anh cả tên Phùng Ngọc Hùng, thứ 2 tên Phùng Ngọc Vượng (cùng tuổi với tôi - Hai người này học Phổ thông 3A). Cô em út tên Phùng Kim Khánh kém tôi 4 tuổi. Lạ lùng là Hùng và Khánh mang 2 dòng máu Việt-Pháp . Vượng là con riêng của 2 bác nhưng cũng chẳng có nét nào giống cha mẹ đẻ ! Bí mật này kéo dài đến khi cả 2 vợ chồng bác Thịnh qua đời , 3 người con, người qua đời ở VN, người về Pháp đoàn tụ gia đình cũng vẫn nằm trong vòng bí mật. Nhưng thôi ...chỉ biết thời tôi từ Trung Quốc về, một dạo được sống ở nhà bác Thịnh. Bác coi như con cái trong nhà. 4 đứa chúng tôi cùng ăn một mâm, cùng ngủ chung 1 giường, thân đến nỗi 2 gia đình tính làm thông gia với nhau ! Hihihi !

Năm giặc Mỹ đánh phá  HN bằng không quân, Hùng đã tốt nghiệp khoa Cơ khí Đại học BKHN, được phân công lên Thái Nguyên làm việc, rồi bị bệnh, qua đời. Vượng tốt nghiệp Sư phạm ngoại ngữ - hình như tiếng Nga, có vướng vào 1 vụ án dân sự, sau được Sứ quán Pháp can thiệp cho đặc cách đi học bổ túc tiếng Pháp để trở về làm việc, do sự bảo lãnh của 1 dòng họ quyền thế gì đó bên Pháp(?). Tôi có nghe Vượng kể lại chuyện này và hết sức "kinh ngạc": hóa ra Vượng cũng không phải con đẻ của vợ chồng bác Thịnh ! Đầu thập niên 80, nhớ có lần Vượng đến nhà gặp tôi ( Phòng 33, tầng 3 nhà B7 , KTT Kim Liên-Hà Nội), cho tôi xem tất cả giấy tờ có dấu xác nhận của Tòa Đại sứ Pháp . Bạn nói sắp sang Pháp, chỉ nhờ tôi 1 việc : Giới thiệu Vượng với cô XYZ ( xin giấu tên)-đang là PTV số 1 của  đài Truyền hình TW !  Bạn còn hứa được hay không, sang định cư ở Pháp nhất định sẽ liên lạc và mời tôi sang chơi ! Tất nhiên việc mối manh tôi tìm cách thoái thác, phần vì " phưu lưu" phần vì sau đó tôi sang CPC phụ trách Đoàn Phóng viên thường trú tại Phnompenh không còn điều kiện liên lạc với Vượng nữa. Đó là chuyện sau này, chứ câu chuyện chính tôi đang kề là trước đó , vào khoảng năm 1968, 69 , giai đoạn máy bay Mỹ oanh tạc ác liệt Hà Nội. Gia đình bác Thịnh đi sơ tán lên Thái Nguyên, Vượng cũng sơ tán theo trường, ở nhà chỉ còn Khánh vừa tốt nghiệp Trung cấp Kế toán, làm việc ở sở Tài chính . Hà Nội những năm ấy vắng hẳn, nhà nhà đóng cửa để sơ tán về những miền nông thôn . Những phố kẹp giữa 2 mục tiêu vào hạng "ác" nhất
như phố Nguyễn Trường Tộ giữa Nhà máy điện Yên Phụ và Cầu Long Biên lại càng vắng vẻ. Khánh cũng chỉ về nhà vào ban tối, khi đường phố nhập nhoạng vài bóng đèn mờ trên cột điện đã ngả nghiêng xiêu vẹo vì sức ép của bom Mỹ ! Chính vào thời gian này tôi có kỷ niệm “sợ hãi”. Không phải sợ máy bay Mỹ mà sợ …bác Thịnh !
Một thời bom đạn Mỹ quyết đánh sập cầu Long Biên .

Chả là thế mày. Lần ấy tôi nhận nhiệm vụ Đài TNVN giao viết 1 phóng sự truyền thanh về công nhân Việt Nam và Trung Quốc thi đua sửa chữa cầu Long Biên vừa bị máy bay Mỹ phá sập mấy nhịp khiến tầu hỏa Hài Phòng lên phải dừng lại ở ga Gia Lâm, không về được ga Hàng Cỏ. Việc sửa chữa cầu lúc này vô cùng nguy hiểm nhưng cũng lắm rắc rối. Trung Quốc đòi một mình sửa cầu, không cần công nhân VN, lý do: Đường sắt HN-Mục Nam Quan là phía Trung Quốc chịu trách nhiệm theo hiệp định gi gì đó. Nhưng ta nhất định không chịu. Cầu Long Biên là biểu tượng của Thủ đô , phải do công nhân VN sửa chữa. Cãi nhau mãi rồi thống nhất Công nhân TQ làm nửa cầu bên Gia Lâm. Công nhân VN sửa nửa cầu bên bến xe Long Biên . Tất cả đều phải làm trong đêm tối và nguy hiểm rình rập  Chuyện bài ký “ Ánh sáng Hà Nội” ( Nói về ánh lửa hàn sửa cầu của Công nhân VN trên cầu Long Biên), cũng không có gì đáng nhớ, dù đó cũng là 1 sự mạo hiểm của anh nhà báo trẻ như tôi.  . Vụ đáng nhớ, đáng sợ là có 1 đêm, trước khi "liều mạng" ra tận cầu Long Biên lấy thực tế viết phóng sự và ghi âm tiếng động hiện trường, tôi đã giật chuông số nhà 45 Nguyễn Trường Tộ - nhà bác Thịnh với ý định xin bác cho ngủ nhờ đến 1 giờ sáng sẽ ra hiện trường tác nghiệp. Không ngờ cả 2 vợ chồng bác Thịnh đã lên khu sơ tán. Căn nhà rộng thênh thang nhưng tối om (vì mất điện) chỉ còn mỗi …em Khánh  !  Trời mùa hè, nóng và muỗi mòng …Leo lét ánh đèn hoa kỳ vặn nhỏ, ánh sáng phát ra chỉ bằng hạt đỗ , nhưng vẫn đủ mờ ảo thân hình thanh xuân của cô gái lai Pháp qua làn áo phin nõn mỏng manh,  trắng ngần... Khánh nhường tôi cái phản em đang nằm có mắc màn tử tế , còn mình thì vào phòng bên trong. Tôi nằm vật ra , giả vờ ngủ, nhưng vẫn kịp dặn Khánh," Em nhớ đúng 1 giờ đêm đánh thức anh dậy để anh ra cầu Long Biên nhé ". Không ngủ được. Tất nhiên ! Trí nhớ của tôi quay về thời cả 4 chúng tôi nằm ngủ chung trên 1 chiếc giường lò so quý tộc kiểu Hồng Kong có những bông hoa sắt gắn trên 2 vai giường. Và cả những dịp nghỉ hè chúng tôi rủ nhau về phố Chã ( Phổ Yên- Thái Nguyên), bên sông Cầu, cùng bơi lội, cùng bắt trai bắt hến đùa rỡn trên những doi cát ven sông…

Từ phải qua trái: Hùng, Trung, Khánh, Vượng (1957)
Ảnh chụp tại hiệu ảnh Như Trang đầu phố Quán Thánh (nay không còn nữa)

Miên man trong miền ký ức nóng bỏng, tôi bỗng nghe có tiếng chuông leng keng ngòai ngõ . Khánh từ trong buồng vội chạy ra xem ai, rồi chạy vào giường nói hổn hển bên tai tôi : ‘Chết rồi, ba em về anh Trung à !’ Bác Thịnh vốn dân tư sản, gốc Hà Nội, tính tình nghiêm khắc, gia giáo khiến cả 4 chúng tôi đứa nào cũng nem nép sợ. Tuy nhiên lúc vui vẻ bác cũng hay hài hước thâm thúy "như người Hà Nội!" .  Bây giờ gặp tình huống éo le  thế này thì biết nói năng sao đây ! Thôi, cứ mặc kệ. Nằm im, giả ngủ say là thượng sách ! Tôi nghĩ vậy nên không nhúc nhích. Bác Thịnh hỏi Khánh ‘Ai ngủ nhà ta thế con?” Khánh trả lời bình thản : “ Dạ, thưa ba, anh Trung con chú T”. “Sao nó lại ở đây giờ này?”. “ Dạ, anh Trung làm ở Đài TNVN, đêm nay đúng 1 giờ phải ra giữa cầu Long Biên lấy tư liệu viết bài thu âm công nhân sửa chữa cầu , ba ạ”! “ Thế nó đến lúc nào?” “Dạ cách đây 30 phút. Anh ấy ngủ ngay và dặn con đúng 1 giờ đêm thì gọi anh dậy”. “ Vậy thì cũng gần 1 giờ sáng rồi, con gọi nó dậy cho ba  !” Thôi chết! Tôi phát hoảng ! Chuyện này có lẽ ông bác không tha đâu ! Khánh giật màn gọi, “Anh Trung ơi , ba em về !” . Mình lập tức nhập vai …ngơ ngác, ngái ngủ :” Cháu chào bác ạ ! Cháu đi viết phóng sự , cháu …” ."Biết rồi, Khánh có nói cho bác biết. Bác gọi cháu dậy để cho ăn củ sâm !” Ăn củ sâm là ăn cái gì đây? Thôi chết thật rồi!  Đúng là tình ngay lý gian ! Biết giải thích sao đây ??? Chưa tính hết đường chống đỡ thì ông bác đã lớn tiếng gọi với vào bếp:"Khánh à, có mấy củ sắn ba mang từ chỗ sơ tán về, con bóc vỏ rồi luộc cho Trung nó cùng ăn với ba. Khao quân trước khi ra trận !  Nguy hiểm đấy, không phải chuyện dạo chơi cầu Long Biên đâu nhé ! Phải ăn “Sâm Việt Bắc” để lấy khí thế leo cầu hoàn thành nhiệm vụ ! Mà Ba cũng đói bụng rồi !. Liền đó tôi nghe tiếng Khánh trả lời nhanh nhẩu:“Dạ thưa ba” . Một lát, ngọn lửa từ cái bếp than tổ ong cũng bừng sáng ….

Phố Nguyễn Trường Tộ hôm nay

Có lẽ đây là bữa sắn luộc ngon nhất mà tôi được thưởng thức.
Cũng không biết có phải vì “Sâm Việt Bắc” là thuốc tiên hay không mà đêm ấy tôi vừa cảm thấy tự tin vừa rất sung sức. Một vài lần có còi báo động, nhưng cũng chỉ " Máy bay địch hoạt động từ xa , các lực lượng phòng không chú ý theo dõi", chứ chưa phài lúc " Đồng báo chú ý xuống hầm, các lực lượng phòng không sẵn sàng chiến đấu ! " .
Kết quả là tác giả đã “đẻ” ra một đứa con tinh thần mang tên “ Ánh sáng Hà Nội “ vừa phát trên sóng đài TNVN vừa được đích thân Tổng biên tập Đài Trần Lâm chọn gửi in trên Tuần báo Văn Nghệ !
Ra HN lần này  tôi có đi qua số nhà 45 Nguyễn Trường Tộ, nhưng tất cả dấu tích ngôi nhà xưa đã không còn . Có chăng chỉ còn lại những ký ức của một thời trai trẻ mà dù cho thời gian, hay tuổi tác cũng khó có thể xóa nhòa …
(Còn nữa)
Saigon 14/10/2016
-------------------------------------------------
P/S  Kể từ cái đêm "hãi hùng" ấy, tôi chưa từng quay lại nhà số 45 NTT. Tôi cũng chưa từng gặp lại vợ chồng bác Thịnh và Kim Khánh. Một vài lần Vượng tìm tôi ở B7 Kim Liên cũng loanh quanh việc nhờ giới hiệu cho anh 1 ý chung nhân cỡ PTV nhà Đài , chứ anh ấy cũng không nhắc gì đến gia đình mình ở VN. Ghi lại hồi ức này tôi nuôi hy vọng- tuy mong manh, ở phương trời nào đó Vượng và Khánh "bắt được" tín hiệu để chúng ta tìm thấy nhau . Để làm gì ư ? Thì như Trịnh Công Sơn nói ( Trong bài hát), rằng :
Sống trong đồi sống, cần có một tấm lòng . 
Để làm gì em biết không? 
Để gió cuốn đi...
Để gió cuốn đi ....