Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

CHÁY NHÀ RA MẶT CHUỘT !

Từ vụ chó chết ở công trình cầu Thăng Long (1978) 
đến vụ bạo loạn Bình Dương (2014) :
Cùng chung đạo diễn ?

Tôi không phải là nhà phân tích chính trị. Tôi chỉ là một ông già cầm sổ lương nghỉ hưu trong một ngõ nhỏ . Nhưng tôi không phải con ếch ngồi đáy giếng  Ít nhất cũng tự biết mình còn tỉnh táo khi không tin vào các luồng thông tin chính thức bảo rằng, vụ bạo động ở các nhà máy có vốn đầu tư của người Tầu là do số công nhân VN yêu nước nhưng thiếu hiểu biết, quá khích, bị lợi dụng. Tôi cũng như cụ Xuân Hoài " Rất khó thuyết phục nếu nói đó là do bọn xã hội đen , hoặc là nhóm nhân sĩ trí thức trói gà không nổi, hoặc là tổ chức người Việt hải ngoại..thực hiện " ( Vì công an VN tự nhận phá án giỏi nhất thế giới thì làm sao chúng lọt lưới được !). Càng về sau, nhất là sau loạt Phóng sự 3 kỳ của nhạc sĩ Tuấn Khanh " Đi giữa dòng bạo động".....thì dần dần sự thật đã lộ ra. Tôi cảm ơn sự chia sẻ kịp thời của các cụ Công Lý  ( đầu tiên qua điện thoại sau khi dự cuộc họp cơ mật ), cụ Đỗ Đồng, đương kim Bí thư chi bộ Đảng, người cùng nhóm bờ kè với tôi, rồi cụ 3B trao đổi qua điện thoại đến khản cả cổ. Và sau hết là những ý kiến rất đáng tin cậy của cụ Xuân Hoài mà tôi được đọc qua các comments trong Blog lusonquelam . Hôm nay lướt Web bắt gặp bài viết của Cầu Nhật Tân, đọc xong vỗ đùi mà rằng : Tình báo Hoa Nam tài thật ! Tiên sư anh Tào Tháo ! Nói vui vậy chứ làm sao mà yên lòng được, nếu chuyện này có vài chục % sự thật !Tôi bèn đăng lại để các cụ cùng đọc. Có điều tôi đổi cái tít mà không biết tác giả ở đâu để xin phép!
Nguyên văn như sau đây :

17-05-2014


Âm mưu thâm độc của Trung Quốc tại Hà Nội 36 năm trước

Cầu Nhật Tân
Bước sang năm 1978, quan hệ giữa Việt Nam với các đồng chí Trung Quốc xấu đi trông thấy. Tuy vậy, một bộ phận lớn cán bộ của ta (kể cả cán bộ cao cấp) chưa chuyển biến kịp thời về mặt nhận thức, vẫn mơ hồ và ảo tưởng vào quan hệ với Bắc Kinh. Bị ám ảnh với yêu cầu gìn giữ tinh thần đoàn kết quốc tế vô sản (đại cục), ám ảnh bởi sự hàm ơn Trung Quốc giúp ta đánh Mỹ, đánh Pháp, ngay cả nhiều cán bộ Trung ương rất dè dặt khi phát biểu về các vụ việc rắc rối do Trung Quốc gây hấn. 

Quan điểm chung đều cho rằng đó là các vụ việc cá biệt trong đó Việt Nam có lỗi chính, mà không thấy được đó là chuỗi sự kiện được sắp đặt có chủ ý. Giữa lúc đó, xảy ra rắc rối lớn ở Hà Nội liên quan đoàn chuyên gia Trung Quốc tại công trình quốc tế cầu Thăng Long.
Sau 1975, đoàn chuyên gia Trung Quốc được cử sang Hà Nội rất đông giúp Việt Nam xây dựng công trình cầu Thăng Long do họ viện trợ. Phần lớn số này sinh hoạt ngay tại công trình. Việc chẳng tiến triển được bao nhiêu thì họ cố tình lấy cớ này cớ kia trì hoãn tiến độ khiến các cơ quan Việt Nam rất bị động trong việc bố trí nhân công, thời gian, gây lãng phí lớn. 
Đầu năm 1978, thấy Việt Nam vẫn nhẫn nại, họ bắt đầu khiêu khích trắng trợn. Một số chuyên gia mới được Bắc Kinh cử sang rất lỗ mãng với cán bộ và công nhân ta. Đã có trường hợp sỉ nhục, thậm chí đánh đập công nhân ngay trên công trường. Việc đến tai lãnh đạo. Nhận thức chung vẫn là: chắc mấy ông tướng nhà mình có gì sai chuyên gia bạn mới buộc làm thế… rồi: phải nín nhịn để giữ đại cục.
Thấy Việt Nam không có phản ứng, họ lại leo thang hành động gây hấn thù địch. Họ bắt đầu biến khu nhà ở chuyên gia thành lãnh địa riêng, cấm người Việt Nam tới gần. Nhiều lần, họ thả đàn chó bẹc-giê rất hung dữ cho cắn công nhân ta. Việc được báo cáo lên thì lãnh đạo đều xem xét xuề xòa trên tinh thần gìn giữ đại cục. Gìn giữ đoàn kết quốc tế vô sản cũng là thực hiện di huấn của Bác, thiêng liêng lắm. Phần sai lại vẫn bị đẩy về phía công nhân ta. Không khí trên công trường căng thẳng từng ngày.
  
Đến một hôm, khi bị đàn chó bẹc-giê của Trung Quốc tấn công, đồng chí công nhân ta đã dùng gậy xua chó nhằm tự vệ. Chỉ chờ có vậy, Trưởng đoàn chuyên gia Trung Quốc ngay lập tức tố cáo “nhà đương cục Việt Nam” giết chó bảo vệ, đột nhập khu nhà ở của họ nhằm hãm hại chuyên gia Trung Quốc. Sứ quán họ ở Hà Nội không chậm chễ bù lu bù loa hết công suất. Lúc này, lãnh đạo Trung ương và Hà Nội hoảng thực sự. Phần lớn phản ứng ban đầu đều quy kết công nhân ta chưa thấm nhuần này kia nên manh động và phạm pháp (?!). Đây là vụ án (lúc này là án) có ảnh hưởng lớn tới chính trị, quan điểm ban đầu giao cho cơ quan chức năng là như vậy.
Khó khăn lắm cơ quan chức năng ta mới tiếp cận được xác chó. Công tác khám nghiệm pháp y được tiến hành thận trọng, tỉ mỉ còn hơn vụ án mạng. Tình hình nóng lên từng ngày. Họ yêu cầu đưa lực lượng chức năng từ Bắc Kinh sang để bảo vệ đoàn chuyên gia Trung Quốc, họ đòi tìm ra lãnh đạo cao cấp Việt Nam (!?) đứng sau âm mưu này để xử lý. Cuối cùng, kết quả điều tra cho thấy chó của Trung Quốc chết do độc chất được tìm thấy trong mẫu thức ăn lấy từ dạ dày chứ không phải chết do ngoại lực tác động. Chỉ chờ có thế, sứ quán họ nhảy dựng lên vu cáo chính phủ Việt Nam vô ơn, mưu toan đầu độc chuyên gia Trung Quốc (?!). Vu cáo không thành công, vào tháng 6/1978 họ tự rút hết chuyên gia về nước, bỏ hẳn công trình cầu Thăng Long mới thi công được vài mố trụ. 
Do chỉ đạo quyết liệt trực tiếp từ lãnh đạo cao nhất mà công tác điều tra lại mở ra hướng khác. Từ những manh mối thu thập ban đầu về quan hệ của một số chuyên gia Trung Quốc mà sau này cơ quan chức năng Việt Nam đã lần ra ổ tình báo Hoa Nam quy mô lớn nhất hoạt động ngay giữa Hà Nội có nhiều chân rết tại Hải Phòng, Nam Định, Việt Trì, Lạng Sơn đứng đầu là Thái Nhữ Siêu (người Việt gốc Hoa). Thì ra, ngay khi quan hệ hai nước còn tốt đẹp, một mặt, Trung Quốc công khai điều hành mạng lưới nổi hoạt động mua chuộc cán bộ, lũng đoạn cơ quan nhà nước Việt Nam dưới nhiều hình thức rất tinh vi (ngay khi Bác còn sống, có Ủy viên Bộ Chính trị bao giờ cũng đến chúc Tết đại sứ Trung Quốc trước khi đến chúc Tết Bác, đêm giao thừa ăn nằm hẳn trong sứ quán của họ, có chuyện gì cơ mật nội bộ là báo cáo ngay với Trung Quốc). Mặt khác, Trung Quốc ngấm ngầm nuôi dưỡng và điều khiển mạng lưới “xã hội đen” tại Việt Nam nhằm tiến hành các hoạt động kích động, phá hoại khi có lệnh. Được biết, Thái Nhữ Siêu cùng tay chân đã lên kế hoạch cho nổ một số nơi tại Hà Nội và Hải Phòng nhằm gây mất ổn định song đã bị vô hiệu hóa trước khi hành động.
Trở lại với vụ việc tại Bình Dương và một số tỉnh vừa qua. Nhìn vào bề nổi, sẽ rất dễ dàng quy kết cho công nhân Việt Nam, giống như vụ việc tại công trình cầu Thăng Long 36 năm trước. Tuy nhiên, lịch sử quan hệ Việt – Trung cho thấy Trung Quốc là tổ sư của những trò lợi dụng, kích động rất tinh vi. Tại sao ông chủ Trung Quốc lại tốt đến mức cho công nhân Việt Nam nghỉ việc (vẫn được trả lương) để họ đi biểu tình chống Trung Quốc, ủng hộ Việt Nam? Có hẳn nhóm “nòng cốt” lợi dụng gây rối phá hoại, họ hoạt động có tổ chức cao, có sự phối hợp nhịp nhàng giữa nhiều điểm nóng, trên một địa bàn trải rộng trong nhiều tỉnh, họ liên lạc với nhau bằng bộ đàm (tránh để lại dấu vết liên lạc khi bị điều tra, tránh bị cơ quan an ninh nghe lén phát hiện), họ là ai? Những hoạt động trên vượt quá xa khả năng của những băng nhóm tội phạm thuần túy, không phải là những hoạt động mang tính bột phát mà hoàn toàn được tính toán trước, có tổ chức rất kỹ, phối hợp rất nhịp nhàng. Họ có quan hệ gì với mạng lưới tình báo của Trung Quốc … Đó là hàng loạt những câu hỏi rất khó, cần phải điều tra làm rõ. Trong điều kiện năng lực điều tra hạn chế và nhận thức chính trị rất lệch lạc trong các cơ quan như hiện nay thì khó có thể tìm được câu trả lời chính xác.
Khi tình hình chưa có kết luận rõ ràng thì nhiều tờ báo Việt Nam đã vội vã giật tít, đăng tin theo kiểu công nhân đi biểu tình yêu nước tại Bình Dương và một số tỉnh là những kẻ ít học, vô kỷ luật, tội phạm, manh động. Họ lớn tiếng dạy bảo công nhân phải học tập Nhật Bản, học tập nước này nước kia … mà không nhìn thấy thực trạng ở ta là: lòng yêu nước và các quyền cơ bản bấy lâu bị kìm hãm, đời sống công nhân vô cùng cực khổ, điều kiện làm việc rất thấp kém, các tổ chức công đoàn, đoàn thể chính trị đứng về phía giới chủ, về phía chính quyền mà không bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của công nhân dẫn đến việc công nhân trở thành đối tượng bị bóc lột thậm tệ mà không có nơi bấu víu … Rất đáng tiếc, trong cơn hăng máu đánh công nhân bằng bút, báo chí lại không nhìn thấy hoặc cố tình không thấy nhóm “nòng cốt” vô cùng nguy hiểm, hoạt động rất tinh vi kia.

5 nhận xét:

  1. Thưa cu , tôi sẽ di nhưng toi tuần hành trên đường phố cụ ơi !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sáng 18/5 tôi có chạy xe qua LSQTQ, định xem thực hưu ra sao. Hôm qua các vị Lảnh đạo đã ca ngợi lòng yêu nước của những người biểu tình ôn hòa , ắt hẳn là sáng nay sẽ khí thế lắm. Mình tính tham gia để góp tiếng hô " Đả đảo..." như ngày xưa đi biểu tình hô rất to " Đả đảo đế quốc Mỹ xâm lược NMVN !". Nhưng thấy nhiều an ninh quá. Mặt ai cũng đằng đằng sát khí, bụng bảo dạ không yên rồi. Nói vậy ko phải vậy rồi . Mình bèn chạy thẳng xe về nhà . Gần tới nhà nghe hàng xóm mở bài hát TCS " Một ngàn năm đô hộ giặc Tầu/ Một trăm năm đô hộ giặc Tây ...". Nẫu cả ruột !

      Xóa
  2. Vif vậy khi tỉnh Bình Dương hứa hẹn bồi thường cho các CTy TQ, em cứ thấy thế nào ấy...Biết đâu họ lại cả cười!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có chuyện này cũng sợ "người lạ" họ cười : Khi "người lạ" đem cái "mả bố" nó cắm xuống lòng biển nước ta, họ tuyên bố bâng quơ là đến Tháng 8 thì ông rút ! Phía ta thì cũng "bâng quơ" tuyên bố rất hùng hồn " Buộc TQ phải rút giàn khoan khỏi vùng biển VN" ! Xin hỏi đến tháng 8 này nó rút là nó sợ ta, là ta thắng địch thua à ???

      Xóa