Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2019

THỦ MÔN LÂM TÂY KỂ CHUYỆN MÌNH

TỪ"CÂU CHUYỆN CỔ TÍCH" BẤT THÀNH 
ĐẾN HÀNH TRÌNH KHÓ TIN 
TRÊN ĐỈNH CHÂU Á .

 27/01/2019 13:50


Đây là toàn văn Bài phỏng vấn thủ thành Đặng Văn Lâm của tờ báo Nga - Soviet Sports, có lẽ là câu chuyện đủ đầy nhất về hình trình chinh phục cả châu Á của người con mang trong mình dòng máu Việt, khát vọng Việt, từ khốn khó, ruồng rẫy đến thành tựu mà mọi cầu thủ Việt đều ao ước...

Tại sao anh là người nga, sinh ra ở Nga nhưng lại đang chơi cho đội tuyển Việt Nam?



Tôi sinh ra ở Moscow. Mẹ tôi là người Nga và bố tôi là người Việt Nam. Mẹ tôi ngày xưa là diễn viên còn bố tôi là vũ công ballet. Họ gặp nhau khi học chung tại trường GITTIS. Thời điểm tôi gia nhập lò Spartak Moscow là khi tôi học lớp 2, khoảng 8 tuổi gì đó.

Tại sao lại là Spartak Moscow?

Đó là học viện gần nhất. Tôi sống ở gần ga tàu điện ngầm Preobrazhenskaya Ploshchad, chỉ cần sang bên kia đường là sẽ đặt chân tới sân Almas (hiện tại là Netto). Tôi gia nhập khóa học viên 93 (tính theo năm sinh). Cầu thủ nổi tiếng nhất năm đó là Alexander Kozlov.

Ở học viện Spartak, tôi được tập luyện dưới sự hướng dẫn của Alexander Georgievich Yartsev. Nhưng sau đó thầy Yartsev lại chuyển tới học viện Dynamo Moscow.


Tại sao anh rời Spartak Moscow?

Sau khi thầy cũ Yartsev ra đi, vị HLV mới Yevgeny Sidorov là người tiếp tục công việc dạy dỗ chúng tôi. Khi ấy, tôi đang phải chữa trị chấn thương, kh trở lại thì được gửi đến Krylya Sovetov theo dạng cho mượn. Một năm sau, tôi trở lại và lần đầu được tập luyện với HLV Sidorov.

Ông ấy đã tỏ ra rất ngạc nhiên với sự trở lại của tôi (lúc ấy tôi vẫn còn trẻ con và ngây thơ). Ông ấy bảo tôi thay quần áo để tập luyện. Sau buổi tập, Sidorov đưa tôi tới chỗ của HLV thủ môn Darwin.

Trời ơi, ông ta đã nói một câu mà làm tôi nhớ suốt đời: "Cậu biết đấy Lev, hồi nhỏ tôi cũng từng ước mơ trở thành người thổi kèn harmonica, nhưng đã không thành công". Câu nói ấy hàm ý rằng tôi không đủ khả năng để trở thành cầu thủ chuyên nghiệp.

Giờ thì mọi chuyện đã khác rồi?

Đúng vậy. Nhưng thực sự, lúc ấy tôi rất bối rối. Tôi buộc phải chấp nhận và sau đó tôi cảm thấy đó như một câu nói xúc phạm tôi vậy. Tôi buồn bã, tự nhốt mình trong phòng 1 tuần liền. Sau đó, ông ta đến gặp bố mẹ tôi và thuyết phục tôi nên tìm kiếm một học viện bóng đá khác ở Moscow. Chúng tôi tìm kiếm theo bảng xếp hạng.

Theo thứ tự từ dưới lên trên. Đó là Dynamo Moscow?

Vâng, họ đang đứng ở vị trí thứ 5. Ngày hôm sau chúng tôi đến Dynamo và thưa chuyện với HLV. Thật may là ông ấy đã nhận ra tôi và mời tôi tới học viện để tập luyện. Và tôi không biết gì về nơi đây và thậm chí còn chưa đưa ra được quyết định. Nhưng chỉ sau đó 1-2 ngày, tôi đã chính thức chuyển sang Dynamo Moscow.

Tại Dynamo Moscow, phải chăng họ rất vui khi có thêm một thủ môn tên Lev đến tập luyện?

Tôi nghĩ là có. Đối với tôi thì đó là một vinh dự lớn. Ở cái nơi mà tôi đã quyết định gắn bó, Lev Ivanovich Yashin có mặt trên tất cả các áp phích. Đó là điều tôi rất thích ở học viện này. Lev Yashin chính là tên gọi của trung tâm đào tạo bóng đá mà Dynamo Moscow thành lập.

Anh đã từng đăng một tấm ảnh mình đội một chiếc mũ giống như Lev Yashin vào ngày sinh nhật của ông ấy. Có lẽ anh cũng không thể xem được nhiều trận đấu của ông ấy trong thời thơ ấu. Vậy ai là thần tượng của anh?

Thực sự thì tôi không thích hai chữ thần tượng cho lắm.

Vậy theo anh ai là thủ môn tốt nhất bây giờ?

Lev Yashin là tấm gương cho các thủ môn trên toàn thế giới. Trong những năm gần đây, tôi thích Buffon và Casilas. Hiện giờ thì có rất nhiều thủ môn giỏi. Ta luôn có thể nhìn vào họ và ngưỡng mộ. Nhưng tôi không tôn sùng bất cứ cá nhân nào như thần tượng, họ giống như người đồng nghiệp giỏi mà tôi có thể nhìn vào để học hỏi.

Ai là thủ môn xuất sắc trên thế giới ở thời điểm hiện tại?

Tôi nghĩ là De Gea. Ngoài ra, Courtois cũng rất xuất sắc.

Và ai là thủ môn xuất sắc nhất ở Nga? Igor Akinfeev?

Tất nhiên là Akinfeev - đó là điều dễ hiểu. Anh ấy là một tấm gương tiêu biểu cho mọi người, nhất là theo một góc nhìn khác khi tôi đã là thủ môn của ĐTQG Việt Nam. Tôi đã đọc bài phỏng vấn về anh ấy. Tâm lý vững vàng là điều tôi thích nhất Akinfeev. Tôi thực sự cảm nhận được tầm quan trọng của tâm lý khi mình phải gánh vác trọng trách bảo vệ khung thành cho ĐTQG.

Liệu thời điểm hiện tại có là quá sớm để anh ấy từ giã đội tuyển?

Anh ấy đã thi đấu quá tuyệt vời cho dù gặp nhiều khó khăn và không ít chỉ trích. Nhất là tại World Cup 2014, Akinfeev đã mắc sai lầm nghiêm trọng trong trận gặp Hàn Quốc. Nhưng tôi thích cách mà anh ấy đối mặt với mọi việc, không bao giờ lùi bước.

Bây giờ, quyết định đã được anh ấy đưa ra. Tất nhiên, khi so sánh với Buffon thì 32 tuổi vẫn không là gì cả. Nhưng Akinfeev đã thấy được tiềm năng ở nhiều thủ môn trẻ và họ cần cơ hội để chứng tỏ. Ở Nga hiện tại, có lẽ Selikhov là thủ môn trẻ tốt nhất. Cậu ấy chỉ nhỏ hơn tôi 1 tuổi và tôi cũng từng quen cậu ấy từ hồi ở lò Spartak.

Hiện tại, chúng tôi vẫn liên lạc và trao đổi chuyên môn cùng nhau. Sau thời của Akinfeev, có lẽ Selikhov sẽ là người kế nhiệm tốt nhất vị trí thủ môn số 1 ĐT Nga.

Đã từng trải qua quãng thời gian cả ở Spartak và Dynamo, đâu là nơi mà anh cảm thấy yêu mến hơn?

Spartak và Dynamo là hai đội bóng "không đội trời chung" với nhau, nhưng tôi luôn tôn trọng cả hai bên.

Tại sao anh không tiếp tục phát triển tại Dynamo Moscow? Tại sao bạn lại rời khỏi đó?

Với Dynamo, mọi thứ đều rất tốt. Tôi đã có được vị trí người gác đền ở đội trẻ . Nhưng khi ấy, đội bóng lại có tới hai người đàn anh dày dạn kinh nghiệm. Thời gian tốt nghiệp học viện cũng sắp tới, tôi được thông báo rằng mình sẽ không được ký hợp đồng chuyên nghiệp. Và sự nghiệp của tôi tại Dynamo cũng khép lại.

Và anh ngay lập tức quay về Việt Nam?

Tôi đã cố gắng níu kéo cơ hội tại Nga. Tôi hiểu rằng mình thực sự có thể chơi cho Dynamo. Nhưng mọi thứ không được suôn sẻ, tôi ngay lập tức nhờ bố mình tìm kiếm cơ hội chơi bóng tại Việt Nam. Chúng tôi đã liệt kê ra một loạt danh sách các đội bóng và lên lịch chuyến bay.

Bạn đã biết tiếng Việt trước đó hay đã từng tới Việt Nam chưa?

Có chứ! Khi còn nhỏ, tôi đã từng trở về Việt Nam trong một vài kỳ nghỉ. Và tôi cũng biết tiếng Việt bởi khi ở nhà bố tôi luôn nói tiếng Việt với mọi người. Tôi biết cả hai thứ tiếng. Dù vậy, tôi không có đủ vốn từ vựng cần thiết và đã phải tiếp tục học đọc, học viết tiếng Việt kể từ khi trở về quê hương.

Xuất thân từ hai lò đào tạo Spartak và Dynamo, kết hợp với chiều cao 1m88, anh chắc hẳn không có vấn đề gì khi tìm kiếm một đội bóng?

Cảm giác nó giống như khi tôi đang lái xe ở Việt Nam vậy. Tự tin thôi là chưa đủ, tôi còn cảm thấy mình hơi tự cao. Tôi nghĩ mình sẽ được chọn đội bóng theo ý muốn bản thân chứ không phải để đội bóng chọn mình. Tôi chỉ đơn giản là tìm kiếm đội bóng trên Internet mà muốn tôi chơi cho họ.

Liệu mọi việc có thuận lợi với anh?

Đội đầu tiên tôi tìm đến nằm ở Thủ đô. Ở đó, tôi hỏi họ phòng thay đồ ở đâu. Họ chỉ tay tới cánh cửa ở trong góc. Tôi mở cửa và bên trong là... nhà vệ sinh. Tôi phải thay đồ ở trong nhà vệ sinh! Tôi thực sự cảm thấy sốc.

So với những gì ở Nga, đây là một điều quá kinh khủng. Sau một thời gian, tôi cảm thấy đây là nơi tôi không thuộc về. Thêm một, hai CLB tại Hà Nội, tôi đã quyết định bay vào Sài Gòn. Tôi tìm đến thêm một đội bóng nhưng câu chuyện vẫn vậy. Cuối cùng, sau những nỗ lực, chúng tôi tìm thấy một CLB có tên Hoàng Anh Gia Lai.

Họ có mối quan hệ hợp tác với đội bóng nước Anh - Arsenal. Điều kiện sân bãi, cơ sở vật chất của họ rất tuyệt. Tôi đã tin chắc rằng, đây sẽ là nơi chắp cánh cho câu chuyện cổ tích của mình vì khi chỉ mới 18 tuổi, tôi đã được tập luyện cùng đội một...

Nhưng rồi...?

Mùa giải đầu tiên, tôi chỉ được tập luyện mà không hề được thi đấu. Năm sau cũng vậy, tôi vẫn không được thi đấu. Tôi được gọi vào ĐT U19 Việt Nam, nhưng ở CLB, tôi vẫn không thể được ra sân.

Điều gì đã xảy ra?

Có lẽ là do tâm lý. Có sự khác việt văn hóa lớn giữa Nga và Việt Nam

Anh có thể chia sẻ kỹ hơn không?

Đầu tiên, tiếng Việt của tôi không được tốt lắm. Thứ hai, tôi tới đây và cư xử như một người Nga chính hiệu - một người đến từ nền giáo dục khác hẳn. Tôi như kẻ dị biệt. Họ lập tức không thích tôi, họ không thích gã người Nga.

Vì sao anh lại gặp khó khăn với các đồng đội cũng như ban huấn luyện như vậy? Điều đó ảnh hưởng gì đến anh?

Tôi có thể hiểu rằng, ở các vị trí khác sẽ không thể thi đấu tốt nếu như bạn không có được sự gắn kết cần thiết với đồng đội. Nhưng với thủ môn, người được chú ý đến nhờ khả năng bắt bóng, thì cũng như vậy?

Tôi không chỉ bị đồng đội không ưa mà cả HLV cũng vậy. Họ không đưa tôi vào đội hình chính. Trong một năm rưỡi đầu tiên, tôi rất may mắn khi được làm việc cùng một HLV người Thái. Ông ấy chẳng hề quan tâm tôi tới từ đầu và tôi nói thứ ngôn ngữ gì nhưng chúng tôi lại làm việc với nhau rất ăn ý.

Ông ấy thấy tôi có những điểm cộng mà thủ môn người Việt không có. Làm việc cùng ông ấy nhưng lại không được thi đấu, tôi cũng không thể phát triển được gì. Cho dù chúng tôi tập luyện với nhau 3 buổi/ ngày.

Sao lại không phát triển chứ...

Ở châu Á nói chung, cầu thủ được tập luyện rất nhiều. Họ thậm chí có thể tập luyện tới 4 buổi trong 1 ngày. Họ dậy vào lúc 6h sáng và tập thể dục. 8h sẽ là giờ tập luyện cản đội. Buổi chiều, 15h lại tập cả đội. Cuối cùng, 18h sẽ tập luyện trong phòng gym. Người châu Á rất chăm chỉ, nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó.

Thậm chí bạn có tập luyện 10 buổi trong 1 ngày đi nữa, điều đó cũng không có nghĩa rằng bạn sẽ có thể trở thành cầu thủ giỏi.

Vậy là ngay từ đầu họ đã không ưa anh ư?

Phải. Có một ví dụ như này. Tại Nga, ngay cả ở môn bóng đá ở trường học, bạn có thể tranh luận với HLV về quan điểm của bản thân, giải thích cho họ biết rằng tại sao bạn lại làm như thế. HLV sẽ lắng nghe và tìm ra hướng giải quyết để cho bạn tốt lên.

Nhưng ở châu Á, mọi thứ là khác biệt. HLV luôn luôn đúng và bạn đừng nên tranh luận bất cứ điều gì với họ. Họ nhiều tuổi hơn thì nghĩa là họ có chuyên môn tốt hơn. Tốt nhất là bạn nên cúi mặt và gật đầu khi HLV chỉ bảo. Điều này xảy ra trong tất cả mọi tình huống.

Tôi đã không hiểu điều này trước đây và tôi đã đã tranh luận với HLV. Tại Việt Nam, đó bị coi là hành động kiêu ngạo. Nó cứ dồn nén, tích tục dần trong 3 năm và họ quyết định đẩy tôi sang Lào.

Việt Nam là như thế sao? Tôi đang tưởng tượng đến mặt tối này ở Việt Nam... Vậy còn bóng đá tại Lào?

Anh không thể tưởng tượng được đâu. Nó rất kinh khủng. Nhưng tôi không hề cảm thấy hối tiếc khi trải qua quãng thời gian đó. Nó giống như cuộc sống của một ai đó trong quân đội, hoặc thậm chí là ai đó phải sống trong nhà tù. Tôi đã có một thời gian cực kỳ thử thách tại Lào nhưng tôi cảm thấy nó rất đáng quý.

Hãy kể cho tôi về những trận đấu ở Lào...

Ok, không vấn đề gì. Anh hiểu rằng nhiệt độ ở Việt Nam nóng như thế nào thì ở Lào, nó còn nóng khủng khiếp hơn rất nhiều. Khi mà dự báo thời tiết thông báo sẽ có gió Lào, điều đó có nghĩa là ta không nên ra khỏi nhà vào ngày hôm đấy.

Tôi sống ở Thủ đô Lào. Đội chúng tôi có một chiếc xe buýt. Nó chở chúng tôi đi tập hàng ngày và ở mỗi trận đấu. Chiếc xe ấy rất hay... dở chứng. Nó không thể khởi động và cả đội phải đẩy xe tầm 10-20m để cho tài xế có thể khởi động động cơ. Trên xe, điều hòa không có, trong khi bên ngoài trời thì như đổ lửa. Chúng tôi phải dội nước vào ghế ngồi để không bị bỏng khi ngồi lên chiếc xe ấy.

Đó có phải là đội bóng chơi ở giải đấu cao nhất?
Đúng, đó là giải đấu cao nhất tại Lào. Đó cũng là mùa giải đầu tiên mà các CLB được phép sử dụng cầu thủ ngoại. Và tôi chính là người đầu tiên đến đó.

Thỉnh thoảng, trên sân cách vài mét về phía khung thành lại có một... bãi phân to đùng! Rõ ràng sân bóng ở Lào không chỉ dành riêng cho bóng đá, nó còn là chỗ để chăn nuôi gia súc, trâu, bò… Ở đây đó là điều bình thường, họ vừa được cắt cỏ mà lại còn thu được phân chuồng.

CLB chúng tôi cũng không có HLV thủ môn. Tôi với tư cách là người có nhiều kinh nghiệm nhất đã trực tiếp huấn luyện đồng đội của mình. Một vài người thậm chí chỉ nhìn thấy quả bóng lần đầu tiên trong đời. Một ngày nọ, chúng tôi phát hiện ra một khoảng sân chứa đầy nước.

Mọi người quyết định tập luyện ở chỗ vũng nước đó. Họ bay, ngã, lăn xả và lấm lem bùn đất. Cuối buổi tập, HLV trưởng tới và hỏi: "Các cậu đang tập luyện cái quái gì ở chỗ này vậy? Đây là chỗ người ta tắm cho bò mà!". Đó là lý do tại sao chỗ này lại có nhiều nước như vậy. Và chúng tôi đã cười sặc sụa. (cười lớn)

 - Ảnh 9.

Và bây giờ, chẳng gì có thể làm bạn ngạc nhiên?

Đúng vậy! Thức ăn bên đó cũng không ổn lắm. 2 tháng đầu tiên chúng tôi phải sống trong những căn phòng không có điều hòa. Quả thực giống như trong môi trường quân đội vậy. Nhưng đội bóng đã giành được ngôi Á quân giải năm đó. Còn cá nhân tôi đã trở thành thủ môn xuất sắc nhất tại Lào. Đó cũng là mùa giải chuyên nghiệp đầu tiên trong sự nghiệp của tôi!

Sau khi chia tay với giải VĐQG Lào, anh đã trở về Việt Nam chứ?

Tôi về Nga để nghỉ ngơi một thời gian và sau đó đã nghĩ mình sẽ được chào đón tại Hoàng Anh Gia Lai. Tuy nhiên, câu chuyện ở Spartak lại một lần nữa tái diễn: Hóa ra, họ (HAGL) không cần tôi nữa. Vậy là hai bên thanh lý hợp đồng.

Chắc anh còn nhớ rằng ở Nga, khi phá hợp đồng, cầu thủ sẽ nhận được khoản phí bồi thường khá lớn...

Nhưng ở Việt Nam thì chẳng có một xu nào cả. Hai bên chỉ nói câu "tạm biệt" rồi đường ai nấy đi. Khi đó tôi đang nhận khoảng 500 USD/ tháng, chừng đó thì chẳng phải con số quá lớn, nhưng với tôi như thế vẫn là đủ ăn. Tuy nhiên, tiền không phải là vấn đề lớn nhất.

Tôi đã lặn lội từ Nga về Việt Nam vì muốn được chơi bóng, vì muốn được tập luyện. Hơn hết, tôi muốn được chơi cho ĐTQG - hoặc Nga, hoặc Việt Nam - và khiến cha tôi có quyền tự hào. Tôi bay về Việt Nam với suy nghĩ rằng mọi thứ sẽ đơn giản, nhưng sư thật thì không phải như vậy.

Trong suốt 3 năm trời, tôi không thể hoàn thành bất cứ mục tiêu nào mà mình đề ra.

Vậy anh có đành phải trở về Nga hay không?

Tôi không hề muốn như thế vì biết rằng điều đó có nghĩa là sự nghiệp của mình sẽ đi tong. Tôi luôn cảm thấy mình cần được chơi bóng. Tôi bay sang Thái Lan và tìm kiếm cơ hội, nhưng cũng không có hy vọng gì. Tôi lại trở về Việt Nam. May mắn là chú tôi đã tìm thấy một CLB ở V.League dang tay chào đón. Nhưng dù kí hợp đồng rồi, tôi vẫn chẳng được ra sân.

Vẫn với những lí do như trước sao?

Cả thái độ cũng như tuổi đời còn non trẻ đều là rào cản khiến tôi không nhận được niềm tin từ BHL. Vậy là cả mùa giải cứ thế mà trôi đi. Hóa ra, trong suốt 4 mùa giải ròng rã, tôi chỉ có tập, tập và tập.

Thật khó để tưởng tượng điều kiện thiếu thốn ở V.League khi mà anh phải vào tận phòng vệ sinh để thay đồ...

Tôi cũng không thể hiểu tại sao mình lại có thể sinh hoạt trong một thời gian dài (tại CLB TP. Hồ Chí Minh mùa 2014) với đủ những thiếu thốn và lại còn không được ra sân như thế nữa. Thêm vào đó, tôi chỉ được trả 200 USD/ tháng. Suốt thời gian này, tôi nhận ra rằng mình không chỉ có đủ khả năng thi đấu, mà còn có đủ năng lực để vượt lên trên các thủ môn khác, thậm chí là các anh em đang ở trên tuyển.

Tuy nhiên, tôi luôn luôn cảm thấy mình thiếu đi chút may mắn. Thậm chí, cha tôi đã phải rơi nước mắt khi gọi điện và bảo tôi quay về Nga... Ông nói rằng với mức lương bèo bọt như vậy, tôi nên trở lại Nga để làm người gác cổng, như vậy vừa đỡ khổ, vừa được ở gần gia đình.

Vậy là anh đã trở về Nga?

Có chứ. Đó là năm 2014. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để dẹp bỏ tất cả. Tôi theo học ngành kế toán vì mẹ tôi muốn con trai phải có cái nghề ổn định. Nhưng khi đi học thì tôi chẳng hiểu bất cứ thứ gì. Điểm số của tội cũng tệ chẳng kém, và môn duy nhất mà tôi được đánh giá tốt đó là... thể dục. Tôi chỉ có thể duy trì được đúng hai tháng.

Vậy là anh lại tiếp tục từ bỏ?

Đúng vậy. Một người bạn đã rủ tôi tham gia cuộc thi của hãng thể thao mà ở đó, cầu thủ sẽ được thưởng một chuyến đi tới London. Cũng có một suất dành cho thủ môn. Tôi đi đến vòng đấu cuối cùng, nhưng không thể giành chiến thắng.

Và không thể tin được, đó lại là người được chọn vào học viện Spartak Moscow năm xưa thay vì tôi. Ở vòng chung kết, chúng tôi đã có cuộc đối đầu nảy lửa và thậm chí, ban tổ chức đã phải gọi điện tới London để yêu cầu tăng thêm một suất thủ môn nữa, nhưng không được chấp thuận. Và tôi thì không được chọn.

Ai là người đã hai lần khiến anh nhận thất bại vậy?

Cậu ấy tên là Roma Dmitriev. Giữa chúng tôi không có bất cứ sự thù hằn nào đâu, vì đó là bóng đá mà. Đến giờ này thì cậu ấy đã giải nghệ rồi. Thực chất, ngay sau khi trở về từ Anh, sự nghiệp bóng đá của cậu ấy đã chấm dứt. Roma nói rằng tôi mới là người nên tới London, bởi cậu ấy không có ý định theo đuổi bóng đá chuyên nghiệp. Nhưng họ (BTC giải) không chấp nhận.

Giờ thì cậu ấy đang ở Nga và vừa tốt nghiệp một trường đại học ngành hàng không.

Quả thật là không ai biết cơ hội sẽ đến khi nào...

Đúng vậy. Nhưng cuộc thi này lại khiến tôi nhận ra rằng mình yêu bóng đá ra sao, và đem đến cho tôi động lực để tiếp tục - không phải vì tiền, mà là vì đam mê. Không như những chuyện đã diễn ra tại "Solyaris".

Nghe nói CLB này giờ không còn nữa. Liệu có phải nó đã bị phá sản?

Đúng vậy. Khi đó, tất cả các thủ môn trẻ, những người tôi quen biết thời còn đi học, còn ở các học viện Spartak, Dynamo và Lokomotiv (Moscow) đều mong muốn được gia nhập đội "Solyaris" (CLB Solyaris Moscow, thành lập năm 2014 và tan rã năm 2017).

Thậm chí, (Aleksei) Karasevich (thủ thành từng khoác áo Dynamo Moscow) cũng từng muốn đến đó. Phải công nhận rằng, mức lương ở đây khá ổn, và bản thân CLB còn năm ở trung tâm thủ đô Moscow. Những tân binh đến đây đều nhận được ít nhất là 10.000.

USD?

10.000 Rúp (150 USD) thôi. Nhưng quan trọng nhất là nếu đến đây, tôi sẽ được thi đấu ở giải hạng 2 Nga. Trong ba tháng trời, phải có đến 30 thủ môn tới thử việc và rời đi, mà tôi thì vẫn được ở lại.

Tôi cứ tưởng rằng mình sẽ chắc suất cho đến khi một thủ môn khác - được chống lưng bởi người đại diện khá nổi tiếng - đến với CLB này. Sau một buổi tập, HLV thủ môn Rozhkov đến và nói với tôi rằng ông ấy đã làm hết tất cả những gì có thể, nhưng không thuyết phục được ban lãnh đạo đội bóng.

Trong hoàn cảnh đó, anh có ý định tìm cho mình một người đại diện không?

Tất nhiên là có. Tuy nhiên, nhìn vào bảng thành tích của tôi - một thủ môn vô địch giải... Lào, thì chẳng ai muốn kí hợp đồng cả. Thế là tôi lại phải tự xoay sở. Sau vụ "kèn harmonica" ngày xưa và quãng thời gian ở Việt Nam, đây là lần thứ ba tôi thất bại. Tôi phải gọi HLV Rozhkov và hỏi ông ấy rằng liệu có hướng đi nào hay không.

Sau đó, chuyện gì đã xảy ra?

HLV Rozhkov giới thiệu tôi với (Aleksey) Polyakov - người khi đó đang vừa thi đấu cho Lokomotiv, vừa là thầy dạy bóng đá cho trẻ em.

Và đó là khởi nguồn của việc anh đi "gõ đầu trẻ"?

Đúng vậy. Tôi phải làm tất cả để kiếm miếng cơm manh áo. Tôi vừa dạy bóng đá ở học viện, vừa tự tập để nuôi hy vọng thi đấu chuyên nghiệp và được khoác áo đội trẻ của tuyển Nga. Nhưng rồi, khi thử việc, tôi lại không được chấp nhận vì từng ra sân cho U19 Việt Nam.

Và có người đã bảo tôi nên chuyển quốc tịch thi đấu tại LĐBĐ Nga. Lúc đó, những luồng suy nghĩ trong tôi bắt đầu xuất hiện.

Anh vẫn mơ về ngày được khoác áo ĐTQG Việt Nam chứ?

Đúng là tôi có nghĩ về chuyện đó, nhưng rồi nhận ra rằng chẳng ai cần đến mình cả, nên tôi đành phải nhắm mắt đưa chân sau khi hỏi ý kiến của hàng loạt bạn bè xung quanh. Cuối cùng, tôi quyết định làm đơn xin chuyển quốc tịch thi đấu.

Nhưng để làm được điều này, tôi phải có được sự chấp thuận từ LĐBĐ Việt Nam. Và tôi đành gọi điện đến HLV thủ môn của tuyển Việt Nam để hỏi số của VFF. Sau khi tôi trình bày toàn bộ sự việc, ông ấy khuyên tôi rằng hãy cứ từ từ và chờ khoảng một tuần để xem liệu có biến chuyển gì hay không, bởi ĐT Việt Nam đang thiếu thủ môn, và tôi thì là người được đào tạo bài bản cũng như có thể hình lí tưởng.

Một tuần, rồi hai tuần trôi qua mà chẳng có tin tức gì mới. Nhưng chính lời khuyên đó lại thôi thúc giấc mơ thi đấu cho ĐT Việt Nam trong tôi, vì dù sao, tôi cũng có dòng máu Việt.

Vậy, anh đã làm gì?

Vào tháng Ba năm đó, tôi tham gia giải bóng đá 8 người. Tôi không được khoác áo đội tuyển học viện, nên phải tham gia đội Duslar. Chúng tôi giành chiến thắng và trở thành nhà vô địch của nước Nga năm đó.

Tôi cảm tháy mình được thôi thúc, nên đã viết một bức thư ngỏ trên Facebook bày tỏ nguyện vọng được thi đấu cho ĐT Việt Nam. Ngay lập tức, báo chí Việt Nam liên tục chia sẻ nó và đến giờ này, những dòng tâm thư khi ấy đã trở thành một sự tích của bóng đá Việt rồi.

Lúc đó, một nhà báo gửi cho tôi số của HLV đội U23 chuẩn bị tham dự Olympic. Sau một cuộc trao đổi, ông ấy nói rằng sẽ gọi lại. Nhưng hóa ra, đó là một HLV của Hoàng Anh Gia Lai. Sự lưỡng lự của ông ấy đã khiến dư luận ở Việt Nam chia thành hai phe: Một bên ủng hộ nhiệt liệt, bên còn lại thì cho rằng không nên đưa một thủ môn "tây" ở xa lắc xa lơ lên tuyển.

Sau đó một ngày, HLV Miura nhắn tin và nói rằng ông không thể triệu tập tôi.

Sau đó thì sao?


Dù không được gọi lên tuyển, nhưng dư âm từ bức thư đấy đã phần nào giúp tôi tìm được một CLB. Suốt một tuần, tất cả báo chí đều chỉ đưa tìn về thủ môn người Nga muốn choi cho ĐT Việt Nam. Sau đó, chủ tịch CLB Hải Phòng (ông Trần Mạnh Hùng) đích thân gọi điện và hỏi tôi muốn mức lương bao nhiêu.

Tôi trả lời rằng tiền không quan trọng, vì chỉ cần ra sân là được. Ông ấy đáp lại: "Được".

Và khi trở về Việt Nam, anh lập tức được bắt chính chứ?

Không, bởi vì thủ môn của đội (Đinh Xuân Việt) vẫn đang chắc suất. Đùng một cái, anh ấy bị thủy đậu. Không thể tin được! Ở tuổi 33 đấy! Mà lúc đó, anh ấy còn đang có phong độ cực cao: 9 vòng đấu bất bại, 5 lần giữ sạch lưới để giúp Hải Phòng lên đầu bảng.

Đó là cơ hội từ trên trời rơi xuống! Trong ba ngày liền, tôi hồi hộp đến mất ăn mất ngủ. Ngay trong lần đầu được ra sân, đã có đến 12.000 người đến sân vận động để theo dõi trận đấu, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.

Không khi bóng đá ở Việt Nam thế nào? Có giống nước Nga hay không?

Cổ động viên Việt Nam là những người tuyệt vời nhất. Họ giống hệt như các hội Ultras tại châu Âu, và thỉnh thoảng cũng đốt pháo sáng trên khán đài nữa. Chuyện 30.000 người đến sân là quá bình thường.

Vậy, trận ra mắt của anh đã diễn ra thế nào?

Chúng tôi để thua 1-2 ở những phút cuối cùng. Mọi sự chỉ trích đều đổ dồn lên đầu tôi, và chỉ có Chủ tịch lên tiếng ủng hộ. Cũng may là nhờ có ông ấy, tôi vẫn được ra sân trận tiếp theo. Và không lâu sau, tôi được gọi lên tuyển để tham dự AFF Cup 2016, nhưng không được ra sân.

Vậy thì lần đầu tiên anh được thi đấu cho ĐT Việt Nam là lúc nào?

Đó là vào năm 2017, trong trận đấu thuộc vòng loại Asian Cup gặp Jordan (ngày 13/6/2017). Hai đội hòa 0-0 và tôi được bầu là Cầu thủ xuất sắc nhất. Đây là màn ra mắt vô cùng khó quên.

Và đó là lúc anh trở thành lựa chọn số 1 để rồi vượt qua chính Jordan trong trận đấu vừa qua ở Asian Cup 2019?

Đúng vậy! Thật vui khi tôi được đánh giá là một trong những người xuất sắc nhất của ĐT Việt Nam.

Chà, đừng khiêm tốn quá như vậy! Chính anh là người hùng trên chấm 11m để đưa ĐT Việt Nam vào Tứ kết mà!

Quả thực là như thế, nhưng dù sao, biết mình ở đâu thì vẫn hơn. Cũng may mắn là nhờ trận gặp Jordan ở vòng loại Asian Cup 2019 mà tôi chắc suất bắt chính cho đội tuyển. Từ đó đến nay, tôi chỉ bỏ lỡ 3 trận vì chấn thương.

Quay ngược trở lại năm 2018, chúng tôi đã đặt ra mục tiêu vô địch AFF Suzuki Cup và đã thành công.

Anh có thể kể về chiến tích này, và kỉ lục giữ sạch lưới được không?

Đây là giải đấu vô cùng tuyệt vời, bởi chúng tôi đã tái lập thành tích của lứa đàn anh 10 năm về trước. Tôi cũng có 405 phút giữ sạch lưới và chỉ bị đánh bại bởi Patrick Reichelt ở phút bù giờ hiệp 1 (trận Philippines - Việt Nam ở Bán kết). Nhưng dù sao, thành tích của tập thể vẫn là trên hết.

Ở trận Chung kết lượt về với Malaysia, tại sao anh lại bị trọng tài rút thẻ vàng?

Câu chuyện này khá buồn cười. Có một pha va chạm với đối phương ở vòng cấm địa. Tiền đạo Malaysia bỗng dưng quay ra chửi: "Đ*** thằng kia. Thế là tôi cũng chửi lại. Kết quả là cả hai đều ăn thẻ.

À, ông trọng tài hôm đó cũng chính là người bắt chính trận gặp Jordan tại Asian Cup nữa!

Vì sao anh ăn mừng chiến thắng với kiểu chào của nhà binh? Ở Nga, họ gọi đó là "kiểu ăn mừng của Dzyuba"...

Tôi thích cách mà Artem (Dzyuba) ăn mừng với thông điệp "Tôi phục vụ Tổ quốc" ở World Cup 2018. Trên hết, tôi cũng muốn khẳng định rằng, dù mang trong mình hai dòng máu Nga - Việt, tôi vẫn luôn chiến đấu cho quê hương, chiến đấu cho Việt Nam, chiến đấu đến cùng dù chặng đường đến thành công không hề dễ dàng.

Sau giải đấu, tôi trở thành hình mẫu cho không chỉ cầu thủ, mà còn là giới trẻ nữa. Dù có khó khăn, dù có bị đẩy sang Lào thi đấu với cơ sở vật chất nghèo nàn, tôi vẫn không bỏ cuộc. Ai cũng phải tin tưởng vào bản thân và không ngừng cố gắng để đạt được mục tiêu.

Việc lọt vào Tứ kết Asian Cup có phải dấu mốc lịch sử cho bóng đá Việt Nam hay không?

Đúng vậy! Đây là lần đầu tiên trong lịch sử mà ĐT Việt Nam bước vào đến đây (mà không cần "phao cứu sinh" là quyền đăng cai giải), và cũng là lần đầu tiên mà chúng tôi phải tự bước đi bằng đôi chân của mình - từ vòng sơ loại đến vòng chung kết.

Thành tích này có thể so sánh được với những gì mà ĐT Nga làm được ở World Cup 2018 hay không?

Có chứ! Anh không thẻ tưởng tượng được sự náo nhiệt của đường phố Việt Nam sau trận thắng trước Jordan đâu! Tất cả mọi người đều đổ ra đường đi bão, và các con phố đều tắc nghẽn.

Vậy, sau AFF Cup, khán giả đã ăn mừng ra sao?

Nếu Asian Cup không diễn ra ngay sau AFF Cup, thì chắc chắn đã có một bữa tiệc ăn mừng hoành tráng được tổ chức rồi. Rất có thể, cả đội sẽ được đi diễu hành trên xe buýt 2 tầng ở trung tâm thành phố... Nhưng chúng tôi chỉ được nghỉ 4 ngày mà thôi.

Thủ tướng (Nguyễn Xuân Phúc) đã mời các cầu thủ cùng ban lãnh đạo đến chung vui, có những cầu thủ còn được tặng thưởng Huân chương lao động nữa. Thường thì ở Việt Nam, nhiều người phải làm việc từ 30 - 40 năm mới có thể được nhận vinh dự này đấy!

Cảm xúc của ĐT Việt Nam ra sao trước mỗi trận đấu ở Asian Cup?

Mọi người đều lạc quan. Bản thân việc này đã tạo ra một tâm lý tốt. Ai cũng muốn giành chiến thắng. Dù không thể vượt qua Nhật Bản, nhưng với người hâm mộ, chúng tôi đã là những nhà vô địch rồi.

Sardar Azmoun của ĐT Iran đã ghi hai bàn thắng vào lưới của anh. Liệu đó có phải là một cầu thủ có đẳng cấp quá vượt trội?

Tôi nghĩ là vậy. Anh ta vượt qua sự truy cản từ hai người để ghi bàn thắng thứ hai, dù sức ép là không hề nhỏ. Mặt bằng chung của cầu thủ Việt Nam trong tình huống đó thì chắc phải ngã lăn quay đến 10 lần rồi...

Ngay giữa giải đấu, anh kí hợp đồng với Muangthong United của Thái Lan...

Đúng là tôi đã kí hợp đồng trong những ngày đầu tháng Một. Ở thời điểm đó, rất ít người biết về chuyện này. Với tôi, đây là bước nhảy vọt, bởi chất lượng của giải Thái Lan cao hơn V.League. Rõ ràng, đó là bàn đạp vô cùng chất lượng.

Liệu mục tiêu tiếp theo của anh sẽ là Nhật Bản?

Ai cũng có mục tiêu cho mình. Thường thì các cầu thủ ở giải Thái Lan đều nhận được sự quan tâm của những đội bóng tại J League. Tuy nhiên, tôi không muốn nói về chuyện này, mà thay vào đó là lời cảm ơn dành cho người đại diện Andrei Grushin.

Vậy anh có mơ ước được thi đấu tại Nga hay không?

Giải Ngoại hạng Nga ư? Chắc là không. Theo quy định mới, việc sang Nga chơi bóng sẽ là rất khó khăn. Có thể đến 30 tuổi tôi mới được thi đấu ở đó. Nhưng hiện tại, khi đang còn trẻ, tôi muốn được ra sân ở một giải đấu có trình độ cao như tại châu Âu, hoặc chí ít cũng là Nhật Bản.

Biệt danh của anh ở Việt Nam là gì?

Lâm "Tây", hoặc là chú gấu Nga.

Anh có muốn nói gì với những người hâm mộ tại Nga không?

"Tôi rất vui vì mọi người biết đến mình" - Rất mong là mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ chàng trai mang trong mình hai dòng máu Nga - Việt. Nước Nga vẫn luôn nằm trong trái tim của tôi, và một lần nữa, tôi rất vui vì sự ủng hộ của các CĐV tại Nga!



Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2019

BÀI THƠ ĐĂNG LẠI ( facebook 2017/ ngày 6 tháng 1 SINH NHẬT CHÁU LUCY)



facebook nhắc lại

Nhan may ngay Dau 2018 xin Gui toi anh Calathau Vu , Nguyen nhan vien Tap Vu Cao cap VTV , da nghi huu tai Tp HCM loi chuc mung tot dep nhat. Nam 2017 anh , em Chung ta Lam duoc mot viec co ich, hai long voi ket qua cong viec,do la motky niem dep co Lien Quan den Truong Thieu nhi VIet Nam cua Chung ta. Mong anh luon khỏe manh De mang lai nhieu niem vui cho ban be cua Chung ta. Va manh khỏe de song mot cuoc song co chat luong, day tinh yeu thuong.
 — cùng với Cong Ky Dinh và 2 người khác.

VÀ HOA SẼ NỞ

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2018

THẾ HỆ THỨ 3 . Bài viết của Trương Huy San (Huy Đức). ST trên MXH- Tham khảo.

THẾ HỆ THỨ 3


Tác giả : Trương Huy San
(Tham khảo- Sưu tầm trên MXH)

BCT giới thiệu nhân sự quy hoạch hai năm trước đại hội là một cách làm mới nhưng để kết quả không như cũ thì Đảng phải công khai ngay danh sách cho dân giám sát.

Nếu “nhà nước thực sự là của dân” như Đảng tuyên bố thì nhân sự không phải là công việc nội bộ của Đảng. Phần lớn trong 200 con người được quy hoạch đó đang hoặc sẽ nắm giữ những quyền lực then chốt nhất của nhân dân. Nên nhớ là những Nguyễn Tấn Dũng, Trần Đại Quang, Đinh La Thăng, Tất Thành Cang… đều được quy hoạch từ rất sớm.

Nhưng bản chất của “quy hoạch” vẫn là sự lựa chọn của các bậc cha chú. Ông Võ Văn Kiệt thường nói, “Lãnh đạo phải hơn người khác một cái đầu; nhưng khi không hơn người khác, họ thường có khuynh hướng chọn người kém mình một cái đầu”. Bộ máy cũ không những đẻ ra chính nó mà còn đẻ ra một thế hệ kế tục kém xa hơn nó. Đó là kết quả sinh sản của những cuộc hôn nhân cận huyết.

Hơn 70 năm qua đã có 3 thế hệ nắm quyền, cả ba thế hệ đều không có vai trò của dân thông qua những thiết chế thực quyền.

Thế hệ các bậc “công thần khai chế độ”, bao gồm những người cho dù xuất thân là vô sản, giang hồ hay trí thức, thì cũng đều là những người có khát vọng. Lựa chọn của họ có thể quăng quật đất nước qua biết bao tao loạn nhưng tham vọng của họ không tủn mủn như vàng bạc hay chức tước cho vợ con. Họ biết chuẩn bị một thế hệ kế tục “con đường” của mình.

Thế hệ được lựa chọn này có thể tính từ Phan Văn Khải, Nguyễn Đình Lộc, Đậu Ngọc Xuân… và những người tiếp theo như Đỗ Quốc Sam, Vũ Khoan, Trần Xuân Giá, Võ Hồng Phúc… Họ hoặc là có nguồn gốc trí thức hoặc được Đảng cho ăn học nhưng vẫn mang khí chất của những người trí thức.

Cho dù được chuẩn bị để “kế tục sự nghiệp”, nhưng khi họ cầm quyền cũng là khi Liên Xô sụp đổ. Nhiều người trong số họ tự giải phóng đầu óc mình ra khỏi tình trạng “bị cầm tù trong sự giáo điều”. Dù nhiều người không hẳn là liêm khiết, khí chất kẻ sỹ vẫn giúp họ đặt khát vọng quốc gia, dân tộc cao hơn lợi ích cá nhân. Chính họ nhìn thấy sự lầm than chủ yếu vì “lỗi hệ thống” chứ không đổ cho chiến tranh, chia cắt.

Họ khôn ngoan cài cắm các khái niệm tích cực vào các văn kiện, rồi mềm dẻo “thể chế hoá” chúng. Hiến pháp 1992, Luật Đất Đai 1993, Luật Doanh Nghiệp 1999…, những chính sách mang dấu ấn của họ, đã thiết lập các hành lang pháp lý để VN có thể đặt chân đến cánh cửa của kinh tế thị trường. Họ là thế hệ thấu hiểu mô hình Xô – Viết, chính họ đã khôn ngoan biến công cuộc đổi mới của Đảng (từ 1986) – khởi xướng bởi những người từng là con đẻ của Xô – Viết – trở thành một công cuộc từng bước đưa VN thoát khỏi mô hình Xô – Viết.

Tiếc thay, họ thường nghiêng về kỹ trị hơn là chính trị. Họ thua ngay những người gần như cùng thời với mình như Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng…

Thế hệ thứ Ba, không phải không còn những người có khí chất, biết giữ gìn. Tuy nhiên, những người còn chút lòng với đất nước này nhanh chóng bị đẩy vào nhóm thiểu số. Nguyên tắc “tập trung dân chủ” từng tập trung vào tay Tổng bí thư, trong hai nhiệm kỳ gần như nằm trong tay Nguyễn Tấn Dũng.

Nguyễn Tấn Dũng được cơ cấu vào dự khuyết Trung ương năm 1986, khi đang là Bí thư Hà Tiên. Chẳng phải Võ Văn Kiệt, hay Lê Đức Anh mà chính học thuyết “pháo đài cấp huyện” của Lê Duẩn đã chọn ông, một người chẳng tài cán, chưa công lao, như đã chọn Nguyễn Thị Xuân Mỹ (Quận Lê Chân, Hải Phòng), Trương Mỹ Hoa (Tân Bình)… Cơ hội thực sự của Nguyễn Tấn Dũng là được đón Lê Đức Anh tới thăm Kiên Giang vào ngày 5-5-1993. Chỉ mấy tháng sau, Ba Dũng được đưa ra làm thứ trưởng Bộ Nội Vụ thay thế Tướng Võ Viết Thanh, trong một ý đồ nắm Bộ sức mạnh này của Lê Đức Anh.

Ai từng biết Ba Dũng trước khi ông ta lên Thủ tướng thì mới thấy đó là một con người hoàn toàn khác, thân thiện với đồng sự; ngoan ngoãn, nhất mực vâng lời các cha chú Anh – Kiệt – Mười. Võ Văn Kiệt thích Ba Dũng vì tính quyết đoán. Đỗ Mười chọn ông ta vì “con liệt sỹ, lại đã kinh qua chiến đấu, kiên định vững vàng”. Ông Võ Văn Kiệt nhận ra con người Ba Dũng ngay sau một năm ông ta trở thành Thủ tướng. Tam nhân chọn lựa nhưng chỉ có Lê Đức Anh là đứng rất lâu sau lưng Ba Dũng.

Hai thập niên ông tướng này bảo vệ đất quân đội cũng vì quyền lực; rồi chính ông để cho Ba Dũng, Phùng Quang Thanh… chia chác đất quân đội cũng vì tiếp tục muốn có ảnh hưởng quyền lực. Trước Đại hội, khi sức đã tàn ông Tướng vẫn còn can thiệp để giữ “anh Ba” ở lại.

Điểm nổi bật của “thế hệ thứ Ba” là hiểu biết rất “ba chớp ba nhoáng” về mô hình Xô – Viết nhưng lại cầm quyền vào thời điểm quyền lực rất có màu. Những người tôn thờ tiền bạc nhất lại rất giỏi nói những lời có cánh về “định hướng”. Họ tăng trưởng nhanh dưới thời Ba Dũng. Họ không chỉ tự tha hoá mình về mặt con người, mà còn làm vô hiệu các nỗ lực cải cách thể chế của những người tiền nhiệm. Giai đoạn sau 2006, Việt Nam thay vì có thể vững chắc đi đến thị trường, con đường tích tụ tư bản của các doanh nghiệp phần lớn bị đặt ở sân sau, hoang dã.

Đúng là lỗi hệ thống nhưng chính những người như Nguyễn Tấn Dũng đã chung chạ bừa bãi với phần lăng loàn nhất của thể chế để “đẻ” ra những Đinh La Thăng, Bắc Hà, Phan Văn Vĩnh… và “khối doanh nghiệp sân sau”. Tất Thành Cang không chỉ nằm trong số đó mà còn là truyền nhân nguy hiểm nhất. Cang không chỉ giỏi ton hót Lê Thanh Hải, Nguyễn Tấn Dũng… mà còn chơi trong nhóm các cậu ấm Nguyễn Thanh Nghị, Lê Trương Hải Hiếu… Người dân Sài Gòn không phải không biết Cang là ai. Vấn đề là quy trình cán bộ đưa Cang lên nắm quyền không có vai trò của các đảng viên tử tế, đừng nói chi vai trò của dân.

Đội ngũ lãnh đạo đất nước này phần lớn được lựa chọn trong mười năm qua; nhung nhúc “những đứa con cận huyết”. Họ chỉ kém sự du côn của Cang và không được vẫy vùng trong lãnh địa của “anh Hai”. Các quy trình đã từng đưa họ lên, khi có cơ hội sẽ đưa họ thành Cang, thành Thăng, thành Vĩnh…

Cả ba thế hệ đều đã lệ thuộc rất nhiều vào cá nhân, thế hệ nào cũng không tránh được sự tha hoá. Đừng để “thế hệ thứ Ba” khi có cơ hội lại đưa đất nước quay lại “thời kỳ Ba Dũng”. Phải để những kẻ tha hoá biết sợ dân, sợ thể chế chứ không chỉ sợ một người; phải để cây thành rừng, thành gỗ chứ không chỉ thành củi. Dân chúng hân hoan khi thấy bọn tham nhũng bị tống vào tù; nhưng dân chúng cần có đủ niềm tin vào thể chế để tìm cảm hứng phát triển ngay cả khi “lò” tắt.

NHÂN VỤ TẤT THÀNH THAN ( CANG). LƯU Ý NGƯỜI ĐỐT LÒ

BÁC TỔNG TRỌNG 

HÃY CẨN TRỌNG 

VỀTÂT THÀNH CANG .

Tác giả: FB Lưu Trọng Văn


Gã thực ra không quan tâm tới loại sâu như Tất Thành Cang. Nhưng gã phải lưu ý với bác Tổng Trọng một điều rất cẩn trọng qua sự việc của Cang.

Đó là, đa số thành uỷ viên của Thành uỷ HCM chỉ
bỏ phiếu cảnh cáo hoặc khiển trách Cang bất chấp tội của Cang tầy trời.

Hình như có một phiếu đề nghị cách chức.

Và tại Hội nghị Trung Ương vừa diễn ra phiên bỏ phiếu kỷ luật Cang, gã hóng hớt hình như chỉ 64% ủng hộ cách chức Cang.

Nghĩa là tại Thành uỷ HCM đại đa số không hào hứng gì công cuộc đốt lò của bác.

Và tại BCH Trung ương có đến 36% cũng không hào hứng như trên.

Gã dùng từ không hào hứng chả qua không muốn
dùng từ nặng hơn mà thôi.

Rất mong bác cả suy ngẫm về những con số khủng này để lựa chọn dựa vào ai, đứng về phía ai?

***

Tất Thành Cang từ lò đoàn của ai?

Ngài Tất Thành Cang đi lên, leo cao từ Lò đoàn SG. Nhưng gã được biết trước 1975 tại SG có ba lò đoàn.

Một lò đoàn sinh viên mà những người từ lò này đa số chỉ nhàng nhàng cấp bậc, trong đó không ít người tự chuyển biến đầu quân cho lò Dân.

Một lò đoàn học sinh và một lò đoàn công nhân và người lao động. Sau 1975 người của hai lò này là nòng cốt cho đoàn TP.HCM.

Huỳnh Sơn Phước là đoàn viên thuộc lò đoàn SV chức cao nhất, trước khi Phước đầu quân vào lò Dân là phó TBT báo Tuổi Trẻ, cho gã biết, đa số các quan chức cấp cao trưởng thành từ đoàn là người của lò học sinh và công nhân lao động do đồng chí Tư Liêm phụ trách.

Gã hỏi Phước, đồng chí Tư Liêm là ai?

Phước bảo: người nhà của đồng chí Lê Thanh Hải.
-----------------------------------

Theo Kim Dung/Kỳ Duyên  

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2018

BAO GIỜ 2 THANH CỦI BỰ NÀY "VÀO LÒ"?

Nhiều cấp dưới bị bắt giam và kỷ luật nặng, bao giờ ông Lê Thanh Hải và Lê Hoàng Quân “vào lò” ?
Tác giả: Thiện Hiếu- Minh Nguyễn

Trong vòng một tháng trở lại đây, hàng loạt lãnh đạo cao cấp TP.HCM dưới nhiệm kỳ ông Lê Thanh Hải rồi Lê Hoàng Quân làm Chủ tịch UBND TP.HCM bị khởi tố hoặc kỷ luật nặng nề. Nổi bật nhất là cựu Phó Chủ tịch Nguyễn Thành Tài, Nguyễn Hữu Tín, Tất Thành Cang và danh sách bê bối này chưa có dấu hiệu dừng lại. Nhưng hai vị đáng ra phải chịu trách nhiệm lớn nhất hiện vẫn bình an vô sự, khiến nhiều cử tri TP.HCM và người dân cả nước hết sức bức xúc ! Dư luận đang mong chờ Ban Chỉ đạo Phòng Chống tham nhũng Trung ương và các cơ quan tố tụng sớm tiến hành truy cứu trách nhiệm hình sự đối với ông Lê Thanh Hải (Nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Nguyên Bí thư Thành ủy TP.HCM) và ông Lê Hoàng Quân (Nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Nguyên Chủ tịch UBND TP.HCM).

KD: Báo Người tiêu dùng đã phải nói “toạc móng heo” đến thế này. Đủ biết dư luận XH bức xúc đến độ nào về “tội ác của đế chế Hai Nhựt”- theo cách gọi của cư dân mạng. Không biết bác Tổng Chủ có nghe thấy không???
---------------------------------------------

Cho đến nay, hàng loạt sai phạm ở Thủ Thiêm mà Báo Người Tiêu Dùng đã phanh phui, các vụ việc có dấu hiệu cố ý làm trái đã bị Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an khởi tố và Thanh tra Chính phủ đã kết luận.

Qua đó, sai phạm đã lộ rõ trách nhiệm của Chủ tịch, Phó Chủ tịch UBND TP.HCM qua các thời kỳ mà đặc biệt là vai trò của ông Lê Thanh Hải và ông Lê Hoàng Quân. Trong số các lãnh đạo TP.HCM phải kiểm điểm trách nhiệm vì sai phạm ở Thủ Thiêm thì ông Lê Thanh Hải được xem là “tác giả” chính của những vi phạm nghiêm trọng ở Thủ Thiêm. Trớ trêu thay, ông Lê Thanh Hải khi lên làm Bí thư Thành ủy TP.HCM đã từng phê bình UBND TP.HCM ngay thời kỳ ông ta làm Chủ tịch UBND TP.HCM vì những liên quan đến dự án Thủ Thiêm!?

Những sai phạm của dự án khu đô thị Thủ Thiêm trải dài qua 5 đời Chủ tịch UBND TP.HCM nhưng ông Lê Thanh Hải được xem là người “khởi nguồn” cho những sai phạm vô cùng nghiêm trọng của Thủ Thiêm. Nhiều quyết định và chỉ đạo sai trái, lạm quyền của ông Lê Thanh Hải đã góp phần chính yếu khiến vụ việc Thủ Thiêm “nát bét” như hiện nay và để lại hậu quả khôn lường.

Việc giải tỏa đền bù dự án Thủ Thiêm diễn ra chủ yếu trong thời gian ông Lê Thanh Hải ngồi ghế Chủ tịch UBND TP.HCM (2001-2006) và 2 nhiệm kỳ liên tiếp ông này giữ chức Bí thư Thành ủy TP.HCM (2006-2015). Đến khi ông Lê Hoàng Quân thay vị trí của ông Lê Thanh Hải để ông Lê Thanh Hải tiếp tục chỉ đạo, là người lãnh đạo cao nhất ở TP.HCM thì những vụ giải tỏa cưỡng chế càng diễn ra khốc liệt hơn. Hàng ngàn người dân đã mất nhà, mất đất oan uổng với những quyết định khuất tất, đầy dấu hiệu lợi ích nhóm và vi phạm các quy định hiện hành. Có những gia đình bị đập phá nhà và không hề được đền bù đồng nào hay giải quyết tái định cư, tạm cư ở bất cứ nơi đâu như hộ bà Nguyễn Thị Giáp ở khu phố 1, P. Bình An, Q.2.

Bà Lê Thị The, người có chồng và ba con trai chết uất ức vì các hành động cưỡng chế đất có dấu hiệu trái pháp luật tại Thủ Thiêm dưới thời lãnh đạo của ông Lê Thanh Hải.

Đây cũng là thời kỳ “u ám” nhất của bà con Thủ Thiêm khi UBND TP.HCM dưới sự lãnh đạo của ông Lê Thanh Hải và ông Lê Hoàng Quân đã ra hàng loạt quyết định không đúng thẩm quyền, trái với quyết định của Thủ tướng, sai luật… để “đánh tráo” 160ha tái định cư, lấp liếm việc giao đất cho 51 dự án phân lô bán nền ngay tại khu tái định cư và lấn ranh của người dân không thuộc quy hoạch khu đô thị Thủ Thiêm.

Chính ông Lê Thanh Hải là người chỉ đạo “xé nát” 160ha tái định cư Thủ Thiêm bằng lệnh “Không nhất thiết một địa điểm, có thể bố trí từ 3 đến 4 địa điểm trên địa bàn Q.2”. Đây là quyết định “bật đèn xanh” đá văng bà con Thủ Thiêm ra khỏi khu vực mà họ được Thủ tướng cho phép tái định cư.

Nguy hiểm hơn, “tối kiến” này của ông Lê Thanh Hải còn mở đường cho việc thu hồi đất tràn lan của bà con Q.2 ở Nam Rạch Chiếc, Thạnh Mỹ Lợi với danh nghĩa phục vụ tái định cư cho Thủ Thiêm dù chẳng có quy định nào từ Chính phủ cho phép TP.HCM làm việc này. Cho đến nay, bà con Q.2 bị thu hồi đất oan từ chỉ đạo của ông Lê Thanh Hải vẫn còn khiếu kiện khắp nơi, ai oán khổ sở hàng chục năm trời.
Ông Lê Thanh Hải và ông Lê Hoàng Quân tại Đại hội Đại biểu Đảng bộ TP.HCM lần thứ X, nhiệm kỳ 2015-2020 tổ chức từ 14/10-17/10/2015. (Ảnh: Phan Hoàng/Chinhphu.vn)

Không chỉ trong vụ Thủ Thiêm mà ở hàng loạt dự án bê bối, sai phạm, thậm chí có vụ đã bị khởi tố như các vụ liên quan đến Phan Văn Anh Vũ (Vũ nhôm), khu đất 8-12 Lê Duẩn mà ông Nguyễn Hữu Tín và Nguyễn Thành Tài đã bị khởi tố bắt giam đều không thể không xem xét trách nhiệm cấp trên của hai ông này là Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Hoàng Quân và chỉ đạo của Bí thư Thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải thời kỳ đó. Trong vụ đại án Ngân hàng Đông Á, nơi có vốn của Thành ủy TP.HCM cũng không thể loại trừ trách nhiệm của Bí thư Thành ủy TP.HCM lúc đó là ông Lê Thanh Hải. Cần nhớ, chính Bí thư Thành ủy TP.HCM Lê Thanh Hải là người đứng đầu chịu trách nhiệm về quản lý tài chính ngân sách Đảng tại Đảng bộ TP.HCM. Qua kết luận của các cơ quan nội chính, tố tụng Trung ương thời gian gần đây, rõ ràng việc quản lý tài chính lỏng lẻo tại các cơ quan Đảng bộ TP.HCM cần được truy trách nhiệm đến tận cùng.

Tại dự án Metro số 1 mà Kiểm toán Nhà nước vừa công bố kết luận thì đây là dự án thuộc công trình quan trọng quốc gia nên Sở Kế hoạch và Đầu tư TP.HCM thực hiện thẩm định để phê duyệt là không đúng thẩm quyền. Bên cạnh đó, nội dung thẩm định không đảm bảo theo quy định, như không đánh giá tổng mức đầu tư, kiểm tra tính đầy đủ, hợp lý của các khoản mục chi phí trong tổng mức đầu tư…

Tuy nhiên, Kiểm toán Nhà nước cho biết, Sở Kế hoạch và Đầu tư TP.HCM đã trích dẫn những chỉ đạo của Chủ tịch UBND TP.HCM khi đó là ông Lê Hoàng Quân về việc giao và cho phép cơ quan này thẩm định việc tăng tổng mức đầu tư đối với dự án này. Điều đó đồng nghĩa với việc nếu ông Lê Hoàng Quân không giao và cho phép, Sở Kế hoạch và Đầu tư TP.HCM sẽ không “dám” lạm quyền như vậy.

Những vụ việc tiêu biểu trên chỉ là một trong số những sai trái của hai cựu Chủ tịch UBND TP.HCM hai nhiệm kỳ trước đã để lại hậu quả nặng nề cho cả nhân dân lẫn chính quyền thành phố này. Giờ đây khi cấp dưới, nhiều người thừa hành, thay mặt hay làm theo lệnh của ông Lê Thanh Hải, Lê Hoàng Quân đã bị khởi tố, bắt tạm giam thì không lẽ gì hai ông này lại không chịu trách nhiệm gì trong những bê bối chấn động như thế !

Dư luận, nhân dân và cán bộ TP.HCM đang trông chờ các cấp có thẩm quyền nhanh chóng xử lý những hành vi sai phạm của cả hai cựu Chủ tịch TP.HCM này. Ít nhất đến lúc này, ông Lê Hoàng Quân và nhất là ông Lê Thanh Hải đã có dấu hiệu của việc “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” và “cố ý làm trái” gây thiệt hại hết sức nghiêm trọng. Nếu các cơ quan chức năng Trung ương muốn điều tra cặn kẽ những sai phạm tại TP.HCM, lấy lại niềm tin của của cử tri thành phố vào Đảng và chính quyền TP.HCM, thiết nghĩ, đã đến lúc phải truy cứu tận cùng trách nhiệm hình sự của ông Lê Thanh Hải và Lê Hoàng Quân. Nói theo cách khác, việc đưa hai cựu quan chức này “vào lò” chính là quyết sách hợp lòng dân, quan chức gây ra sai phạm nghiêm trọng phải trả giá bằng vận mệnh của chính mình.

Có thể nói, cuộc chiến chống tham nhũng do Đảng thực hiện đang thực sự diễn biến đúng tinh thần của Tổng Bí Thư từng nói “không có vùng cấm, không có ngoại lệ !”.

Nguồn từ đây :
https://www.nguoitieudung.com.vn/nhieu-cap-duoi-bi-bat-giam-va-ky-luat-nang-bao-gio-ong-le-thanh-hai-va-le-hoang-quan-vao-lo-d74189.html?fbclid=IwAR3fh-u9i2_JlH_BoWc6nn3iB7PTAVSFm8F2jnVwLqtMxVkP2dmK_cRLheY
—————

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2018

Quà của Lê Như Thanh mang về từ CH. SEC

K CHUYN
CHAI RƯỢU LÊ NHƯ THANH MANG TỪ  CH. SEC VỀ LÀM QÙA CHO HỘI CL MN

Lời của Mõ CLT trình Làng : Cụ Lê Như Thanh, Người Việt , đồng thời là dân thiểu số nước  CH SEC. Nhân về VN có  việc gia đình, kết hợp tham dự  hoạt động nhân Lễ Kỷ niệm 65 năm Thành lập Trường ta, Lớp ta . Quà của Như Thanh mang về cho Lớp là 2 chai rượu quý, chính chủ rượu ngoại . Một chai được mở ra mọi người cùng uống hôm lien hoan bên Hồ Trúc Bạch, 1 chai Như Thanh nhờ chuyển cho các bạn QL K5 Sài Gòn. Tuy nhiên việc gửi chất lỏng qua đường hàng không bị khó khăn nên cụ Thế Long đã xung phong đi tầu hỏa “tốc độ rùa bò” để vận chuyển an toàn chai rượu quý ! 2 đêm, 1 ngày ròng rã con tầu đã đưa Thế Long ôm chai rượu vào ga SG mà không rớt 1 giọt !
Thế Long mang gấp đến nhà Calathau. Xét thấy sự tín nhiệm bảo quản không được cao cụ liền quyết định chuyển nhiệm vụ cho cụ bà Nhật Lệ. Và thế là giữa những cơm mưa bão nhiệt đới kết hợp với triều cường, cụ Nhật Lệ đã bảo quản tuyệt vời chai rượu Lê Như Thanh. Cụ Nhật Lệ  thú nhận những đêm “ Bão tố”  toàn nằm mơ thấy Như Thanh ôm chai rượu từ trên trời nhẩy xuống vừa đi trong mưa vừa hát bài “Nâng cốc”. Nhật Lệ thấy thế gọi Như Thanh ơi! Như Thanh à  mà không thấy quay lại  Thương thế đấy !  Câu chuyện này Calathau được nghe chính người trong cuộc kể lại, nay xin được Diễn Nôm như sau, mời các cụ đọc và “Nồi vần” cho cụ Như Thanh cùng đọc !

Chuyên rằng: chai rựơu Như Thanh
Từ CH SEC để dành về quê
1 chai các cụ ngoài kia
Uống say bí tì bò kê kéo càng
1 chai gửi tặng Phương Nam
Thế Long “địa chủ” nhân mang vô liền
Rươu ngon phải có bạn hiền
Chờ đông đủ mới nhãn tiền khui ra
Nhật Lệ vốn tính lo xa
Xung phong cất giấu suốt 3 tháng  trời !
Trưa nay hưởng ứng lời mời
“Cây Sung” quán cũ mọi người nâng ly
Chuyện buồn mong sớm qua đi
Chuyện vui tình bạn mãi ghi trong lòng
---------------------------------
Tái bút : Nhật Lệ nhiệm vụ đã xong

Đêm nằm mơ ngủ gọi “Ông” ( Như) Thanh” hoài !!!










Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

CHAT VỚI OSIN (Chuyện phịa)

CHAT VỚI ÔSIN
(Đã đăng trên Blog Calathau ngày 12/09/2010 11:48 pm) 

(Chuyện phịa- Hình chôm trên mạng)
Ông chủ 1 doanh nghiệp sản xuất mặt hàng điện tử vào loại đại gia có mấy ngàn mét vuông đất ở Ba Vì bỏ hoang cả chục năm nay, nhân có “chiến tranh lạnh” với vợ, ông bèn tận dụng thời cơ bỏ công bỏ của ra xây dựng thành cái trang trại để làm chỗ giao lưu bạn bè cùng hội cùng thuyền, cũng là củng cố hậu phương, kiểu “Tích cốc phòng cơ”, nếu một mai chiến tranh lạnh trở thành chiến tranh nóng thì lập tức có hậu cứ cố thủ, thà “chết chứ không chịu hy sinh” , ông nói thế ! 

Ngày qua tháng lại, bằng lòng tự trọng cao ngút trời, ông quyết chứng minh với ai đó rằng, ông không những “Giỏi việc nước” mà còn “ Đảm việc nhà” ! Quả nhiên ông đã thành công !

 Phải công nhận 1 mình ông xoay xở ở cái "Xóm vắng" này cho thành ra 1 cái “Hàm Yên sơn trang” ( Như tả trong tiểu thuyết “Xóm Vắng” của Quỳnh Dao) là cả 1 bản lĩnh không thể coi thường.Tất nhiên ông cần một Osin đóng vai quản lý toàn bộ cơ ngơi này, kể cả chăm sóc phần ăn, ở cho ông chủ. Cũng phải thay qua đổi lại đến mấy Osin đủ loại, cuối cùng ông tạm chấm chị Gái . Thật ra gọi chị hơi trẻ mà gọi em thì hơi già. Ông cứ gọi chị cho nó rạch ròi khoảng cách. Kiểu như ngày xưa các cụ gọi chị Sen, chị Vú vậy ! Chị Gái thuộc dạng xấu người nhưng bù lại nhanh nhẹn. Vì nhanh nhẹn hơi quá nên chị Gái đâm ra hậu đậu, nhiều chuyện “cầm đèn chạy trước ô tô”. Chẳng hạn , ông chủ có sở thích sưu tầm đồ cổ, thỉnh thoảng kiếm được cái gì coi là quý hiếm thì trưng bày trong phòng khách. Khách đến chơi tự ông giới thiệu, lấy làm hãnh diện, khó che giấu. Vậy mà có lần ông phát hiện bị mất một cái bình vôi và 1 cái điếu cầy. Đang nẫu ruột thì chị Gái khoe , chú ơi con dọn phòng khách vứt mấy cái “khỉ gió đồng lăn” rồi ! Khiếp, con vứt ra sọt rác rồi! Ông chủ tá hoả hét, chị ngu quá ! Cái bình vôi 2 nghìn, cái điếu bát 3 nghìn chị có biết không !!! Chị Gái cười ré, chú ơi, con đền chú 5 nghìn đây đây …Ông chủ điên tiết vứt toạch tờ 5 ngàn xuống đất. quát, ngàn đô-la , đồ ngu ạ !!! Chị Gái khóc thút thít. Cháu tuy làm Osin nhưng cũng có tư cách của Osin, chú xúc phạn cháu …Chị Gái càng lúc càng nức nở, y hệt vai chị giúp việc do diễn viên Ngọc Giầu xắm trong tuồng cải lương "Đời Cô Lựu" !  Đến nước này ông chủ chỉ còn cách xuống thang đấu dịu, vì nếu nó mà bỏ đi ngay đêm nay thì sáng mai có nguy cơ ông phải huỷ chuyến bay sang Hồng Kông làm việc với đối tác . 
Tình hình này kéo dài đến 3 tháng. Bức bối quá ông bèn quyết định : cần phải có thêm 1 Osin nữa, cao cấp hơn, trí thức hơn, lịch sự hơn để ông còn tiếp các vị khách từ bên Mỹ bên Nhật tới. Vậy ít nhất trông cũng phải sáng sủa , ăn vận đúng kiểu, rồi biết vi tính, biết ngoại ngữ ( tốt nhất tiếng Nhật, tiếng Anh), và tất nhiên không được trẻ quá, nhưng cũng không già quá để đủ sức khỏe thay ông trông coi “ Hàm Yên sơn trang” lúc ông vắng nhà . Xa hơn nữa là , chăm sóc ông khi trái gió giở giời . Sau nữa cũng là tạo ra thế “đa nguyên” để kiềm chế lẫn nhau giữa 2 Osin trong 1 mái ấm tình thương  ! 

Xem tử vi, chọn ngày “đẹp”, ông soạn 1 lời quảng cáo tìm Osin tung lên mạng xã hội. Chỉ vài tiếng đồng hồ sau có tới cả 1 tá tin phản hồi. “Giới tính :Nữ. Không còn trẻ, nhưng cũng chưa già. Đang sống độc thân. Biết tiếng Anh tiếng Nhật. Biết vi tính văn phòng. Yêu thiên nhiên, làm vườn. Có kiến thức về y học nên có thể chăm sóc súc vật cũng như chăm sóc các cụ già tuổi cao neo đơn, sức yếu v.v…”. Ông chủ chấm người này . 


Lần đầu tiên liên lạc qua điện thoại với đối tác, ông hỏi thêm 1 số điều rồi cuối cùng cười mà xin “nói thêm cho rõ”, rằng tôi già rồi nhưng chưa phải là đầu bạc răng long. Tức là tôi chưa lên hàng cụ ! Thời đại CNTT phát triển, chỉ 1 ngày sau đối tác đã thân chinh tìm đến “ Hàm Yên sơn trang” ra mắt bên A . Ông chủ mở đầu : Chị cứ đi xem qua 1 lượt nhà tôi, rồi tôi sẽ nói rõ những công việc tôi yêu cầu chị thực hiện. Chúng ta sẽ thỏa thuận hợp đồng sau. Ông chủ nghiêm nghị nói vậy. Bên B ( trang phục hơi bị điệu cùng với dáng đi gịọng nói cũng hơi bị diễn ), đáp lại : dạ, thưa ….anh, em đã quan sát Trang trại của anh ngay từ khi bước vào cửa ….Và ngay bây giờ em có thể khẳng định rằng, em rất phù hợp với yêu cầu của anh ! Ông chủ hơi bị “choáng”, bởi sự sắc sảo, quyết đoán của người đàn bà cực khó đoán tuổi này. Nhưng thôi, việc cần, lại có cơ hội thì cũng phải quyết ngay thôi. Ông chủ nhớ là 3 ngày nữa đã phải có chuyến công du nước ngoài, không thể để 1 mình chị Gái “sắp thành cáo” làm tướng ở cái cơ ngơi này. Ok ! ông chủ rứt khoát, vậy chị có thể đến đây, bắt đầu từ ngày mai. Tôi sẽ nói với chị Gái bàn giao 1 phần công việc cho chị. Chị có thể dọn ngay đến đây chứ ? OK ! Đối tác cũng rứt khoát. Lại còn “nâng lên 1 tầm cao mới” : Thưa, anh nói rất trúng ý em , bởi với vườn hoa, cây cảnh như thế này em sẽ được tự tay chăm sóc cho tươi tốt, xinh đẹp để anh vừa lòng, hơn thế nữa em sẽ sáng tác tranh lấy từ cảm hứng “ Hàm Yên sơn trang”. Chị có vẻ xúc động . Chị còn biết hội hoạ ? Dạ thưa em có học qua mỹ thuật. Em còn có thể làm thơ, chơi dương cầm. Ông chủ cười, khoe , tôi cũng chơi vĩ cầm nhưng học chơi từ hồi Lớp 5, bây giờ cứng tay rồi ! Thôi, coi như ta thống nhất thế nhé ! Ngày kia tôi sẽ đi nước ngoài ít lâu, làm sao tôi liên lạc được với chị để nắm rõ tình hình ở nhà ? Ông chủ băn khoăn . Không khó gì cả, anh có vitính và có đường truyền ổn định chứ gì ? ( Chị ta nhìn lên cột antel cao vút trong khuôn viên ). Anh mang Laptop theo chứ gì ( Chị ta nhìn thấy ông chủ đeo Laptop bên hông). Vậy em sẽ chát, meo với anh. Ok ! Vậy là bên A và bên B thống nhất bằng 1 bản hợp đồng “ký miệng” rất đúng thủ tục hành chính ! Chị này chào để ra về. Ông chủ tiễn ra cổng, hỏi , chị tên Đẹp ? Dạ em là Đẹp- Trần thị Mộng Đẹp. Xuýt nữa ông chủ đưa tay ra bắt, may giật mình rụt lại ! ( Còn tiếp)


Đêm ấy ông chủ ngủ 1 giấc ngon lành . Ngày hôm sau tình hình cũng bình thường. Nhưng đến chiều ở Công ty về thì ông lại bị shock nặng . Số là khi ông về nhà thì cửa dả trống huyếch trống hoác. Cơm nước lạnh tanh. Tìm khắp nhà trên nhà dưới, ra cả vườn cây ao cá tìm, gọi cũng chả thấy Osin Thuý Gái đâu ! Đang tính gọi điện cho CA 113 thì Gái về trong trạng thái say sỉn . 
-  Này cô, cô đi đâu mà bỏ nhà bây giờ mới về ? Tôi nói cho cô biết …Ông chủ chưa rứt lời thì Gái đã nhoẻm miệng cười, giọng chớt nhả: 
-  Cháu biết ông chủ sắp hê cháu za dzìa …Cháu phải đi uống bia cho quên hết cái sự đời ! Thật quá quắt, ông chủ không nén nổi, quát :
-  Chị đi ngay đi ! Đừng có mà dọa ! 
-  Ừ thì cháu đi, cháu đi cho chú với người ta vừa lòng . Chị Osin lè nhè hát , cứ 1 câu “ Ai đã đưa em về. Ai đã cho em về …” lại lấy muỗm nhôm gõ cái chát vào đít chảo . Ông chủ nhớ ngay đến câu hát của bọn trai làng ghẹo con gái lúc say bí tỉ . Chắc “con” này đêm qua nhậu với bọn chúng cũng nên ! Điên tiết ông rít trong cổ họng: 
- Câm mồm !. Quả thật đây là lần đầu tiên trong đời ông có những lời lẽ nặng nề thế với người ăn kẻ ở trong nhà !


Ông chủ hầm hầm vào bếp nấu cơm ăn, trong khi cô Osin nhà ta lăn ra ngủ  ! Ăn cơm xong ông chủ vào phòng mình, khoá chặt cửa lại làm việc đến quá nửa đêm mới đi ngủ. Hôm sau ông dậy muộn vì nghỉ làm để chờ Osin Mộng Đẹp đến bàn giao công việc. Lại một bất ngờ : Gái đã bỏ đi mất tăm ! Ông chủ chạy ra vườn. Con chó vẫn nằm trong chuồng vẫy đuôi mừng chủ. Nhìn sang chuồng thỏ, 2 con mất 1 . Ông chủ nghĩ ngay đến vụ nhậu của Gái. Quả nhiên trong thùng rác ông chủ đã phát hiện ra nhiều đám lông thỏ vứt trong đó . Giật mình, ông chạy vào phòng khách kiểm tra cái catáp đêm qua quên không cất, kết quả : 3 ngàn đôla không cánh mà bay ! Tất cả sự cố này tất nhiên ông chủ giữ kín với tân Osin Mộng Đẹp và chỉ tiết lộ với số ít bạn chí cốt, coi như bài học về sự tin người !. 

Chỉ có 1 buổi chiều để bàn giao cơ ngơi cho người giúp việc mới . Ngay đêm ấy ông chủ xách vali ra sân bay. Vị ngọt của chất nước uống chế bằng lá cây do Osin Mộng Đẹp nấu còn đọng lại trong cổ họng ông chủ . Hên sui có số cả mà ! 


Lậy Chúa, sau 7 ngày đi công cán nước ngoài, trở lại “Xóm vắng” ông chủ thở phào nhìn cây cối hoa lá xanh tươi hơn. Nhà cửa vườn tược ngăn nắp sạch sẽ hơn. Ông nhớ cuộc chát đầu tiên với Osin Mộng Đẹp từ bên kia nửa vòng trái đất : 

- Tôi đây, chào chị ! 
- Chào anh! Anh đừng gọi em là chị mà cứ gọi là em hay là Mộng Đẹp có được không ạ ! 
- Cũng được thôi ! Tình hình ở nhà thế nào ? 
- Tốt anh ạ ! Em vừa hoàn thành xong bức tranh “ Hoa nở trong vườn ai” và bắt đầu viết bài thơ về …. 
- Không, không,  tôi cần biết vấn đề an ninh … 
- Thì có an ninh an toàn mới sáng tác nghệ thuật được chứ anh …. 


Không trả lời, ông chủ vội vàng cúp máy,cắt đứt cuộc chát ! Ông đang nóng lòng trở về nhà. Cố nhiên không phải để xem tranh hay đọc thơ của Osin Mộng Đẹp ! 
Vụ “chát với Osin” khiến ông chủ cảm thấy bất an hơn cả vụ mất tiển, mất thỏ lần trước . Việc gì sẽ xảy ra nữa đây? Xóm vắng liệu có còn vắng, hay lại ồn ào bắt đầu khơi mào cho 1 "cuộc chiến" mới ? 

THỀ CÁ TRÊ CHUI ỐNG !